Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

50

Image

BIỂN SÂU

Ngựa Hoang đã biến mất. Tôi đã hy vọng cô sẽ bước vào.

Nhưng có lẽ đòi hỏi như vậy là quá nhiều. Dĩ nhiên là vậy. Ngu ngốc. Tôi đã nghĩ việc này sẽ khiến tôi nhân bản hơn trong mắt cô, rằng việc gặp mẹ tôi sẽ khiến cô cảm động và nhận ra rằng tất cả chúng tôi đều giống nhau.

Nỗi hối hận nhanh chóng ập đến. Tôi đã đưa cho Ngựa Hoang đoạn phim về quá trình tạo tác của tôi với hy vọng… hy vọng gì? Rằng cô sẽ bước vào nhà? Rằng cô, con gái của Đại Thống Đốc Sao Hỏa, sẽ ngồi xuống sàn cùng với mẹ và tôi? Tôi thật hèn nhát khi đến đây. Hèn nhát khi để những thước phim đó nói hộ tôi. Tôi đã không muốn nhìn cô tiếp nhận sự thật về con người tôi. Không muốn thấy sự phản bội trong mắt cô. Bốn năm lừa dối. Bốn năm qua mặt người con gái chưa từng biết tin tưởng một ai. Bốn năm, vậy mà tôi nói ra sự thật khi thậm chí không có mặt trong căn phòng chết tiệt ấy. Tôi là một kẻ hèn nhát.

Cô đã đi mất.

Tôi kiểm tra thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. Thiết bị truy lùng dấu vết phóng xạ mà Sevro đã khăng khăng muốn gắn vào người cô trước khi cô đến gặp tôi trong phòng quan sát của Nồi cho biết cô đang ở cách đây ba trăm kilomet và đang di chuyển nhanh chóng. Tàu của Sevro đuổi theo, đợi lệnh của tôi.

Cả Ragnar và Sevro đều dồn dập gọi cho tôi. Tôi không trả lời. Họ sẽ muốn tôi ra lệnh bắn cô. Tôi sẽ không làm vậy. Tôi không thể. Họ sẽ không hiểu.

Tất cả những việc này có ý nghĩa gì nếu không còn Ngựa Hoang?

Tôi đi lang thang giữa khu dân cư, xuống hầm mỏ cũ, gắng quên đi hiện tại bằng cách tìm về quá khứ. Tôi đứng một mình ở đó lắng nghe tiếng gọi của những hầm mỏ sâu. Gió kêu gào thổi xuống lòng đất trong một bài ca thê lương. Mắt tôi nhắm chặt giữa màn đêm, chân vùi trong mặt đất mềm, đầu cúi xuống nhìn vào bóng tối trải dài tới tận lõi hành tinh của tôi. Đây là cách chúng tôi thử thách sự gan dạ khi còn trẻ. Cứ đứng đó chờ đợi giữa hố sâu thăm thẳm mà tổ tiên đã đào từ trước.

Tôi ngửa tay trái để nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu ở mặt trong. Tôi ngần ngại, rồi gọi cho Ngựa Hoang.

Tiếng chuông đổ ngay phía sau tôi.

Tôi cứng người. Rồi một khẩu súng khẽ kêu lên khi được kích hoạt, và ánh sáng vàng ấm áp bừng lên sau lưng tôi, rọi khắp đường hầm vĩ đại.

“Giơ tay lên.” Giọng cô thật lạnh lùng, đến nỗi tôi không thể nào nhận ra cho tới khi nó vọng trở lại sau khi đã dội vào những bức tường của đường hầm. Tôi chậm rãi giơ tay lên. “Quay người lại.”

Tôi quay người.

Đôi mắt cô sáng quắc trong ánh đèn như mắt cú vọ. Cô đứng cách đó mười mét, từ vị trí cao hơn tôi, chân vùi vào mặt đất mềm và dốc. Cô giữ đèn bằng một tay. Tay còn lại cầm súng. Nó đang chĩa vào đầu tôi, ngón tay đặt lên cò. Các đốt ngón tay cô tái nhợt. Mặt cô là một chiếc mặt nạ bình thản, và đằng sau nó, đôi mắt chất chứa nỗi buồn khôn thấu.

Sevro đã nói đúng.

“Cô ta sẽ bắn vỡ đầu cậu, thằng ngu chết tiệt,” Sevro đã chế nhạo tôi trên tàu như thế. Đôi lúc tôi nghĩ cậu gia nhập cuộc viễn chinh nho nhỏ của tôi chỉ để có lý do chửi thề như một Đỏ. Ragnar im lặng khi tôi nói với họ kế hoạch của mình.

“Vậy sao cậu còn nói đỡ cho tớ trước cha cậu?” tôi hỏi cậu.

“Vì đó là việc chúng ta luôn làm.”

“Cô ấy phải đưa ra lựa chọn của riêng mình.”

“Và cô ta sẽ chọn cậu thay vì giống loài của mình ư?”

“Cậu đã làm vậy.”

“Ô, thôi đi. Tớ có phải một nữ chứa quỷ sứ của Hoàng Kim đâu?” Cậu giơ tay lên cao. “Cô ta đã ở trên này từ bé đến giờ rồi. Không khí trong lành và ngọt ngào.” Rồi cậu hạ tay xuống. “Còn tớ đã vất vả sống qua ngày kể từ khi sinh ra làm một thằng tí hon và có một ông bố mặt lợn. Cô ả của cậu còn chẳng phải gánh hạt bụi nào trên vai. Cô ta có thể thốt ra những lời vàng ngọc khi sóng yên biển lặng. Nhưng khi phải đối mặt với một bè lũ muốn xâm chiếm cung điện và giày xéo những khu vườn của cô ta… thì cậu sẽ thấy cô ta là một đứa con gái khác hẳn.”

“Anh là Đỏ,” cô nói với tôi.

“Anh tưởng em đã đi mất.”

“Thiết bị lần dấu vết thì mất.” Cô thả lỏng cơ hàm. “Sevro đã rất quỷ quyệt. Tôi thậm chí không nhận ra cậu ta đã làm vậy. Nhưng còn anh. Anh sẽ không bao giờ nói với tôi nhũng việc… như thế này mà không có phương án đề phòng. Tôi đã ném bộ quần áo cũ trên phi thuyền.”

“Tại sao em còn quay lại?”

“Không. Không,” cô ra hiệu ngắt lời tôi. “Anh trả lời câu hỏi của tôi trước, Darrow. Đó thậm chí có phải là tên thật của anh không?”

“Mẹ đã lấy tên ông ngoại anh đặt cho anh.”

“Và anh là một Đỏ.”

“Anh được sinh ra trong ngôi nhà mà em đã đứng bên ngoài. Mất mười sáu năm anh mới được nhìn thấy bầu trời lần đầu tiên. Nên phải. Anh là một Đỏ.”

“Tôi hiểu rồi.” Cô ngập ngừng. “Và cha tôi đã giết vợ của anh.”

“Phải. Ông ta đã ra lệnh giết chết Eo.”

“Khi anh hát bài ca ấy cho tôi trong hang động… tâm trí anh đã nghĩ đến tất cả những điều này? Nơi này, quá trình tạo tác, kế hoạch, đã luôn ở trong đầu anh, ở trong ký ức của anh. Cả một thế giới khác này. Một… con người khác như thế này.”

Cô lắc đầu, không muốn tôi trả lời câu hỏi ấy. “Rồi chuyện gì đã xảy ra? Chồng của Eo đã bị treo cổ. Anh đã bị treo cổ. Làm thế nào mà anh thoát được?”

“Em có biết vì sao họ treo cổ anh không?”

Cô đợi tôi trả lòi.

“Khi một Đỏ bị treo cổ vì tội tạo phản, thi thể người đó không được chôn. Phải để cho nó phân hủy và thối rữa trước mặt tất cả mọi người hòng nhắc nhở việc sẽ xảy ra nếu họ phản kháng.” Tôi thọc ngón cái vào ngực. “Anh đã chôn vợ của mình, nên họ đã treo cổ cả anh. Chỉ có điều, chú của anh đã cho anh uống dầu chiết xuất từ hoa hồng tú cầu. Nó làm chậm nhịp tim đến mức có vẻ như anh đã chết. Sau đó chú đã đỡ anh xuống, và đưa anh cho Các Con Trai.”

“Rồi họ…” Cô giơ Khối Lập Phuơng Nổi lên, mặt tái nhợt trong ánh sáng của nó “… đã làm việc này với anh?”

“Anh từng nhợt nhạt hơn cả Lam. Lùn hơn Sevro một cái đầu. Yếu hơn Xám. Thiếu hiểu biết về thế giói hơn một Hồng học nghệ thuật ở Khu Vườn. Nên họ đã lấy những gì tinh túy nhất trong anh, trong giống loài của anh, và pha trộn chúng thành những gì tinh túy nhất của giống loài em.”

“Nhưng… điều đó là không thể. Ủy Ban Quản Lý Chất Lượng có những bài kiểm tra,” cô nói, không còn giữ được điềm tĩnh như trước. “Các thiết bị phát hiện nói dối, phân tích ADN, kiểm tra xuất thân.” Cô cười khi nhận ra. “Đó là lý do vì sao anh xuất thân từ gia tộc Andromedus - có cha mẹ Hoàng Kim đã bỏ trốn vì nợ nần và bất ngờ phất lên nhờ khai thác mỏ trên tiểu thiên thạch.”

“Tàu của họ đã bị thất lạc trong lúc quay trở về, sau khi bán hầm mỏ cho Kẻ Giảo Hoạt.”

“Vậy là Các Con Trai Của Ares đã phá hủy tàu của họ, chỉnh sửa các ghi chép, và mua hầm mỏ để có thể ngụy tạo xuất thân cho anh.”

“Có lẽ vậy.” Tôi đã không nghĩ nhiều đến cách Vũ Công thực hiện những việc ấy. “Bạn của anh có nhiều nguồn lực.”

“Làm sao anh có thể sống sót qua quá trình tạo tác?” cô lẩm bẩm. “Nó đi ngược với sinh lý học. Những gì mà Nhà Tạo Tác đã làm với anh… Không một ai có thể sống sót qua những việc ấy. Các Phù Hiệu được gắn với hệ thống thần kinh trung ương. Và không thể tách mô cấy ở thùy trước mà không khiến anh rơi vào trạng thái ngủ sâu.”

“Nhà Tạo Tác của anh là một thiên tài có một không hai. Anh ta đã tìm được cách để tách hai mô cấy, mặc dù một Tạo Tác Gia khác cũng đã thực hiện cấy ghép người thứ hai.”

“Hai. Các anh có hai người ư? Sevro ư?” cô suy đoán. “Đó là vì sao bọn anh luôn thân thiết đến vậy?”

“Không. Là Titus.”

“Titus? Tên đồ tể ư? Anh cùng một giuộc với hắn ư?”

“Không bao giờ. Anh đã không biết thân phận của anh ta cho đến khi anh đánh bại em. Ares đã nghĩ bọn anh có thể họp tác…”

“Nhưng Titus là một con quái vật.”

“Các Hoàng Kim đã khiến anh ta trở thành như vậy.”

“Và điều đó có thể biện minh cho những hành động của hắn ư?”

“Đừng hành xử như thể em biết những gì anh ta đã trải qua,” tôi gắt.

“Tôi biết, Darrow. Tôi không ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi biết rõ các chính sách. Tôi biết những gì mà người của anh phải chịu đựng, nhưng điều đó không thể biện minh cho những cuộc tàn sát, hãm hiếp và tra tấn mà hắn đã nhúng tay vào.”

“Đó là những gì bọn anh phải trải qua hằng ngày. Titus làm những gì anh ta đã làm vì thù hận. Vì cái ước vọng trả thù lầm lạc. Ở một cuộc sống khác, biết đâu anh đã trở thành anh ta.”

Ngựa Hoang nhìn vào mắt tôi. “Vậy tại sao anh không như vậy ở cuộc sống này?”

“Vì vợ anh.” Tôi ngẩng lên nhìn cô. “Và em.”

“Đừng nói vậy.” Giọng cô đầy hối hận. Cô lùi lại một bước và lắc đầu. “Anh không có quyền nói vậy.”

“Tại sao không? Em đã luôn tự hỏi điều gì đang diễn ra đằng sau vẻ ngoài của anh. Giờ thì em đã biết những điều sâu kín.”

“Darrow.”

“Titus đã phải chịu đau đớn. Nhưng đó là tất cả những gì anh ta có. Còn anh đã có nhiều hơn thế. Anh có ước mơ của Eo về một thế giới nơi con cái anh có thể được tự do. Nhưng anh đã để mất nó nếu không được gặp em.” Tôi tiến lên một bước. “Em đã ngăn anh trở thành một con quái vật. Em không thấy điều đó sao?” Tôi khoa tay, cố tìm cách thể hiện sự tuyệt vọng của mình. “Vây quanh anh là những người đã làm nô lệ hầm mỏ suốt hàng trăm năm. Anh đã nghĩ tất cả các Hoàng Kim đều là những kẻ sát nhân độc ác, ích kỷ. Đáng lẽ anh đã thèm khát được trả thù. Nhưng rồi em xuất hiện… và em đã cho anh thấy trong giống loài đó vẫn còn có sự tử tế. Roque, Sevro, Quinn, Pax và Những Kẻ Gào Rú cũng đã chứng minh điều ấy.”

“Chính xác là chứng minh điều gì?” cô hỏi.

“Rằng đây không phải là chuyện người của anh chống lại người của em. Em không phải Hoàng Kim. Bọn anh không phải Đỏ. Chúng ta là con người, Ngựa Hoang ạ. Mỗi chúng ta đều có khả năng thay đổi. Mỗi người chúng ta đều có thể trở thành người mình muốn. Suốt hàng trăm năm trời, họ đã tìm cách nói với chúng ta điều ngược lại. Họ đã tìm cách đánh gục chúng ta. Nhưng họ không thể. Em chính là bằng chứng. Em không phải con gái của cha em. Anh nhìn thấy tình yêu trong em. Anh nhìn thấy niềm vui, sự ân cần, nôn nóng, những khuyết điểm. Chúng cũng có ở anh, ở vợ anh. Tất cả chúng ta đều có, vì chúng ta là con người. Cha em muốn chúng ta quên đi điều đó. Hiệp Hội muốn chúng ta sống trong luật lệ của nó.”

Tôi tiến thêm một bước về phía cô.

“Em đã nói với anh rằng anh mang lại cho em hy vọng, rằng chúng ta có thể sống vì những điều cao cả hơn sau khi chúng ta chiến thắng ở Học Viện bằng cách riêng của chúng ta. Rồi em nói anh đã quay lưng lại với ý tưởng đó khi chấp nhận sự bảo trợ của cha em và gia nhập Viện Hàn Lâm. Nhưng chưa bao giờ anh quay lưng lại với nó. Dù chỉ một giây.” Tôi tiến thêm một bước.

“Anh sẽ hủy hoại gia tộc tôi, Darrow.”

“Có khả năng là vậy.”

“Họ là gia đình tôi!” cô hét lên, mặt méo mó vì thống khổ. “Cha tôi đã treo cổ vợ anh. Ông ấy đã treo cổ vợ anh. Tại sao anh vẫn có thể nhìn mặt tôi?” Cô run lên, thở ra. “Anh muốn gì, Darrow? Nói đi. Anh muốn tôi giúp anh giết ông ấy ư? Anh muốn tôi giúp anh hủy hoại người của tôi ư?”

“Anh không muốn điều đó.”

“Anh không biết mình muốn gì.”

“Anh không muốn diệt chủng.”

“Anh muốn!” cô nói. “Tại sao không chứ? Sau tất cả những gì mà chúng tôi đã làm với người của anh. Sau tất cả những gì cha tôi đã làm với anh.” Cô cởi thêm một cúc áo khoác như thể trước tất cả những chuyện này, làm vậy cô mới thở được. Khẩu súng run rẩy trên tay cô. Ngón tay căng cứng trên cò. “Làm sao tôi có thể đối mặt với chuyện này? Nếu tôi không bóp cò, hàng triệu người sẽ chết.”

“Nếu em bóp cò, em sẽ chấp nhận để cho hàng tỉ người sống một cuộc đời nô lệ. Hãy nghĩ đến những sinh mạng chưa được ra đời. Nếu không phải anh, cũng sẽ có người khác vùng lên. Mười năm nữa. Năm mươi năm nữa. Một nghìn năm sau. Bọn anh sẽ phá vỡ xiềng xích, bằng bất cứ giá nào. Em không thể ngăn cản bọn anh. Bọn anh là thủy triều. Tất cả những gì em có thể làm là cầu nguyện sẽ không phải một người như Titus vùng lên thay vị trí của anh.”

Cô nhắm vào mắt phải của tôi.

“Bóp cò là cô chết đấy.” Ragnar lên tiếng như chính bóng tối.

“Ragnar, không!” tôi gắt. Tôi thậm chí không thể nhìn thấy hắn trong bóng tối của đường hầm. “Dừng lại! Không được làm gì hại đến cô ấy.” Chắc hẳn hắn đã không đuổi theo tín hiệu lần dấu vết như tôi đã bảo. Hắn đã lắng nghe từ lúc nào?

“Lùi lại.” Ngựa Hoang lách sang một bên để tựa lưng vào tường. “Hắn cũng biết ư? Ngươi có biết thân phận của anh ta không, Ragnar?”

“Thần Chết tin tưởng tôi.”

Ngựa Hoang ném ngọn đèn xuống sàn và rút Kiếm Lưỡi Mềm ra.

“Hắn không đến đây để giết em, Ngựa Hoang.”

“Một Kẻ Ô Danh còn biết làm gì khác?”

Tôi giơ tay lên. “Ragnar sẽ không làm gì cả. Phải không, Ragnar?”

Không có tiếng trả lời. Tôi nuốt khan. Mọi việc đang mất kiểm soát. “Ragnar, nghe ta nói…”

“Ngài không thể chết, Thần Chết. Ngài quá quan trọng đối với Con Người. Công Nương Augustus, cô còn được thở mười nhịp nữa.”

“Ragnar, làm ơn!” tôi khẩn nài. “Hãy tin ta. Làm ơn đi.”

Chín.

“Tôi đã tin ngài dưới dòng sông, người anh em. Không phải lúc nào ngài cũng đúng. Đó là cái giá của việc làm người.” Giọng nói đến từ phía trên. Lần này là ở đâu đó gần trần của hầm mỏ. Hắn nói không sai. Hắn đã đặt niềm tin vào tôi trong cuộc bao vây Agea, và tôi đã dẫn họ vào một cái bẫy. Vận may đã bảo vệ tôi.

Ngựa Hoang cười chua chát, gồng lên để chuẩn bị tấn công. “Thấy chưa, Darrow? Anh đã khơi mào cuộc chiến này, và những con quái vật như hắn sẽ kết thúc nó để thỏa mãn ham muốn trả thù của chúng.”

Bảy.

“Đây không phải vì trả thù!” tôi gắng bình tĩnh lại. “Mà vì công lý. Vì tình yêu, để chống lại một đế chế được tạo nên bởi lòng tham và sự độc ác. Hãy nhớ lại hồi ở Học Viện. Chúng ta đã trả tự do cho những người mà đáng lẽ chúng ta phải bắt làm nô lệ. Chúng ta đã đặt niềm tin vào họ. Đó là bài học. Lòng tin.”

Năm.

“Darrow,” cô vặc. “Tại sao anh có thể ngờ nghệch đến vậy?”

Cô đã đưa ra quyết định của mình.

Bốn.

“Hy vọng không bao giờ là ngờ nghệch.” Tôi rút Kiếm Lưỡi Mềm và thiết bị hiển thị dữ liệu, ném chúng xuống đất, rồi quỳ xuống. “Nhưng nếu em không thể thay đổi, không ai có thể. Nên hãy bắn chết anh rồi cứ mặc kệ thế giới ra sao thì ra.”

Ba.

“Anh đánh giá tôi quá cao rồi, Darrow.”

“Hai.”

“Bỏ qua trò mèo vờn chuột đi, Ragnar.” Ngựa Hoang xoay Kiếm Lưỡi Mềm. Những tiếng rền rĩ khủng khiếp của nó vang khắp căn hầm. “Lại đây nào, đồ chó, và cho Darrow thấy giống loài của ngươi sống vì điều gì.”

Sự im lặng kéo dài.

Một,” Ngựa Hoang gào lên, giẫm nát đèn của cô. Không ánh sáng, không màu sắc, chỉ có bóng tối. Sự im lặng sâu hơn cả đường hầm. Nó lang thang tới trái tim của Sao Hỏa, kéo dài vô tận, vọng tới những nơi chỉ có các linh hồn lạc lối mói có thể đi tới.

Ragnar đập tan nó bằng giọng nói của hắn.

“Tôi sống vì các chị em của mình.”

Không có ánh sáng lóe lên từ những khẩu súng. Không có tiếng vun vút của Kiếm Lưỡi Mềm. Không một động tĩnh. Chỉ có tiếng nói vọng xuống cùng những mảnh vụn của sự im lặng.

“Tôi sống vì anh trai của mình.”

Ánh sáng tỏa ra từ Ragnar. Hắn tiến lên phía trước như một người hành hương bướng bỉnh, ánh sáng trắng tỏa ra từ các khớp áo giáp. Tôi không thấy vũ khí. Ngựa Hoang căng thẳng, hoang mang.

“Tôi là con và sẽ mãi mãi là con của người dân Tháp Valkyrie. Sinh ra dưới tự do trong vòng tay của Chim Sẻ Tuyết Alia tại miền cực hoang dã ở Sao Hỏa, phía Bắc của Sống Lưng Rồng, phía Nam của Thành Phố Sụp Đổ.”

Hắn đi qua Ngựa Hoang, tay buông thõng hai bên.

“Tôi đã giành được cho mình bốn mươi bốn vết sẹo khi chiến đấu vói các Hoàng Kim kể từ lúc những nô lệ của Mặt Trời Than Khóc đến từ những vì sao để đưa gia đình tôi tới Đảo Xiềng Xích. Bảy vết sẹo vì chiến đấu với các đồng loại của mình khi họ đưa tôi vào đấu trường, nơi tôi đã được tôi luyện.”

Hắn quỳ xuống bên cạnh tôi.

“Một vết sẹo từ mẹ tôi. Năm vết sẹo từ móng vuốt của con quái vật canh gác Đèo Phù Thủy. Sáu vết sẹo từ người phụ nữ đã dạy tôi biết yêu. Một vết sẹo từ vị sư phụ đầu tiên của tôi. Mười lăm vết sẹo từ những người và những con quỷ mà tôi đã chiến đấu trong đấu trường để làm vật tiêu khiển cho Lãnh Chúa Tro Tàn và các vị khách của ông ta. Chín vết sẹo khi chiến đấu cho Thần Chết.”

Mặt đất thở dài trước sức nặng của hắn.

“Vì các Hoàng Kim, tôi đã chôn ba chị em gái. Một anh trai. Và hai người cha.” Hắn ngập ngừng trong nỗi buồn. “Nhưng… tôi đã không có được vết sẹo nào vì họ.”

Cặp mắt đen của hắn cháy rực như ngọn lửa phù thủy trong ánh sáng nhạt từ bộ giáp.

“Và giờ, tôi sống vì những điều cao cả hơn.”

Ragnar nhắm mắt lại, đặt mạng sống của mình trước sự từ bi của một Hoàng Kim. Tin tưởng như tôi tin tưởng. Như Eo, như Sevro, như Vũ Công và những người còn lại.

Tôi và Ngựa Hoang nhìn nhau, có lẽ là lần cuối, và tôi nghĩ những gì mình đang cảm thấy cũng giống như những gì tổ tiên của tôi, những người đầu tiên đặt chân đến Sao Hỏa, đã cảm thấy khi họ nhìn qua màn đêm về phía Trái Đất. Tôi đã tìm được một mái ấm nơi cô, đã tìm thấy tình yêu. Và rồi tôi lấy bản thân mình để đầu độc cô. Tôi đã biết đây sẽ luôn là cái kết thúc mà chúng tôi phải có. Nhưng tôi vẫn hy vọng như một đứa trẻ đã lâm vào đường cùng.

“Còn em sống vì điều gì?” tôi hỏi.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.