Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

17

Image

ĐẾN CÙNG CƠN BÃO

Các Đá Nham Thạch hộ tống tôi sang khu phòng khác, Fitchner lẽo đẽo theo sau, hớn hở lê bước trên nền nhà cẩm thạch. Khi đến cửa, hắn bắt tay tôi.

“Giỏi lắm, nhóc. Đọc vị bà ta giỏi lắm - biết bà ta muốn thứ bà ta không thể có. Thật thông minh. Ấm cả tim khi thấy cậu chơi và chiến thắng, thằng lỏi con.” Hắn thụi vào vai tôi. “Ngày mai, chúng ta sẽ ra chợ mua cho cậu một gia nô. Các Hồng. Các Lam. Và các Đá Nham Thạch của riêng cậu. Giờ thì… tôi đã chuẩn bị sẵn cho cậu một món quà.” Hắn chỉ tay vào phòng tôi, một ả Hồng yểu điệu đang nằm đó trên giường. “Hưởng đi.”

“Ông chẳng hiểu tôi chút nào nhỉ?”

Hắn thở dài và rướn người ra trước. “Đây là những quân bài mà cuộc sống đã chia cho cậu. Những quân bài không tệ. Hãy tưởng tượng những gì cậu có thể làm với tư cách tùy phái viên của Hội Chủ. Bà ta khiến Đại Thống Đốc của cậu trông như một gã chủ cho thuê các khu nhà ổ chuột. Cậu đã có cô gái của mình. Đã có cơ hội. Hãy nắm bắt cuộc đời mới.”

Cánh cửa được đóng lại.

Một cuộc đời mới, nhưng có đáng với những gì đã phải bỏ ra? Tôi không biết chuyện gì đang diễn ra với Các Con Trai. Đó là điều tôi không thể tác động. Nhưng hắn trông chờ tôi sẽ để Roque phải chết ư? Để Tactus, Victra và Theodora phải bỏ mạng dưới tay đội ám sát Pháp Quan ư?

Tôi đi vòng quanh căn hộ của mình, bỏ mặc cô gái Hồng. Những đám mây đêm của Mặt Trăng trải rộng hết tầm mắt bên ngoài khung cửa sổ khổng lồ trên bức tường phía Bắc của căn hộ. Những tòa nhà chọc vào mây như những ngọn giáo loang loáng.

Tôi đang mắc kẹt trong sự giàu sang.

Mưa tiếp tục đổ xuống. Bão trên Mặt Trăng là những sinh vật kỳ bí với một người Sao Hỏa, nó là một cơn mưa chậm rãi. Lờ đờ. Như thể những giọt nước mưa cảm thấy buồn chán trước sự đổ bộ của chính nó trong trường trọng lực thấp này. Nhưng gió giật dữ dội. Không có bất kỳ khe hở nào trên cửa sổ của Thành Trì để những con gió có thể lọt qua. Tôi nhớ tiếng gào thét của tòa tháp cũ của mình trên Sao Hỏa. Nhớ tiếng rên rỉ của những hầm mỏ sâu. Nhớ những khoảnh khắc mũi khoan nguội lạnh và tôi ngồi đó chạm vào chiếc nhẫn cưới của mình qua bộ đồ bảo hộ, nghĩ tới đôi môi em sẽ sớm chạm vào môi tôi, tay em sẽ sớm đặt lên hông tôi, và cơ thể em sẽ trườn nhẹ như cát bụi trên cơ thể tôi.

Tôi không thể chỉ nghĩ về cô gái Đỏ. Khi nhìn thấy mặt trăng, tôi lại nhớ đến mặt trời: Ngựa Hoang cháy bỏng trong tâm trí tôi. Nếu Eo có mùi của sắt gỉ và đất bụi, thì cô gái Hoàng Kim có mùi của lửa và lá thu.

Một phần trong tôi ước gì mình chỉ nhớ tới Eo. Rằng tâm trí tôi chỉ thuộc về em, để tôi có thể trở thành người giống như các kỵ sĩ trong huyền thoại. Kẻ yêu say đắm người đã khuất đến nỗi đóng chặt trái tim mình, không cho bất kỳ ai lại gần. Nhưng tôi không phải huyền thoại ấy. Ở nhiều khía cạnh, tôi vẫn còn là một đứa trẻ, lạc lõng và sợ hãi, đang tìm kiếm tình yêu và sự ấm áp. Khi cảm nhận đất bụi, tôi tưởng nhớ Eo. Khi nhìn thấy lửa, tôi nhớ đến hơi ấm và ánh lửa bập bùng trên làn da Ngựa Hoang khi chúng tôi nằm trong cái hang đầy băng tuyết ấy.

Tôi kiểm tra căn phòng trống, không có mùi lá cây lẫn mùi đất, mà có mùi bạch đậu khấu. Căn phòng quá rộng so với sở thích của tôi. Quá xa xỉ. Có một chiếc ngà voi treo trên tường. Một phòng xông hơi. Một buồng mát xa ngay bên cạnh Phòng Khoái Lạc. Một chiếc Ghế Liên Lạc, một cái giường và một bể bơi nhỏ. Phòng tôi bây giờ là như thế này. Tôi thấy trong Hồ Sơ Dữ Liệu, mình đã nhận được năm mươi triệu kim ngân để mua đầy tớ. Họ đã cho tôi thêm mười triệu để tuyển hậu cung. Đó là cái giá mà họ đã trả để tôi phản bội bạn bè của mình. Nó không đủ.

Tôi nhìn về phía cô gái Hồng đang nằm trên giường. Trần trụi, chỉ che một cái chăn. Tôi đã ném nó cho cô ta để cô ta có thể che chắn cơ thể mình. Khi mới nhìn cô ta tôi đã nghĩ tới Evey. Nhưng càng nhìn vào cô gái mới này, càng khó để tôi có thể nhớ tới Evey, Eo hay Ngựa Hoang. Đó là mục đích tồn tại của các Hồng, họ giúp ta lãng quên. Hiệu quả đến mức họ giúp ta quên đi cả cảnh ngộ đáng thương của chính họ. Khi nhiều tuổi hơn, cô ta sẽ bị bán khỏi Thành Trì cho một nhà thổ cao cấp nào đó. Rồi nhiều nếp nhăn khác sẽ xuất hiện, và cô ta sẽ bị bán cho một nhà thổ hạ cấp, rồi một nhà thổ hạ cấp hơn nữa, cho đến khi cô ta không còn gì để trao tặng. Việc đó xảy ra với đàn ông, với đàn bà. Và tôi đang bắt đầu nhận thức được, nó xảy ra với cả các Hoàng Kim.

Cô gái Hồng rủ tôi đến nằm cùng, để cô xoa dịu những gì đang khiến tôi phiền muộn. Tôi không đáp trả. Tôi ngồi bên cửa sổ, hai tay đấm bóp bắp đùi, chờ đợi. Tôi không có Kiếm Lưỡi Mềm. Các Đá Nham Thạch đang canh gác bên ngoài hành lang. Cửa sổ bằng kính sẽ không thể bị phá vỡ nếu chỉ dựa vào những gì tôi đang có, nhưng tôi không lo lắng. Tôi ngồi quan sát cơn bão, cảm thấy một đợt bão khác đang kéo đến trong tôi.

Cánh cửa kêu lên rin rít rồi bật mở. Tôi quay người, một nụ cười nở trên môi.

“Ngựa Hoang, anh…”

Một nam thanh niên Hồng bẽn lẽn với mái tóc bạch kim và cặp mắt có thể làm tan vỡ hàng nghìn trái tim ở Lykos bước qua cửa. Nó cũng làm tan vỡ trái tim tôi. Tôi đã lầm.

“Ngươi là ai?” tôi hỏi.

Hắn đặt chiếc hộp nhỏ bằng mã não xuống giường trước mặt cô gái Hồng.

“Ai gửi nó đến?” tôi hỏi.

“Rồi ngài sẽ biết, thưa chủ nhân,” hắn nói, chìa tay cho cô gái Hồng một cách tao nhã, cô bối rối cầm lấy và đi theo hắn ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại. Tôi bối rối chẳng khác gì cô gái Hồng. Tôi chạy đến bên chiếc hộp, mở ra, và nhìn thấy một Khối Lập Phương Nổi. Tôi bật nó lên.

Khuôn mặt Ngựa Hoang xuất hiện, tỏa sáng. “Che chắn đi,” cô nói.

Ánh đèn vụt tắt và cánh cửa được khóa lại. Cả căn phòng chìm trong bóng tối. Tia sét xuyên qua những đám mây bên ngoài; sấm rền vang. Và tôi nghe thấy một tiếng động. Một tiếng hú. Không phải gió.

Một tia sét nữa lóe lên và cậu ta xuất hiện, nổi giữa cơn bão thảm thiết như người thiên thần xấu xí nhất từng giáng xuống từ thiên đường. Tấm da sói móc trên vai, bay phất phơ trong gió. Chiếc mũ kim loại màu đen như đầu sói, và cậu ta vũ trang tới tận răng.

Sevro đã đến, và cậu ta dẫn theo bạn bè.

Sét. Một tiếng sấm khác lại vang lên và lần này nó chiếu sáng nụ cười của cậu ta cùng tám sát thủ đang bay bồng bềnh phía sau. Tất cả có chín Kẻ Gào Rú. Những con quỷ nhỏ tàn bạo đang đợi trong bóng tối, được rọi bóng nhờ những tia điện đang kêu lốp đốp của cơn bão. Cô gái có đôi chân dài, Quinn, cũng có mặt.

Tôi trốn sau buồng xông hơi trong lúc Sevro dùng Găng Xung chạm vào mặt kính sau khi đã thiết lập Trường Chắn Âm để hấp thu tiếng động. Lớp kính đổ vào phía trong. Âm thanh đã bị biến dạng của cơn bão theo chân họ khi họ nhảy xuống sàn nhà cẩm thạch được trải thảm. Gió quất lên ga trải giường và thảm. Họ quỳ xuống từng người một - Hòn Cuội béo lùn, Quái Điểu tàn bạo, Thằng Hề mảnh khảnh chân chất và tất cả những người khác.

“Các bạn. Đứng lên đi!” tôi nói lớn. “Các bạn đủ lùn rồi.”

Họ bật cười rồi đứng dậy. Hòn Cuội và Thằng Hề vội chạy tới, dùng những khẩu súng plasma để hàn chặt cánh cửa bằng kim loại của phòng tôi.

Nước rỉ xuống cái mũi khoằm của Sevro khi cậu ta hất hàm về phía tôi, chiếc mũ đội đầu tan vào áo giáp. Tóc Sevro được cắt thành hình những con rồng. Im lặng và đầy vẻ nhạo báng, cậu ta nhấc một chiếc túi lớn có vẻ nặng nề bằng bàn tay kia. Cậu ta khinh khỉnh bước đi trong trường trọng lực thấp. Như thể nó là một thứ dành cho những kẻ đớn hèn và ngu xuẩn.

Thưa chúa công Thần Chết. Trông cậu chẳng khác gì một gã Phàm Phu trịch thượng giữa khuê phòng này.” Sevro cúi đầu chào kiểu cách sau khi đặt chiếc túi xuống chân tôi. “Có lẽ đó là lý do vì sao Ngựa Hoang cho rằng cậu đang cần bầy đàn của mình đến phát điên.”

“Cô ấy đã đưa cậu từ Vành Đai trở về ư?”

“Tất cả bọn tớ,” Quinn nói. “Bọn tớ phục ở đây mấy tuần để chờ động tĩnh rồi. Cô ấy cần những người mà cô ấy biết sẽ không trung thành với Hội Chủ.”

Một kế hoạch dự phòng. Tôi không thể tin được mình lại từng nghi ngờ Ngựa Hoang.

Không đời nào cô ấy lại giúp kẻ khác giết chết cha mình. Khi nói chuyện với Hội Chủ tôi đã nhận ra rằng chắc chắn đó là lý do vì sao cô ấy có mặt tại đây - để thâm nhập gia tộc của Hội Chủ cũng như tôi đã thâm nhập xã hội Hoàng Kim. Khi cô ấy bước vào căn phòng của Hội Chủ, tôi đã nhớ tới những lời cô nói trước khi trận đấu tay đôi diễn ra, rằng cô cũng có kế hoạch riêng. Giờ thì tất cả đã được giải đáp. Cả hai người bọn họ đều đang chơi những trò chơi của riêng mình, chỉ có điều tôi đã góp phần lật tẩy quân bài của Hội Chủ.

Hội Chủ không hề bận tâm đến những gì tôi sẽ biết, nếu không tại sao bà ta lại chơi trò chơi ấy? Nhưng ngay khi Ngựa Hoang bước vào căn phòng, tình huống đã thay đổi. Bà ta có thể kết thúc trò chơi ngay tại đó. Nhưng lòng kiêu hãnh đã phản lại bà ta.

Về phần Ngựa Hoang, tôi đã biết cô đứng về phía tôi ngay khi cô lấy từ túi ra chiếc nhẫn vàng có hình con ngựa mà tôi đã đưa cho cô và đeo vào tay. Tim tôi đã lỡ nhịp trong khoảnh khắc ấy, và tôi biết cô sẽ tìm được cách để đưa chúng tôi thoát khỏi tình huống này.

“Sevro.” Tôi cười và siết chặt tay cậu. “Đại Thống Đốc của chúng ta đang…”

“Tớ biết. Ngựa Hoang cập nhật tình hình cho bọn tớ rồi.”

“Đến đây, đồ quỷ cao kều nhà cậu.” Quinn bước qua mặt những người khác, quàng cánh tay thon thả của cô quanh eo tôi và hôn lên má tôi. Cô có mùi của quê nhà. Tôi đã nhớ những con người này. Gió gào thét khi xuyên qua Trường Chắn Âm của chúng tôi. Con mắt điện tử của Sevro tỏa sáng một cách bất thường. Quinn đã mang theo một đôi ủng Trọng Lực cho tôi, màu gỗ mun. Tôi đeo vào.

“Có lẽ Ngựa Hoang đã đưa bọn tớ từ Vành Đai trở về. Nhưng bọn tớ không đến vì cô ấy. Bọn tớ không đến vì Augustus. Bọn tớ đến vì cậu, Thần Chết ạ,” Sevro cáu kỉnh. Quinn cau mày khi Sevro nhổ xuống tấm thảm đẹp đẽ. “Bọn tớ đã nhìn thấy những gì cậu làm với Cassius. Và bọn tớ muốn thứ cậu đang cố gắng kiến tạo.”

“Và đó là thứ gì?” tôi bối rối hỏi.

“Thứ mà những tên giết người bần cùng luôn muốn. Chiến tranh,” cậu gầm gừ. “Và tất cả chiến lợi phẩm của nó.”

“Còn cha cậu thì sao? Ông ấy đã có một vị thế cao.”

“Fitchner đi mà ăn bùn,” cậu cười khinh bỉ. “Lão muốn chăn ấm đệm êm. Cứ mặc xác lão ngủ bên trong còn chúng ta đốt quách ngôi nhà ấy đi.”

“Nếu cậu muốn chiến tranh, nếu cậu muốn chiến lợi phẩm, thì chúng ta phải đi ngay. Đại Thống Đốc mới là người nắm trong tay một đội quân.”

Quinn gật đầu. “với lại Roque đang ở đó. Cả Tactus nữa.”

“Tactus,” Sevro lẩm bẩm, mặc dù tôi biết nụ cười châm chích của cậu được dành cho Roque. Cậu nhìn Quinn, mắt thoáng buồn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi chỉnh lại áo giáp của mình.

“Vậy kế hoạch là gì?” tôi hỏi, đoạn nhận lấy thanh Kiếm Lưỡi Mềm mà Hòn Cuội ném cho.

Sevro và Quinn nhìn nhau rồi phá lên cười. “Ngựa Hoang đã kiếm được một con tàu. Cô ấy bảo phần còn lại để cậu tính,” Quinn nói.

Đúng lúc ấy cánh cửa sau lưng tôi rung bần bật, ánh kim loại đỏ rực sáng bừng lên và tỏa rộng dần, tôi để ý thấy một thứ. Chiếc túi mà Sevro đặt xuống. Nó đang cựa quậy.

Sevro mỉm cười với tôi. Tôi biết nụ cười ấy.

“Sevro?”

“Thần Chết.”

“Cậu đã làm gì?”

“Ngựa Hoang đã đưa cho chúng ta một món hàng. Và phải nói rằng,” Quinn nhe răng cười, “đây không phải là đầu bếp của bọn chúng.”

Tôi mở khóa chiếc túi và trố mắt nhìn.

“Cậu điên rồi hả?” tôi hỏi Sevro.

Cậu chỉ rú lên.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.