39
DƯỚI CHÂN TƯỜNG THÀNH
Cậu không hỏi tại sao tôi biết, về sau, tôi nói với cậu rằng sở dĩ tôi để Aja trốn thoát khỏi Europa vì muốn lần theo dấu vết của ả khi ả tìm về với Hội Chủ, dựa trên tín hiệu bức xạ từ quả bom mà tôi đã cho nổ. Aja là sát thủ riêng của Hội Chủ. Dĩ nhiên ả sẽ trở về bên cạnh bà ta. Tôi đã không nói với ai ngoài Ngựa Hoang, Chó Rừng và Sevro. Tôi không thể mạo hiểm để tin tức ấy lan rộng, nhất là với cách hành động gần đây của Roque.
Cậu ngắt bộ đàm mà không nói thêm một lời, rõ ràng là cảm thấy chua chát.
Quân tiên phong của tôi, người của Ragnar, đã đổ bộ xuống thung lũng phía trước. Tôi nhìn thấy những con tàu vĩ đại xuất hiện, rồi biến mất vào lòng đất, nơi thung lũng Valles Marineris trải dài hàng kilomet bên dưới. Chúng tôi sắp xếp để các Lam trên không trung dội hỏa lực xuống Agea. Những loạt đạn dồn dập nung đỏ rào chắn, khiến nó dãn nở đến mờ đục. Chúng tôi sẽ tấn công Agea dưới mặt đất ở đáy của hẻm núi rộng một trăm kilomet từ Bắc đến Nam, ngay tại khoảng trống dài hai trăm mét mà rào chắn của nó buộc phải duy trì phía trên mặt đất để tránh những tác động của địa chấn.
Tôi nhảy xuống đỉnh núi, ngay phía trên đầu vệ sĩ của mình. Sevro và Ngựa Hoang hộ tống trong lúc chúng tôi nhảy sang một đỉnh núi khác, rồi lướt qua những ngọn đồi thấp hơn phía dưới chân núi, vừa đi vừa nhả đạn. Hội Chủ là chìa khóa của cuộc chiến này, chìa khóa bẻ gãy Hiệp Hội để Các Con Trai Của Ares có thể trỗi dậy. Khi bà ta bị bắt, Hiệp Hội sẽ hoang mang tự hỏi không có Octavia ngự trên ngai vàng thì liệu nó thậm chí có tồn tại hay không. Các Thượng Nghị Sĩ và các Thống Đốc sẽ tìm cách thâu tóm quyền lực. Hàng chục cuộc chiến cục bộ sẽ diễn ra, làm đứt đoạn nguồn nhân lực và sự gắn kết.
Bên dưới tôi, cả một thế giới của những tạo vật đẹp đẽ nằm dưới đáy của cái khe núi bao la - những chiếc hồ và con suối, bãi cỏ cao tới hông, những ngọn cây trổ hoa rực rỡ và những rặng thông Sparta mọc lên theo các góc lạ kỳ bên vách của hẻm núi cao hàng nghìn mét bất chấp triền dốc sâu thăm thẳm. Phía trên tất cả những điều đó, ngọn núi nổi vĩ đại, Olympus, bao trùm. Tôi thoáng nhìn các lâu đài tĩnh mịch và thấy lũ nai đang chạy trong thung lũng của Sao Hỏa. Nhưng tôi không nhìn thấy bất kỳ đứa trẻ nào bên bờ sông rộng lớn, không có những cậu bé, cô bé mặc giáp. Chỉ có những kỷ niệm và mặt đất vấy bùn. Các học viên đã được đón đi. Đó hẳn là một cảm giác kỳ lạ - chiến đấu sống còn bằng các vũ khí thời Trung Cổ, chỉ để rồi bị xúc đi trên các phi cơ chuyên chở khi những kẻ xâm lược đến từ vũ trụ.
Chúng tôi gặp Jupiter và Ragnar tại một trong những ngọn tháp trắng của đỉnh Olympus trôi nổi. Xác chết nằm trong hành lang và trên những triền dốc.
“Chúng đã dùng nó như một căn cứ quân sự,” Jupiter hào hứng nói. “Gã Ô Danh của cậu không tán thành sự kiêu ngạo của chúng. Ta thích con quái vật ấy!” Người của tôi canh giữ khu vực Valles Marineris, chừa lại Học Viện ở phía Đông Agea, nhánh trên của hẻm núi khổng lồ. Tôi nhìn ra cửa sổ trong lúc hàng trăm chiếc phi thuyền vận chuyển thân thiện đáp xuống mặt đất, nhả ra hơn ba trăm nghìn người trong ba mươi phút. Mỗi Hoàng Kim chạy ra từ một cái thang lên tàu bay đã được hạ xuống đều lần đầu tiên đặt chân lên mảnh đất của kẻ thù.
“Chúng vẫn chưa ra tay,” tôi nói khẽ, mũ Đạn Sao của tôi được hạ xuống. Tôi bứt rứt nhìn sang Ngựa Hoang.
Cô vén những lọn tóc vàng xòa xuống mắt. “Càng để chúng ta vào sâu, chúng sẽ càng khó đánh bật chúng ta khỏi nơi này hơn. Tại sao chúng còn chờ đợi?”
“Muốn quây chúng ta lại như một chùm nho trước khi càn quét ư?” Sevro suy đoán. “Bom nguyên tử chăng?”
“Lũ nhóc ngốc nghếch,” Juliter lục túi của một người đã chết. “Đó là lý do chúng ta có các Xám. Để họ bị càn quét. Họ sẽ mở đường cho chúng ta.”
“Không có bom nguyên tử,” Ngựa Hoang nói. “Các thiết bị cảm biến sẽ phát hiện ra chúng từ khoảng cách hàng trăm kilomet.” Cô nhìn quanh địa hình. “Chúng đang đợi vì không đủ người để cản đường chúng ta qua thung lũng. Hoặc chúng đã không có sự chuẩn bị trước, mà nhiều khả năng là không phải. Hoặc chúng đã cử quá nhiều người đi để cản đường tiến của Lorn. Hoặc chúng đã sắp đặt các chướng ngại vật trong thung lũng. Hoặc chúng điều quân đi khắp Thành Trì. Hoặc có bẫy ở phía trước.”
Tư duy của cô như một cỗ máy vậy.
“Có bẫy,” cô nói sau một khoảnh khắc. “Nhưng chúng đang trông cậy quá nhiều vào nó để cầm chân chúng ta trong lúc tái điều động nhân lực và thiết bị.” Cô cười khẩy coi thường. “Chiến thuật phòng thủ không có sự hỗ trợ linh động đồng loạt đã trở nên bất cập kể từ Mặt Trận Maginot kia mà.”
“Nhưng chúng biết chúng ta không muốn tàn phá thành phố và người dân một cách bừa bãi,” tôi nói.
“Chúng biết điều đó,” Ngựa Hoang chỉnh lại thiết bị hiển thị dữ liệu của mình và nghiên cữu bản đồ. “Nó đã giới hạn sự linh hoạt trong chiến thuật của chúng ta.”
“Chiến tranh toàn diện dễ dàng hơn nhiều,” Jupiter càu nhàu. “Hãy dùng các Xám để mở đường, rồi thả bom vào các bức tường bên dưới rào chắn. Làm vậy sẽ có lối vào.”
“Cần một ngày để phá hủy một thành phố, cần năm mươi năm để tái xây dựng,” Ngựa Hoang gắt. “Ông muốn đăng ký giám sát quá trình tái kiến thiết không?”
“Trông ta giống thợ xây không?” Jupiter hỏi.
“Đường đến Agea có chiều rộng trung binh khoảng tám mươi kilomet, tường cao bảy kilomet mỗi bên, tất cả đều được dùng làm đất nông nghiệp cho thành phố. Nhiều khả năng nhà Bellona đã rải bom khắp nơi. Nếu chúng có đủ thời gian. Ta đã không nói với chúng rằng ta đang trên đường đến.” Chúng có đủ thời gian hay không?
Ngựa Hoang ra hiệu cho tôi sang một bên.
Tôi cùng cô tránh xa khỏi những người còn lại trong đội chỉ huy, những kẻ đang nhìn nhau ngao ngán. Những hành lang lộng gió của tòa lâu đài đáng lẽ phải gợi cho tôi nhớ tới chiến thắng trong quá khứ, nhưng tất cả những gì tôi có thể cảm thấy là nỗi u buồn cùng cực khi có mặt ở nơi này. Quá nhiều hồi ức. Quá nhiều những người bạn đã mất. Tôi nghĩ đến họ khi nhìn thấy các Xám đáp xuống bên cạnh tòa lâu đài Minerva nơi tôi và Pax từng giao đấu.
“Tường thành còn cách đây tám mươi kilomet nữa,” Ngựa Hoang nói. “Chúng ta vẫn có thể xông tới như đã định. Chúng không ngăn chặn cuộc đổ bộ của chúng ta, không có nghĩa là có điều gì đó hung hiểm ở phía trước.” Cô nhận thấy vẻ ngần ngại trong mắt tôi. “Chúng ta đến đây vì cha em cũng nhiều như vì Hội Chủ. Chúng ta phải duy trì tốc độ.”
“Em đang sợ Lorn sẽ giết cha em nếu ông ấy là người đầu tiên vượt qua tường thành phía Nam thành phố, phải không?” tôi suy đoán.
“Anh biết quá khứ của họ rồi đấy.”
“Anh biết.”
“Và anh tin rằng Lorn sẽ không giải quyết ân oán cũ ư?”
“Lorn không phải sát nhân.”
“Không. Ông ấy chỉ ra tay với những người đáng bị thế, như Tactus. Cha em là một trong số đó. Nên chúng ta phải khẩn trương. Và anh buộc phải nói với những người còn lại về Hội Chủ.”
“Roque nhận ra rồi. Các Pháp Quan đang ở trên chiếc Đứa Con Chiến Tranh.”
Chúng tôi quay trở lại, và tôi nói với hội đồng nhỏ của mình.
“Mọi người đã biết chúng ta đên đây vì Augustus, nhưng còn một lý do khác khiến chúng ta phải tấn công Agea. Hội Chủ đang ở đó.”
“Giỡn hả?” Thằng Hề lẩm bẩm.
Ván Mục gãi đầu. “Quỷ tha ma bắt.”
“Trong Thành Trì ư?” Hòn Cuội hỏi, đầu gối hào hứng thúc nhẹ Cỏ Dại đang lo âu.
“Nhiều khả năng là vậy. Chúng tôi đã lần theo dấu vết của Aja đến đây, dựa vào tàn dư phóng xạ từ quả bom mà chúng tôi đã cho nổ vào đội quân của bà ta ở Europa. Các cuộc tấn công khác là nhằm dẫn dụ quân binh đi khỏi Agea để chúng ta có cơ hội vượt qua tường thành và bắt giữ Octavia trước khi Lãnh Chúa Tro Tàn mang toàn bộ lực lượng hạm đội của bà ta đến.” Và nếu Các Con Trai thực hiện phần nhiệm vụ của mình như Ares đã hứa thì chúng tôi sẽ có thể tiến vào thành phố mà không phải chiến đấu với hàng trăm nghìn quân binh được vũ trang hùng hậu.
“Cassius có ở trong thành phố không?” Sevro hỏi.
Ngựa Hoang gật đầu. “Chúng tôi nghĩ là có.”
Sevro mỉm cười.
“Nếu mọi người đụng mặt Cassius, đừng đánh với hắn,” tôi nói. “Cả Karnus và Aja cũng vậy.”
“Cậu muốn chúng tôi bỏ chạy ư?” Thằng Hề hỏi, tỏ vẻ bị xức phạm.
“Tôi muốn mọi người sống,” tôi nói. “Hội Chủ là chiến lợi phẩm chính. Đừng để ý muốn trả thù hay niềm kiêu hãnh làm phân tán. Nếu bắt được Hội Chủ, chúng ta sẽ có quyền lực mới trong Hệ Mặt Trời, các bạn tôi ạ.”
Những Kẻ Gào Rú nhe răng cười như sói. Sevro ưỡn ngực.
“Nên đừng có nhiễu nhương nữa.”
“Đến tôi đây cũng không thể nói hay hơn thế.”
Các phi cơ Cánh Gãy của chúng tôi gầm phía trên đầu, đẩy lùi lực lượng của kẻ thù để dọn đường cho chúng tôi.
Toàn bộ lực lượng của chúng tôi di chuyển qua hẻm núi xanh. Không từ tốn đi theo đội hình hàng dọc mà di chuyển nhanh chóng. Xe siêu tốc đi nhanh hơn Đạn Sao. Các Xám và những người trong xe siêu tốc đi trước, sau khi phi cơ Cánh Gãy cùng các phi thuyền chuyên chở được vũ trang hạng nặng thả lính xuống gần tường thành. Những tia sáng phía trước cho thấy chúng đã kích nổ địa lôi, hoặc lính gỡ mìn đã hoàn thành nhiệm vụ của họ. Không chắc được. Hẻm núi khá hẹp. Các vách núi xanh tươi đứng sừng sững xa tít, to lớn và phi thực, như địa hình sinh sống của một giống loài cao lớn hơn, vĩ đại hơn con người. Tôi không thể nhìn thấy hết lực lượng của mình ở nơi rộng lớn này, chỉ thấy ngọn giáo. Chúng tôi đi sau các Xám đang di chuyển mau lẹ, một hàng dài các Hiệp Sĩ đáng sợ trong Đạn Sao màu đen. Con mưa càng lúc càng to như trút nước. Phía sau chúng tôi, những chiếc xe tăng đang lăn bánh, và lính bộ binh đang xếp thành các hàng thẳng tắp trong những tàu bay lơ lửng, những cỗ máy được vũ trang hạng nhẹ có thể chở cả trăm người. Chúng sẽ thả lính xuống khi cách tường thành một kilomet. Cuộc đột kích của Lorn ở phía Nam cũng sẽ diễn ra tương tự.
“Máy bay không người lái!” Sevro hét lên qua bộ đàm. Một đám mây kim loại bay lên từ một kho quân nhu nhỏ ở vách núi phía Đông, hướng về phía chúng tôi. Những Kẻ Gào Rú lao vào mối nguy hiểm, súng của họ xé toạc bầu trời. Nhưng hỏa lực từ những chiếc máy bay đã đập tan đội quân các Đá Nham Thạch biết bay lượn. Họ rớt xuống mặt đất, thi thể không nhận ra nổi nữa. Chúng tôi nhảy qua các tòa nhà, các thị trấn nhỏ, các khu nghỉ dưỡng, các điền trang, các kho thóc. Rồi chúng tôi bay qua một cái hồ, nhìn bóng của chính mình khi tia sét lóe lên phía trên, rọi xuống chúng tôi.
Tôi đã nhìn thấy tường rào phòng hộ. Nó rủ xuống đường chân trời như một bức rèm sắt. Từ hẻm núi này nhìn ra, nó trải dài chín mươi kilomet và cao gần hai trăm mét, mép hơi quặp lại. Sông hồ không dừng ở đó, mà trái lại, chạy bên dưới bức tường qua những thanh thép dày và kiên cố như thân một chiếc tàu. Cần một trăm người khoan suốt mười tiếng mới có thể làm thủng những thanh thép ấy.
Hầu hết các thành phố không có tường rào khổng lồ đến vậy. Chúng quá tốn kém. Chỉ Agea và Corinth mới có các công sự kiên cố đến vậy. Chúng tôi có thể đi qua các đường hầm dưới lòng Sao Hỏa nối các thành phố với mỏ của chúng, nhưng tôi không muốn làm vậy. Có những kế sách tôi cần phải giữ lại. Và có một tấm gương tôi cần phải tạo ra.
Những cuộc tấn công như thế này không thể kéo dài. Tôi đã thấy lịch sử. Chúng hoang dại và điên cuồng. Công nghệ luôn thắng trong cuộc chiến với những thứ ở nguyên một chỗ, miễn là sự quyết tâm của bên bao vây không cạn. Xưa kia, tấn công trực diện một pháo đài kiên cố thì hầu như luôn phải trả một cái giá rất đắt mới có thể chiếm được nó. Nên phe tấn công đã bao vây và khiến cho phe phòng thủ phải lâm vào cảnh đói khát rồi chịu khuất phục. Giờ không ai còn kiên nhẫn như vậy nữa.
Agea là thành phố của hai mươi triệu linh hồn, nhưng bao nhiêu trong số đó thèm bận tâm ai sẽ là người chiến thắng hôm nay? Chẳng có gì khác biệt nếu Bellona hay Augustus là người thống trị. Các Đồng và các Bạc sẽ quan tâm. Nhưng các Đỏ, các Nâu và các Hồng sẽ chỉ đứng nhìn một chủ nhân khác nắm lấy xích xiềng.
Giờ họ sẽ nhìn thấy những con tàu bay ngập trời, những quả bom xé toạc không khí. Và họ sẽ nằm rúc vào nhau trong các khu nhà tập thể và sợ những kẻ cướp không mặt. Từ thuở nguyên thủy của loài người, việc đánh chiếm một thành phố luôn đi kèm với tiếng gào thét của những vụ cưỡng hiếp, trộm cắp và nỗi kinh hoàng của men say. Các Sẹo Vô Song không nhúng tay vào những hành vi man rợ ấy. Chúng không đem lại lợi ích cũng như không hợp với sở thích của họ. Nhưng nếu một thành phố bị chiếm lấy bằng bạo lực thì các Hoàng Kim tin rằng thành phố ấy và tất cả những gì bên trong nó giờ thuộc quyền sở hữu của kẻ chinh phục. Nếu anh đủ mạnh mẽ anh xứng đáng với chiến lợi phẩm. Một số người tha cho chiến lợi phẩm. Số khác ném chúng cho những con sói, đem tặng thành phố ấy cho các đội quân Đá Nham Thạch và Xám của họ như phần thưởng cho những giọt máu đã nhỏ xuống.
Nếu tôi có thể bảo vệ thành phố này của Agea, nếu tôi có thể cho họ thấy rằng có một giống người khác tốt hơn, thì có lẽ tôi sẽ chiếm được trái tim của Agea, đoạt lấy nó, bảo vệ nó, được người dân của nó yêu mến như tôi đang được đội quân của mình yêu mến. Nhưng trước hết tôi phải nạy cho nó mở ra.
Đạn dội lên bề mặt thép của bức tường thành rộng lớn như những bông hoa tí hon nở nhanh trên bề mặt tuyền màu xám của bức tường dài chín mươi kilomet. Hai cuộc tấn công nghi binh được tiến hành ở hai bên sườn của tôi. Những chiếc phi cơ Cánh Gãy nã đạn từ súng máy, rẽ sang hai bên trong lúc dội hỏa lực vào tường thành. Đạn bắn trả từ các tháp canh trên tường thành khiến màng nhĩ tôi rung lên và kêu o o. Tôi muốn nắm chặt lấy tay Ngựa Hoang. Một cái gật đầu của cô cũng đủ làm dịu lại nỗi kinh hoàng trong tôi. Nhưng chỉ mấp mé vừa đủ.
Các Xám mặc giáp chạy lên phía trước như những con kiến. Các đội hỏa tiễn dàn trận và sẽ sớm mang cái chết đến cho những kẻ đang cố thủ. Thật khó để tiếp nhận chuyện này, hệt như cuộc chiến không gian phía trên, tầng tầng lớp lớp những hành động và phản kháng. Chỉ khác là cuộc chiến dưới này có tiếng động.
Địa lôi tạo nên những lỗ thủng trong hàng ngũ của tôi. Các đội sát thủ của Bellona tuôn ra ngoài tường thành, bay cao hàng trăm mét trong huy hoàng - hiệu kỳ phấp phới lấp lánh hoàng kim. Khiên chắn của họ tỏa sáng khi hỏa lực dội vào họ. Nhìn thấy hiệu kỳ đại bàng giữa nhũng kẻ Nhà Bellona, tôi chuẩn bị xông vào nó, nghĩ rằng đó chắc hẳn là Cassius, nhưng Ngựa Hoang đã chộp lấy tay tôi.
“Làm theo kế hoạch!” Ngựa Hoang nhắc tôi, chỉ tay vào dòng sông. “Tất cả chúng ta sẽ bỏ mạng nếu đối đầu với tường thành. Làm theo kế hoạch.”
Thật khó để nhớ. Thật khó để nhớ tất cả sự náo loạn này chỉ là kế nghi binh. Điều quan trọng là dòng sông và những gì Các Con Trai đã làm trong đêm. Nếu họ đã làm. Dòng sông chảy len lỏi dưới bức tường. Rộng một trăm mét, và sâu hơn thế, nó đang đưa những xác chết trôi vào thành phố.
Tôi lặn xuống nước, cảm nhận áp lực của dòng chảy chậm, rồi tăng tốc độ. Cá dạt ra tán loạn ở phía trước chúng tôi. Thật kỳ lạ khi không cảm thấy cái lạnh của dòng nước. Những Kẻ Gào Rú di chuyển như cá đuối điện bên cạnh tôi. Rồi Ragnar và nhóm Đá Nham Thạch của hắn nhập bọn, Jupiter cũng vậy, chúng tôi phóng đi dưới nước. Ngựa Hoang bơi gần tôi nhất. Tôi đảo mắt khắp dòng sông phía trước qua lớp bùn đục mà chúng tôi đã khuấy lên để tìm món quà của Ares.
Kia rồi. Tôi nhìn thấy nó, cái hố sâu một trăm mét. Nếu có việc gì Đỏ làm được, thì đó chính là đào khoét. Các Con Trai đã dành cả một đêm để tạo ra cái con đường giúp chúng tôi tiến vào thành phố. Người của tôi sẽ nghĩ một đội thám cẩu tinh nhuệ nào đó đã được cử đến đây trước hạm đội. Họ sẽ không thắc mắc tại sao cái khung chắn lối vào khổng lồ có thể bị cắt đứt, hay làm thế nào mà các thiết bị cảm ứng được sinh ra để phát hiện những hư hại tới lưới nhiễu xạ có thể bị qua mặt.
“Tiến vào lỗ hổng,” tôi thì thầm, như thể Roque, Victra hay Tactus có thể nghe tôi. Tôi kích hoạt Ủng Trọng Lực và tiến về phía trước.
Đường hầm hẹp uốn theo bên dưới bức tường ở gần đáy sông. Chúng tôi đi thành hàng hai người. Nên tôi dẫn chiến binh cừ khôi nhất theo mình, Ragnar, khi tiên phong tiến vào đường hầm dưới nước. Bộ đàm của tôi kêu lách tách cùng các tin tức về trận chiến phía trên. Chúng tôi đang thua ở tường thành.
Ragnar và tôi cùng nhau vượt qua đường hầm. Tôi phần nào ngờ rằng sẽ bị quân Bellona đón đầu, nhưng không có tên nào xuất hiện. Các Con Trai đã làm tốt công việc của mình. Chúng tôi đợi phía bên kia tường thành, vẫn lặn dưới mặt nước, ở độ sâu một trăm mét dưới đáy sông. Phần còn lại của lực lượng nòng cốt nhập bọn cùng tôi và Ragnar - Ngựa Hoang, Sevro và Những Kẻ Gào Rú còn sót lại, thêm năm mươi Hoàng Kim, một trăm năm mươi Đá Nham Thạch và các Xám.
Tôi nói vào bộ đàm khi tất cả đã tụ họp dưới đáy sông. “Mọi người đã biết mình cần làm gì rồi đây.”
Sevro đấm nắm tay mặc giáp vào tay tôi. Ngựa Hoang làm tương tự. Ragnar hành lễ với bàn tay nắm chặt đặt lên ngực trái. Jupiter ngáp trong bộ đàm. Thằng Hề, Hòn Cuội và Cỏ Dại khuấy động Những Kẻ Gào Rú, khuấy bùn dưới đáy sông. Vài giây trôi qua. Kiếm Lưỡi Mềm quấn quanh tay tôi, Găng Xung trên tay trái. Tôi cảm nhận từng nhịp đập của trái tim và cái lạnh từ mặt dây chuyền trên ngực, nghe tiếng kêu lách tách của sự hỗn loạn bên ngoài. Hai bàn tay Chim Lặn của tôi nắm lại. Mắt tôi nhắm chặt. Sevro thả máy dò lên để kiểm tra liệu bờ sông có an toàn hay không.
Tôi phải tìm Hội Chủ.
Ragnar phải mở cổng.
Ngựa Hoang phải hạ rào chắn để Roque có thể gửi thêm quân viện trợ và chúng tôi có thể chiếm thành phố bằng một cuộc đột kích. Tôi không muốn cô rời khỏi tôi, nhưng với nhiệm vụ này, tôi không thể tin ai khác ngoài cô.
Niềm tin. Tôi buộc phải tin rằng cô sẽ sống, phải tin rằng các Đá Nham Thạch sẽ bảo vệ cô, và cô sẽ bảo vệ chính mình. Gánh nặng đè lên ngực tôi, tôi sợ cô sẽ không quay trở lại. Tôi có cảm giác như cô đang rơi vào bóng tối. Nếu cô chết, cô sẽ chết khi vẫn tin vào một lời nói dối. Tôi hứa với chính mình rằng sẽ nói với cô sự thật nếu chúng tôi sống sót qua trận chiến này. Cô xứng đáng nhận được điều ấy.
Hãy sống. Hãy sống. Tất cả mọi người, hãy sống.
Ngựa Hoang rời đi, tiếp tục di chuyển dưới lòng sông, xuôi theo dòng chảy hàng kilomet cho đến khi tới công viên gần các máy phát điện. Tôi nhìn theo cô rời đi, loạng choạng tìm một thứ gì đó để bám lấy, một ai đó để nguyện cầu. Cha tôi đang ở bên tôi, Eo cũng vậy. Tôi cảm thấy họ trong từng nhịp đập của trái tim.
Tôi nhắm mắt lại.
Sevro thu gom các máy dò mà cậu đã thả lên rồi bảo tôi rằng chúng tôi đã an toàn, chỉ có một cô gái đang chơi đùa giữa vũng bùn phía trên.
“Chiến đấu vì nhau,” tôi nói qua bộ đàm với những người đang ở bên cạnh mình dưới đáy sông. “Theo tôi.” Chúng tôi kích hoạt Ủng Trọng Lực và gầm lên dưới lòng nước, phóng lên mặt sông như những con quái vật đen ngòm. Nước nhỏ xuống từ bề mặt Đạn Sao màu đen khi chúng tôi bay qua bờ sông lầy lội vì cơn mưa đã trút xuống trước khi rào chắn được lập lên để bảo vệ thành phố. Bên dưới chúng tôi chỉ có một cô gái Nâu không có vũ trang đang đứng, bùn ngập đến mắt cá chân. Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta đằng sau chiếc mủ bảo hộ màu đen đáng sợ của mình. Đáng lẽ cô ta phải đi trốn cùng gia đình, chứ không đặt chân ra ngoài thành phố đang bị bao vây. Có điều gì đó không ổn.
Khi nhìn thấy chúng tôi, cô ta chộp lấy một thiết bị hình cầu nhỏ từ trong giỏ. Ánh sáng lóe lên trên bầu trời. Bùn vấy trên mép bộ váy đẹp nhất của cô ta, nó chuyển sang một màu nâu còn đậm hơn nữa.
“Bắn cô ả đi!” Sevro thét.
Tôi gạt tay cậu ra. Một thân cây phát nổ thay vì cô gái. Và khi tôi nhìn lên cao, ở trên tường, vượt xa khỏi phạm vi hoạt động của các thiết bị thăm dò mà Sevro đã thả lên, xa khỏi vùng giới hạn của quả Bom Xung mà cô gái mang theo, các Hiệp Sĩ Nhà Bellona và đoàn tùy tùng Đá Nham Thạch của họ đang đứng chờ.
Cô gái bấm một cái nút trên quả cầu.
Đó là lúc chúng tôi sắp sửa chết.