29
CƠN CUỒNG NỘ CỦA ÔNG LÃO
Tôi đã chuẩn bị cái bẫy này trước cả khi rời hạm đội. Tất cả bí mật đều tự tìm đến tai Pliny và hắn không mong gì hơn là thời đại của tôi phải chấm dứt, đặc biệt sau khi tôi khiêu khích hắn trong cuộc họp của Đại Thống Đốc. Nên hắn đã ra tay. Hắn đã sắp xếp và lên kế hoạch để bắt tay cùng Hội Chủ chống lại Darrow au Andromedus cà chớn, một sự thật mà tôi sẵn lòng chia sẻ với Augustus ngay khi có thể.
Các chiến hạm của Hội Chủ ẩn mình giữa phế tích của trạm không gian bỏ hoang từng được sử dụng làm căn cứ của các hoạt động địa khai hóa. Kellan au Bellona rất thông minh, nhưng dễ đoán. Lực lượng thứ hai lớn hơn của tôi - chi đội tàu của Telemanus - trốn sau một vệ tinh nhỏ hơn, sẽ phục kích lực lượng của Bellona trong sáu mươi giây nữa, phóng ra từ phía bên kia vệ tinh bằng cách lợi dụng trọng lực của nó để gia tăng vận tốc. với việc Roque nắm quyền chỉ huy, đến lúc tàn cuộc, tôi sẽ có thêm mười chiến hạm nữa của Nhà Bellona để bổ sung vào hạm đội riêng của mình.
“Cậu đã biết,” Lorn khẽ buộc tội tôi, bàn tay to bản của ông túm chặt lấy cổ quân phục của tôi mà lắc. “Cậu đã biết.” Và ông biết điều này có nghĩa là gì đối với mình. Nó không chỉ đơn giản là chiến thắng của tôi. Nó là sự thất bại của ông. Bằng cách này hay cách khác, ông buộc phải chọn đồng minh. Và tôi đã khiến việc chọn phe của ông trở nên dễ dàng hơn.
“‘Nếu cậu là một con cáo, hãy vờn thỏ.’ Đó chẳng phải là điều ông đã dạy tôi sao? Nhưng việc này nom sẽ giống như ông đã biết trước là tôi sẽ đặt bẫy. Rằng ông đã tuồn thông tin về cái bẫy của bà ta cho tôi.” Tôi chạm vào vai ông khi ông thả tôi ra. “Tôi rất xin lỗi, ông bạn. Thực sự xin lỗi. Nhưng ông là một phần của cuộc chiến này.”
Hàm ông động đậy, nhưng không nói gì.
“Hội Chủ sẽ tiếp tục phái các Pháp Quan của bà ta đến Europa sau khi tôi đi khỏi,” tôi nói. “Chỉ có điều lần này bà ta sẽ đến vì ông và người của ông. Những chiếc tàu đen và tím của bà ta sẽ nã đạn từ quỹ đạo cho đến khi các hòn đảo và các thành phố của ông, cả trên quần đảo lẫn lục địa, và các ngọn núi cao ở phía Nam sẽ chỉ còn là những mảnh kính vụn và bị nuốt chửng bỏi đại dương. Nước biển sẽ nhấn chìm những tòa tháp điêu tàn của ông và gia tộc ông, sẽ chẳng còn lại gì ngoài những nấm mồ dưới đáy biển. Trừ phi chúng ta thắng.”
Đôi mắt ông tìm ở tôi một thứ có thể mang lại cho ông chút thời gian. Nhưng ông chỉ tìm thấy những gì đã khiến ông thu nhận tôi lúc đầu - bản thân ông. Hầu hết những kẻ khác sẵn sàng đánh đổi bất cứ điều gì để nhìn thấy nó, nhưng tại đây, vào lúc này, ông ước gì có thể nhìn thấy thứ gì khác.
“Ta đã đẩy gia đình mình vào vòng nguy hiểm để giúp cậu trốn thoát. Ta đã thu nhận cậu, đã dạy dỗ cậu. Và cậu lại phản bội ta, hệt như những kẻ khác. Như Aja.”
“Ông muốn tìm sự thương hại ư? Ông đã để tôi đến đây, Lorn. Ông sẵn sàng để những người bạn của tôi ở trên kia bị tra tấn và bị sát hại, mặc dù ông có chừa cho tôi một đường thoát đi nữa. Nhưng bạn bè tôi sẽ không phải làm những tù binh.”
Tôi chỉ lên vết cắt dài bừng cháy giữa bầu trời đêm khi lực lượng thứ hai của tôi bay quanh Europa.
“Cứ ghét tôi, nhưng hãy sát cánh chiến đấu cùng tôi,” tôi bảo Arcos. “Chỉ như vậy gia đình ông mới có thể sống sót.” Tôi chìa một bàn tay cho vị thầy giáo cũ của mình. Ông rút gươm.
“Ta nên giết cậu.”
“Tớ có thể đến bắn chết lão già rồi chứ?” Sevro hỏi qua bộ đàm.
“Đợi đã,” tôi nói với cậu.
“Ngươi quên rồi.” Lorn rút thiết bị hiển thị dữ liệu ra khỏi túi. “Ta có thể ra lệnh cho hạm đội của mình tàn phá hạm đội của cậu, nhóc.”
“Chỉ sau khi tôi đã hủy diệt hạm đội của Hội Chủ.”
“Nhưng như vậy thì bà ấy sẽ biết Gia tộc Arcos đứng về phía nào. Bà ấy sẽ biết cậu đã lừa ta. Rằng gia tộc của ta không phải là một phần của kế hoạch này.”
“Cứ làm đi,” tôi nói với Lorn. “Cứ điều động tàu của ông nếu ông nghĩ mục đích của tôi xấu xa. Hạ gục tôi nếu ông nghĩ tôi là một con quái vật.” Tôi tiến lại gần ông. “Nhưng ông biết rõ trái tim đang đập này. Chọn tôi. Hoặc chọn bóng tối đó.” Tôi hất hàm xuống dưới đỉnh đồi giữa khu rừng, nơi chúng tôi đã đi qua. Mười hai Pháp Quan Đá Nham Thạch đang nối đuôi nhau chạy qua cánh cửa bằng kính mà chúng tôi đã đi qua. Những kẻ khổng lồ mặc giáp đen và tím, mũ đội đầu hình xương sọ. Chỉ có một Kẻ Ô Danh duy nhất - hắn gầy hơn những kẻ khác, như một con rắn hổ lục đang đứng trên cái đuôi của mình. Giáp của hắn có màu trắng và lốm đốm những mảng màu như máu.
Chúng còn cách không đến năm mươi mét. Đi cùng chúng là Hiệp Sĩ Prote, thấp hơn những kẻ còn lại, nhưng rực rỡ hơn trong bộ giáp vàng. Kiếm Lưỡi Mềm của bà ta lung linh trong sắc màu tinh vân, và áo giáp của bà ta dập dờn như những con sóng đang bào mòn những bức tường trắng trên hòn đảo của Lorn. Aja ngước lên bầu trời đêm, để rồi thấy quân mai phục của tôi đang trải ra. Bà ta để mũ đội đầu rút vào áo giáp.
“Vậy là có hai kẻ phản bội,” bà ta nói. “Gia tộc Arcos cũng đã tạo phản. Lorn. Ông đứng về phía những con sư tử ư?”
“Gia tộc Arcos đứng riêng,” Lorn đáp.
“Đứng riêng?” Kẻ sát hại Quinn cau mày và nghiêng đầu để tôi có thể nhìn thấy những vết sẹo từ các cuộc đấu tay đôi ở bên phải cổ bà ta. Cặp mắt mèo của bà ta quét quanh khu rừng để tìm dấu hiệu của một cái bẫy. “Không có thứ gì như vậy cả.”
“Ta cũng bị lừa như cô, Aja!” Lorn lên tiếng. “Darrow đã biết cô sẽ có mặt ở đây. Ta không biết bằng cách nào. Nhưng ta không phải kẻ thù của cô. Ta chỉ muốn được yên thân.”
“Đó là điều không thể!” Aja nói. “Ông biết điều ấy rõ hơn ai hết. Hoặc ông đứng về phía chúng tôi hoặc chống lại chúng tôi, Lorn.”
“Aja. Không. Ta không muốn can dự vào chuyện này! Không hề muốn!”
“Kẻ mạnh luôn góp phần” tôi lẩm bẩm.
“Ta sẽ không để mình bị ép buộc.” Ông ném cho tôi một cái nhìn hằn học. “Ta không muốn tranh cãi với bất kỳ ai trong hai người. Giờ ta chỉ là một ông lão ưa hòa bình.”
“Vậy thì tại sao kiếm của ông lại được rút ra?” Aja mỉm cười. “Hãy làm những gì ông biết. Xuống đây và nói chuyện, thầy. Chúng ta không cần phải hét lên như vậy! Chẳng phải đó là điều ông đã nói mỗi khi tôi lớn tiếng trong giận dữ ư?” Bà ta nhìn con sư tử đầu chim đang gầm gừ bên cạnh chúng tôi. Nó to hơn bốn con ngựa. Tôi tự hỏi những chiếc móng ấy có thể làm gì trước áo giáp của kẻ thù.
“Tàu của bà ta đã thua,” tôi thì thầm với Lorn. “Octavia sẽ ra lệnh cho bà ta làm gì?”
“Giết chúng ta. Để trả thù.”
Tôi hạ giọng. “Vậy thì ông không còn lựa chọn nào khác.”
“Có lẽ vậy.”
Aja dõi mắt nhìn tôi quỳ xuống mặt đất và bốc lên một nắm đất. Bà ta đã tìm hiểu về tôi. Bà ta biết điều này có nghĩa là gì. Và chắc hẳn bà ta đang tự hỏi tôi có kế hoạch gì. Tại sao tôi lại đến một mình. Nếu tôi đã chuẩn bị quân mai phục trên bầu trời, lẽ nào tôi lại không chuẩn bị dưới mặt đất? Tôi chuẩn bị hét lên với bà ta thì một bóng người bước qua cánh cửa để nhập hội cùng Aja. Hắn cao kều. Da đen hơn tôi. Một nụ cười nhạo báng nở trên khuôn mặt vương giả chán chường của hắn. Tactus. Trong chiến giáp của Pháp Quan. Hắn tiến về phía trước, một chiếc bóng màu tím và đen, ngước nhìn bầu trời một cách lo lắng đoạn nhếch mép cười với tôi.
“Sẵn nói về những kẻ phản bội,” tôi hét lên. “Xin chào, Tactus. Áo giáp đẹp đấy.”
“Thần Chết, anh bạn tốt!” Tactus đáp lại, và giơ ngón tay giữa lên với tôi. “Sevro đâu?” Hắn cúi người lại gần để nói với Aja điều gì đó. Aja đứng thẳng dậy và nhìn vào những ngọn cây xung quanh. Người của bà ta đứng sát lại thành đội hình phòng vệ. Tactus đã cảnh báo cho chúng biết về mưu mẹo của tôi. Chúng biết có điều gì đó bất ổn. Lá chắn bảo hộ của chúng được kích hoạt, tỏa sáng trên cánh tay.
Lorn nhắm mắt lại và giơ tay trái lên trời, cảm nhận sức quật của cơn gió bão. “Để Aja cho ta. Cậu sẽ có nhiều cơ may hơn với Kẻ Ô Danh.”
“Không. Tất cả bọn chúng đều thuộc về tôi. Sevro, lên.”
Những Kẻ Gào Rú xuất hiện từ dưới biển phía bên kia lâu đài. Nước trên người rót xuống khi họ bay lặng lẽ qua những bức tường cao một trăm mét, chiến giáp sáng lấp lánh như lớp vỏ của bọ cánh cứng. Con sư tử vàng được sơn trên giáp ngực. Ánh vàng lóe lên như những tia chớp. Họ lặng lẽ đáp xuống quanh chúng tôi.
“Những đứa con của bão của tôi,” tôi nói với Lorn. Hai mươi người mới tuyển dụng đến từ gia tộc của Những Kẻ Gào Rú và đội quân của Telemanus. Sevro đã tổ chức thi tuyển. Tôi nghe nói cuộc thi rất thú vị, có liên quan đến những con rắn, rượu và nấm[1]. Đó là tất cả những gì họ nói cho tôi biết.
“Quỷ Lùn! Sao lúc nào cậu cũng trốn chui lủi thế hả?” Tactus lên tiếng. Giọng hắn bỡn cợt, nhưng hắn lại nhìn lên trời vẻ lo lắng. “Ít ra thì lần này cũng tốt hơn là bụng ngựa.”
Sevro rút con dao lột da của mình ra, con dao mà cậu đã dùng để lột da sói cùng với Quái Điểu nhiều năm trước. Nó được bẻ cong. Cậu gõ nó vào háng rồi chỉ vào Tactus. Mắt cậu chuyển sang Aja.
“Bà đã giết một Kẻ Gào Rú, Aja,” cậu nói. “Chơi ngu rồi.”
Như tôi đã trông đợi, sự xuất hiện của Những Kẻ Gào Rú đã làm yên lòng Aja và Tactus. Điều này có lý đối với chúng: tôi có các chiến binh ẩn nấp. Giờ thì không còn nữa. Chiến cho tới chết. Danh dự. Niềm tự hào. Một lực lượng đối đầu với lực lượng khác. Họng các Pháp Quan Đá Nham Thạch bắt đầu cất lên bài ca dữ dội kịch liệt. Tất cả những gì chúng muốn là một kết thúc huy hoàng. Để gặp lại họ hàng của chúng trong Sảnh Cười của Valhalla[2] với những thanh kiếm trên tay. Chúng tiến lên theo lệnh của Aja. Những kẻ đáng sợ nhất của Hệ Mặt Trời, đi cùng một Kẻ Ô Danh.
Và tôi học theo Evey.
Đảm bảo rằng Aja đã lọt vào tầm ngắm, tôi kích hoạt những quả mìn đinh mà tôi đã rải lên mặt đất khi theo Lorn đi vào khu rừng. Chỉ có Tactus là đủ nhanh. Hắn chộp lấy Aja từ phía sau và kéo bà ta lại, mạnh đến nỗi cả hai người bọn chúng bay qua cửa trong trường lực thấp ngay khi vụ nổ đầu tiên xé toạc không khí mặn.
Các vụ nổ nối đuôi nhau xếp thành hàng. Đầu tiên là cơn rung chấn phá hủy Khiên Xung và đẩy các Pháp Quan lên trời. Rồi Hầm Trọng Lực kéo chúng lại, về nơi xuất phát của vụ nổ, như một chiếc máy hút bụi đang bắt lấy lũ ruồi; tiếp đó, động năng phá hủy áo giáp của chúng, rồi đến xương thịt, thổi bay các chiến binh vào không khí thành những mảnh vụn trong trường trọng lực thấp như hơi thở thổi bay các hạt bồ công anh. Phần thi thể còn sót lại nhẹ nhàng bay xuống. Máu loang lổ và vương vãi khắp mặt đất. Vụ nổ đã phá hủy Trường Chắn Xung phía trên và mưa lại trút xuống khu vườn để dập tắt những ngọn lửa, pha loãng vết máu đang chảy xuống hơn hai chục hố bom. Chỉ ba Pháp Quan sống sót. Chúng đã mang thương tích đầy mình.
“Đừng để ả trốn thoát.” Giọng Roque gầm lên trong tai tôi. Cậu đang theo dõi hình ảnh vệ tinh từ con tàu phía trên.
Những Kẻ Gào Rú không buồn nhúc nhích.
Lorn tỏ ra giận dữ với tôi, ông nói điều gì đó về danh dự.
“Sao?” tôi chế nhạo. “Ông nghĩ tôi chơi đẹp ư?”
“Darrow…” Sevro rít lên trong lúc tôi đang đợi câu trả lời từ Lorn. “Darrow…”
“Đợi đã.”
“Ả đang trốn thoát kìa!” Giọng Roque khiến tôi kinh hãi. Nó ngập tràn sự hận thù mà tôi chưa từng biết cậu có. “Darrow!”
Tôi gầm lên bảo cậu hãy dành sự chú ý cho vai trò của mình trong trận chiến.
“Darrow…” Sevro khẩn khoản nói. “Đủ lâu rồi.”
Lorn theo dõi, dường như đã bắt đầu hiểu ra.
Tôi búng tay. “Săn thôi.”
Những Kẻ Gào Rú phóng về phía trước như những con sói xổng chuồng để kết thúc những gì mà vụ nổ đã bắt đầu. Họ kết liễu các Pháp Quan còn sống sót. Sevro gầm lên gọi Tactus giữa những tiếng gào thét khi chúng tôi xông vào lâu đài để tìm hắn và Aja.
“Darrow, cậu đang giở trò gì vậy?” Roque hỏi qua bộ đàm. Tôi để phim nổi chiếu khuôn mặt cậu hiện lên một bên góc màn hình hiển thị trong mũ đội đầu của tôi. Cơ hàm cậu rần rật. “Kẻ giết Quinn mà trốn thoát…”
“Khóa nó lại,” tôi bảo Roque khi nhìn thấy báo cáo một trong những chiếc Tàu Đuốc của chúng tôi đang bị hư hại nặng nề. Cậu đang quẫn trí. “Mọi người trên đó đang chết dần đấy. Tập trung vào công việc của cậu đi.” Tôi ngắt kết nối.
Quái Điểu hiện lên trên màn hình hiển thị của tôi. “Cá ngựa đã xuống biển.”
“Tốt. Còn Tactus?”
“Không có bất kỳ dấu vết nào.”
“Nghe rõ.” Tôi ngắt kết nối.
“Aja đã lặn xuống biển. Nhưng không có dấu hiệu của Tactus,” Sevro nói với tôi vài phút sau đó khi Những Kẻ Gào Rú lùng sục bên trong lâu đài, tìm từng phòng một. “Hắn đang trốn. Trừ phi hắn đã dịch chuyển tức thời.” Cậu nhổ nước bọt trước khái niệm khoa học viễn tường ấy. “Hỏi lão già xem chúng đang ở đâu.”
Một nỗi lo u ám tràn vào tâm trí tôi. Tôi quay sang Lorn. “Lune sẽ sai chúng làm gì nếu không thể giết tôi và ông? Nếu bà ta nghĩ có thể chọn một ai đó làm vật hy sinh, bà ta sẽ lệnh cho chúng làm gì?”
Ông đứng đó trong giây lát giữa cơn mưa. Rồi mặt ông tái nhợt. “Lũ trẻ…”
Arcos đẩy tôi sang một bên, chạy qua tàn dư của vụ nổ bom để tới cánh cửa bằng kính đã vỡ vụn. “Chúng sẽ giết lũ cháu của ta!” ông hét vọng lại.
“Lũ trẻ đang ở đâu?” tôi hỏi Sevro.
“Lũ trẻ nào? Tớ chẳng thấy đứa nào cả.”
Tôi chửi thề rồi đuổi theo Arcos.
“Ta đã giấu chúng,” ông ngoái đầu lại nói với tôi trong lúc chạy qua hành lang của lâu đài. Ông rất nhanh đối với một người già, nhưng trọng lực thấp đã cản chân chúng tôi, cho đến khi chúng tôi phải dùng tay bám vào tường và trần nhà, dùng Ủng Trọng Lực để bay qua hành lang dài. Chúng tôi phóng quanh từ góc này đến góc khác. Và khi ông chạm vào đầu của con sư tử đầu chim bằng đá, bức tường thép rời ra, để lộ một lối đi ngầm, tôi ngửi thấy mùi máu. Hai xác chết nằm ở hai bên đường hầm. Một Xám, một Đá Nham Thạch. Tôi băng qua Arcos và phóng đi trước. Tôi kéo mình xuống những bậc cầu thang bằng cách bấu vào những cái móc trên trần nhà cho tới khi đến trước hai cánh cửa. Tôi mở một cửa. Chỉ là phòng chứa đồ. Tôi mở cửa còn lại và để Kiếm Lưỡi Mềm trượt xuống tay.
“Tactus,” tôi nói chậm rãi.
Hắn quay lưng về phía tôi. Xác ba Đá Nham Thạch nằm dưới chân hắn, máu của họ tạo thành một vũng phía dưới giày. Kiếm Lưỡi Mềm cuộn trên tay, cứng dần lại khi hắn đứng cúi đầu trong căn phòng đầy phụ nữ và trẻ em. Máu rỉ xuống từ lưỡi kiếm bằng thủy ngân.
Khi tôi đến, Arcos đã giấu lũ trẻ ở dưới này, tránh xa khỏi tôi, một số Hoàng Kim, một số Bạc, một số Hồng và Nâu. Tactus đã có thể giết một nửa trong số đó chỉ bằng một cú chém lười nhác trước khi chúng tôi kịp đến bên họ.
“Tactus, hãy nhớ tới các anh em của anh,” tôi nói với anh ta và nhìn vào lũ trẻ.
“Anh em tôi là một lũ khốn.” Anh ta cười lỗ mãng, giọng có vẻ kỳ lạ. “Họ nói tôi phải thoát khỏi cái bóng của cậu. Mẹ đã gọi tôi là Đầy Tớ To Con. Cậu có biết điều đó không?”
Lũ trẻ khóc trong góc phòng. Một đứa vùi mặt vào lòng mẹ. Cánh phụ nữ không được vũ trang. Họ không phải là các chiến binh như Victra và Ngựa Hoang. Một bảo mẫu Nâu đang che mắt một đứa trẻ Hoàng Kim. Tôi nghe thấy tiếng Arcos trong đường hầm phía sau.
“Mệnh lệnh của Lune là sai trái,” tôi nói với Tactus.
“Bà ta đã hỏi tôi có thể thay thế vị trí của cậu được không, Thần Chết ạ,” Tactus nói khẽ. “Nói bà ta không nghĩ tôi có thể làm vậy. Nói tôi đã núp sau cái bóng của cậu quá lâu nên bà ta không nghĩ tôi sẽ làm được gì khác ngoài một bản sao của cậu. Tôi đã bảo bà ta rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì cậu có thể.”
“Tactus, bà ta là một con quỷ.”
“Thật sao?” Anh ta nhổ máu xuống sàn nhà, vẫn không quay lại nhìn tôi. “Họ cũng nói như vậy về cậu. Họ tự hỏi cậu nghĩ mình là ai mà làm những gì cậu đã làm. Thách thức những người cậu đã thách thức. Họ tự hỏi cậu có quyền gì.”
“Tất cả chúng ta đều có quyền thách thức. Đó là điểm cốt lõi.”
“Điểm cốt lõi. Liệu có điểm cốt lõi nào không?” cậu ta hỏi. “Tôi chưa bao giờ được nghe. Cậu đã không thèm quý trọng tôi. Không bao giờ nói cho tôi biết bất cứ điều gì.” Cũng như những gì tôi đang làm với Roque. “Luôn thì thầm với những kẻ khác. Bỏ mặc tôi như thể tôi là một thằng ngốc. Cậu cũng như bà ta…”
“Mẹ anh ư?”
Anh ta không nói gì.
Arcos tiến lại gần tôi. Tôi giơ một tay cản ông lại.
“Cậu có giết chúng không, nếu Augustus bảo cậu làm vậy?” Tactus hỏi tôi, khẽ quay người lại.
“Không,” tôi nói. “Tôi thà chết.”
“Tôi không nghĩ vậy. Bà ấy đã nói đúng. Tôi là Đầy Tớ To Xác.”
Tôi chìa tay về phía anh ta. “Tôi không biết phải làm gì, Tactus.”
“Lần đầu tiên nhỉ.” Anh ta cười chua chát, giọng thoáng chế nhạo.
“Không hề. Tôi đã không biết phải làm gì khi đánh anh ở Học Viện,” tôi nói. “Tôi không muốn hàng ngũ của mình mất anh, vì tài năng của anh. Nhưng tôi cũng không thể không trừng phạt anh.”
“Tài năng. Tài năng. Tài năng. Đó là điểm khác biệt giữa chúng ta,” Tactus xẵng giọng. “Vì nếu đó là quân đội của tôi, tôi sẽ giết chết thằng khốn kiêu ngạo là cậu.” Anh ta tiếp tục quay người lại và tôi nhìn thấy sự tàn phá mà quả bom đã để lại trên khuôn mặt anh ta.
“Anh biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh giết bất kỳ ai trong số họ không?”
Tactus hất hàm về phía tôi, rồi về phía Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, như để nói một trong số chúng tôi sẽ kết liễu anh ta. “Tôi không hối hận vì đã mang Lysander đi đâu, cậu biết chứ.”
“Tôi không nghĩ anh từng hối hận về bất cứ điều gì.”
“Không hối hận.” Anh ta cười khẩy và nhúng một ngón chân vào vũng máu bên cạnh. “Nhưng tôi nghĩ mình không nên làm vậy. Tôi đã thử cậu ở Học Viện. Nhưng… tôi đã muốn thử xem cậu sẽ làm gì. Xem cậu có đáng để tôi đi theo hay không.”
“Tôi có đáng không?”
“Cậu biết câu trả lời.”
“Tôi có còn đáng không?”
Anh ta gật đầu. “Luôn luôn,” anh ta nói ra điều đó một cách lâm ly thống thiết, khiến tôi cảm thấy như tim mình vừa bị kéo lên tận cổ. Anh ta là một kẻ phản bội, một kẻ chuyên nói dối, một kẻ lường gạt. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy một người bạn. Tôi muốn chữa lành cho anh ta, khiến anh ta trở thành một con người hoàn chỉnh. Tôi đang làm gì thế này? Tôi phải hạ gục anh ta. Như tôi đã làm vậy với Titus trước đây. Vòng luẩn quẩn ấy đang gặm nhấm chúng tôi. Cái chết sinh ra cái chết, rồi lại sinh ra cái chết, không bao giờ ngừng.
“Nếu tôi để anh sống thì sao?” tôi hỏi bất chợt, khiến Tactus liếc nhìn trong hoang mang, hoảng loạn. Dĩ nhiên anh ta không hiểu gì về sự tha thứ. “Nếu tôi để anh quay trở lại thì sao?”
“Gì cơ?”
“Nếu tôi tha thứ cho anh thì sao?”
“Cậu đang nói dối.” Tactus quay một phần người lại và tôi nhìn thấy toàn bộ những gì vụ nổ đã gây ra cho anh ta. Mũi anh ta oằn xuống, bị gãy. Phần còn lại trông như một quả anh đào bị lột vỏ. Người bạn của tôi…
“Tôi không nói dối.” Tôi đã từng không đặt niềm tin vào Tactus, và tôi đã để mất anh ta. Giờ tôi sẽ tin. Tôi sẽ đặt cược những gì mà tôi đang đề nghị anh ta đặt cược. Tôi tiến lên phía trước. “Tôi biết con người anh có những điểm tốt. Tôi đã thấy vẻ mặt của anh vào đêm những đứa trẻ bị giết ở dạ tiệc ấy. Anh không phải một con quái vật. Hãy trở về bên tôi. Anh sẽ lại làm một trong những Phó Quan của tôi, Tactus. Tôi sẽ trao cho anh một quân đoàn để anh dẫn đầu khi chúng ta đánh chiếm Sao Hỏa. Anh sẽ mang theo gia huy của tôi. Nhưng anh không thể đeo bộ giáp xấu xí đó được.”
“Nó thật khó chịu,” anh ta thở khò khè kèm với một nụ cười khẽ. “Nhưng Sevro, Roque, Victra…”
“Họ nhớ anh,” tôi nói dối. “Hạ kiếm xuống và trở về với đội quân của tôi. Tôi hứa anh sẽ được an toàn.” Thanh kiếm trên tay anh ta khẽ chùng xuống. Một trong những đứa trẻ nở nụ cười với em trai của nó, một nụ cười hy vọng. “Chỉ cần để lũ trẻ được yên, và tất cả sẽ được tha thứ.”
Tôi thực sự nghĩ vậy. Tận sâu thẳm trái tim mình, tôi thực sự nghĩ vậy.
“Ai cũng có sai lầm,” anh ta nói.
“Ai cũng có sai lầm. Hãy quay về. Tôi sẽ không làm hại anh.” Tôi buông kiếm của mình. “Arcos cũng sẽ không làm hại anh.” Tôi nhìn chằm chằm vào Arcos cho đến khi ông gật cái đầu tàn tạ vì mưa gió tỏ ý đồng thuận.
“Tôi muốn về nhà,” Tactus khẽ lẩm bẩm, nỗi đau hiện lên trong giọng anh ta. “Tôi muốn về nhà.”
“Vậy thì hãy về nhà.”
Kiếm Lưỡi Mềm của Tactus rơi xuống sàn nhà, kêu lên loảng xoảng, còn anh ta khuỵu gối trước mặt tôi. Anh ta thở gấp trong cơn đau. Sự nhẹ nhõm tràn khắp căn phòng. Lũ trẻ lại khóc khi thoát khỏi bờ vực cái chết để trở về với cuộc sống. Các bảo mẫu ôm chủ nhân của mình, nước mắt lăn thành những vệt dài trên mặt họ. Tôi tiến về phía Tactus và vẫy tay bảo anh ta lại gần để nắm lấy tay tôi. Anh ta ôm nghiến lấy tôi và thổn thức, người run rẩy, những vệt máu vấy lên áo giáp của tôi.
“Tôi xin lỗi,” anh ta nói cả chục lần. Tactus khóc dữ dội trên vai tôi, ôm chặt lấy tôi. Mặt anh ta đã bị hủy hoại nặng nề. Và tôi ôm anh ta. Sự kiệt sức bao trùm lên tôi. Nỗi buồn của anh ta như một gánh nặng khiến tôi chực khóc. Nhưng tôi thấy phấn chấn trước cảm giác kỳ lạ là anh ta đã quay trở lại, đứng cạnh tôi, ôm ghì lấy tôi. Cái cảm giác khiêm nhường khi biết có người không thể sống thiếu bạn, khi biết dù họ đã phản bội bạn, họ vẫn không mong gì hơn là được tha thứ. Khi Tactus ghì chặt lấy lưng tôi, tôi vòng tay qua áo giáp của anh ta và gắng hết sức để không rơi lệ. Đến những kẻ độc ác cũng cảm thấy đau đớn. Và những kẻ độc ác cũng có thể thay đổi. Tôi hy vọng việc này sẽ khiến anh ta thay đổi. Anh ta có thể làm rất nhiều, nếu chịu học hỏi.
Xét trên nhiều khía cạnh, anh ta là hiện thân của giống loài mình. Và nếu Tactus có thể thay đổi thì các Hoàng Kim cũng có thể thay đổi. Họ phải bị đánh gục, nhưng rồi phải được ban cho một cơ hội. Tôi nghĩ đó là những gì Eo muốn sau cùng.
Khi cuối cùng cơn thổn thức của anh ta cũng lắng xuống và chúng tôi rời nhau ra, anh ta đứng cạnh tôi, trung thành như một chú cún con, nhìn tôi tế nhị để tìm kiếm dấu hiệu của sự trìu mến. Hai bàn tay anh ta run rẩy do cơn đau từ vết thương, nhưng anh ta vẫn đứng nhìn trong im lặng cùng tôi và Arcos khi những đứa trẻ, sang hèn đủ loại, nối đuôi nhau đi khỏi hầm trú ẩn cùng người chăm sóc chúng. Hòn Cuội loạng choạng đi xuống để bảo với chúng tôi rằng Roque đang kết thúc trận chiến trên không. Cô tái nhợt khi nhìn thấy các vết thương của Tactus. Tôi bảo cô đi tìm xem có Vàng nào không.
Không lâu sau, chỉ còn lại Lorn, Tactus và tôi bị bỏ lại trong tầng hầm.
Lorn quay sang nhìn chúng tôi. “Giờ thì lũ trẻ đã đi khỏi, hãy gánh lấy hậu quả.” Tay ông vút lên nhanh hơn đôi cánh của một con chim ruồi. Một con Dao Ion xuất hiện, đâm bốn lần vào nách Tactus, điểm yếu nhất của bộ giáp. Tôi lao tới để cản Lorn lại, nhưng đã quá muộn. Ông xoay tay như đang vắt một chiếc khăn, cắt đứt động mạch, một ông lão cướp đi sinh mạng của một chàng trai. Khuôn mặt bị hủy hoại của Tactus nhăn nhó trong cơn đau; và anh ta thở gấp, mặc dù anh ta biết cuối cùng thì công lý cũng đã tìm đến mình.
Lorn bỏ đi. Và tôi ôm lấy bạn của mình khi anh ta chết, mắt anh ta chìm vào một nơi xa xăm, nơi đó có lẽ anh ta sẽ tìm được sự yên bình mà Roque đã luôn ước sẽ tìm thấy.
❀ ❀ ❀
[1] Ý chỉ nấm gây ảo giác.
[2] Trong tiếng Bắc Âu cổ, Valholl nghĩa là cung điện của những người tử trận anh dũng.