41
ACHILLES
Không có nhiều thời gian để than khóc. Lực lượng của tôi đã bị tổn thất nặng nề, và chúng tôi vẫn phải tiếp tục tản ra. Quân đội của tôi ở bên ngoài thành phố đang ném mình vào những bức tường thành bất khả xâm phạm, chờ sự trợ giúp từ bên trong. Và họ vẫn chưa nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào. Các Đại Sứ sẽ tìm cách bắt tín hiệu của tôi, tự hỏi có phải tôi đã chết. Tin đồn kiểu như vậy có thể làm chiến bại.
Tôi cử Ragnar cùng số Đá Nham Thạch còn sót lại đi mở một trong những cánh cổng của tường thành cho các Đại Sứ đang chờ đợi cùng hàng nghìn Xám và Đá Nham Thạch dự phòng.
“Ta không phái bất kỳ Hoàng Kim nào đi cùng với ngươi,” tôi bảo Ragnar. “Ngươi có hiểu điều đó nghĩa là gì không?”
“Tôi hiểu.”
“Đây có thể là một sự khởi đầu,” tôi nói khẽ. Tôi cúi xuống, nhặt một thanh Kiếm Lưỡi Mềm rơi ngập trong vũng bùn. “Lựa chọn số phận cho mình là nghĩa vụ của một con người. Hãy chọn số phận của ngươi.” Tôi đưa thanh kiếm cho hắn.
Ragnar quay lại nhìn các Đá Nham Thạch. Giáp của họ đã tả tơi sau khi được giải thoát khỏi đồ bảo hộ. Và họ lấm lem bùn đất. Họ nhỏ hơn Ragnar. Một số người nhỏ bé và im lặng. Số khác to lớn và hăm hở đổi chân trụ. Tất cả đều mắt đen và tóc bạch kim. Họ tự trang bị cho mình vũ khí lấy từ lũ Xám và các Đá Nham Thạch mà tôi đã giết. Không đủ cho tất cả mọi người, và sẽ chẳng là gì nếu đụng phải các Hoàng Kim.
Ragnar đưa ra lựa chọn. Hắn xòe tay ra. Những Kẻ Gào Rú trấn tĩnh lại phía sau tôi. Cây Kế vẫn nhìn Ragnar một cách hằn học. “Tôi chọn đi theo ngài,” hắn nói. “Và tôi chọn lãnh đạo họ.”
Tôi đặt Kiếm Lưỡi Mềm vào tay hắn.
“Darrow!” Cây Kế thở gấp. “Cậu đang làm gì thế?”
“Im đi,” Sevro gắt gỏng.
“Cậu ấy không thể làm vậy!” Cây Kế hùng hổ tiến lên phía trước và tìm cách giật kiếm khỏi tay Ragnar. Hắn không buông kiếm. “Bỏ ra. Tên nô lệ. Đưa thanh kiếm cho ta.” Cô rút kiếm của mình ra. “Đưa kiếm cho ta, bằng không ta sẽ chặt đứt bàn tay đang giữ nó của ngươi.”
“Nếu làm vậy, tớ sẽ chém chết cậu, Cây Kế,” Sevro khinh bỉ nói.
“Sevro?” Cây Kế quay lại nhìn cậu, mắt mở lớn. Cô nhìn vào tôi, vào Những Kẻ Gào Rú đang đứng im lặng, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. “Cậu điên rồi hả? Hắn không có quyền ấy. Nó là của chúng ta. Hắn không…”
“Không xứng đáng?” Sevro hỏi. “Cậu là ai mà có quyền quyết định điều đó?”
“Tớ là một Hoàng Kim!” cô rít lên. “Thằng Hề, Hòn Cuội…”
Hòn Cuội vẫn giữ im lặng. Thằng Hề nghiêng đầu hỏi, “Darrow, chuyện này là sao?”
“Đây là quân đội của tớ,” tôi nói. “Cậu còn nhớ Học Viện chứ? Còn nhớ tớ đã đổ máu vì những người đi theo tớ chứ? Còn nhớ tớ đã không chấp nhận sự nô dịch chứ? Tại sao bây giờ cậu lại cảm thấy ngạc nhiên? Vì đây là hiện thực ư?”
“Đó là một nước cờ mạo hiểm, thế thôi.” Thằng Hề nhìn vào trận chiến xung quanh chúng tôi. “Ngay cả ở đây.”
“Cậu nói đúng. Nó là một nước cờ mạo hiểm.” Tôi cúi xuống tìm một thanh Kiếm Lưỡi Mềm khác lẫn trong vũng bùn. Tôi ném nó cho một Đá Nham Thạch, một phụ nữ có vẻ ngoài xấu xí chỉ to bằng nửa người tôi. Cô ta cầm nó như thể nó là một con rắn, liếc lên nhìn tôi trong kinh hoàng. Họ đã lớn lên trong niềm tin rằng chúng tôi là các vị thần. Khi được ban cho chiếc búa của Thor… tôi sẽ cầm thế nào? Sevro bước đi giữa những xác chết và tìm thêm nhiều thanh kiếm khác. Cậu ném chúng cho các Đá Nham Thạch.
“Đừng tự chém mình đấy,” cậu nói.
“Ta trông cậy vào các người. Đi đi,” tôi bảo họ. Họ chạy nước rút, biến mất vào bóng tối đang bao trùm, hướng về phía sau tường thành khổng lồ. Tôi quay lại với Những Kẻ Gào Rú. “Có chuyện gì không ổn à?” Tất cả bọn họ nhanh chóng lắc đầu, ngoại trừ Cây Kế.
“Cây Kế?” Sevro hỏi.
Thằng Hề đẩy nhẹ Cây Kế. Và cô lắc đầu một cách miễn cưỡng. “Không có gì.”
Có. Sau chuyện này cô sẽ không theo tôi nữa. Chưa gì tôi đã cảm thấy các bạn đang quay lưng lại với tôi. Mà họ còn chưa biết đến một phần của sự thật. Đó là vấn đề của một ngày khác.
Chúng tôi phải nhanh chóng di chuyển. Nhưng chúng tôi chỉ có một đôi Ủng Trọng Lực còn hoạt động. Tôi đưa nó cho Sevro. Chúng tôi thử xem cậu có thể nâng mọi người lên như tôi đã từng nâng Những Kẻ Gào Rú ở Olympus hay không, nhưng khi chúng tôi nối đuôi nhau bám vào đôi ủng, nó kêu xì xèo và tóe lửa. Nó chỉ đủ sức nâng Sevro. Nó đã bị hư hại sau cuộc chiến và vụ giải cứu. Chết tiệt.
Chúng tôi sẽ phải đi bộ. Và không thể chần chừ.
Tôi chỉ vào Báng Dội của những người may mắn còn giữ được nó sau khi gỡ bỏ Đạn Sao. “Tháo giáp ra.”
“Sao cơ?” Cây Kế lắp bắp nói.
“Tháo giáp ra. Trừ Vảy Bọ Hung.”
“Không có giáp mà chống lại các Pháp Quan ư?” Cây Kế gào lên. “Cậu muốn tất cả bọn tớ phải bỏ mạng hả?”
“Chúng ta cần di chuyển mau lẹ. Nếu rào chắn được gỡ xuống trước khi chúng ta kịp tới Thành Trì, Hội Chủ sẽ trốn thoát. Nếu chúng ta không bắt được bà ta, bà ta sẽ có cơ hội tái lập đội ngũ. Bà ta sẽ nhập bọn cùng Lãnh Chứa Tro Tàn, sẽ triệu tập tất cả nhân lực của Hiệp Hội, họ sẽ ồ ạt đến đây với số lượng gấp mười lần chúng ta và đè bẹp chúng ta thành từng mảnh. Chúng ta sẽ thắng một trận đánh, nhưng thua cả cuộc chiến.”
“Nhưng nếu chúng ta bắt được bà ta thì…” Sevro càu nhàu, tiến đến bên hông tôi.
“Chúng ta đang nói đến Hội Chủ,” Thằng Hề nói. “Bà ta sẽ có các Hiệp Sĩ Olympic, các Pháp Quan…”
“Thì sao?” Sevro hỏi. “Phe ta có chúng ta.”
“Sáu người chúng ta.” Thằng Hề ngượng ngùng nhún vai khi chúng tôi nhìn cậu chằm chằm. “Tớ nghĩ cần có người chỉ ra điều đó.”
“Chúng ta phải đi bộ qua chặng đường mười lăm kilomet,” tôi nói. Họ gật đầu. “Bám theo tớ.” Họ nhìn nhau lo lắng rồi bắt đầu tháo giáp. “Nếu mọi người bị tụt lại phía sau, hãy tìm chỗ nấp.” Trọng lực bằng một phần ba Trái Đất. Những cơ thể tráng kiện. Đây vẫn sẽ là một việc khó khăn. Nhất là khi tay tôi đã nát tươm vì chính lưỡi kiếm của mình.
Sevro lại gần tôi trong lúc Những Kẻ Gào Rú cởi áo giáp. Tôi có thể nghe thấy sự sợ hãi của họ trong tiếng lanh canh của vũ khí và áo giáp bị gỡ bỏ bởi những bàn tay run rẩy, nhìn thấy nó trong dáng bộ điên cuồng xoa bùn lên mặt để ngụy trang nơi họ.
“Họ đã ở bên cậu từ những ngày đầu, Darrow.” Sevro nhìn quanh bãi đất bão tố, vào Thành Trì phía xa và vào ánh sáng chói lòa phát ra từ những con tàu đi ngang qua. “Chúng ta chỉ còn một nửa số lượng những người đã đến giải cứu cậu ở Mặt Trăng. Cậu có thể thay Pax bằng Ragnar, nhưng cậu không thể thay thế họ. Hoặc tớ.”
“Tớ tưởng cậu luôn sát cánh cùng tớ.”
“Tớ là lương tâm của cậu. Tớ sẽ bám đít cậu tới bất kỳ nơi đâu. Nên đừng làm một thằng óc chó.”
“Tớ hiểu. Mọi người đi theo tôi,” tôi hét lên.
Chúng tôi lặng lẽ rời đi, áo giáp đã được cởi bỏ. Chỉ còn lại Kiếm Lưỡi Mềm và Vảy Bọ Hung. Đi giày cao su có đế thay vì Ủng Trọng Lực. Chúng tôi đi dọc dòng sông, bỏ tường thành lại phía sau. Phóng qua hàng hecta những bãi đất ngập cỏ và những cánh rừng ngăn cách thành phố với tường thành khi cuộc chiến cơ giới hóa đang gầm lên phía xa. Các chiến hạm gào lên trong khi bay ngang qua, khiến những cành cây rung bần bật và lá rụng tả tơi. Những chiếc xe chuyên dụng nhấp nháy phía xa, ở bên phải chúng tôi, chở binh lính ra mặt trận. Các vụ nổ liên tiếp vang lên. Những đám mây che chắn bầu trời phía bên kia bức tường khổng lồ đang bao phủ thành phố. Các vụ nổ lóe lên bên trong những đám mây.
Lúc này Ngựa Hoang đang ở gần máy phát điện của rào chắn, nếu cô còn sống.
Đó là một quãng đường chông gai, chạy nước rút suốt mười lăm kilomet. Hông tôi đau nhói. Các cơ bắp thèm khát oxi. Tay phải tôi đau nhức vì vết thương trên bắp tay do viên đạn khốn kiếp và các vết rách đang rỉ máu dọc cẳng tay lẫn cổ tay. Tôi đã chích nửa gói thuốc kích thích để có thể sử dụng cánh tay ấy. Cơn đau không đến nỗi tê dại. Nó khiến tôi tập trung. Giữ cho tôi khỏi nghĩ tới những người đã chết.
Khi ra đến bìa rừng, chúng tôi không dừng lại để nghỉ, mà tiếp tục chạy nước rút vào những con đường lát gạch của quận thương mại, cắt ngang qua những tòa nhà cao cả nghìn mét giữa trời cao. Chúng tôi chạy qua các Quận Hạ Cấp vắng vẻ, qua khu chợ nơi những hành lang quanh co dẫn chúng tôi đến những con đường gồ ghề và những bức tường nhem nhuốc graffiti. Thi thoảng một Nâu, Hồng hoặc Đỏ sẽ vội vã tránh đường hoặc lén nhìn chúng tôi qua những ô cửa sổ, từ những con hẻm. Ngay cả ở đây, giữa trung tâm đế quốc của chúng, tôi vẫn nhìn thấy các bức họa graffiti vẽ cái chết của Eo. Mái tóc em rực lửa như các chiến binh bị thương đang bay trên bầu trời bên ngoài rào chắn trong suốt của Agea. Có người nôn phía sau tôi. Họ không ngừng lại. Mùi dịch tiêu hóa nồng nặc bám theo chúng tôi.
Sevro bay trở lại và đáp xuống bên cạnh tôi. “Một trung đội Xám ở phía trước. Đi về phía Nam một dãy phố, rồi quay trở lại để tránh đụng độ.” Rồi cậu lại biến mất. Chúng tôi làm theo chỉ dẫn của cậu.
Bỗng nhiên có động tĩnh trên bầu trời và chúng tôi chạy chậm lại để quan sát. Hòn Cuội tranh thủ áp sát người xuống mặt đường nhựa, ngực phập phồng. Tít phía trên, bên dưới rào chắn, một bầy phi thuyền chở lính từ trận đánh nhỏ hơn phía Nam tường thành, nơi Lorn đang chiến đấu, tới phía Bắc tường thành, nơi Ragnar và các Đá Nham Thạch của hắn đã tiến đến. Hàng chục phi thuyền chở đầy quân binh khỏi hành từ các khoang chứa tàu bay và các cảng nằm trên những tường thành bằng đá cao bảy mươi kilomet của Valles Marineris từ Đông sang Tây. Hầu hết các doanh trại được đặt ở đó, cũng như các nhà máy nơi các Đỏ Cấp Cao quần quật chế tạo vũ khí và hàng hóa thương mại. Chúng tôi trốn các phi cơ. Có điều gì đó đã xảy ra ở tường thành phía Bắc. Chúng tôi lại lên đường. Hòn Cuội rên rỉ. Cây Kế đỡ cô dậy, giúp cô đứng vững.
Vài phút sau, Sevro nhập bọn cùng chúng tôi, tay trái buông thõng một bên. Tôi nhìn nó. Cậu tảng lờ sự lo lắng của tôi. “Ragnar đã mở được những cánh cửa khốn kiếp ấy rồi.” Nụ cười nở ra trên khuôn mặt của cậu. “Mười hai người bọn chúng đã phá cửa. Lũ nhóc của chúng ta đang tiến vào. Và…” Cậu cứ đứng đó mỉm cười.
“Và gì?”
“Và Ragnar đã giết Hiệp Sĩ Gió, suýt hạ sát Cassius.”
“Một Hiệp Sĩ Olympic ư?” Thằng Hề thở gấp.
“Chém chết hắn trước mặt cả binh đoàn. Các Đá Nham Thạch trong đội quân đang phát cuồng.”
Rồi Sevro bay đi và chúng tôi tiếp tục chạy. Một đội cảnh sát Xám phục kích chúng tôi. Chúng tôi che chắn trong lúc hỏa lực của chúng đục thủng vỉa hè, rồi chuyển hướng sang một ngõ hẻm để tránh chúng.
Còn cách mục tiêu bốn kilomet.
Vừa ho và thở gấp, chúng tôi vừa loạng choạng tiến vào vành đai của Thành Trì. Chúng tôi núp dưới những tán cây như một bầy quỷ trôi dạt xơ xác. Những ngọn tháp của Thành Trì đứng sừng sững sau khoảng rừng thưa, phía bên kia bức tường cao. Không phải màu vàng, mà trắng muốt, xen kẽ những sọc đỏ, vẫn được trang trí bằng những con sư tử của Augustus, mặc dù hiệu kỳ màu xanh bạc của Nhà Bellona đang bay phấp phới phía trên chong chóng gió hình sư tử. Con đại bàng màu bạc của chúng có vẻ thật kiêu hãnh cho đến khi Sevro vẫy tay với chúng tôi từ chong chóng gió và cắt đứt một trong các hiệu kỳ của chúng. Chúng không nghĩ sẽ có người thâm nhập được tới tận nơi này.
Ngoài vẻ đẹp của nó, Thành Trì còn là một pháo đài. Một pháo đài mà tôi không muốn đẩy vào tình trạng hỗn loạn. Chúng tôi sẽ đi từng phòng, mặc định rằng nó không hoàn toàn trống trải, sẽ áp đảo, đâm lên những bức tường gỗ sồi đỏ đắt tiền và tàn sát trên nền nhà bằng cẩm thạch. Nó không được bảo vệ, nhưng có một hệ thống các căn hầm nằm sâu bên dưới. Tôi sợ rằng đó là nơi Hội Chủ đang trú ngụ. Nếu bà ta ở đó, trận đột kích này sẽ biến thành một cuộc vây hãm. Sẽ mất nhiều ngày trời chúng tôi mới tìm được bà ta, đấy là nếu có khả năng. Nên tôi chừa cho bà ta một đường thoát. Tất cả gánh nặng nằm trên vai Ngựa Hoang: rào chắn buộc phải được gỡ xuống đúng lúc. Dụ bà ta ra ngoài.
Một bức tường trang trí, loại tường sẽ chẳng là gì với một cú nhảy nhẹ khi đeo Ủng Trọng Lực, ngăn cách chúng tôi với khu đất của Thành Trì tĩnh mịch. Xung quanh chúng tôi chỉ toàn công viên. Cây cỏ. Đài phun nước. Những quảng trường trắng mà Hoàng Kim và Bạc thưởng trà chiều giờ đây vắng vẻ. Nơi này thật yên lặng giữa tâm bão. Sevro bay xuống nhập bọn cùng tôi.
“Cậu có thể đưa bọn tớ bay qua bức tường được chứ?” tôi hỏi.
“Thứ này gần hỏng đến nơi rồi,” cậu rên rỉ. “Cứ thử xem sao vậy.” Chúng tôi túm lấy nhau, rồi Sevro kéo tôi lên không trung, cậu nhăn mặt, dồn lực vào tay trái. Đôi ủng kêu xì xèo và tóe lửa. Chúng tôi rớt xuống hai lần, rồi cuối cùng cũng bay qua được bức tường. Tôi đứng trên tường, còn Sevro lại bay xuống để đón Kẻ Gào Rú tiếp theo. Vài giây sau, cậu ló đầu lên bờ tường chỉ trong một khoảnh khắc, rồi biến mất khi Ủng Trọng Lực tóe lửa và kêu rền rĩ. Đôi ủng rên lên một tiếng cuối cùng rồi tắt ngúm. Sevro và Kẻ Gào Rú rơi xuống mặt đất từ độ cao mười mét.
Những tiếng sấm inh trời rền vang khắp thành phố. Khói bốc lên từ phía xa.
Ngựa Hoang đã làm được.
Ớ phía trên, rào chắn trong mờ đang ngăn cách thế giới này với thế giới của những chiến hạm biến mất. Nó lắc lư, bóp méo những ngọn lửa trong thành phố cùng những tia sét phía trên như một chiếc gương cười, rồi vỡ tan vào màn sương tán sắc. Hay ít nhất là một phần tám của nó vỡ tan; lượng nước mưa đọng trên nó trút xuống khu vực này của thành phố như một cơn lũ màu xám.
“Không hiệu quả rồi!” Hòn Cuội kêu lên từ phía bên kia bức tường.
Nhưng nó có hiệu quả. Các phần liên kết tạo nên rào chắn lần lượt quá tải. Như một phản ứng dây chuyền, lượng nước mưa vĩ đại từ cơn bão cuối cùng cũng trút xuống Agea. Roque sẽ điều động quân cứu viện, nếu cậu đang thắng thế. Thành phố gần như đã bị đánh chiếm. Và ngay đúng lúc này, Hội Chủ sẽ được các vệ sĩ đưa ra khỏi những căn hầm trú ngụ để trốn khỏi hành tinh đã thất thủ. Nhưng sân bay vẫn còn cách Thành Trì hai kilomet ở phía bên kia địa hạt. Đáng lẽ tất cả đã diễn ra theo chiều hướng khác. Tôi phải mặc áo giáp, có hàng trăm Đá Nham Thạch ở phía sau, và hơn một chục Hoàng Kim uy dũng nhất. Thay vào đó, tôi lại dẫn đầu nhóm bạn vào cỗ máy xay thịt. Tôi cần thay đổi chiến thuật, nhưng tôi sẽ không đem họ ra mạo hiểm. Tôi nhìn xuống chân tường về phía Sevro. Ngay lập tức cậu nhận ra ánh mắt của tôi.
“Không, Darrow,” cậu nói. “Hãy nghĩ đến nhiệm vụ của cậu!” cậu nài nỉ, nhảy lên và cào cấu vào bức tường trong lúc tôi quay đi. “Đừng làm vậy, Darrow. Đợi đã! Chúng sẽ giết cậu!”
Tôi nhảy xuống phía bên kia của bức tường, vào khu vườn của Thành Trì.
Một số người có số mạng quá lớn, đến nỗi họ giành giật và xé toạc cuộc sống của những người xung quanh họ. Đã quá nhiều bạn bè phải trả giá cho cuộc chiến của tôi. Lần này sẽ đến lượt tôi.
“DARROW!” cậu thét lớn, kinh hãi và tuyệt vọng. “DỪNG LẠI!”
Cả đời tôi chưa bao giờ chạy nhanh đến thế. Hội Chủ không thể thoát khỏi tay tôi được. Tôi đã làm tất cả những việc này để bắt được bà ta. Bắt bà ta, bẻ gãy Hiệp Hội. Bắt bà ta, rồi vở diễn sẽ bắt đầu. Chúng tôi sẽ trỗi dậy. Chúng tôi có thể chiến thắng. Tôi nhảy qua những khóm cây, chạy quanh đài phun nước, xuyên qua những bụi hồng. Máu rỉ xuống cánh tay tôi. Tôi không còn cảm nhận được cơ thể mình. Tôi bay trên mặt đất, Lưỡi Hái trên tay.
Kia rồi.
Tôi chạy vào một góc Thành Trì. Phía sau vườn hồng là một khoảng sân trắng lốm đốm đen với những chiếc phi thuyền cá nhân. Bốn chiếc phi thuyền cô độc nằm giữa vùng đổ bộ có thể lưu trữ cả trăm chiếc. Tất cả các phi thuyền đều màu đen với hình mặt trăng lưỡi liềm khổng lồ màu vàng trên khung, nhưng chiếc dày nhất trong số chúng, một chiếc phi thuyền với động cơ lớn hơn và thân tàu đã được gia cố, chính là của Hội Chủ. Những chiếc khác là mồi nhử, dày gần bằng, vũ trang cũng gần bằng. Không thể nào phân biệt được nếu chúng bay trên không.
Chắc chắn tôi đã bị máy quét phát hiện. Các đội thám cẩu Xám đang đến chỗ tôi. Các vệ sĩ Đá Nham Thạch đã túa ra từ các doanh trại ngầm để giết tôi. Chúng sẽ chỉ bắt tôi nếu tôi dừng lại. Và ngay cả khi đang quan sát sân bay, tôi cũng không giảm tốc độ. Các Cam chạy tán loạn trên những phi thuyền đen, chuẩn bị phóng. Tôi vẫn có thể bắt kịp. Nhưng cổng Thành Trì còn gần phi thuyền hơn tôi.
Chúng vội vã ùa ra. Tôi không nhìn thấy bà ta, chỉ thấy những tấm áo choàng tím tung bay trong mưa gió. Chúng cúi đầu trước cơn gió mạnh, ngước lên nhìn đường bay của Cơn Mưa Sắt tỏa sáng phía sau cơn bão, khiến những đám mây đen trông như những thanh thép đang từ từ nóng lên trong lò nung. Các Titan của tôi đang đến.
Các Pháp Quan hối hả chạy lên cầu thang dài dẫn vào bụng phi thuyền cùng Hội Chủ. Tôi nhìn thấy mặt bà ta trong lúc bà ta chui vào bụng con tàu. Tôi thấy cả Aja trong đoàn tùy tùng. Và Karnus. Và Fitchner, tên phản bội xấu xí khốn kiếp ấy. Tôi chạy nhanh hơn. Hai chân tê dại vì kiệt sức. Phổi đau nhói. Tôi dồn tất cả những gì mình có vào thời khắc này. Cuộc sống trong hầm mỏ, những giờ khổ cực cùng Harmony, những kinh hoàng ở Học Viện. Tất cả tình yêu mà tôi đã có được, đã để mất, và tình yêu mà tôi vẫn khao khát được sống thêm vì nó, tôi để chúng cháy lên trong tôi.
Một nửa đoàn tùy tùng đợi trên đường, bị bỏ lại ở phía sau, đứng nhìn con tàu trong lúc đèn của nó bừng sáng và động cơ vào guồng. Những con tàu nghi binh làm theo. Một Hoàng Kim Bellona quay lại khi tôi tới gần. Mắt hắn mở lớn và tôi chém hắn trong lúc vẫn chạy. Hắn bỏ lửng tiếng thét giữa chừng. Nhiều kẻ khác quay lại - đàn ông, đàn bà, các chiến binh, các Chính Khách, các Hoàng Kim và Bạc mà tôi nhận ra từ những ngày còn sát cánh với Augustus.
Chúng nhận thức được sự hiện diện của tôi theo từng đợt sóng. Đáng lẽ kẻ thù phải ở các cổng, không phải ở giữa lực lượng của chứng, nên chúng khựng lại khi nhìn thấy tôi. Và khi chúng định thần trở lại, tôi đã vượt ra khỏi tầm với những bàn tay được vũ trang của chúng. Tôi tránh cú chộp của một gã Xám, giật lấy túi đạn nhỏ bên hông hắn. Tôi lùi lại, chém vào da thịt.
Những tiếng gào thét vang lên. Chúng dò dẫm tìm Kiếm Lưỡi Mềm. Đạn và bom xung bay qua đầu tôi. Cửa phi thuyền đóng lại trong lức nó bắt đầu cất cánh.
Tôi gào thét và nhảy lên bằng tất cả sức lực của mình. Bàn tay phải bị thương của tôi bám lấy mép thang lên phi thuyền. Mắt tôi nhòe đi vì cơn đau từ các ngón tay đang căng kéo. Con tàu tiếp tục bay lên. Tiếng gầm của động cơ choán lấy tôi, khiến tim tôi rền vang trong lồng ngực. Cửa tàu bay tiếp tục đóng lại. Tôi rên rỉ trong tuyệt vọng và kéo người lên phía trước một cách khó khăn vì góc nghiêng bất tiện, nhưng vẫn khả thi trong trường trọng lực thấp. Tôi lăn về phía trước trong khoang tàu bay rồi khuỵu gối ngồi thở dốc, Lưỡi Hái chạm xuống sàn. Tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là hơi thở đứt quãng của mình và tiếng gầm của phi thuyền chết chóc khi nó tìm đường thoát.
Tôi ngẩng lên nhìn.