42
CÁI CHẾT CỦA MỘT HOÀNG KIM
Sáu Pháp Quan mặc giáp toàn thân nhìn tôi. Karnus là một trong số đó. Và Aja. Và Fitchner bè bè chắc nịch; hắn trợn tròn mắt khi nhìn thấy tôi. Hội Chủ đứng trước các Pháp Quan của bà ta, cao ráo nhưng vẫn đứng không tới vai họ.
Chết tiệt. Tôi đã không nghĩ chúng vẫn còn ở khoang tàu bay.
“Darrow?” Fitchner nói như rên rỉ.
“Gì thế này?” Karnus bật cười, nhìn quanh để xem những kẻ khác có để ý thấy một món quà vừa rơi vào tay chúng một cách lố bịch làm sao. “Gì thế này? Andromedus, mày chui ở đâu ra thế? Trông như thể Jupiter vừa bĩnh ra mày vậy.”
Tôi vẫn quỳ gối, thở hổn hển, máu, nước mưa, mồ hôi và bùn nhỏ xuống.
“Chúng ta có thể dùng hắn làm con tin,” Fitchner nói nhanh trong lúc con tàu bay lên bầu trời.
“Không,” Hội Chủ đáp. ” Achilles sẽ không bao giờ được chuộc lại, một khi đã bị bắt, hắn đã để mất những gì khiến hắn là Achilles.” Bà ta lạnh lùng nhìn tôi trong giây lát. Tôi nhổ đờm xuống sàn. “Aja, chặt đầu hắn.”
Aja tiếp nhanh về phía tôi. “Thằng ngốc. Không bạn bè. Không quân đội. Vô vọng.”
Tôi cười khẩy cay độc. “Ai cần hy vọng khi bà có Lựu Đạn Xung?”
Tôi giơ số lựu đạn mà tôi đã giật từ thắt lưng của gã Xám lên. Chúng lùi lại.
“Cậu muốn gì, Andromedus?” Hội Chủ từ tốn hỏi.
“Muốn chứng tỏ bà không phải là bất khả chiến bại. Cho phi thuyền hạ cánh đi.”
Octavia mỉm cười và nói vào bộ đàm. “Phi công. Xoay tàu.”
Tên phi công cho tàu xoay tròn. Không còn Ủng Trọng Lực nên tôi bị nhấc bổng lên, dội mạnh vào trần nhà, rồi lại rớt xuống sàn, làm rơi chỗ lựu đạn. Kẻ thù của tôi vẫn đứng yên như mọc rễ. Aja đá Lựu Đạn Xung ra ngoài cửa sập để ngỏ. Nó phát nổ bên dưới.
Tôi nhìn ra màn đêm, nơi kế hoạch của tôi vừa tiêu biến.
“Sự kiêu hãnh.” Octavia mỉm cười. “Ta nghĩ nó khiến tất cả mọi người trở thành những kẻ ngốc.”
Tôi dành thời gian nhìn Hội Chủ, nhận ra mình mới ngu ngốc làm sao khi nghĩ có thể kiểm soát được mọi biến số. Và giờ tôi đã phạm sai lầm.
“Bà không thoát được đâu,” tôi nói.
“Cậu biết tôi sẽ thoát được. Bằng không tại sao cậu phải mạo hiểm nhảy lên tàu của tôi?” Bà ta gật đầu với một Hiệp Sĩ Olympic và một âm thanh rin rít kỳ quái vang lên hai lần đoạn lắng xuống. Là Áo Choàng Tàng Hình. Đắt đến không tưởng cho toàn bộ con tàu. Các bạn của tôi sẽ không thể đến giải cứu tôi.
Octavia quay sang Fitchner. “Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, ông có Máy Quay Nano ở đó không?” Hắn gật đầu và rút ra một chiếc nhẫn. “Quay lại cảnh Aja giết Thần Chết.”
Fitchner tái nhợt.
“Để tôi giết hắn,” Karnus nài nỉ. “Hội Chủ, hãy để tôi được giết hắn vì gia đình mình. Đó là quyền của tôi.”
“Quyền của ngươi?” bà ta hỏi, tỏ vẻ ngạc nhiên. “Gia đình ngươi đã để mất Sao Hỏa của ta. Ngươi không còn quyền gì nữa.”
“Sẽ tốt hơn nếu bắt hắn làm tù binh.” Fitchner lại gần Hội Chủ. “Để tôi nói chuyện với hắn. Hắn là học trò của tôi. Ngài đã từng muốn hắn phục vụ dưới trướng kia mà, Octavia. Hãy để hắn được hối cải và phục vụ ngài. Làm vậy sẽ chứng minh sức mạnh vĩ đại của ngài - rằng ngài có thể tha thứ cho cả những kẻ hèn mạt nhất như hắn.”
Hội Chủ từ tốn quay lại nhìn Fitchner và dò xét hắn. Hắn nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm. “Aja, đợi đã.” Bà ta mỉm cười. “Ta muốn Fitchner giết hắn.”
Gã đàn ông xấu xí há hốc mồm. Đó là lần đầu tiên tôi thấy hắn không nói nên lời.
“Giết học trò của ngươi,” Hội Chủ nói. “Hay ngươi không trung thành?”
“Dĩ nhiên tôi trung thành. Tôi đã chứng minh điều đó.”
“Vậy thì hãy chứng minh một lần nữa. Mang đầu của hắn lại cho ta.”
“Phải có cách khác.”
“Hắn đã xúi giục con trai ngươi chống lại ngươi,” Octavia nói. “Và ngươi biết ta không giữ những gì ta không thể tin tưởng ở bên mình. Giết hắn.”
“Vâng, thưa chủ công.” Mặt Fitchner cau lại đầy tập trung. Một nỗi buồn kỳ lạ đang cuộn xoáy trong cặp mắt màu đồng của hắn. Phải chứng kiến học trò cưng của mình bỏ mạng là một điều khủng khiếp đến vậy ư? Hay vì tôi là bạn của Sevro? Hay vì hắn lo lắng cho Sevro?
“Sevro vẫn còn sống,” tôi bảo hắn. “Cậu ấy đã vượt qua Cơn Mưa Sắt.”
Hắn gật đầu cảm kích và chạm vào thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Rồi hắn loạng choạng ngã sang một bên vì bị Karnus đẩy. Gã Bellona khổng lồ lao vào tôi, môi mím chặt đầy thù hận, bờ vai to bè giấu bên dưới bộ áo giáp thể hiện quyền uy của gia tộc hắn. Hắn thét gọi tên tôi.
Hắn nhảy lên cao, chém thanh kiếm cong lưỡi mềm vào tôi, nhanh như một con rắn. Tôi lao về phía trước, nằm trong tầm kiếm, rồi đâm vào bụng hắn. Tôi buông kiếm và vòng ra phía sau trong lúc hắn ngã khuỵu gối xuống. “Cứ vùng lên, rồi nằm sâu dưới bùn,” tôi thì thầm khi nắm lấy mũi kiếm sắc nhọn và rứt ra khỏi lưng Karnus, rồi chặt đầu hắn.
Một Pháp Quan chạy về phía tôi. Tôi phi kiếm vào người hắn. Nó xuyên qua ngực và hắn ngã xuống sàn. Tôi rút kiếm ra khỏi ngực hắn rồi loạng choạng tránh xa khỏi các Pháp Quan đang đứng nhìn.
“Lũ ngu,” Hội Chủ lẩm bẩm.
“Tôi có nên tiếp tục ghi hình không?” Fitchner gãi đầu.
Con tàu lại rung lên và nghiêng mạnh trước khi lấy lại được thăng bằng. Tầm nhìn của tôi nhòe đi và tôi loạng choạng khuỵu gối, tay chống xuống sàn. Tôi gượng đứng dậy, cảm thấy một luồng nóng ấm mới nhỏ xuống lưng và ngực. Tôi sẽ không quỳ gối. Không quỳ trước bà ta. Trước một bạo chúa. Tôi lảo đảo đứng đó. Hầu như Karnus chỉ chém hụt, nhưng không phải nhát nào cũng hụt. Máu tuôn ra từ cổ và vai trái của tôi, những chỗ lưỡi kiếm của hắn đã đạt được mục đích. Nó cắt qua xương đòn. Cơ thể tôi rũ xuống.
“Một sinh vật kỳ diệu.” Cặp mắt lạnh lùng của Octavia au Lune quan sát vết thương trên cổ tôi. “Hãy hình dung khi có được thằng nhóc này trong gia tộc của ta, Aja.” Bà ta lắc đầu và nhìn tôi chằm chằm, không thể hiểu nổi. Bà ta chú ý đến các vết thương khác của tôi. Máu của tôi. Sự kiệt quệ của tôi. Tuổi trẻ của tôi. Nhưng tôi vẫn có thể làm tất cả những việc này. Hai xác chết nằm dưới chân tôi. Một thành phố bị càn quét phía sau tôi. Và nhiều thành phố khác của Sao Hỏa đã bị xâm chiếm. Hạm đội của tôi đã đập tan hạm đội Nhà Bellona. Hiệp Hội đang ở bên bờ vực sụp đổ. Bà ta không hiểu và sẽ không bao giờ hiểu. Nhưng dường như Fitchner có thể. Cặp mắt hắn đờ đẫn, đôi tay siết chặt.
“Bà không sở hữu được tôi đâu,” tôi lẩm bẩm. Chỉ các Đỏ mới làm được. Chỉ gia đình và tình yêu mới có thể cho tôi sức mạnh này. Nhưng nó đang dần tan biến. Đó là lúc Aja lao tới trước. Chúng tôi giao đấu trong ba chiêu rồi bà ta đánh bật kiếm của tôi sang một bên, đấm vào ngực tôi mạnh đến nỗi tôi tưởng như đã chết. Bà ta ném tôi lên nóc nhà như ném một con chó rách. Xong trận, bà ta quay trở lại với Hội Chủ, còn tôi rên rỉ và ngã quỵ trong đau đớn.
“Mang đầu hắn lại cho ta, Fitchner,” Hội Chủ ra lệnh.
Fitchner nhìn tôi bất lực, chìa một bàn tay ra, gần chạm vào bà ta. “Chúng ta nên quay cảnh xử tử hắn để trình chiếu, để tuyên truyền. Treo cổ theo đúng thông lệ. Một cái chết trọng thể.”
“Fitchner…” Cặp chân mày của Hội Chủ nhướng lên cho đến khi Fitchner rụt tay lại. “Đủ rồi.” Cơ hàm bà ta giật giật trong lúc bà ta suy nghĩ. “Ta muốn hắn chết. Không thay đổi gì nữa. Làm ngay. Giữ đầu hắn lại. Chúng ta sẽ quay nó.”
Cặp mắt tròn, nhỏ và sáng của Fitchner đượm buồn. Sinh ra làm Hoàng Kim thấp hèn nhất, hắn đã vươn lên vị trí cao sang chỉ dựa vào những công trạng của mình. Một con người phi thường. Vậy mà tôi đã từng nghĩ hắn là một kẻ yếu đuối.
Vào lúc này, tại thời khắc kết thúc mọi chuyện, tôi biết chúng tôi sẽ giành được Sao Hỏa. Augustus sẽ được giải thoát. Cuộc chiến sẽ tiếp tục. Các Hoàng Kim sẽ trở nên yếu ớt. Và các Đỏ sẽ nổi dậy. Có thể, chỉ có thể thôi, họ sẽ vùng lên và tìm được tự do. Tôi đã làm những gì Ares yêu cầu. Tôi đã tạo nên sự hỗn loạn. Phần còn lại sẽ do những người khác đảm đương. Eo sẽ cảm thấy vui mừng.
Tôi khẽ mỉm cười, cảm nhận đôi chân kiệt quệ. Tôi mệt rồi. Tôi đang quỳ gối. Tôi quỳ xuống lúc nào vậy? Tôi không bận tâm. Sẽ tuyệt làm sao khi được nghỉ dưới Cửu Nguyên trong lúc những người khác tiếp tục giấc mơ của Eo. Tôi chỉ ước có thể gặp Ngựa Hoang trước khi kết thúc, nói với cô sự thật về tôi, để cuối cùng cô cũng có thể hiểu.
“Thằng nhóc của ngươi đã tỏa sáng huy hoàng. Rồi vụt tắt,” Aja nói với Fitchner ngoài tầm nhìn của tôi. “Giữ đầu lại. Nhưng ngươi có thể ném cơ thể hắn xuống mặt đất theo tục lệ của người Sao Hỏa.”
Aja mở cửa tàu bay. Kim loại gầm rú. Tôi cảm thấy cơn gió của Cửu Nguyên thổi vào mặt, cảm nhận cái lạnh của màn sương, thấy mùi của cơn mưa. Tôi sẽ chìm vào giấc ngủ, sẽ sớm được thức dậy bên cạnh Eo. Tôi sẽ tỉnh giấc bên chiếc giường ấm áp của chúng tôi, tay vùi vào tóc em. Tôi sẽ tỉnh giấc trong tình yêu và biết rằng ở kiếp trước, tôi đã làm những gì có thể.
Nhưng tôi sẽ nhớ em, Ngựa Hoang. Nhớ hơn những gì tôi từng thừa nhận cho đến giờ.
Tất cả những gì tôi nhìn thấy là sương và bóng tối. Trong khoảnh khắc, mùi sắt gỉ khiến tôi tưởng mình đang ở hầm mỏ.
Tôi đang ngủ ư? Tôi nghe có tiếng ủng kim loại. Một người đàn ông đang bước đi trong làn sương. Tôi không thể nhìn thấy mặt y. Nhưng có điều gì đó trỗi dậy trong tôi. Cha ư? Không, không phải cha. Tôi nheo mắt.
“Chú Narol.”
“Không, là Fitchner đây nhóc.”
Giọng hắn thô bạo kéo tôi trở lại với con tàu, như một lưỡi câu giật mạnh về hướng nó không muốn đi.
“Ờ. Tôi mừng vì đó là ông,” tôi nói khẽ, gom đủ sức lực nhấc cái đầu nặng trĩu lên vừa đủ để nhìn vào mắt hắn. Nước mắt giàn giụa trong mắt hắn. Hắn gượng cười. Gió rít lên phía sau tôi. Không phải Cửu Nguyên. Chỉ là Sao Hỏa. Không phải sương. Chỉ là những đám mây. Cửa tàu đã được hạ xuống để chúng có thể ném thi thể của tôi ra ngoài. Tôi đã nói với Arcos rằng tôi sẽ không bao giờ có tóc bạc.
Tôi gục đầu, nhổ máu xuống sàn. Tôi cảm thấy buồn nôn và đang dần chìm vào cơn mê. “Nói vói Ngựa Hoang… Eo… tôi yêu họ.” Tôi ngáp dài.
“Cậu là thằng ngốc chết tiệt,” hắn thì thầm nói, và lắc đầu. “Ta kiểm soát được tình hình rồi.”
“Tôi không…” tôi nháy mắt trong màn sương. “Gì cơ?”
“Là ta,” hắn nói. “Luôn là ta, nhóc.”
Màn sương biến mất. Tôi ngẩng lên nhìn hắn. Tôi đang nhìn vào Ares trong mũ đội đầu của Hiệp Sĩ Cuồng Nộ. Hắn bắn Găng Xung vào các Pháp Quan, khiến chúng phải phân tán. Hắn ném ra một quả lựu đạn sóng.
“Fitchner!” Hội Chủ gầm lên. “TÊN PHẢN BỘI!”
Một vụ nổ vang lên. Có thứ gì đó đập vào ngực làm tôi ngã xuống. Tôi đổ nhào. Hay đang bay? Cảm giác thật lạnh lẽo. Những cơn gió tơi tả cắn xé tôi. Ruột gan tôi vọt lên cổ họng. Quay cuồng. Rồi một cánh tay rắn rỏi túm lấy tôi. Chúng tôi bay lên. Gió thổi bên tai. Nhưng còn một âm thanh khác trong bóng tối phía trước nuốt chửng lấy tôi. Fitchner - Ares - chúa tể khủng bố của thế giới ngầm, tru lên như một con sói trong lức mang tôi đến nơi an toàn.