Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

48

Image

TAY QUẢN LÝ

Quản Lý Mỏ Timony cu Podginus cùng nhóm lính gác mỏ Xám giờ đây đã mặc những bộ quân phục đẹp đẽ nhất, sáng sủa nhất dàn hàng hai bên đứng đợi tôi. Một tên trong số chúng mang theo đĩa phô mai, quả chà là, cùng loại trứng cá muối ngon nhất, và có lẽ là chỗ trứng cá muối duy nhất, của Podginus. Dan Xấu Xí đã biến mất.

“Ngài Andromedus phải không ạ?” Podginus ngân nga bằng giọng trịch thượng uốn éo kiêu kỳ của các Đồng. Lão đã béo hơn. Tóc đã mỏng hơn. Và lão đổ mồ hôi như một con lợn động đực khi xòe những ngón tay vụng về đeo nhẫn để cúi đầu chào tôi một cách quái gở như lão vẫn thường thấy trong các màn kịch chính trị trên Màn Hình Nổi. “Tôi đang kiểm tra các cơ sở ép quặng,” chắc hẳn là một nhà thổ ở Yorkton gần đây, phía bìa rừng taiga, “thì nhận được tin về chuyến thăm của ngài. Tôi đã vội vàng quay về nhanh hết mức có thể, nhưng vẫn xin được ngài lượng thứ. Dù vậy, tôi cũng xin mạo muội được hỏi mục đích chuyến thăm của ngài là gì ạ?” Để hắn có thể bán thông tin cho những kẻ như Pliny. Lũ Đồng hầu như không bao giờ nói thật. “Chưa đến lịch kiểm tra…”

“Trong giao tế, việc không tự giới thiệu được xem như thô lỗ đấy, Đồng.” Tôi nói như một Sẹo Vô Song, không như những kẻ Phàm Phu mà lão tha thiết ganh đua.

“Xin thứ lỗi!” Lão hốt hoảng lắp bắp, cúi đầu thấp đến nỗi tôi sợ mũi lão sẽ chạm tới sàn nếu không nhờ cái bụng phệ đệm lên. “Tôi là Quản Lý Mỏ Timony cu Podginus, bầy tôi hèn mọn của ngài. Và xin được mạn phép thưa rằng,” lão vẫn tiếp tục cúi đầu, “dung mạo của ngài cao quý hơn cả những gì tôi đã hình dung! Không phải tôi đã không hình dung ngài không cao ráo và tráng kiện - dĩ nhiên Đại Thống Đốc chỉ cất nhắc những người giỏi nhất trong số những người giỏi - nhưng Màn Hình Nổi đã không lột tả hết được vẻ cao quý của ngài.”

“Ngươi có thể ngưng cúi đầu được rồi.”

Lão rụt rè đứng thẳng dậy và nhìn vào khu vườn sau lưng tôi, nóng lòng được biết lý do vì sao một người như tôi lại đến hầm mỏ của lão mà không báo trước.

“Tôi tin chắc ngài đã được nghe từ những người khác rằng các Quản Lý Mỏ đang vui mừng khôn xiết khi hay tin hành tinh này đã được giải phóng khỏi sự kiểm soát của nhà Bellona. Họ có thể rành về chiến tranh, nhưng còn khai thác mỏ? Hừ, rặt những kẻ nghiệp dư.”

“Có vẻ như chúng cũng không biết rõ về chiến tranh.”

Lão nuốt khan, lại liếc nhìn thanh Kiếm Lưỡi Mềm của tôi, rồi nhìn khu vườn.

“Một nơi tuyệt đẹp, phải không?” lão hỏi. “Nó khiến tôi nhớ tới quãng thòi gian trên sông Pyrrus. Ôi, màu sắc của những bông hoa tulip ở đó! Trên đời không có thứ gì như vậy, tôi chắc ngài biết điều đó. Và cây cối, chẳng phải chúng rất giống những cây bạch dương trải dài trên thảo nguyên ở gò Olympus sao? Tôi đã ở Château le Breu.” Lão vẫy tay làm một cử chỉ kỳ lạ. “Tôi biết, tôi biết, nhưng đôi khi người ta phải biết hưởng thụ một chút. Thực tế thì, đó chính là nơi tôi đã khám phá ra loại phô mai Sottocenere độc nhất vô nhị.” Lão mỉm cười hãnh diện. “Bạn bè tôi ấy mà, họ gọi tôi là Marco Polo, vì tôi ưa đi du lịch. Văn hóa, đó chính là thứ tôi vẫn luôn tìm kiếm. Những người bạn lịch sự tinh tế là thứ khó tìm nhất quanh cái nơi này, ngài cũng đoán được rồi đấy.”

Tôi không biết lão sẽ còn tiếp tục tìm cách gây ấn tượng với tôi bao lâu nữa nếu tôi không nhìn vào những bộ quân phục đẹp đẽ nhất của thuộc hạ lão, rồi vào những chiếc nhẫn xịn nhất của lão, và cau mày.

“Có chuyện gì không ổn sao?” lão hỏi.

“Ngươi nói đúng,” tôi nói.

Cặp mắt tròn nhỏ của lão đảo tới đảo lui những gã Xám ưu tú nhất, tìm xem có điểm bất cập nào khiến tôi chú ý. Tôi cảm thấy ghê tởm khi lão tuyệt vọng tìm cách làm tôi hài lòng. Gã này đã bóc lột gia đình tôi, đã cho người đánh tôi, đã đứng xem Eo bị giết, đã treo cổ cha tôi. Lão không xấu xa. Lão chỉ tham lam đến thảm hại.

“Tôi đúng vì điều gì ạ?” lão hỏi, mắt chớp chớp nhìn tôi.

“Rằng không thể tìm được bầu bạn lịch sự tinh tế ở những nơi như thế này.” Mắt tôi dán chặt vào lão, đến nỗi tôi sợ rằng lão sẽ bật khóc. Nhìn thấy lão, nhìn thấy Dan, trong lòng tôi chỉ tràn ngập cảm giác xa lạ mơ hồ. Tôi đã muốn chúng phải là những con quỷ độc ác gớm guốc. Nhưng chúng không phải vậy. Chúng chỉ là những kẻ hèn mọn, những kẻ phá hủy cuộc sống của người khác mà không thèm mảy may chú ý. Còn bao nhiêu kẻ nữa như chúng?

Podginus vung tay về phía đĩa phô mai đầy hoảng loạn.

“Sottocenere, thưa chủ công. Đó là loại phô mai được nhập từ nước Ý, pha lẫn cam thảo, hạt nhục đậu khấu, kèm một chút rau mùi, được rắc thêm tử đinh hương, cả một chút vị quế kỳ bí, và rau thì là phủ bên ngoài vỏ. Tôi chắc chắn ngài sẽ thấy…”

“Ta không đến đây để ăn phô mai.”

“Không. Không. Dĩ nhiên là không.” Lão căng thẳng nhìn quanh. “Cho tôi mạn phép hỏi, ngài đến đây làm gì ạ, thưa chủ công?”

Tôi bắt đầu bước đi. Podginus hối hả đi theo. “Ragnar.” Tôi gật đầu vói gã khổng lồ. Hắn rút thiết bị hiển thị dữ liệu nhỏ ra khỏi túi. Hòn Cuội đã mất gần một giờ đồng hồ để dạy hắn cách dùng.

“Sản lượng helium-3 của ngươi đã sụt giảm mười bốn phần trăm trong quý vừa qua. Các bản kế hoạch của ngươi cho thấy nhiều khả năng quý này sẽ giảm tiếp 13.500 kilogam. Pháp Quan Andromedus muốn ngươi giải thích.”

Podginus không biết phải làm gì. Lão hết nhìn tôi lại đến gã Đá Nham Thạch và thiết bị hiển thị dữ liệu. Lão lắp bắp trả lời. “Tôi… tôi… chúng tôi gặp một số rắc rối với dân chúng. Các bức tranh graffiti, những truyền đơn bất hợp pháp.” Lão nhìn tôi nói. “Ngài cũng biết chúng tôi ở trung tâm của phong trào Persephone…”

Ragnar vỗ mạnh vào vai lão. “Pháp Quan Andromedus rất bận.”

“Tôi… tôi…” Podginus hoảng loạn như đang ở trong một con ác mộng mà lão không hiểu và không thể trốn thoát. “Tôi đã quên mình đang…”

“Ngươi đang bao biện.”

“Bao biện. Bao biện? Tại sao ngươi dám!” Lão ưỡn ngực. “Một cuộc nổi loạn đang lan khắp Sao Hỏa. Không hầm mỏ nào là không bị ảnh hưởng bởi sự phản kháng. Mỏ của tôi cũng không phải là ngoại lệ. Đã xảy ra nhiều vụ thảm sát. Phá hoại. Và không chỉ bởi Các Con Trai Của Ares. Mà còn bởi chính các thợ mỏ!”

Podginus quay lại nhìn tôi, cảm thấy cái kết của lão đang nhanh chóng đến gần, đôi chân lão hối hả loạng choạng theo những bước dài của chúng tôi.

“Chủ công, tôi đã gắng hết sức để thực hiện đúng phương pháp trấn áp bạo loạn như đã được nêu trong điều ba, tiểu mục A, Hướng dẫn Quản lý Hầm mỏ của Cục Năng Lượng. Tôi đã cắt khẩu phần của họ, thẳng tay trừng trị những hành vi phạm luật, và làm giảm uy tín của những kẻ đầu sỏ truyền bá tư tưởng mới bằng cách dụ chúng vào những mối quan hệ đồng tính luyến ái bất chính. Tôi thậm chí đã áp dụng những phương thức được kiến nghị trong Tháo Ngòi Nổi Loạn. Suốt sáu năm vừa qua, tôi đã triển khai Bệnh Dịch và Thuốc Chữa, Nổi Loạn và Đàn Áp, Các Thảm Họa Tự Nhiên, Rắn Hổ Lục Di Trú, thậm chí còn cân nhắc cả chương trình Biến Động Chính Phủ Xuyên Hành Tinh!” Lão thở hổn hển, vẫy tay van nài tôi dừng lại. “Không ai có thể làm tốt hơn tôi.”

“Vị trí của ngươi không bị đe dọa,” tôi nói.

Lão rùng mình nhẹ nhõm. Tâm trí lão bỗng trở lại. “Ngài không định…” Lão nhoài người về phía trước. “Ngài đang cân nhắc Cách Ly! Phải không?”

“Tại sao ta không nên cách ly hầm mỏ này?” Tôi tiếp tục đi qua hành lang cho tới khi đến sân bay nơi con tàu của tôi đang đợi. Đến nơi, tôi dừng lại. “Như ngươi đã nói, người dân ở đây đã không thể đáp ứng chỉ tiêu do Cục Năng Lượng và ủy Ban Quản Lý Chất Lượng đề ra. Tại sao không bơm đầy achlys-9 vào không khí và thay thế các Đỏ ương bướng bằng những bộ tộc đến từ các hầm mỏ biết phục tùng hơn gần xích đạo?”

“Không!” Lão bạo gan túm lấy tôi. Ragnar không buồn đe dọa lão béo ấy.

“Hãy cẩn thận lựa lời,” tôi nói.

“Chủ công, xin đừng làm vậy.” Nước mắt giàn giụa trong cặp mắt hoảng loạn, tham lam của lão. “Có thể sản lượng từ mỏ của tôi đã sụt giảm, nhưng nó vẫn hoạt động, vẫn đứng vững. Là điển hình của việc làm thế nào để vượt qua cơn bão.”

“Và ngươi là cứu tinh của nó,” tôi mỉa mai lão.

“Các Đỏ ở đây đều là những thợ mỏ lành nghề. Là những thợ mỏ tốt nhất trên mọi hành tinh. Đó là lý do vì sao chúng hoang dã. Nhưng chúng đã dịu lại rồi. Tôi đã tăng khẩu phần rượu và tăng lượng lưu thông pheromone trong không khí. Chúng đang sinh sản như những con thỏ. Tôi cũng đã cho bộ tộc Gamma can thiệp vào máy móc và các bản đồ. Chúng nghĩ các hầm mỏ đang cạn kiệt. Chúng sẽ như bước trên gai nhọn, lo sợ rằng mình không thể đáp ứng yêu cầu sản lượng. Rồi chúng tôi sẽ cho sửa máy móc, và chúng sẽ tràn đầy những mục tiêu mới. Thậm chí tôi có thể nói với chúng rằng quá trình cải tạo môi trường đã hoàn tất và chương trình di cư sẽ được tiến hành trong mười năm nữa, rằng Trái Đất đã bắt đầu gửi dân di cư tới. Vẫn còn nhiều lựa chọn khác trước khi bắt buộc phải Cách Ly.”

Tôi nhìn lão lắp bắp kết thúc lời biện hộ của mình, ngồi sụp xuống, vô hồn như một cái áo ướt treo trên móc. Lão làm tất cả những việc này vì hư danh của mình hay lão thực sự quan tâm đến các Đỏ? Đây là một thử thách để xem cái nào mới đúng. Nhưng giờ tôi không thể nói chắc. Có thể lão thực sự quan tâm đến họ theo một cách kỳ quái nào đó. Một con quỷ khác từ quá khứ của tôi đã trở thành một con người bởi đòn roi của Hiệp Hội.

“Hầm mỏ của ngươi tạm thời được an toàn. Hãy duy trì nhân lực. Tăng khẩu phần, bắt đầu từ tối nay. Ta muốn các công nhân được phấn chấn và có năng suất lao động cao. Ngươi sẽ tìm được đồ cung ứng trên tàu của ta. Thức ăn và rượu. Thết đãi các Đỏ một bữa yến tiệc.”

“Thưa chủ công… yến tiệc ư? Tại sao?”

“Vì ta bảo vậy.”

Tôi ngồi một mình trong phòng quan sát, theo dõi bữa tiệc diễn ra qua lớp kính dưới chân mình. Hàng nghìn Đỏ say sưa ăn uống trong lúc các thanh niên nhảy quanh giá treo cổ tội nhân trên nền nhạc “Khúc ballad của Ông Già Thành Hickory”. Những chiếc bàn chất đầy các loại thức ăn mà các Đỏ này chưa từng được nếm, những loại rượu họ chưa từng được uống. Và mặc dù họ đang cười, dù họ đang nhảy, tôi vẫn không thấy mình có chút vui vẻ nào. Họ sống trong nỗi sợ, nhưng đó là nỗi sợ họ biết rõ, họ có thể tìm được nơi trốn tránh nó. Liệu có còn nơi nào cho họ trốn tránh khi Các Con Trai vạch trần lời nói dối vĩ đại? Việc đó sẽ làm đảo lộn lối sống của họ. Họ sẽ lạc lối trong sự to lớn của các hành tinh. Và họ sẽ bị chúng đầu độc. Như tôi đã bị.

Tôi nhận ra hầu hết bọn họ. Những cậu bé mà tôi từng chơi cùng giờ đây đã trưởng thành. Những cô gái mà tôi từng hôn giờ đây đã có con. Những đứa cháu trai, cháu gái. Cả anh trai Kieran của tôi nữa. Tôi đưa tay gạt nước mắt, sợ có người nhìn thấy.

Một thằng nhóc kéo một cô gái ra nhảy sau khi hôn lên má cô. Tôi sẽ không bao giờ được như thằng nhóc đó nữa. Sự thơ ngây của tôi đã mất. Và các Đỏ sẽ không bao giờ chấp nhận tôi như một người trong số họ, bất kể tôi có mang lại tương lai gì cho họ. Tôi không phải một người hùng đi chinh phạt. Tôi cần phải làm một con quỷ. Nơi này không có chốn cho tôi dung thân, nhưng tôi không thể rời bỏ nó. Còn những điều phải được nói ra, những bí mật cần được tiết lộ.

“Vẫn tìm cách tạo dựng một giáo phái ư?” cô đứng ở ngưỡng cửa hỏi. Tôi quay lại thì thấy Ngựa Hoang đang tựa người vào cánh cửa bằng kim loại, tóc buộc lên thành đuôi ngựa, sắc phục Chính Khách cao cổ để ngỏ một cách suồng sã.

“Có lẽ tiếp theo anh nên cho đúc tượng nhỉ?” tôi hỏi.

“Ragnar đang khiến những gã Xám nhà quê sợ chết khiếp đấy.”

“Tốt.”

“Anh thật xấu tính với lũ Xám,” cô cười. “Có điều gì ở chúng khiến anh không thích sao?” Cô đưa tay vuốt tóc tôi trong lúc ngồi xuống thành ghế.

“Chúng quá dễ bảo.”

“À, vậy ra đó là lý do vì sao anh thích em.” Cô bấu khẽ móng tay vào da đầu tôi trêu chọc. “Đúc tượng là một ý tồi. Dễ bị bôi nhọ. Những kẻ phá hoại có thể sẽ vẽ cho anh một bộ ria mép, hoặc vẽ ngực, để tiêu khiển. Ngực, lời tuyên bố đầy mạo hiểm.”

“Còn nhiều thứ khác tệ hơn.”

“Không có gì tệ hơn một bộ ria mép. Daxo đang tìm cách để râu. Em nghĩ mục đích của nó là để châm biếm, phải không? Em không dám chắc.” Ngựa Hoang cười khẽ trong lúc ngồi xuống chiếc ghế kim loại bên cạnh tôi. “Các chị em của anh ấy sẽ giải quyết việc đó.”

Cô nhìn quanh hầm mỏ và Hộp Thiếc. “Nơi này thật kinh tởm. Em đã viết một bản hiến pháp và những Kẻ Cải Cách đang tìm cách cho nó được thông qua sau khi những chuyện này kết thức. Nó sẽ đánh vào Cục Năng Lượng, tái cơ cấu Ủy Ban Quản Lý Chất Lượng,” cô nhìn quanh Nồi, “thay đổi cách hoạt động của các lò mổ này. Anh đã thấy các kho cung ứng ở đây chưa? Họ có đủ thức ăn cho bảy năm, nhưng vẫn không ngừng gửi yêu cầu tiếp ứng lên trên. Em đã xem qua sổ sách của họ. Quản Lý Mỏ đang qua mặt cấp trên. Nhiều khả năng là đem hàng tiếp tế ra chợ đen bán. Gã Đồng dối trá đó cứ tưởng chúng ta sẽ không chú ý. Có lẽ vì một gã Hoàng Kim hoặc một gã Bạc nào đó đã nói với lão rằng chúng sẽ lo lót để đảm bảo không một ai hoạnh họe. Trong lúc lão bỏ đói người dân. Tham nhũng ở khắp noi.”

Cô chun mũi và búng một mẩu sơn còn sót lại khỏi ghế.

“Tại sao chúng ta lại ở đây?” cô hỏi. “Có chuyện gì xảy ra với anh trai của em sao?”

“Đây là hầm mỏ nơi cô gái ấy đã hát Bài Ca Bị Cấm,” sau một hồi, tôi nói. Mắt cô mở lớn hơn trong lúc quan sát đám đông bên dưới.

“Những người tội nghiệp.”

Cô nhìn tôi, thấp thỏm đợi tôi nói ra những điều phải nói. Nhưng không còn lời nào. Chỉ còn thứ phải chỉ. Tôi nắm tay cô và đứng dậy. “Đi với anh.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.