13
NHỮNG CON CHÓ ĐIÊN
Chúng tôi thoát khỏi đỉnh tháp. Tôi buộc phải bỏ Ngựa Hoang ở lại. Cô biết mình đang làm gì. Không hiểu sao tôi lại quên mất điều đó. Cô luôn biết mình đang làm cái quái gì.
“Chúng sẽ không làm hại nó,” Augustus nói với tôi, và tôi tin đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cảm xúc trên khuôn mặt hắn. Không. Là lần thứ hai. Khi hắn thét lên vì Leto, nghe như thể hắn vừa đánh mất một đứa con trai. Lúc này hắn đang có dáng vẻ đó, khuôn mặt mệt mỏi và già hơn hai mươi tuổi. Hắn đã mất đứa con trai cả. Đã mất người vợ thứ hai, mẹ những đứa con của hắn. Giờ đây hắn mất cả người mà hắn đã nhận nuôi để thay thế đứa con trai đó, và hắn lo lắng cho cô bé khiến hắn nhớ tới người vợ ấy.
Nếu chúng làm hại cô ấy, đó sẽ là lỗi của tôi.
Tôi đã châm ngòi cho mọi chuyện. Tình hình chưa bao giờ tốt đến thế. Máu chảy xuống tay tôi, lấp đầy các kẽ ngón tay, đọng quanh các biểu bì thành hình móng ngựa. Khớp ngón tay chỗ nào không có màu gập lại trắng bệch. Nó khiến tôi ghê rợn, nhưng hai bàn tay của tôi được tạo tác để dành cho điều này.
Chúng tôi đã trốn khỏi vùng đất của mùa đông và cây cối, sau khi nhuộm đỏ nơi ấy. Nhiều người trong số chúng tôi bị thương, gần chục người. Bảy người chết. Gần hai mươi người trong đoàn tùy tùng vẫn bình an vô sự. Số khác đã mất tích. Leto vô đối đã bỏ mạng, phụ tá của Pliny bị chém đứt người, và một trong các Pháp Quan đã phải nhận một lưỡi kiếm vào cổ bởi tay Kellan au Bellona.
Tôi mang vị Pháp Quan trên tay và tìm cách cầm máu khi chúng tôi đi thang máy thoát khỏi tòa tháp. Vô phương cứu chữa. Victra ấn một mảnh vải từ bộ váy của cô ta lên vết thương.
Tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được một đôi Ủng Trọng Lực. Chúng tôi vây chặt lấy chủ công của mình. Kiếm được rút ra. Máu ướt đẫm tới tận khuỷu tay tôi. Mồ hôi nhễ nhại rỏ xuống mặt và xương sườn. Những giọt máu đỏ rơi lộp bộp xuống chân đoàn người chúng tôi, vấy bẩn sàn thang máy, chảy từ những bàn tay, từ vết thương, và từ những lưỡi kiếm. Thế nhưng nụ cười nhợt nhạt vẫn nở trên khuôn mặt những con người xung quanh tôi.
Cảm thấy nóng nực trong bộ quân phục, tôi bèn cỏi cúc áo trên. Bên cạnh tôi, Tactus đang đầm đìa máu. Vết thương trên vai trái anh ta. Một vết đâm ngọt.
“Máu thôi chứ có gì đâu,” anh ta bảo Victra, cô đang tỏ ra lo lắng.
“Anh có một cái lỗ trên người đấy.”
“Có gì lạ đâu.” Anh ta mỉm cười, nhìn vào vòng eo cô. “Quỷ tha ma bắt. Người cô cũng có lỗ, mà cô thấy tôi có phàn nàn đâu. Ááá.” Tactus kêu ăng ẳng khi Victra ấn dải băng xé ra từ váy cô lên vết thương. Anh ta cười trong đau đớn thêm một giây, rồi nhìn tôi và lắc đầu, mắt mở lớn hạnh phúc. “Luyện kiếm cùng Lorn au Arcos hở. Đồ ma cô lén lút.”
Anh ta đã cứu tôi khỏi tay Cagney. Tôi gật đầu và thụi vào tay anh ta, sự coi thường và vụ cá cược trên mạng sống của tôi trong quá khứ đã tạm thời được gác lại.
Rất nhiều Hoàng Kim, các Pháp Quan và các Hiệp Sĩ khác, đặc biệt là những quân nhân - chúng tôi có nhiều những kẻ ấy, so với số lượng chính trị gia và các nhà kinh tế, hơn hầu hết những gia tộc khác - lau trán, để lại những vết bẩn đỏ hoe. Họ là kiểu Hoàng Kim sẽ nói với ta rằng vấn đề khi làm một Hoàng Kim là tất cả mọi người đều đã bị khuất phục. Có nghĩa là không còn ai đáng để chiến đấu. Không còn ai để đem tất cả những cuộc huấn luyện, tất cả những sức mạnh đó ra chống lại. Và tôi vừa đem đến cho họ một hương vị mới mẻ của chiến trận. Mặc dù người mà Đại Thống Đốc của họ bảo hộ vừa qua đời, dù Pháp Quan trưởng của họ đang chảy máu đến chết trên vai tôi, và mặc dù Ngựa Hoang đang nằm trong tay kẻ địch, họ vẫn muốn vui đùa. Và tạo ra những xác chết là một trò chơi thú vị.
Tất cả già trẻ đều nhìn tôi thèm khát. Đợi được cho ăn.
Cảm giác làm sói đầu đàn, làm Thủ Lĩnh chính là như thế này đây. Những kẻ khác nhìn vào ta để tìm kiếm sự chỉ dẫn. Họ có thể ngửi thấy mùi máu thơm nồng nàn trên người ta khi nó còn chưa kịp dính vào. Tuổi tác không quan trọng. Kinh nghiệm không quan trọng. Tất cả những gì quan trọng là tôi có thể cung cấp cho những tên khốn bệnh hoạn này các con mồi tươi mới để giết mổ.
Trẻ con khóc xung quanh chúng tôi, khiến tôi sững sờ. Những sinh vật mỏng manh trong một đêm biến động. Là các con trai và con gái của em gái út Augustus. Cha chúng vuốt tóc chúng để trấn an. Vừa khịt mũi với vẻ khinh bỉ, vợ ông ta vừa cúi xuống tát vào mặt từng đứa trẻ cho đến khi chúng ngừng rên rỉ. “Dũng cảm lên.”
Các Xám và các Đá Nham Thạch không đợi chúng tôi dưới mặt đất. Họ đã bị đưa đến một nơi khác. Các Đá Nham Thạch và Hoàng Kim của Hội Chủ cũng không bay xuống từ trời cao. Thế nghĩa là bà ta vẫn chưa quyết xem phải làm gì. Đúng như tôi nghĩ. Bà ta không thể đồ sát chúng tôi. Các gia tộc chém giết lẫn nhau là một chuyện, nhưng lãnh đạo tối cao ra tay làm việc ấy với sức mạnh và ngân sách được Thượng Viện ủy thác lại là chuyện khác. Chuyện đã từng xảy ra trước đây, và vị Hội Chủ ấy đã bị chính con gái của ông ta chặt đầu. Người con gái hiện nay đang ngồi trên ngai vàng.
Ôi, vì chuyện này bà ta hẳn ghét tôi lắm.
Bên dưới thang máy, ánh đèn tỏa sáng dọc những con đường đá sỏi cắt qua khu rừng khổng lồ đầy những cây hoa. Các nhạc công không còn chơi nữa. Thay vào đó, chúng tôi nghe thấy tiếng la ó và gào thét, cùng sự im lặng đáng sợ kéo dài. Các Hoàng Kim chạy bên dưới. Lẩn trốn vào những hành lang bằng đá sau khu rừng để có thể lên tàu của mình và bay về nhà. Có điều, một số kẻ không chạy trốn. Chúng đang săn mồi.
Có điều gì đó đã xảy ra mà tôi không thể lường trước. Đêm nay, mối thâm thù của các gia tộc khác đã được thỏa mãn. Cũng giống như ở Học Viện, khi các học viên khác nhận ra nó không phải là một trò chơi. Rằng không có bất kỳ luật lệ nào. Một cảm giác kỳ quái, cái ý niệm ác quỷ đang lang thang giữa mặt đất thay vì con người. Ai mà biết người ta sẽ làm gì khi giờ đây mọi luật lệ đều đã tan biến?
Có bốn kẻ săn mồi ở phía xa. Một toán người gồm ba đàn ông và một phụ nữ trẻ hăm hở xuyên qua khu rừng trong im lặng. Chúng nhảy qua một con suối. Chạy đi với hết thảy sự hăm hở của cơn thèm khát. Với tất cả tham vọng của tuổi trẻ. Có vẻ như chúng đến từ Nhà Falthe. Tôi nhận ra cô ả Lilath có cặp mắt màu nho khô, người mà Chó Rừng đã cử đến để giao đoạn băng quay cảnh tôi giết Julian cho Cassius. Đi cùng ả là Cipio, gã trai trẻ mập mạp đã từng hộ tống Antonia ra vào buồng ngủ.
Chúng tôi theo dõi chúng trong im lặng khi thang máy đi xuống. Mang theo cái chết, toán người ít ỏi ấy chạy vút qua những rặng cây về phía đoàn người bất cẩn của Nhà Thorne, tất cả đều mặc váy và vest màu đỏ, trắng; họ điên cuồng chạy về phía những hành lang bằng đá nhưng đã quá muộn. Gia huy của họ là một bông hồng. Nó rơi xuống khi những kẻ sát nhân xông ra từ bụi cây. Một gia tộc đã bị xóa sổ. Thật đáng sợ khi việc ấy diễn ra im lặng và chóng vánh làm sao với những thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Thật khác biệt so với cuộc đấu tay đôi của tôi. Tôi đã từ tốn chiến đấu. Họ thì không. Tôi nhìn thấy một thằng bé khoảng mười tuổi bị cắt ngang người. Không có sự khoan dung nào dành cho những đứa trẻ Hoàng Kim. Chúng không được coi là những người vô tội. Chúng là hạt giống của kẻ thù. Hủy hoại chúng, nếu không mi sẽ phải chiến đấu với chúng sau nhiều năm nữa. Một phụ nữ trong bộ đầm dạ hội ra tay đánh trả, xoay xở giết được một trong những kẻ Nhà Falthe trước khi bị kết liễu. Hai đứa trẻ bỏ chạy. Một đứa bị bắt. Đứa còn lại trốn thoát. Con bé là người duy nhất thoát được.
Rồi các Kỵ Binh Nhà Falthe nhảy múa. Giậm những bước khoa trương, mạnh mẽ. Chúng quay về các hướng khác nhau, nghiên ngón chân xuống nền đất sẫm. Không phải chúng đang nhảy múa.
“Khốn kiếp,” Tactus chửi thề, đưa tay vuốt mặt.
“Bọn trẻ…” Victra thì thầm.
Augustus không nói gì, mặt hắn rắn như một tảng đá.
“Nhà Thorne có mười lăm đứa trẻ.” Nước mắt lấm lem trên khuôn mặt Victra, khiến tôi cảm thấy ngạc nhiên.
“Lũ quái vật,” Chó Rừng lẩm bẩm, khiến tôi ớn lạnh sống lưng vì khả năng đóng kịch của hắn thật tài tình. Thực chất hắn chẳng thèm bận tâm.
Lũ trẻ. Liệu Eo có còn cất tiếng hát nếu em biết được đây sẽ là đoạn điệp khúc? Tất cả chúng tôi đều mang trên mình những gánh nặng. Và khi lũ giết người đã đi xa khỏi gia tộc bị tàn sát, tôi biết rồi một ngày kia gánh nặng của tôi sẽ đè nát chính tôi. Có điều không phải là hôm nay.
“Thiết bị gây nhiễu sóng đã được kích hoạt,” Daxo au Telemanus nói. Anh ta chìa ra cho tôi xem thiết bị hiển thị dữ liệu trên cổ tay. “Các thiết bị hiển thị dữ liệu đều đã bị vô hiệu hóa. Chúng không muốn chúng ta liên lạc với tàu của mình trên quỹ đạo.”
Augustus nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu trống không của mình và nói rằng các gia tộc khác sẽ sớm triệu tập Đá Nham Thạch, Hoàng Kim và các đầy tớ Xám của họ. Chúng tôi phải rời khỏi hành tinh này và quay trở lại nơi chúng tôi có sức mạnh, trước khi cơn thủy triều đổi hướng chống lại chúng tôi.
“Ngươi đã tạo ra sự hỗn loạn này, Darrow. Hãy đưa ta thoát khỏi nó.” Hắn nhoài người về phía tôi và bắt mạch vị Pháp Quan mà tôi đang bế. “Vứt cô ta đi. Cô ta sẽ chết sau ít phút nữa.” Hắn chùi tay. “Bọn trẻ đã đủ khiến chúng ta bị chậm lại rồi.”
Vị Pháp Quan thì thầm nói điều gì đó với tôi khi tôi đặt cô xuống sàn thang máy. Tôi không biết cô nói gì. Lúc nào chết, tôi sẽ không nói bất cứ điều gì vì tôi biết Cửu Nguyên đang đợi phía bên kia. Còn điều gì đang đợi người chiến binh này? Chỉ có bóng đêm. Tôi thậm chí còn không hiểu những lời trăng trối của cô, và chúng tôi bỏ cô lại như vứt bỏ một thanh gươm gãy. Tôi vuốt mắt cho cô bằng những ngón tay đẫm máu, để lại những vệt dài và mờ dần. Nhận ra sự thành kính tôi bày tỏ, Victra bóp nhẹ vai tôi.
Tôi đứng dậy ra lệnh cho các Kỵ Binh và chiến binh khác. Mười lăm người có khả năng chiến đấu tốt. Một số bằng tuổi tôi, số khác đã già. Nhưng không một ai phản đối những lời tôi nói. Ngay cả Pliny cũng không. Những người Nhà Telemanus đặc biệt có vẻ hào hứng nghe theo. Họ nhìn vào mắt tôi lâu hơn cần thiết, gật đầu thấp hơn so với phép tắc thông thường.
“Tôi hy vọng không ai cảm thấy nhàm chán.” Họ cười. “Chúng ta sẽ có khách tìm đến nếu một gia tộc khác đưa ra quyết định rằng nếu lấy được đầu Đại Thống Đốc, họ sẽ nhận được những đặc ân từ Nhà Bellona hoặc Hội Chủ,” tôi nói. “Chúng ta cần phải hạ những vị khách ấy, và dọn đường đến sân bay. Telemanus, từ bây giờ, ngài và con trai của ngài sẽ là những cái bóng của Đại Thống Đốc. Không được tham dự bất kỳ cuộc chiến nào khác. Ngài hiểu chứ?” Họ gật những cái đầu khổng lồ của mình. “Hic sunt leones.”
“Hic sunt leones.”
Khi thang máy xuống tới mặt đất, bốn mươi người đang đứng đợi chúng tôi. Nhà Norvo của vệ tinh Triton và Nhà Codovan của các vệ tinh Sao Mộc.
“Chênh lệch tai hại rồi,” Tactus thở dài.
“Codovan và Norvo là người của chúng ta,” Augustus đáp. “Đã được mua.”
“Tên xỏ lá! Codovan, tên xỏ lá nhà ngươi!” Kavax gầm lên. “Tôi tưởng cậu là người của Bellona.”
“Họ cũng tưởng vậy!” Augustus đã lường trước tình huống tương tự sẽ xảy ra.
Tôi nắm quyền chỉ huy các Hoàng Kim mới. Một lần nữa, tôi tưởng sẽ có người phản đối. Nhưng họ chỉ đứng đó nhìn tôi, chờ đợi mệnh lệnh. Tất cả những Pháp Quan, chính khách và những chiến binh vạm vỡ này. Tôi kìm nén một tiếng cười khan. Ta sẽ có được quyền lực đến mức kinh ngạc khi máu dính đến tận khuỷu tay mà không giọt nào trong số chúng là của ta.
Chúng tôi hộ tống Đại Thống Đốc ra khỏi khu rừng. Ba lần chúng tôi bị tấn công, nhưng tôi đã ra lệnh cho Tactus mặc áo choàng của Augustus và dụ một số kẻ tấn công vào một cuộc truy bắt quẩn quanh. Những cánh hồng hàng nghìn màu sắc rụng xuống khi các Hoàng Kim chiến đấu dưới cây. Tất cả đều bị nhuộm đỏ sau khi cuộc đấu kết thúc.
Bộ ba của Nhà Falthe tìm cách đánh úp Tactus khi anh ta trở về với đoàn tùy tùng chính. Anh ta đánh trả và hạ gục tất cả, trừ Lilath, mà hầu như không cần tới sự trợ giúp của bất kỳ ai. Lilath tháo chạy khi Tactus giết Cipio và giẫm thình thịch lên xác hắn. “Đồ sát nhân giết cả trẻ con” anh ta không ngừng nhổ nước bọt lên người chúng, cho đến khi Victra kéo anh ta đi. Tôi chú ý quan sát Chó Rừng. Lúc nào tôi cũng tưởng như một chiếc phi tiêu sắp được phóng ra từ bóng tối, để rồi tôi sẽ tiêu đời như Leto. Nhưng Chó Rừng chỉ đi theo, như cha hắn. Không ai nhìn thấy những gì hắn đã làm với Leto. Hoặc có thấy thì nỗi sợ cũng khiến họ phải im lặng.
Khi chúng tôi tới hành lang đá bên ngoài khu rừng, vượt qua chiếc cầu bằng đá vôi trắng, những luật lệ của Hiệp Hội dường như đã trở lại. Các Màu Hạ Cấp vội vã tránh đường khi chúng tôi, giờ đây đã có bảy mươi người tráng kiện, rầm rập đi qua hành lang để đến sân bay hòng rời khỏi mặt trăng này. Nhưng khi ra tới nơi, chúng tôi thấy chiến hạm của mình đã biến mất. Chúng tôi vội chạy tới bệ phóng có những rặng cây và bãi cỏ vây quanh thẳng hàng. Tất cả tàu của gia tộc đều đã biến mất. Các phi cơ Cánh Gãy của Hiệp Hội đang tuần tra khắp bầu trời.
Chúng tôi tra hỏi tên Cam đang run rẩy. Tactus nắm cổ áo hắn nhấc lên. Hắn run bần bật khi nhìn vào bảy mươi người hùng hổ. Trước đây hắn chưa từng nói chuyện với Hoàng
Kim, nữa là những người như chúng tôi. Victra gạt tay Tactus ra và nhẹ nhàng nói chuyện với tên Cam.
“Hắn nói tất cả các tàu đều đã nhận được lệnh phải trở về nhà hai tiếng trước.”
“Đầu tiên, chúng không để các Đá Nham Thạch tham dự dạ tiệc, giờ lại đến chuyện này,” Tactus lẩm bẩm.
“Có nghĩa là Hội Chủ đã có mưu đồ nào đó,” Chó Rừng nói. “Một kế hoạch không bao giờ được cho phép diễn ra. Bà ta đã lấy đi các Đá Nham Thạch và những con tàu của chúng ta, để cách ly các nhà khỏi nguồn sức mạnh của họ,” hắn giải thích, mắt nhìn người Nhà Telemanus một cách cảnh giác. “Cách ly chúng ta. Cha nghĩ bà ta đang toan tính điều gì?”
Augustus phớt lờ con trai hắn và nhìn lên trời.
“Trời đất ơi,” Victra chửi rủa.
“Chuẩn bị sẵn sàng!” Kavax ra lệnh cho các chiến binh của ông ta.
“Thôi bỏ mẹ rồi.” Bên cạnh tôi, Tactus đang tái nhợt.
Tôi ngẩng đầu lên và nhìn thấy ngày tận thế đang ập đến. “Các Pháp Quan!” Bảy mươi thanh kiếm được rút ra và chúng tôi phân tán, phòng khi đối phương có vũ khí năng lượng.
“Darrow. Ngươi đi với ta,” Augustus nói.
Kẻ thù chỉ như những chấm đen trên bầu trời đêm. Nhưng mắt chúng tôi rất nhạy bén. Những tên khốn đen ngòm trồi ra khỏi mây và giội mạnh xuống mặt đất như những con ác quỷ xổng chuồng, luôn đi thành bộ ba.
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.
Chúng đổ bộ xuống những rặng cây và bãi cỏ, chắn đường trở về Thành Trì của chúng tôi. Các Pháp Quan Đá Nham Thạch và các Hiệp Sĩ Trưởng Hoàng Kim. Lũ Pháp Quan Đá Nham Thạch khổng lồ, như hình nhân được nặn từ đá tảng của một ngọn núi nào đó. Độc ác hơn nhiều so với những tên mà chúng tôi sử dụng ở Viện Hàn Lâm. Không nơi nào trong số tất cả các thế giới có được giáp chiến như của bọn chúng. Những bộ giáp màu tím đậm với họa tiết đen, như than đá uốn quanh cái thân thể bự chảng. Chúng đứng thành từng đội sát vào nhau, trung thành và gắn kết, hệt như niềm tin của chúng.
Thình thịch cho đến khi có chín mươi chín tên. Thịch. Chỉ huy Hoàng Kim của chúng hạ cánh cuối cùng, gối khuỵu xuống. Hắn đứng lên, chiếc mũ đội đầu cao có hình xương sọ của một con sói đang cười. Áo choàng màu vàng của hắn thêu hình kim tự tháp của Hiệp Hội, phấp phới trong gió. Một Hiệp Sĩ Olympic. Có mười hai tên như hắn trong Hệ Mặt Trời, thề sẽ bảo vệ Khế Ước của Hiệp Hội, chống tại tất cả những ai dám thách thức nó. Đây là Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, vị trí mà Lorn đã đảm nhiệm suốt sáu mươi năm, trước khi ông rời đến vệ tinh Europa. Họ đại diện cho những gì mà các Hoàng Kim coi như phẩm chất chủ đạo của loài người, cũng như các Nhà ở trường chúng tôi. Một gã mảnh khảnh hơn tôi, mặc áo giáp. Vậy là Hội Chủ đã bổ nhiệm một kẻ khác vào vị trí của Lorn.
“Xưng danh tính đi, Hiệp Sĩ!” tôi thét.
Tên hiệp sĩ để chiếc mũ đội đầu tan chảy vào áo giáp của mình. Mái tóc nâu nhạt của hắn rủ xuống gương mặt lưỡi cày xấu xí. Ướt đẫm mồ hôi, hằn lên những nét của tuổi già và sự căng thẳng. Tôi phá lên cười khi hắn cong môi nở một nụ cười méo mó. Mọi người nhìn tôi chằm chằm. Giờ thì chúng sẽ nghĩ tôi càng điên khùng hơn nữa. Hiệp Sĩ Cuồng Nộ đáp xuống từ trời cao, còn tôi thì cười vào mặt hắn.
Hắn cũng cười khùng khục. “Không nhận ra ta sao, thằng nhãi đớp phân?”
“Fitchner, trông ông xấu xí hơn cả những gì tôi còn nhớ!”
“Fitchner?” Tactus cười khẩy. “Hoài niệm làm sao.”
“Chào nhóc.” Fitchner phá lên cười khi nhìn thấy Tactus mặc áo choàng của Đại Thống Đốc. “Áo choàng đẹp đấy, nhưng cậu đâu phải Đại Thống Đốc Augustus.” Fitchner tặc lưỡi và chống hai tay lên hông. “Đại Thống Đốc! Đại Thống Đốc! Cưng ơi, cưng đang ở xó xỉnh nào thế?”
Đại Thống Đốc đảo mắt ngán ngẩm và bước qua mặt tôi. “Giám Thị Nhà Mars.”
“Cưng đây rồi! Mà đó là chức danh cũ, cưng không biết sao?”
“Ta thấy ngươi đã có mũ đội đầu mới.”
“Đẹp phải không? Các quý cô thích nó lắm đấy. Không thể nhớ nổi lần cuối cùng tôi được các Hoàng Kim tranh nhau làm tình như thế này là bao giờ nữa.” Fitchner đẩy hông đầy khêu gọi. “Để có được nó thật vất vả. Những tưởng các cuộc đấu tay đôi và các bài kiểm tra sẽ không bao giờ hết! Bọn ta phải thực hiện trước mặt Hội Chủ đấy nhóc. Mỗi người, cả đàn ông lẫn đàn bà, tự thể hiện chính mình. Tất cả những ai nghĩ rằng vị trí này nên thuộc về họ. Hết lần này đến lần khác. Nhưng thánh nhân đãi kẻ dâm ô chứ lại!”
“Làm thế nào…” tôi lớn tiếng tự hỏi. “Ông lại đánh bại được tất cả mọi người?”
“Đâu dễ thế,” Đại Thống Đốc cười khinh bỉ. “Nó chỉ được trao cho các chiến binh vĩ đại.” Hắn nhìn Fitchner đầy khinh miệt. “Mà ngươi thì không phải là một chiến binh vĩ đại, Fitchner. Ngươi đã hứa hẹn với Hội Chủ điều gì để đổi lấy chiếc mũ mới của mình thế? Ta chắc là cái giá phải cao lắm.”
“Ô, tôi đã hưởng sái vinh quang của Darrow khi nó đánh bại con trai ngài. Xin chào, thằng lõi Chó Rừng. Rồi còn cả cuộc thi chết tiệt nữa, và ngài có thể hỏi thằng anh cả của Tactus, lẫn Giám Thị Jupiter về những chi tiết cụ thể…” Hắn uốn mình làm dáng. “Tôi có nhiều hơn là vẻ bề ngoài, nhỉ?”
“Vậy ngươi không có chủ nhân mới kèm theo chiếc mũ mới ư?” Augustus hỏi.
“Chủ nhân ấy hả? Phì!” Fitchner ưỡn ngực một cách điệu bộ. “Các Hiệp Sĩ Olympic không có chủ nhân nào khác ngoài lương tâm chính mình. Chúng tôi bảo vệ Khế Ước của Hiệp Hội, chúng tôi chỉ làm theo bổn phận.”
“Đã từng. Giờ thì ngươi là đầy tớ của Hội Chủ,” Daxo tuyên bố.
“Cũng như tất cả chúng ta, cậu Telemanus thân mến ạ,” Fitchner đáp. “Nhân tiện, tôi rất ngưỡng mộ em trai và gia đình cậu. Cậu đã cầm theo một cây búa chiến thật phi thường để tham dự giải đấu loại trên Thebos. Một gia tộc mới đáng sợ làm sao. Tôi đã luôn muốn hỏi điều này, vị tổ tiên nào trong dòng dõi nhà cậu đã giao cấu với lũ tê giác thế?”
Daxo nhướng mày tỏ vẻ bị xúc phạm một cách tế nhị. Kavax lẩm bẩm như con trai ông, Pax, cũng sẽ làm.
“Xin lỗi. Hay là một con gấu xám vậy?” Fitchner xổ ra một tiếng cười khác. “Đùa thôi mà. Hay đấy chứ? Dù sao thì, chẳng phải chúng ta đều là đầy tớ còn gì? Những tên nô lệ mắc dịch cho kẻ cầm quyền trượng.”
“Vậy, ta đoán rằng lòng trung thành của ngươi với Sao Hỏa đã không còn, và sẽ không thể được… tưởng nhớ?” Augustus hỏi. “Vì bây giờ ngươi đã là một tên đầy tớ.”
Fitchner vỗ hai bàn tay đeo găng vào nhau. “Sao Hỏa? Sao Hỏa? Sao Hỏa là cái chó chết gì ngoài một tảng đá to tổ bố? Nó chưa bao giờ làm được gì cho tôi.”
“Sao Hỏa là nhà, Fitchner.” Augustus vẫy tay về phía chúng tôi. “Hội Chủ đã sai ngươi đi tìm chúng ta. Vậy thì, chúng ta đây - những người bà con đến từ chính hành tinh của ngươi. Ngươi sẽ trao lòng trung thành của mình cho chúng ta? Hay sẽ bán đứng chúng ta?”
“Ô, ngài thật biết nói đùa, Angustus! Một kẻ biết nói đùa có hạng. Lòng trung thành của tôi dành cho Khế Ước và cho bản thân mình, cũng như lòng trung thành của ngài thuộc về ngài, chủ công của tôi ạ. Không phải cho một tảng đá. Không phải cho những người họ hàng giả dối. Nên ngài đừng phí lời. Giờ thì, tôi đã được lệnh phải bắt giam ngài và con cháu của ngài. Ngài còn nhớ chúng tôi đã cấp cho ngài một biệt thự ngon lành để nghỉ dưỡng chứ? Sẽ rất tuyệt nếu ngài có thể chạy nhanh về đó. Tận hưởng lòng mến khách của chúng tôi. Hội Chủ của ngài nhấn mạnh vậy đấy.”
“Ngươi đã quên bản thân mình là ai rồi,” Augustus rít lên.
“Tôi đã quên nhiều thứ. Quên chỗ tôi cất quần. Người tôi đã hôn. Người tôi đã giết.” Fitchner chạm vào tay, vào bụng và vào mặt hắn. “Nhưng quên bản thân mình là ai ư? Không bao giờ!” Hắn chỉ vào các Đá Nham Thạch xung quanh. “Và tôi chắc chắn chưa quên lũ chó của mình.”
“Còn lũ chó của ta ở đâu? Alfrún đang ở đâu?”
“Tôi đã giết những con chó Ô Danh ngu độn của ngài rồi. Cả hai đứa bọn chúng.” Fitchner mỉm cười. “Chúng đã sủa, Augustus ạ. Sủa lớn lắm.”
Con giận cháy bừng trên khuôn mặt Augustus.
“Tôi hy vọng chúng không quá đắt tiền, nhóc,” Fitchner nói trong tiếng cười.
“Ngươi nói như thể chúng ta thân thuộc lắm, đồ Đồng Thau.”
“Chúng ta rất thân thuộc.”
“Như thể chúng ta ngang hàng. Không hề. Ta là hậu duệ của các Chinh Phục Binh, của những Hoàng Kim sắt. Ta là chúa tể của một hành tinh. Còn ngươi là cái thá gì? Một…”
“Một kẻ có Súng Gây Choáng.” Hắn bắn vào ngực Augustus. Và Augustus ngã gục ra sau trong tiếng thở gấp của các Pháp Quan của hắn. “Việc này sẽ dạy cho hắn một bài học khi không mặc áo giáp đến các bữa tiệc. Giờ xem nào!” Fitchner mỉm cười. “Ta có thể nói lý lẽ với ai đây?”
“Tôi.” Chó Rừng tiến lên một bước. “Tôi là người kế thừa gia tộc này.”
“Hừm… Bỏ qua! Ngươi khiến ta rợn tóc gáy.”
Hắn bắn vào ngực Chó Rừng bằng khẩu súng gây choáng.
“Ngu xuẩn! Ngu xuẩn vậy là đủ rồi.” Kavax tiến lên trước, đẩy cậu con trai của ông ra phía sau. “Hãy nói chuyện với ta hoặc Darrow. Mục đích của ngươi là gì ai cũng biết rồi.”
“Phải. Darrow. Cậu sẽ đi với tôi.”
“Đừng có mơ,” Victra cười khinh bỉ, đứng chắn trước mặt tôi.
Fitchner đảo mắt. “Telemanus, ông và con trai hãy đưa Đại Thống Đốc về biệt thự của ông ta, rồi hãy trở về biệt thự của mình. Có vấn đề cần được giải quyết.” Fitchner im lặng nhìn vị Hoàng Kim đầu trọc. Những lời hắn nói cạo vào không khí như thanh sắt thô cạo vào mặt đá. “Đây không phải là một lòi đề nghị, Telemanus.”
Telemanus nhìn tôi. “Con trai tôi đã tin tưởng cậu nhóc này. Nên tôi cũng sẽ làm vậy.”
“Tôi cần ông đảm bảo bạn bè của tôi sẽ không bị làm hại,” tôi nói với Fitchner.
Hắn nhìn Victra. “Chúng sẽ không bị làm hại.”
“Chứng minh đi.”
Hắn thở dài, vẻ chán nản.
“Hội Chủ không thể tử hình cả một gia tộc mà không đưa ra xét xử vì tội phản bội. Chẳng phải sao? Làm vậy sẽ vi phạm Khế Ước. Và cậu biết điều đó sẽ khiến các Hiệp Sĩ Olympic chúng tôi cảm thấy như thế nào mà, chưa kể các gia tộc khác. Hãy nhớ cha của bà ta đã kết thúc như thế nào. Nhưng nếu cậu chống cự, đó sẽ là một vấn đề hoàn toàn khác.” Fitchner ném một mẩu kẹo cao su vào miệng. “Cậu có chống cự không đấy?”
“Không phải hôm nay,” tôi nói.