Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

34

Image

ANH EM KẾT NGHĨA

Đội do thám của Lorn đã bắt giữ tàu Lạc Đà khi nó trên đường mang thức ăn đến cho hạm đội đang tụ tập xung quanh Trạm Không Gian Hildas của Pliny, một trạm trung chuyển và liên lạc có hình tinh cầu ven vành đai của tiểu thiên thạch giữa quỹ đạo của Sao Hỏa và Sao Mộc. Suốt mười lăm tiếng, tôi đã cùng Roque, Victra, Sevro, Những Kẻ Gào Rú, Nhà Telemanus, Lorn, Ngựa Hoang và Ragnar ngồi giữa những chiếc hộp và sọt đựng các bữa ăn đầy chất xơ nguyên bản được đóng gói hút chân không. Ragnar đã làm bẹp nát chiếc thùng đầu tiên mà hắn ngồi lên, khiến thức ăn vương vãi khắp nơi, trước khi rời khỏi khoang hàng hóa ẩm ướt để đến khoang đông lạnh có nhiệt độ âm.

Sevro mở gần chục suất ăn và nhấm nháp suốt hành trình, chia chúng với người Nhà Telemanus và Những Kẻ Gào Rú trong lúc Roque ngồi nói chuyện cùng Victra trong góc. Ngựa Hoang tựa vào người Daxo, cùng Kavax chia sẻ những câu chuyện về Pax. Cô tránh ánh mắt của tôi.

Tôi đã tìm cách xin lỗi trước khi chúng tôi bước lên tàu, nhưng cô đã gạt phăng đi. “Chẳng có gì phải xin lỗi. Chúng ta là người lớn. Đừng hờn đỗi và cãi cọ như trẻ con. Chúng ta có việc phải làm.”

Tôi không ngừng lặp lại những lời ấy trong đầu, chúng càng lúc càng trở nên lạnh lẽo.

Lorn dùng chân đẩy nhẹ tôi. “Đừng có lộ liễu thế, nhóc. Cậu đang nhìn người ta chằm chằm đấy.”

“Chuyện phức tạp.”

“Tình yêu và chiến tranh. Hai mặt của một đồng xu. Ta đã quá già cho cả hai.”

“Có lẽ chiến tranh sẽ thổi chút sức sống vào mớ xương cốt già khọm của ông.”

“Chậc, tháng trước ta đã thử yêu.” Ông ghé lại gần. “Không hiệu quả như nó đã từng.”

“Thành thật quá đấy, Lorn.” Tôi không thể ngừng cười.

Ông cằn nhằn rồi chỉnh lại tư thế ngồi trên những chiếc hộp, rên rỉ không thành lời khi một thứ gì đó lọt vào lưng ông. “Vậy ra đó là nguyên nhân của tất cả những chuyện này. Giúp lão già tội nghiệp Lorn tìm lại sự kích thích của chiến tranh.” Cơn giận của ông chưa nguôi ngoai, mà tôi cũng không trông đợi điều đó. “Để ta đáp lại ân tình của cậu. Chìa khóa của chiến dịch ngày hôm nay là sự ứng biến. Các Pháp Quan, Đại Sứ và các đồng minh mà cậu dự định sẽ thuyết phục không phải là những kẻ ngốc. Và chúng sẽ không kiên nhẫn chịu đụng những kẻ ngốc. Pliny đã cho chúng thấy một lý lẽ thỏa đáng. Hắn đã liên kết lợi ích của chúng với của hắn. Cậu phải phản công bằng điều tương tự.”

“Pliny là một con đỉa,” tôi nói. “Là một kẻ nói dối, cũng như ông là một người chính trực.”

“Điều ấy khiến hắn trở nên nguy hiểm. Những kẻ nói dối đưa ra những lời hứa lọt tai nhất.” Lorn nghịch chiếc nhẫn sư tử đầu chim, chắc chắn đang nghĩ về con quái vật ấy và các cháu của mình trên tàu ở hạm đội. Ông đã mang tất cả người nhà rời khỏi Europa, ba triệu người thuộc đủ các Màu. “Ta không thể bỏ họ ở lại,” ông nói khi tôi lưu ý quy mô hạm đội của ông trong lúc rời cái xứ sở nước ấy. “Octavia sẽ đến thiêu trụi tất cả trong lúc chúng ta vắng mặt.” Nên họ đã rời bỏ các thành phố nổi của mình và hướng tới những vì sao. Dân thường sẽ sớm tách khỏi hạm đội của tôi để trốn trong vũ trụ tối tăm bất tận giữa các hành tinh. Ba người con dâu còn sống sót của ông sẽ chỉ đạo họ.

“Và Pliny có quyền lực của Hội Chủ chống lưng,” Lorn tiếp tục nói. “Sẽ khó để ngăn cản họ. Nhân tiện nói về Hội Chủ… ta nhận thấy cậu có một thứ thuộc về bà ta.”

“Chiếc Pax ư?”

“Không. Nhỏ hơn. Mặc dù không quá nhỏ. Gã Ô Danh.”

“Ragnar?”

“Nếu đó là tên của hắn,” Lorn nói.

“Đó là tên của hắn,” tôi nói. “Hắn là món quà dành cho Nhà Julii vì đã phản bội Augustus.”

“Ta đã từng nhìn thấy hắn ở đấu trường của Thành Trì - đáng sợ như một số loài quái vật giấu mình dưới các đại dương của Europa.”

“Hắn có thể là một Đá Nham Thạch, nhưng hắn vẫn là người.”

“Về mặt sinh học thì có thể là vậy. Nhưng hắn được tạo ra vì một thứ duy nhất. Đừng quên điều đó.”

“Ông đối xử với gia nô của mình tử tế. Tôi trông đợi ông cũng sẽ đối xử với gia nô của tôi như vậy.”

“Ta đối xử với người của ta tử tế. Hồng, Nâu, Đỏ là người. Ragnar của cậu là một vũ khí.”

“Hắn đã chọn tôi. Công cụ không biết lựa chọn.”

“Thích thì cứ làm theo cách của cậu, nhưng hãy nhận thức được hậu quả.” Lorn nhún vai và lẩm bẩm điều gì đó trong miệng.

“Cứ nói những gì ông thích.”

“Cậu sẽ vướng vào rắc rối vì tin rằng ngoại lệ tạo nên luật lệ mới. Rằng một kẻ xấu có thể hoàn lương chỉ vì cậu muốn hắn làm vậy. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Đó là lý do vì sao tôi giết thằng nhóc nhà Rath đó. Hãy nghiệm ra bài học ấy vào lúc này, để không phải hối hận khi một con dao cắm vào lưng cậu về sau. Các Màu tồn tại là có lý do. Danh tiếng tồn tại là có lý do.”

Lần đầu tiên trông ông thật nhỏ bé và già cỗi trong mắt tôi. Không phải vì những nếp nhăn. Mà vì những gì ông nói. Ông là một di vật. Những suy nghĩ của ông thuộc về một thời đại mà tôi đang tìm cách phá hủy. Ông không thể lựa chọn mình tin tưởng điều gì. Ông chưa từng thấy những gì tôi thấy. Ông không đến từ nơi tôi đến. Ông không có Eo để được thúc đẩy, không có Vũ Công để được chỉ đường vạch lối, không có Ngựa Hoang để được trao cho hy vọng. Ông sinh trưởng trong một Hiệp Hội mà tình yêu và sự tin tưởng cũng hiếm hoi như cỏ giữa sa mạc Helion. Nhưng ông đã luôn muốn có được cả hai. Ông như một người gieo hạt, nhìn nó lớn lên thành cây, chỉ để rồi bị hàng xóm chặt bỏ. Lần này sẽ khác. Và nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, tôi sẽ trả lại cho ông đứa cháu trai của mình.

“Ông đã từng dạy dỗ tôi, Lorn. Và nhờ thế tôi đã trở thành một người tốt hơn. Giờ đến lượt tôi sẽ dạy ông. Con người có thể thay đổi. Đôi khi họ phải gục ngã. Đôi khi họ phải mạo hiểm.” Tôi vỗ vào đầu gối ông rồi đứng dậy. “Trước khi chết, ông sẽ nhận ra mình đã sai lầm khi giết Tactus, vì ông đã không cho anh ta một cơ hội để tin rằng anh ta là một người tốt.”

Tôi tìm thấy Ragnar đang nằm trên sàn trong khoang đông lạnh, cảm thấy như được ở nhà trong cái lạnh tê tái. Hắn cởi trần nên tôi có thể nhìn thấy những đường nét đáng sợ trên thân thể đầy hình xăm của hắn. Đâu cũng là hắn, cổ ngữ Rune. Sự che chở trên lưng. Hận thù trên hai bàn tay. Mẫu thân ở cổ họng. Phụ thân ở hai bàn chân. Em gái ở hai tai. Và cái xương sọ vẽ thành hình chữ Ô Danh trên hắn.

“Ragnar,” tôi ngồi xuống và nói. “Không thích có người bầu bạn, phải không?”

Hắn lắc đầu, chỏm tóc đuôi ngựa bạch kim cuộn tròn trên sàn nhà. Cặp mắt như những vệt hắc ín nhìn tôi chằm chằm thăm dò. Và cặp mắt thứ hai, những hình xăm trên mí mắt, trông thật kỳ lạ, giống như đồng tử của một con rồng hay một con rắn, để khi hắn nháy mắt, linh hồn thú vật của hắn sẽ nhìn vào thế giới xung quanh.

Tôi ngồi nhìn hắn, không biết phải nói điều mình muốn nói như thế nào. Đá Nham Thạch là những sinh vật kỳ lạ nhất trong các Màu.

“Khi dâng những vết nhơ cho ta, ngươi sẽ bị ràng buộc với ta. Điều ấy có nghĩa gì đối với ngươi?”

“Nó có nghĩa rằng tôi sẽ phục tùng.”

“Một cách không điều kiện?” Hắn không trả lời. “Nếu ta lệnh cho ngươi giết anh chị em của mình thì sao?”

“Ngài đang lệnh cho tôi như vậy sao?”

“Chỉ là một kiểu nói giả định.” Tôi giải thích khái niệm đó nhưng hắn không hiểu.

“Tại sao phải lên kế hoạch?” hắn hỏi. “Ngài lên kế hoạch. Ngài quyết định. Tôi làm hoặc không làm, không có kế hoạch nào cả.” Hắn cẩn thận lựa lời tiếp theo để nói. “Những người lên kế hoạch sẽ chết cả nghìn lần. Chúng tôi, những người tuân lệnh, chỉ chết một lần.”

“Điều ngươi muốn là gì?” tôi hỏi. Hắn không hề động đậy. “Ta đang hỏi ngươi, Ô Danh.”

“Muốn.” Hắn cười khẩy. “Muốn là gì?” Sự chế nhạo trong giọng nói của hắn đến từ một nơi xa hơn vương quốc vô thần của chúng tôi. Ở đây hắn xa lạ, vì chúng tôi nuôi giống loài của hắn trong thế giới của băng và những con quỷ, của các vị thần cổ xưa. Chúng tôi nhận lấy những gì mình đã trồng. “Các ngài đã gọi tên nó, nên các ngài nghĩ chúng tôi biết nó. Muốn.

“Đừng giở trò với ta, và ta sẽ không giở trò với ngươi, Ragnar.” Tôi đợi một hồi lâu. “Ta có cần phải nhắc lại không?”

“Hoàng Kim lên kế hoạch. Hoàng Kim muốn,” hắn lẩm bẩm chậm rãi. Nhấn nhá trong từng câu chữ. “Ước muốn là nhịp tim của các ngài. Chúng tôi, những người con của Mẹ Bề Trên, không muốn. Chúng tôi nghe lệnh.”

“Quỳ gối và nghe lệnh?” Hắn không trả lời, nên tôi tiếp tục nói. “Ngươi đã từng đeo xiềng xích, Ragnar. Giờ xiềng xích không còn cản trở ngươi nữa. Nên… ngươi muốn gì?” Hắn không trả lời. Dằn dỗi chăng? “Hiển nhiên ngươi phải muốn một điều gì đó.”

“Ngài gỡ bỏ xiềng xích của những người khác để trói buộc tôi với xiềng xích giống như cái đang trói buộc ngài. Mong muốn của ngài. Mơ ước của ngài. Còn tôi không muốn.” Hắn nhắc lại. “Tôi không mơ ước. Tôi là một Kẻ Ô Danh. Được Mẹ Bề Trên dẫn lối để thực hiện lời hứa của người.” Hắn không thể hiện điều gì trên khuôn mặt, nhưng tôi có thể cảm nhận thấy sự bực bội của hắn. “Ngài không biết điều đó sao?”

Tôi nhìn hắn cảnh giác. “Ngươi khiến mình trông có vẻ đần độn hơn con người thực của ngươi.”

“Tốt.” Hắn đứng bật dậy, trước khi tôi kịp lùi lại. Chết tiệt, hắn thật nhanh. Hắn rút ra một con dao và cứa nhanh vào lòng bàn tay. “Khi tôi đề nghị trao cho ngài những vết nhơ, tôi đã trói buộc bản thân với ngài. Mãi mãi. Cho đến khi vạn vật biến mất.”

Tôi biết đây là cách sống của họ. Và tôi biết những điều kinh hoàng mà hắn đã phải trải qua để có được danh hiệu Kẻ Ô Danh. Hắn không phải là một người của những lời thề thốt hay những tiêu chuẩn nửa vời. Làm một Đá Nham Thạch là phải biết nỗi thống khổ. Làm một Kẻ Ô Danh là phải biết đớn đau. Để hướng đến một cách sống duy nhất trong đời, để phục vụ các vị thần Hoàng Kim như tôi, nếu họ đủ may mắn. Chúng tôi lấy đi những kẻ mạnh của họ, và bỏ lại những kẻ yếu. Chúng tôi cử các Tím dùng công nghệ để tạo ra những tia sét trên sườn đồi. Chúng tôi gieo rắc nạn đói, rồi xuất hiện mang theo thức ăn. Chúng tôi phát tán dịch hạch, rồi ban phước lành cho họ bằng các Vàng chữa bệnh và chữa mù cho họ. Chúng tôi cử các Nhà Tạo Tác cấy giống những con quái vật dưới đại dương của họ, những con sư tử đầu chim và những con rồng trên núi của họ. Và khi bực mình, chúng tôi phá hủy các thành phố của họ bằng những trận oanh tạc từ quỹ đạo. Chúng tôi tự biến mình thành những vị thần của họ. Rồi chúng tôi mang họ đến thế giới của mình để phục vụ cho những mục đích tham lam. Chúng tôi muốn. Họ phục tùng. Làm thế nào Ragnar có thể trở thành người tôi muốn hắn trở thành đây?

“Nếu ta muốn ngươi được tự do thì sao?”

Hắn hoảng hốt lùi lại. Mắt lộ ra một nỗi sợ kinh hoàng. “Tự do sẽ nhấn chìm chúng tôi.”

“Vậy thì hãy học cách bơi.” Tôi đặt tay lên bờ vai khổng lồ của hắn. Cơ bắp như những tảng đá bên dưới lớp da. “Như những người anh em.”

“Chúng ta không phải anh em, Con Của Mặt Trời,” hắn nói, giọng ngập ngừng. “Ngài là chủ nhân. Ngài không hiểu sao? Tôi phục tùng. Ngài ra lệnh.”

Tôi bảo rằng hắn đã chọn tôi làm chủ nhân. Tôi không chiếm hắn như hắn đã nghĩ. Và hắn là người đã chỉ huy đội tập kích chiếm tàu của Kellan au Bellona, không phải tôi. Hắn đã làm điều đó. Không có Hoàng Kim nào chỉ đạo hắn cả. Không có Hoàng Kim nào biến hắn thành chỉ huy. Nhưng chỉ như vậy chưa đủ. Nếu là Eo em sẽ nói gì với hắn? Vũ Công sẽ nói gì?

“Màu của chúng ta là một,” tôi bảo hắn. Hắn không hiểu, nên tôi cắt ngón tay của mình. Máu đỏ ứa ra và tôi bôi nó lên Phù Hiệu đen đánh dấu Màu của hắn trên tay. Rồi tôi lấy máu của hắn bôi lên Phù Hiệu Hoàng Kim trên mu bàn tay tôi.

“Anh em. Tất cả đều là nước, đều là da thịt, đều sinh ra và trở về với cát bụi.”

“Tôi không hiểu,” hắn hoảng sợ nói rồi lùi lại, chạy trốn khỏi tôi cho đến khi tôi dồn hắn vào chân tường như một đứa trẻ. “Chúng ta không giống nhau. Ngài đến từ Mặt Trời.”

“Không phải. Ta được sinh ra trên mặt đất. Ragnar Volarus, ta giải phóng ngươi khỏi nghĩa vụ phục vụ ta, bất kể ngươi có thích hay không. Ta sẽ không để ngươi bị trói buộc. Ta sẽ không để ngươi bị dẫn dắt. Ngươi sẽ ở lại trong khoang đá này cho đến khi ngươi đủ dũng cảm để quyết định mình muốn gì. Bắn vào đầu hay nằm đây cho đến khi chết lạnh. Cứ tự nhiên. Nhưng bất kể ngươi làm gì, đó sẽ là vì ngươi đã chọn. Có thể ngươi sẽ chọn cách đi theo ta. Có thể ngươi sẽ chọn cách giết ta. Bất kể ngươi đưa ra quyết định gì, ngươi cũng buộc phải tự mình lựa chọn.”

Hắn nhìn tôi chằm chằm, mắt trợn trùng kinh hoàng.

“Tại sao?” hắn gầm lên. “Tại sao ngài lại làm nhục tôi? Dù là ở đâu đi nữa, không một ai lại từ chối Kẻ Ô Danh. Tôi đã chọn được dâng hiến bản thân mình cho ngài và ngài nhổ vào mặt tôi. Tôi đã làm gì?”

“Khi ngươi dâng hiến bản thân, ngươi sẽ dâng hiến cả các anh chị em và đồng loại của mình làm nô lệ.”

“Ngài không hề biết.” Ragnar giận dữ nói. “Chúng tôi sống để phục vụ. Bằng không, Hoàng Kim sẽ tận diệt chúng tôi. Chúng tôi sẽ biến mất khỏi cuộc sống này. Tôi đã nhìn thấy lửa trút xuống từ bầu trời.”

Nhiều thế kỷ trước, trong Khởi Nghĩa Đen Tối, các Hoàng Kim đã giết hơn chín phần mười giống loài của hắn. Triệt tiêu họ như để giới hạn dân số một loài dã thú. Đó là lịch sử duy nhất mà họ biết. Lịch sử mà chúng tôi đã ban cho họ. Nỗi sợ.

“Lịch sử loài người đã bị che đậy để ngươi không biết đến, Ragnar. Các Hoàng Kim đã dạy ngươi rằng các ngươi vẫn luôn là những tên nô lệ. Rằng Đá Nham Thạch tồn tại để phục vụ, để giết chóc. Nhưng đã từng có thời, trước khi Hoàng Kim xuất hiện, con người được tự do.”

“Tất cả mọi người ư?” hắn hỏi.

“Tất cả mọi người. Cả đàn ông lẫn đàn bà. Ngươi sinh ra không phải để phục vụ Hoàng Kim.”

“Không,” hắn gầm lên. “Ngài đang nhử tôi. Ngài đang thả câu tôi. Tôi đã được chứng kiến việc này trước đây. Tôi đã thấy những lời giả tạo, những trò gian trá. Tôi biết, chúng tôi biết, sự thật. Mẹ đã dạy chúng tôi rằng, ‘Hãy sợ và hãy phục vụ các Hoàng Kim. Bằng không họ sẽ bay xuống từ trời cao như một cơn mưa sắt. Hoàng Kim sẽ đối xử với con bằng ngọn lửa của Mặt Trời. Vì họ không bị trói buộc bởi tình yêu. Không bị trói buộc bởi sợ hãi. Không bị trói buộc bởi mặt đất, mà bởi bầu trời và thái dương. Hãy sợ và hãy phục vụ các Hoàng Kim’.”

“Ta không phục vụ họ.”

“Vì ngài là một trong số họ.”

“Nếu ta nói với ngươi ta không phải thì sao?”

Hắn nhìn tôi chằm chằm. Không trả lời. Không động đậy. Không gì cả. Chỉ có sự hoang mang. Và tôi nói với hắn. Tôi nói với hắn giữa khoang lạnh ấy những gì mà Vũ Công đã nói với tôi trong căn hộ trên tầng thượng năm xưa. Chúng tôi đã bị lừa dối. “Ta từng có một người vợ,” tôi bảo hắn. “Chúng đã cướp cô ấy khỏi tay ta. Chúng treo cổ cô ấy. Chúng đã bắt ta phải kéo chân cô ấy cho đến khi cổ cô ấy gãy để cô ấy không phải đau đớn. Sau đó ta đã tự sát, đã chôn cô ấy, đã để chúng chiến thắng. Để chúng treo cổ ta. Ta đã chìm trong thống khổ.” Tôi kể với hắn rằng Các Con trai đã đến tìm tôi. “Rồi Ares cho ta cơ hội thứ hai, cũng giống như cơ hội mà giờ đây ngươi phải bắt lấy.

“Suốt bảy trăm năm chúng ta đã phải làm nô lệ, Ragnar. Đồng bào của ngươi. Đồng bào của ta. Chúng ta tàn tạ mỏi mòn trong bóng tối. Nhưng sẽ có ngày chúng ta bước ra ngoài ánh sáng. Nó sẽ không đến từ sự khoan dung của chúng. Nó sẽ không đến bởi định mệnh. Nó sẽ đến khi những trái tim quả cảm vùng lên và chọn cách phá bỏ xiềng xích, để sống có ý nghĩa hơn. Ngươi buộc phải chọn cho mình. Ngươi sẽ chọn con đường khó khăn chứ? Ngươi sẽ chọn làm bạn của ta chứ? Sẽ trỗi dậy cùng ta? Hay ngươi sẽ chọn con đường dễ đi và để cha mẹ ngươi, để anh chị em ngươi chết mà không biết đến cơ hội có được một thứ gì đó khác?”

Tôi bỏ đi sau câu nói ấy. Tôi không bắt hắn phải thề sẽ giữ im lặng. Tôi không yêu cầu một câu trả lời. Vũ Công đã không yêu cầu điều gì từ tôi. Tôi đã phải tự đưa ra lựa chọn. Nếu không được lựa chọn, nếu bị ép buộc phải phục vụ, thì tôi đã từ bỏ hàng nghìn lần. Nô lệ không có sự dũng cảm của những kẻ tự do. Đó là lý do Hoàng Kim đã lừa dối các Màu Hạ Cấp, khiến họ nghĩ rằng họ dũng cảm. Đó là lý do chúng lừa dối các Đá Nham Thạch, khiến họ nghĩ phục vụ các vị thần là một việc vinh dự. Dễ hơn sự thật. Nhưng chỉ một sự thật cũng đủ làm cả vương quốc dối trá sụp đổ tan tành.

Ragnar phải gia nhập cùng tôi, vì chỉ Đỏ thôi thì không đủ.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.