Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

47

Image

TỰ DO

Nồi là một tòa nhà xập xệ - một cái tổ cao ba trăm mét bằng kim loại và bê tông ẩm ướt với mùi rượu rẻ tiền và chất tẩy rửa. Dường như đã có thời nó cao sừng sững ở phía trên Khu Sinh Hoạt Chung của Lykos như một tòa lâu đài tráng lệ. Nhưng khi con tàu của tôi đáp xuống, nó chỉ là một vết phồng rộp buồn tẻ bằng kim loại giữa rừng taiga ở phía Nam Sao Hỏa, cách xa những thành phố lớn nơi con người đang diễu binh chống lại Octavia au Lune.

Các Xám bên trong không đủ phẩm chất để làm bất cứ việc gì khác ngoại trừ hăm dọa các Đỏ. Vậy mà đã có thời tôi từng nghĩ những gã Xám như Dan Xấu Xí thật đáng sợ. Tôi phiền muộn khi thấy những con ác quỷ thời tuổi trẻ của tôi mới thật yếu đuối và hèn kém làm sao. Như thể tôi đến từ một quá khứ đầy ảo tưởng trống tuếch.

Chúng không biết tàu của tôi đang đến. Chúng không biết tại sao tôi lại ở đây, và tôi không cần nói với chúng. Chúng chỉ chạy tán loạn như một đám ruồi trâu khi tôi hạ thang xuống cái sân bay đen ngòm do khói từ động cơ, các vệ sĩ Đá Nham Thạch đi trước tôi. Ragnar sừng sững theo sau trong lúc tôi bước đi giữa hành lang gắn kim loại. Bất cứ ai trong số những gã Xám này cũng sẽ biết đường đến nơi tôi cần đến, nhưng tôi đang tìm một gương mặt quen thuộc.

“Dan,” tôi hỏi một lao công Nâu. “Hắn đang ở đâu?”

Tôi tiến vào một phòng sinh hoạt chung, hàng chục các Xám đang chơi bài và hút xì gà ở đó. Một phụ nữ để ý đến tôi, rời mắt khỏi Màn Hình Nổi đang hiện ra vài cái đầu trò chuyện - một Bạc, một Tím và hai Lam - tranh luận về sự phân chia quyền lực trên Sao Hỏa sau những chiến công của tôi. Điếu xì gà của cô ta rớt khỏi miệng. Gã đàn ông ngồi bên cạnh đập lên điếu xì gà khi nó rơi xuống ống quần của hắn ta và bắt lửa.

“Carly, đồ thịt thối cả tảng.” Hắn nhảy lùi lại khỏi bàn. “Chết tiệt. Cô bị cái quái…”

Dan Xấu Xí quay người lại nhìn tôi lần đầu tiên trong bốn năm. Tôi có thể cảm thấy mái tóc hắn dựng ngược lên khi tính kỷ luật giấu trong cơ thể lười biếng của hắn bắt đầu biết chú ý. Hắn không hề nhận ra, không hề sợ hãi, chỉ có sự phục tùng.

Điều ấy không khiến tôi cảm thấy phấn chấn. Đáng lẽ Dan phải có sự khinh bỉ trơ tráo trên môi, phải có nét tàn bạo độc ác ở diện mạo. Nhưng hắn không có. Hắn thuần phục, ngoan ngoãn, khuôn mặt rỗ vì mụn thời trẻ. Mái tóc nhờn mà tôi và Loran đã từng trêu chọc sau lưng hắn giờ đây đã biến mất, đã được thay thế bằng một mảng trọc lóc lún phún những sợi tóc bạc xác xơ ven rìa. Hắn hoảng sợ như một con chó ướt sũng. Đây là kẻ mà tôi đã để mặc cho giết Eo.

Tại sao lúc đó tôi không ngăn hắn lại? Tôi đã từng yếu đuối đến vậy sao?

“Vườn Bong Bóng,” tôi nói với Dan, giọng vang khắp phòng sinh hoạt chung bằng kim loại. “Dẫn ta tới đó.”

Tôi bước đi. Ragnar vỗ vào đùi hắn. “Đi nào, chó.”

Đã bốn năm kể từ lần cuối cùng tôi đứng ở nơi này. Những ngôi sao lấp lánh nơi nền trời xám phía trên khi màn đêm buông rèm. Khu vườn nhỏ hơn những gì tôi từng nhớ, ít màu sắc và ít tiếng động hơn. Có lẽ đó là điều dễ hiểu, khi đã tới những nơi tôi tới, đã nhìn thấy những điều tôi nhìn. Có nhiều rác hơn. Nhiều dấu hiệu cho thấy lũ Xám đã sử dụng nơi này để hoan lạc và say sưa thường xuyên hơn. Tôi giẫm lên một vỏ lon bia. Một cái vỏ kẹo nằm dưới nơi Eo và tôi cùng nằm xuống lần cuối cùng.

Tôi nhớ đó là một thảm cỏ xanh mềm mại. Nhưng giờ đây nó là một cánh đồng cần sa. Có lẽ khi ấy nó đã là cần sa, chỉ có điều tôi không chú ý. Những cánh hoa nhỏ xíu, tàn héo. Tôi chạm vào một bông và cảm thấy nỗi sầu muộn bao trùm khi nhìn qua Nóc Nhà Bong Bóng để thấy những ngôi sao băng đang lướt trên bầu trời. Tôi cười khẩy. Đã có thời chúng là những ngôi sao. Tôi đã nghĩ vậy khi còn trẻ. Nhưng giờ đây tôi biết chúng là các chiến hạm đang chuẩn bị cho cuộc tập kích Mặt Trăng. Tôi không biết mình đã trông đợi gì. Nơi này không còn lại những nhiệm mầu.

Đáng lẽ tôi nên để nó được lưu giữ trong ký ức như một nơi hoàn hảo. Tôi tự hỏi liệu Eo có được an toàn hơn ở nơi ấy hay không, an toàn trước cặp mắt của tôi. Nếu nhìn thấy em vào lúc này, nếu được quay trở lại, liệu tôi có còn yêu em đến vậy? Liệu em có còn hoàn hảo đến thế?

Tôi bước quanh khu vườn. Nó chẳng lớn hơn căn phòng của tôi trên chiếc Pax là bao. Cơ thể tôi lớn hơn những thân cây mà tôi bước qua. Thảm cỏ trọc lóc quanh gốc cây, nơi những chiếc rễ bám sâu vào đất.

Tôi tìm thấy nơi tôi muốn đến. Hoa hồng tú cầu mọc trên mộ của Eo. Hàng chục bông. Đó sẽ là một phép mầu nếu tôi không nhớ ra những nụ hoa mà tôi đã đặt trong mộ cùng với em. Em không còn ở đây nữa. Tôi biết điều đó. Chắc chắn lũ Xám đã đào mộ để lôi xác em ra và treo giữa Khu Sinh Hoạt Chung cho đến khi thối rữa, sau khi chúng treo cổ tôi.

Tôi nhận ra một sự mỉa mai tăm tối. Tôi đến đây để cầu xin lòi chúc phúc của em, nhưng em không còn ở đây nữa. Em đã trốn khỏi cái lồng này để đến Cửu Nguyên.

Nên tôi ngồi khoanh chân chờ cho mặt trời lặn tại chính nơi tôi đã từng đợi nó mọc lên. Khi nó lặn, ánh chiều tàn nhuộm Vườn Bong Bóng một màu đỏ úa. Rồi mặt trời đầu hàng đường chân trời và màn đêm buông chiếc rèm lốm đốm những vì sao bao phủ khắp Sao Hỏa.

Tôi cười với chính mình.

Ragnar bước lại gần từ cánh cửa.

“Ta ổn,” tôi nói mà không quay lại nhìn hắn. “Cô ấy sẽ cười vào mặt ta vì đã đến đây.”

“Tiếng cười là một món quà.”

“Đôi khi.”

Tôi đứng dậy và phủi quần, nhìn khu vườn một lần cuối.

Khu vườn không hoàn hảo như trong ký ức của tôi. Và em cũng vậy. Em là một người nóng vội. Em có thể trở nên hằn học vì những điều nhỏ nhặt. Nhưng em chỉ là một cô gái, thậm chí chưa đến mười bảy tuổi. Và em đã cho đi hầu hết những gì có thể, đã làm hết sức mình dựa vào những gì em có. Đó là lý do vì sao tôi sẽ mãi yêu em, đó là lý do vì sao tôi biết rằng bất kể em có chúc phúc cho tôi để tôi làm những gì phải làm hay không, thì trái tim tôi cũng không thể ở lại đây, trong chiếc lồng này, khi bản thân em đã đi mất. Nó phải bước tiếp.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.