45
NHỮNG MÓN QUÀ
Tàu của tôi hạ cánh trong cơn mưa tuyết lúc bình minh ở Attica, một thành phố phía Nam được xây dựng trên bảy đỉnh núi. Những tòa nhà bằng thép và kính nhấp nhô, ngự trên các đỉnh núi như những chiếc vương miện gai góc phủ tuyết giờ đây được một lớp bụi tươi mới bao phủ. Mặt trời đỏ rực nhô lên khỏi dãy núi phía Đông. Những cây cầu nối liền bảy đỉnh, và các khu vực thưa thớt hơn của thành phố vây quanh các chân núi. Tàu con thoi của tôi bay qua chúng. Những chiếc máy xúc tuyết tạo nên các lối đi bằng những cần cẩu xung màu cam. Không lâu nữa, xe của các Màu Trung Cấp sẽ chạy dọc những con lộ. Và tàu con thoi của Màu Cấp Cao sẽ chở các Bạc và Hoàng Kim đến văn phòng của họ trên các đỉnh núi. Xa xôi hẻo lánh và nổi tiếng với lĩnh vực ngân hàng, Attica là cái ngai của quyền lực. Giờ đây nó đã thuộc về Chó Rừng.
Tôi đáp xuống sân bay được vây quanh bởi những rặng thường xuân, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của các phi cơ Cánh Gãy. Một vài tên thám cẩu đang đứng đợi ở đó, tay cầm những món vũ khí màu trắng. Một Hoàng Kim đơn độc đứng cùng chúng. Victra ôm ghì lấy tôi, tấm lông thú màu trắng quấn chặt trên vai. Đôi bông tai bằng ngọc bích của cô kêu leng keng trong gió khi lũ Xám kiểm tra bên ngoài con tàu của tôi.
“Victra,” tôi nói, đẩy cô ra để nhìn cô. Cô nhoẻn miệng cười ranh mãnh và hôn lên má tôi, bóp mông tôi trong lúc hôn. Tôi bất ngờ nhảy dựng lên. Cô cười thích thú. “Chỉ muốn đảm bảo mông cậu vẫn còn săn chắc thôi. Cậu đã khiến chúng tôi lo lắng đấy, cưng. Roque đã cập nhật tình hình cho tôi trong lúc tôi ở chỗ Lorn.”
“Tôi nghe nói cô đã tìm được một đồng minh mới.”
“Ai mà ngờ được nhỉ, thuyết khách Victra au Julii.”
Lũ Xám báo với tôi rằng chúng được lệnh lục soát con tàu của tôi.
“Ragnar,” tôi gọi. Hắn bước ra khỏi con tàu, to gần gấp đôi gã Xám đô con nhất. “Để lũ chuột lục soát con tàu. Chúng đang tìm…”
Gã Xám liếc nhìn Ragnar, nuốt khan khó nhọc. “Tìm bom, thưa chủ nhân.”
Victra hộ tống tôi đến nhà mới của Chó Rừng - một pháo đài nằm trên đỉnh núi cao nhất của Attica. Thành phố trải dài bên dưới chúng tôi. Những ngọn cây chạy dọc con đường từ sân bay đến thành trì. “Adrius đã chiếm nơi này ngay sau khi con tàu cuối cùng của Nhà Bellona rút lui. Hắn mang theo hàng nghìn thám cẩu và đánh đuổi những đồng minh của Bellona sở hữu nơi này. Hắn đã cướp tất cả những gì họ có. Hốt sạch tài khoản ngân hàng của họ. Một tên trộm trơ tráo. Nhưng chiến tranh là vậy.” Cô hất hàm về phía Tây. “Những triền dốc tuyệt đẹp cách đây chỉ vài kilomet. Chúng ta sẽ đến đây nghỉ ngơi vài ngày khi mọi chuyện đi vào ổn định. Cậu mang theo Virginia, còn tôi sẽ tìm cho mình một người đàn ông.” Cô quay đầu nhìn tôi. Chúng tôi cao gần bằng nhau. “Cậu biết trượt tuyết đấy chứ?”
Tôi phì cười. “Chưa thử bao giờ.”
Chúng tôi gặp Chó Rừng trong phòng khách của hắn. Tường và sàn nhà được làm bằng kính. Lửa cuồn cuộn bên dưới sàn nhà, phập phồng thành từng cuộn gần cửa sổ. Lác đác vài chiếc ghế bằng da và thép đặt trên những tấm thảm lông thú. Chó Rừng đang cúi người trước một Màn Hiển Thị, nói nhanh với một ai đó. Hắn ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống. Trên màn hình, tôi thoáng thấy Harmony trong một căn phòng tối, vây quanh là các Xám. Một tên trong số chúng đang cúi xuống cô ta, làm điều gì đó với một thiết bị mà tôi không thể nhìn rõ.
Chúng tôi ngồi gần đống lửa, nhưng con ớn lạnh chạy khắp người tôi, không ngọn lửa nào có thể xua tan.
Chó Rừng xong việc, đưa Dải Dữ Liệu cho Sun-hwa, đoạn cô ta bỏ đi. Hắn đến ngồi cùng chúng tôi, đưa tay xoa xoa gáy.
“Quá nhiều việc phải làm.” Hắn nhăn nhó. “Quỷ tha ma bắt, nội việc thu xếp các chuyến tàu chở lương thực đã cần đến cả trăm tên Đồng. Và những tên nhỏ mọn đáng tởm ấy sẽ dành cả ngày để tranh cãi về việc có nên mang theo yến mạch và các món điểm tâm hay không. Cả hai cũng là một lựa chọn kia mà. Cả hai! Làm vậy thì có gì khó khăn cơ chứ? Như thể chúng thích tính quan liêu và những bảng số liệu lắm thì phải. Lũ đầu đất.”
“Tôi không ngừng bảo hắn rằng hắn phải học cách giao phó công việc cho người khác hiệu quả hơn,” Victra nói. Vậy là họ đã nói chuyện với nhau. Tôi đang bị tụt hậu.
“Tôi ghét ủy thác,” Chó Rừng đáp. Hắn gãi đầu. “Ít nhất là với các số liệu và những việc đặc biệt. Hai người có thể chiếm bất cứ hành tinh quái nào hai người thích. Để mặc công việc hành chính cho tôi là được.”
“Cậu thật hào phóng,” tôi cười. “Đừng để tôi phải dính líu đến các yêu cầu tiếp ứng lương thực là được.” Tôi nhoài người về phía trước. “Tôi nghe nói hạm đội sẽ sẵn sàng xuất phát từ Trung Tâm trong hai tuần nữa. Nhân tiện, nhà cậu đẹp đấy.”
“Tôi thích nó,” hắn thở dài. “Dĩ nhiên cha rất giận vì tôi đã chiếm nó cho riêng mình. Ông ấy muốn tặng nó cho một trong các Thống Đốc của những Hành Tinh Khí Khổng Lồ.”
“Tôi nghĩ cậu xứng đáng có nó,” tôi nói. “Và nhiều hơn nữa.”
“Đúng vậy.” Chó Rừng mệt mỏi vẫy bàn tay duy nhất của hắn. “Khi còn nhỏ, tôi đã từng đến đây trượt tuyết cùng mẹ. Tôi vẫn thường nhìn lên nơi này và nói một ngày kia nó sẽ là của tôi. Cha đã nói tôi không thể có mọi thứ tôi muốn.”
“Và cậu hỏi, Tại sao không?” Victra nói. Cô đã được nghe câu chuyện này.
“Tại sao không?” Chó Rừng lặp lại những lời ấy một cách trìu mến. “Nên nếu cha tôi muốn lấy lại nó, ông ấy sẽ phải tự mình đi giải quyết các yêu cầu tiếp ứng lương thực.”
Chúng tôi đều biết yêu cầu tiếp ứng lương thực không phải là thứ khiến hắn bận rộn. Còn nhiều hơn thế.
Tôi nhận tách trà từ một Hồng. Bữa sáng nhỏ được đặt trước mặt tôi. Múi giờ ở đây nhanh hơn bảy tiếng, nhưng tôi không thể để lộ ra mình đang lo lắng đến mức nào.
Chó Rừng quan sát tôi dùng dĩa xiên một miếng dưa. Ai có thể biết những gì hắn đang nghĩ đằng sau cặp mắt Hoàng Kim bẩn thỉu ấy? “Vậy là, Darrow, đã kịp bình phục cho trận chiến vĩ đại.”
“Bình phục,” tôi nói. “Chẳng nhờ được gì ở các phương tiện truyền thông của cậu. Tất cả các chương trình trên Màn Hình Nổi đều nói tôi đã thành bất tử từ khi bị Karnus rạch bụng.”
“Tất cả đều là một phần của chiến thuật, anh bạn ạ. Sự nhận thức, sự lừa lọc và truyền thông!” Hắn vỗ đùi, mặc dù cặp mắt không hề có ý đùa. “Chỉ cần nói một lời là tôi sẽ cho công chúng biết sức sống của cậu đã trở nên mãnh liệt hơn. Chúng ta sẽ tổ chức một buổi họp báo, mặc giáp cho cậu. Các Tím của tôi đang làm cho cậu một bộ giáp riêng tương xứng. Chúng đã chung sức với các Lục để làm cho cậu một bộ giáp phi thường cả về hình dáng lẫn công nghệ.”
“Cậu biết tôi ghét máy ghi hình mà.”
“Ôi, đừng lèo nhèo nữa. Một nửa số đồng minh ta có được là nhờ nó. Và cũng nhờ nó mà lực lượng của Hội Chủ đang sụp đổ như một con nhện trượt trên nền băng. Liên minh của bà ta… đang phải chịu sức ép.”
“Vậy thì chúng ta sẽ tổ chức vào hôm nay,” tôi nói. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ lại những lời của Roque. “Tôi muốn có một khoảng thời gian yên bình, nhưng…” Họ nhìn theo ánh mắt tôi ra làn tuyết đang rơi và thành phố xa xa bên dưới. “Có lẽ chúng ta chưa có được điều đó. Cũng là lý do vì sao tôi triệu tập cuộc họp này.”
“Phải thừa nhận tôi đã tò mò,” Chó Rừng nói.
“Hắn tha thiết muốn biết,” Victra chỉnh.
Tôi gật đầu với Ragnar, hắn đã đi theo tôi và Victra vào phòng. Hắn tiến tới trước, tay cầm hai chiếc hộp lấy từ tàu của tôi. “Tôi có chút quà muốn tặng hai người. Mối liên minh của chúng ta đã có một khởi đầu… thú vị. Nhưng tôi muốn cả hai biết tâm huyết của tôi không chỉ dành cho nó, mà còn cho từng người các cậu. Tôi hy vọng hai người sẽ coi đây là biểu hiện cho sự tin tưởng của tôi.”
“Luôn tin tưởng một Kẻ Ô Danh mang theo quà,” Victra cười khùng khục, ngẩng lên nhìn Ragnar. “Quỷ tha ma bắt, đi chỗ khác đi. Trông ngươi như một cái cây chắn hết ánh sáng ấy, Ragnar.”
“Ragnar, đợi bên ngoài,” tôi nói.
Chó Rừng thậm chí không thèm nhìn Ragnar. Sức mạnh cơ bắp khiến hắn cảm thấy nhàm chán.
Victra búng ngón tay để tôi tập trung sự chú ý vào cô. Cô mở chiếc hộp của mình và thấy một chai thủy tinh nhỏ mà tôi đã sai Theodora lấy từ các Nhà Tạo Tác trên tàu Pax trước khi đánh chiếm Sao Hỏa.
“Hương mưa,” tôi nói trong lúc cô mở nắp chai. Căn phòng tràn ngập mùi đá trước cơn mưa. Cô đặt bàn tay đầy sẹo lên tay tôi và cảm ơn, giữ chặt cái chai trước ngực.
“Không ai nhớ những chuyện như vậy. Cảm ơn cậu, Darrow.” Cô ngồi đó trong giây lát rồi bật dậy và hôn lên môi tôi. Tôi thích bị hôn lên má hơn.
“Đến lượt tôi.” Chó Rừng mở chiếc hộp của hắn bằng bàn tay độc nhất, vừa cười nhăn nhở vừa xé lớp giấy bọc. Hắn mở chiếc hộp da bên dưới và im lặng hồi lâu. “Darrow, cậu không cần làm vậy…”
Tiếng còi báo động the thé vang lên từ khắp các bức tường ngắt lời hắn.
Một thám cẩu Xám chạy vào phòng, vũ khí được rút ra. Bốn kẻ khác đi theo cô ta. “Chủ nhân, có kẻ đột nhập ở tầng dưới. Chúng tôi phải hộ tống ngài đến nơi an toàn.”
“Là ai?” Chó Rừng nói khào khào. Victra và tôi rút kiếm.
Ả Xám đang chực trả lòi thì tiếng còi báo động bị cắt ngang và được thay thế bỏi một tràng cười nhạt nhẽo trên loa. Nó vang khắp căn phòng ngay cả khi đèn đã vụt tắt. Chúng tôi vội chạy ra cửa. Một con nhện nhỏ bằng kim loại bám vào cửa sổ. Kính tan chảy. Thính giác và thị giác của tôi tắt ngấm, thay thế là tiếng the thé đến đinh tai nhức óc. Tôi lảo đảo và choáng váng trước quả lựu đạn lóa.
Những chiếc bóng lao vào căn phòng. Tôi nháy mắt và thoáng nhìn thấy những chiếc mặt nạ ác quỷ. Những cặp mắt rực đỏ đằng sau bộ mặt đáng sợ đang tươi cười. Các Con Trai đã đến. Họ bắn lũ Xám và đá chúng tôi ngã xuống sàn nhà. Ragnar lao vào từ hành lang và bị trúng ba Nắm Đấm Choáng vào ngực. Hắn ngã xuống như thân cây bị đổ. Một kẻ xâm nhập đội mặt nạ cúi xuống Chó Rừng. Khi thính giác trở lại, tôi nhận ra rằng hắn đang thét lên đòi mật mã máy tính trung tâm của tòa nhà. Hắn tọng nòng khẩu súng giảm thanh vào miệng Chó Rừng cho đến khi Chó Rừng phải khai ra.
“Đúng là đồ Hoàng Kim,” một giọng nói được chỉnh âm kêu the thé.
Tôi biết Sevro chẳng tha thiết gì hơn là được bóp cò phía sau mặt nạ, và trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ cậu sẽ làm vậy. Nhưng cậu đợi tôi như đã định trước. Tôi lảo đảo đứng lên theo ám hiệu, lắc đầu để rũ bỏ dư chấn của quả lựu đạn lóa, rồi chộp lấy vũ khí của một trong những kẻ xâm nhập. Tôi nã súng vào họ. Họ bắn vào tôi. Tất cả chúng tôi cố tình bắn trượt. Rồi họ biến mất qua cửa sổ. Lũ Xám nằm chết trên sàn nhà. Victra bị chảy máu do một vết thương nông trên đầu. Cô đứng dậy. Chó Rừng cũng gượng đứng lên, máu nhỏ ra từ mũi hắn.
Không nói một lời, chúng tôi tìm cách mở cửa phòng. Nó đã bị khóa. Các Con Trai đã chiếm quyền kiểm soát máy tính chủ. Chó Rừng tựa đầu vào cửa. Rồi hắn lùi lại và đập mạnh vào cánh cửa bằng kim loại hết lần này đến lần khác, cho tới khi máu chảy xuống khắp mặt. Tôi phải kéo hắn ra trước khi hắn tự đập vỡ sọ. Hắn cười nham hiểm rồi lắc đầu.
“Hai lần,” hắn nói khinh bỉ. “Đã hai lần chúng động đến tôi.” Một cái rùng mình thứ tính chạy khắp người hắn. “Tôi đang tra tấn chúng. Chỉ cần một hoặc hai ngày nữa, là chúng sẽ khai hết.”
“Ai cơ?” Victra hỏi.
Hắn không trả lòi. Tôi dấn tới. “Là ai, Adrius? Chúng là lũ quái quỷ nào vậy?”
“Những kẻ khủng bố. Đến đây để giải thoát cho Các Con Trai đang bị giam cầm,” hắn nôn nóng nói. “Một trong số chúng là ả Hồng khốn kiếp đã tìm cách giết chúng ta ở Mặt Trăng, Darrow. Hóa ra đó không phải là âm mưu của Pliny. Là Các Con Trai. Một kẻ là cánh tay phải của Ares. Chúng gọi ả là Harmony. Kẻ còn lại là một gã Tím, hắn đang tạo ra một đội quân gồm những binh lính được tạo tác cho chúng.”
“Cậu đang giam giữ Các Con Trai Của Ares ở đây ư? Cậu định khi nào mới nói cho chúng tôi biết điều ấy?” Victra hằm hè đứng dậy sau khi kiểm tra mạch của một gã Xám đã chết.
“Tôi không định nói, cho đến khi tôi biết Ares là ai.”
“Cậu còn giữ bí mật gì với chúng tôi nữa?” tôi nói. “Đây là mối quan hệ hợp tác.” Tôi đá cái bàn. “Vì lý do quái gì mà cậu không nhờ tôi bảo vệ cậu khỏi những việc như thế này?”
“Là lỗi của tôi,” hắn nói. “Lỗi của tôi.” Hắn nuốt máu trong miệng và bước lại gần ô cửa sổ trống trải, bóp vai tôi trong lúc đi ngang qua. Gió gào lên thổi vào trong phòng. “Một lần nữa cậu đã bảo vệ tôi. Cảm ơn cậu.”
Tôi quắc mắt giận dữ và giả đò đăm chiêu.
“Chúng không thể là Đỏ,” tôi chua chát nói. “Không thể là Các Con Trai. Các Con Trai không bao giờ có thể làm những việc như vậy. Không thể đánh gục tôi, đánh gục Ragnar.” Tôi đỡ Gã Ô Danh đứng dậy. “Chúng được tổ chức bài bản. Chúng có Ủng Trọng Lực.”
“Cậu đã đánh giá thấp bọn chúng rồi, anh bạn,” Chó Rừng nói. “Chúng cũng có thể bóp cò. Và chúng đã bóp cò, bắn vỡ sọ chúng ta, nếu cậu không ngăn chúng lại.”
“Làm thế quái nào chúng có thể vượt qua hàng rào an ninh của cậu?” Victra hỏi. “Chúng có thiết bị theo dõi ư? Hay thiết bị làm nhiễu tín hiệu? Dấu hiệu nhận biết Ủng Trọng Lực?”
“Tôi không biết,” Chó Rừng nói.
Vì Các Con Trai đã mặc Áo Choàng Tàng Hình và bám vào thân tàu của tôi, như những con đỉa nhỏ.
“Còn ai đến và đi nữa không?” tôi hỏi.
Hắn nhìn quanh như tôi đã hy vọng, rồi gọi người của hắn bằng bộ đàm đặt ở trên bàn. Sau một hồi, hắn ngẩng lên nhìn chúng tôi. “Sun-hwa,” hắn thì thầm. “Người của cô ta đã chết, còn cô ta biến mất như một cơn gió. Cô ta cũng đã sống sót qua vụ tấn công trước.” Rồi hắn bật cười. “Cô ta đã phản bội tôi.” Khi nhìn thấy số tiền đã được chuyển vào tài khoản của Sun-hwa, hắn sẽ có tất cả bằng chứng cần thiết để quy tội cho vệ sĩ trưởng của mình. Chỉ có điều, Sun-hwa trung thành như một con chó và đã chết. Lúc này cô ta đang nằm trong khoang chở hàng chiếc tàu con thoi đang bay khỏi thành trì mùa đông của Chó Rừng, mang theo Fitchner, Sevro và những người bạn bị bắt lúc trước của tôi.
Tôi đến gần Chó Rừng trong lúc Victra thử mở cửa một lần nữa. Chúng tôi cùng nhau ngắm con tàu biến mất sau rặng núi. Và tôi nói bằng giọng hăm dọa, nhỏ nhẹ, “Chúng ta sẽ cùng nhau giết chết lũ chuột ấy. Tôi hứa với cậu. Tất cả bọn chúng.”
“Sau khi đã giải quyết Hội Chủ,” hắn nói, vỗ vào lưng tôi. “Sau khi đã giải quyết Hội Chủ.”