51
ĐỨA CON HOÀNG KIM
Hôm nay là Lễ Khải Hoàn của tôi.
Thời tiết khô hanh. Bầu trời màu xanh trứng sáo, những ngôi sao ló dạng sau tầng khí quyển. Tôi đứng tắm trong ánh vàng, dải khăn tím quấn ngang ngực, đầu để trần và đứng đọi vòng nguyệt quế ở cuối đám diễu hành. Cuối ngày, tôi sẽ được trao Mặt Nạ Khải Hoàn do các Tím tạo ra để tôn vinh chiến thắng của tôi.
Xe ngựa chạy ầm ầm bên dưới. Những bánh xe gỗ lăn trên đường nhựa, giẫm lên những cánh hồng, lên những nụ hồng tú cầu, và hàng trăm nghìn bông hoa được ném từ những ô cửa sổ để ngỏ của các tòa nhà chọc trời đứng cạnh ở hai bên đại lộ vĩ đại. Những bàn tay vung vẩy. Những cánh tay chìa ra. Những khuôn mặt ngó xuống, nhoẻn miệng cười. Quá nhiều Màu. Họ cũng có mặt trên con phố, vây quanh đám diễu hành, cổ vũ cho những vật đi trước tôi, những thứ diệu kỳ trôi bồng bềnh. Những người thở ra lửa. Các vũ công. Những con sư tử đầu chim, những con vịt đực và những con ngựa vằn. Một số tù binh còn sót lại của Nhà Bellona. Thủ cấp của Thống Soái Bellona và các anh chị em của ông ta trang hoàng các mũi giáo. Bất chấp sự đơn giản đến khắc khổ của bản thân, Augustus hiểu tầm quan trọng của sự khoa trương. Các phi cơ Cánh Gãy gầm lên phía trên. Những chiếc Tàu Hạc bay qua bầu trời.
Nhưng hắn cũng hiểu được tầm quan trọng của sự hung tàn. Những chiếc tàu ruồi bay ở trên đầu. Chúng đâm xuống bốn con ngựa trắng đang kéo cỗ xe của tôi từ đại lộ vào Chiến Trường Sao Hỏa trải dài phía trước Thành Trì.
Tôi vẫy tay với đám đông, giơ cao Lưỡi Hái của mình. Họ chìm trong cuồng loạn. Những người cha bế lũ con của mình lên cao, chỉ vào tôi và nói với chúng rồi một ngày kia chúng sẽ được kể lại với con cái của chúng rằng chúng đã được tận mắt chứng kiến Lễ Khải Hoàn của tôi. Họ ném những chiếc lá vả và cổ vũ cuồng nhiệt, trèo lên những bức tượng quân nhân và tháp kỷ niệm bằng cẩm thạch của Chiến Trường để nhìn tôi rõ hơn.
“Cậu chỉ là người trần mắt thịt,” Roque thì thầm vào tai tôi, cậu cưỡi ngựa bên cạnh cỗ xe như truyền thống.
“Và là cái rắm của một con đĩ,” Sevro nói từ phía bên kia.
“Phải,” Roque trịnh trọng tán thành. “Cả thứ ấy nữa.”
Tôi ước gì Ngựa Hoang cũng có mặt ở đây để đi cùng tôi. Sức mạnh trầm mặc của cô sẽ khiến tôi dễ dàng đón nhận tất cả những cặp mắt này hơn, vui vẻ nuốt lấy tất cả những tiếng reo hò cổ vũ ấy hơn. Các Đỏ vỗ tay trong đám đông. Họ la hét, cổ vũ và tươi cười, nạn nhân hoàn hảo của các ban giải trí của Hiệp Hội. Họ tin vào lời nói dối về cuộc chiến huy hoàng và các Hoàng Kim ưu tú. Hàng triệu người sẽ xem lại thước phim về sự đổ bộ của tôi trong Cơn Mưa Sắt, ít nhất là cho đến khi Bom Xung vô hiệu hóa máy ghi hình của tôi. Nhưng Fitchner đã giữ lại phân cảnh tôi hạ sát Karnus.
Cuộc diễu hành là một giấc mơ. Một trò ảo thuật giả dối. Tôi trôi đi trong nó, biết rằng nó chẳng mang nhiều ý nghĩa. Các bạn đi sau tôi, bên cạnh tôi. Tất cả những người mà tôi gọi là chiến hữu. Họ cười rạng rỡ với tôi. Họ yêu tôi. Và tôi dẫn họ vào một đống đổ nát đầy hy vọng. Đã có thời nó dường như xứng đáng. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra sau khi chúng tôi đẩy cuộc chiến tới Mặt Trăng? Nhiều lời nói dối hơn nữa. Nhiều cái chết hơn nữa. Và nhiều kế hoạch bất khả hơn nữa.
Và Ngựa Hoang sẽ làm gì? Cô đã không trở lại Agea kể từ khi quay lưng bước đi trong hầm mỏ. Fitchner đang lo lắng như lửa đốt. Cô là một cái rìu kề trên cổ tôi. Cô có thể ký án tử hình cho tôi bất kỳ lúc nào. Có thể cô đã làm vậy. Có thể đây là một trò bịp bợm vĩ đại. Có thể cha cô đã biết.
Chó Rừng đã để ý tới sự vắng mặt của cô tại Thành Trì khi đến đây vào tối qua để dự Lễ Khải Hoàn. Tôi nói với hắn rằng chúng tôi đã cãi nhau về chuyện cha họ.
“Chẳng có gì ngạc nhiên,” hắn thở dài nói. “Có điều đừng để ông ấy chen vào giữa hai người như đã chen vào giữa tôi và nó khi chúng tôi còn nhỏ.” Hắn vỗ vai tôi thân mật và rót cho cả hai đủ nhiều rượu để mang đến cho tôi cơn đau đầu choáng váng đang giật nhói bên mắt trái tôi. Tôi thề với chính mình rằng sẽ không bao giờ uống rượu nữa.
Victra cưỡi ngựa bên cạnh Roque và Lorn, uể oải nhìn quanh, đắm chìm trong ánh nắng và cảnh lễ hội. Cô đã kéo mẹ mình vào phái đoàn của Augustus, cùng với Antonia, người đã hỗ trợ lôi kéo Thessalonica từ tay Nhà Bellona. Thật khó để nhớ họ theo phe nào. Riêng Victra từ trước đến giờ luôn trung thành. Cô ném cho tôi một cái hôn gió.
Những Kẻ Gào Rú chạy nước kiệu đằng sau cô, chỉ còn lại nửa quân số ban đầu, mặc dù Nhà Telemanus đã hứa sẽ đem các tân binh đến cho họ. Phía sau những phó quan này là hàng chục các Pháp Quan và Đại Sứ, những người dẫn đầu đội quân. Và đằng sau họ là hàng nghìn Xám đang hát các bài ca tục tĩu về tôi với vẻ ái mộ đầy ngượng nghịu. Và phía sau họ là các binh đoàn Đá Nham Thạch. Đây là một sự kiện vĩ đại đến nguy hiểm, không chỉ với tôi, mà còn vì nó đánh dấu sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới - một kỷ nguyên mà Hệ Mặt Trời sẽ do Sao Hỏa dẫn đầu, thay vì Mặt Trăng.
Fitchner không có mặt ở đây. Đáng lẽ ông phải có mặt. Tôi tìm ông trên đầu những cầu thang trắng khổng lồ dẫn tới lãnh thổ của Thành Trì. Đại Thống Đốc và phái đoàn của hắn đang đứng đó với hàng chục đồng minh, và một phụ nữ Trắng đầu trọc, xương xẩu đang cầm vòng nguyệt quế của tôi.
Tôi bỏ cỗ xe ngựa lại phía sau, đi lên những bậc thang, được các phó quan hộ tống. Sự im lặng bao trùm cả quảng trường. Chiếc áo choàng tím của tôi phấp phới đằng sau trong cơn gió. Thành phố có mùi hoa hồng và phân ngựa. Augustus tiến lên phía trước.
“Một Cơn Mưa Sắt đã được kêu gọi,” hắn tuyên bố.
“Và lời kêu gọi đã được hồi đáp,” tôi trả lời, ngôn từ được khuếch âm vang khắp thành phố như những tiếng sấm. Một tiếng gầm vĩ đại vang lên từ tất cả những người đã rớt xuống trong Con Mưa. Người phụ nữ Trắng tiến lên phía trước, khuôn mặt hốc hác vì nhiều năm ròng rã phải tuyên án các tội phạm. Cặp mắt trắng đục lạc trong những ký ức xa xưa chớp chớp đầy vẻ dịu dàng ân cần.
“Người con trai của Sao Hỏa,” giọng bà ta thủ thỉ mơ màng. “Hôm nay con đang mặc màu tím, như những vị vua của vương quốc Etruria xưa kia. Con đã cùng họ góp mặt vào lịch sử. Con đã gia nhập hàng ngũ những người con trai đã đánh đổ Đế Chế Mặt Trời Mọc, những người con gái đã nhấn chìm Liên Minh Đại Tây Dương xuống biển sâu. Con là một Chinh Phục Binh. Hãy nhận lấy vòng nguyệt quế này như tuyên cáo của chúng ta trước vinh quang của con.”
Bà ta đặt nó lên đầu tôi. Sevro đứng cạnh tôi khịt mũi.
Người phụ nữ Trắng tiếp tục, cất tiếng nói giữa những con đường hoa uốn lượn, chiếm gần hết thời gian buổi chiều, và khi bài thuyết giảng của bà ta đến hồi kết thúc thì tròi đã nhá nhem tối. Tôi đã hiểu tại sao tất cả quang cảnh này, tất cả những lời diễn thuyết và những công trình kỷ niệm này lại tồn tại. Truyền thống là vương miện của kẻ bạo chúa. Tôi nhìn các Hoàng Kim trong quân hàm, nhìn Phù Hiệu, và gia huy của chúng, tất cả đều đã mòn hỏng để hợp pháp hóa triều đại thối nát, và để cô lập người dân, khiến họ cảm thấy như mình đang theo dõi một giống loài vượt xa tầm hiểu biết của họ. Dường như Chó Rừng đọc được suy nghĩ của tôi, vì hắn đang đảo mắt ngao ngán trước màn hài kịch. Những lời bế mạc sớm được thốt ra ngay sau đó.
“Per aspera… “[1] người phụ nữ Trắng líu lo, cố sức đến nỗi người rung cả lên. Augustus giơ tay lên và đài kỷ niệm bằng pha lê tượng trưng cho cuộc vây hãm Sao Hỏa vươn lên khỏi vị trí trong Chiến Trường nhờ Thang Trọng Lực đặt dưới đáy.
Nó rền rỉ tiến vào vị trí, trôi lơ lửng cách mặt đất năm mươi mét, và sẽ tiếp tục lơ lửng cho đến khi một Lễ Khải Hoàn khác được tổ chức. Rồi nó sẽ nhập bọn cùng các đài kỷ niệm khác trên mặt đất, đứng sừng sững phía trên bia mộ của hàng triệu người đã ngã xuống.
“… ad astra!” đám đông gầm lên.
Tôi đứng yên trên các bậc thang trong lúc lễ hội bùng nổ bên dưới ở Chiến Trường Sao Hỏa. Các Hoàng Kim giải tán, biến mất vào lãnh thổ của Thành Trì, hướng tới buổi yến tiệc riêng của chúng tôi. Augustus đứng quan sát bên cạnh tôi. Phía sau chúng tôi, mặt trời màu đồng đỏ lặn vào thành phố, kéo dài những chiếc bóng của chúng tôi, phủ lên các Màu Hạ Cấp bên dưới.
“Đi với ta,” hắn ra lệnh.
Chúng tôi bước đi trong vòng vây của các vệ sĩ. Nỗi lo lắng chiếm lấy tôi trong lức lũ vệ sĩ tụm sát lại xung quanh chúng tôi. Hắn đã nói chuyện vói con gái của hắn. Hắn biết. Dĩ nhiên hắn biết. Tôi có Kiếm Lưỡi Mềm của mình, nhưng không có Ủng Trọng Lực, chỉ có áo giáp dành cho nghi lễ. Tôi có thể giết bao nhiêu tên Đá Nham Thạch trước khi bị áp đảo? Không nhiều.
Rồi nhận ra nơi hắn đang dẫn tôi đến, tôi suýt bật cười vì sự ngốc nghếch của mình.
Phòng đặt ngai vàng cháy bừng trong ánh nắng. Trần nhà được làm bằng kính, những chiếc cột cẩm thạch cao cả trăm mét. Căn phòng rộng lớn rì rầm trong những tiếng động. Cưa Ion, búa và đầu khắc tinh tế của bảy con Dao Mổ Ion chạm vào tảng đá mã não cao gấp đôi người tôi.
“Đi ra,” Augustus ra lệnh.
Các Tím trượt xuống khỏi chỗ ngồi của mình trên tảng đá mã não và ra ngoài cùng các thợ nề Cam và các công nhân Đỏ. Các vệ sĩ của Augustus cũng bỏ chúng tôi ở lại. Ủng của chúng nện lên sàn nhà, âm thanh duy nhất giữa căn phòng rộng lớn.
Thì ra không phải hắn định giết tôi.
“Chúng đang chế tác ngai vàng cho ngài,” tôi nói, tiến lại gần để chạm vào tảng đá mã não. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Bộ móng vuốt sư tử đang thành hình ở gần đáy của ngai vàng. Cái đuôi của nó cuộn sang một phía ở bên trái.
“Cậu đã phá luật, Darrow,” hắn lên tiếng đằng sau tôi. “Cậu đã đưa Kiếm Lưỡi Mềm cho các Đá Nham Thạch. Thứ vũ khí của tổ tiên chúng ta đã được đặt vào tay Màu duy nhất dám vùng lên chống lại chúng ta.”
“Chỉ có vậy thôi sao?” tôi hỏi trong nhẹ nhõm. “Tôi đã làm những gì cần phải làm.”
“Một Hiệp Sĩ Olympic đã bị vệ sĩ của cậu giết chết, trước mặt công chúng.”
“Nếu Ragnar không chiếm được tường thành, chắc chắn chúng ta đã thua, và ngài sẽ bị gông cùm hoặc tử hình, chủ công ạ. Ngài biết rõ điều đó hơn tôi. Hắn đã được tôi cho phép làm vậy.”
“Cha ta đã dạy ta rằng hỏi xem người khác nghĩ gì về mình là bạc nhược,” hắn nói, tay chắp sau lưng. “Nhưng ta buộc phải làm vậy. Cậu có nghĩ ta là một con quỷ lạnh lùng không?”
Tôi quay lại để quan sát hắn.
“Hẳn nhiên.”
“Sự thành thật.” Hắn ngẩng lên nhìn trần nhà. “Cậu tưởng nó sẽ tạo ra khác biệt so với tất cả những thứ nhảm nhí khác. Những gì ta làm là cần thiết, Darrow ạ. Ta là người chỉnh đốn lại những kẻ đã phạm phải sai lầm. Nói cho ta biết, tại sao cậu đưa Kiếm Lưỡi Mềm cho một Đá Nham Thạch? Tại sao cậu thôi thúc các Màu Hạ Cấp trỗi dậy? Tại sao cậu để một ả Lam điều khiển chiến hạm của mình trong khi đáng lẽ ả ta chỉ được nhận mệnh lệnh và lái nó?”
“Vì họ có thể làm những việc tôi không thể.”
Hắn gật đầu như thể tôi đã chứng tỏ quan điểm của hắn.
“Và đó là lý do ta tồn tại. Ta biết các Lam có thể điều khiển hạm đội. Ta biết Đá Nham Thạch có thể sử dụng công nghệ, dẫn đầu các binh lính. Rằng tên Cam nhanh nhẹn nhất có thể trở thành một phi công tốt nếu được cho một cơ hội thích đáng. Các Đỏ có thể trở thành chiến binh, hoặc nhạc công, hoặc kế toán. Ta dám cược một số ít, rất ít, các Bạc có thể viết tiểu thuyết.”
“Nhưng ta biết việc đó sẽ lấy mất của chúng ta những gì. Trật tự có ý nghĩa tối cao với sự sống còn của chúng ta.”
“Nhân tính xuất phát từ địa ngục, Darrow. Hoàng Kim không tình cờ trỗi dậy. Chúng ta trỗi dậy vì cần thiết. Vì sự hỗn loạn, chúng ta được sản sinh từ giống loài đang tàn phá hành tinh của nó thay vì đầu tư vào tương lai. Chọn lạc thú trên tất cả những điều khác, kệ xác hậu quả. Những kẻ tài trí bậc nhất làm nô lệ cho một nền kinh tế đòi hỏi đồ chơi thay vì thám hiểm không gian và các công nghệ có thể cách mạng hóa giống loài của chúng ta. Họ đã tạo ra rô bốt, triệt bỏ niềm tin vào những giá trị đạo đức nơi lao động, tạo ra những thế hệ người thực vật. Các quốc gia tích trữ nguồn lực cho riêng mình, nghi ngờ lẫn nhau. Từ đó sản sinh ra hai mươi bè cánh khác nhau sở hữu các loại vũ khí hạt nhân. Hai mươi - mỗi phe cánh đều bị lòng tham và sự cuồng tín ngự trị.”
“Nên khi chúng ta chinh phục nhân loại, đó không phải vì lòng tham. Đó không phải vì thanh danh. Mà để cứu rỗi giống loài của chúng ta. Để lắng dịu sự hỗn loạn, để tạo ra trật tự, để mài nhọn nhân loại vì một mục tiêu duy nhất - đảm bảo tương lai. Các Màu là cột trụ của mục tiêu đó. Nếu để hệ thống cấp bậc thay đổi, trật tự sẽ bắt đầu sụp đổ. Nhân loại sẽ không còn khao khát được trở nên vĩ đại nữa, mà bản thân con người sẽ khao khát trở thành vĩ đại.”
“Các Hoàng Kim khao khát trở thành vĩ đại, và chúng ta ép buộc các Màu phải tham gia chiến tranh,” tôi nói, ngồi xuống bộ vuốt của con sư tử. Augustus đứng im giữa căn phòng.
“Nhưng vẫn còn những người như ta,” hắn trả lời thành khẩn đến nỗi suýt nữa tôi đã tin hắn. “Ta không chiến đấu hết mình vì muốn trở thành vua hay Hoàng Đế hay bất cứ từ gì người ta gắn cho ta trong những cuốn sách lịch sử. Vũ trụ không màng đến chúng ta, Darrow. Không có đấng tối cao nào đang đợi để chấm dứt sự tồn tại khi thành viên cuối cùng của nhân loại trút hơi thở cuối cùng. Con người sẽ bị tận diệt. Đó là sự thật đã được chấp nhận, nhưng chưa bao giờ được đem ra thảo luận. Và vũ trụ sẽ tiếp tục xoay chuyển mà không thèm bận tâm.”
“Ta sẽ không để điều đó xảy ra, vì ta tin ở con người. Ta sẽ khiến cho loài người trường tồn. Ta sẽ dẫn dắt mọi người ra khỏi Hệ Mặt Trời để tiến vào các thiên hà xa lạ. Tìm kiếm những cuộc sống mới. Chúng ta vẫn còn trong thuở sơ khai của một giống loài. Nhưng ta sẽ khiến con người trở thành một yếu tố bất biến trong vũ vụ, chứ không chỉ làm một loài vi khuẩn lóe lên rồi vụt tắt mà không ai buồn nhớ tới. Đó là lý do vì sao ta biết có một cách sống đứng đắn. Là vì sao ta tin rằng những ý tưởng non nớt của cậu rất nguy hiểm.”
Tư duy của hắn thật vô bờ bến. Vượt xa của tôi. Và có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thực sự hiểu được tại sao người đàn ông này có thể làm những việc hắn làm. Với hắn đạo đức không tồn tại. Không có lòng tốt. Hắn đã không có dụng ý xấu khi giết Eo. Hắn tin rằng mình vượt qua những tiêu chuẩn đạo đức. Tham vọng của hắn lớn đến nỗi hắn đã trở nên mất tính người trong sự thèm thuồng tuyệt vọng để bảo toàn nhân loại. Thật kỳ lạ khi nhìn dáng vẻ lạnh lùng cứng cỏi của hắn và biết được tất cả những giấc mơ cháy bỏng đang hừng hực trong tâm trí và trái tim hắn.
“Còn tất cả những việc ngài đã nói và đã làm thì sao?” tôi hỏi, và nghĩ đến người vợ đầu của hắn, người đã bị hắn nhét những quả nho vào miệng. “Ngài nghe lời khuyên của loại người như Pliny. Ngài đánh bom những người dân vô tội, những người không vi phạm bất cứ điều luật nào. Ngài đã nắm lấy thời cơ khơi mào một cuộc nội chiến… vậy mà ngài nói rằng mình đang tìm cách cứu rỗi nhân loại ư?”
“Ta làm những gì phải làm để bảo vệ cái lợi ích cao cả hơn.”
Để bảo vệ chính hắn. Để đem lại lọi ích cho chính hắn. “Để bảo vệ nhân loại,” tôi lặp lại.
“Phải.”
“Đế quốc này có tám mươi triệu dân. Ngài sẽ giết bao nhiêu trong số họ để bảo vệ nhân loại? Một triệu? Mười triệu?”
“Con số không làm thay đổi sự cần thiết.”
“Mười lăm triệu?” tôi hỏi. Đỏ, Hoàng Kim, mọi ngóc ngách con người tôi đang choáng váng.
“Phải có người đưa ra những lựa chọn đó,” hắn nói. “Phần còn lại của giống loài chúng ta đang thối rữa từng ngày. Những kẻ Phàm Phu đang tìm kiếm hoan lạc thay vì thành tựu, trong lúc các Sẹo Vô Song đã quá thèm khát quyền lực đến nỗi Hội Chủ của chúng ta là một người phụ nữ sẵn sàng chặt đầu cha của bà ta để chiếm lấy ngai vàng. Họ buộc phải bị thống trị.”
“Bởi ngài.”
“Bởi chúng ta.” Hắn không buồn chớp mắt nao núng. “Bởi chúng ta,” hắn lặp lại. “Ta đã đối xử tệ bạc với cậu, vì ta sợ sự xấc xược của cậu, sợ sự hỗn láo của cậu. Nhưng ta đã hứa sẽ sửa đổi, và ta sẽ làm vậy, vì cậu đã chứng minh cho ta thấy khả năng học hỏi và trưởng thành của cậu. Hãy trở thành người kế thừa của ta. Không phải Pháp Quan của ta. Ta đã có đủ các chiến thần. Thứ ta cần… thứ ta muốn là một đứa con trai.”
“Ngài đã có con trai.”
“Ta có một kẻ ăn bám muốn giành lấy quyền lực của ta. Chỉ có vậy. Nó không biết sử dụng quyền lực. Không có bất kỳ kế hoạch nào sau khi đạt được quyền lực. Nó chỉ đơn giản thèm khát như Hiệp Hội của chúng ta đã dạy nó thèm khát.” Mặt hắn thoáng hiện chút mưu mô. “Nhưng, đáng chú ý thay, đây lại là ý tưởng của nó. Cậu có sự chúc phúc của nó.”
Tôi không một chút nghi ngờ rằng tôi có sự chúc phúc của hắn. Tôi biết rõ đồng minh của mình, tôi chỉ tự hỏi cái giá phải trả là gì. Hắn là một kẻ làm ăn. Hắn sẽ muốn được đền đáp cho sự đầu tư của hắn. Đặc biệt là sự đầu tư này. Đáng lẽ hắn phải nói trước với tôi.
“Còn Virginia thì sao? Ngài không cần người thừa kế phải là con trai.”
“Nhưng ta muốn vậy. Và ta muốn gả cậu cho nó. Một người chồng lý tưởng với nó.”
“Ngài đang lợi dụng tôi,” tôi bất ngờ nói, nhìn thấu âm mưu của hắn. “Tôi sẽ ràng buộc cô ấy với ngài. Đặc biệt là nếu chúng tôi kết hôn. Cả hai chúng ta đều biết ngài không muốn cải cách.”
Đến tận bây giờ, những Kẻ Cải Cách khắp Hiệp Hội vẫn đang bay đến Sao Hỏa để tập hợp dưới trướng của kẻ đã hứa sẽ trao Nghị Viện cho họ sau khi hắn đánh bại Lune và các đồng minh của bà ta.
“Những Kẻ Cải Cách là bệnh ung thư,” hắn nói.
“Nhưng ngài đã hứa với họ rằng…”
“Những lời hứa là điều cần thiết để có được sự hỗ trợ của chúng. Sau khi đánh bại Octavia, ta sẽ nhốt Những Kẻ Cải Cách vào tù, hoặc đem chúng đi tử hình vì tội tạo phản.”
“Ngựa Hoang sẽ không bao giờ tha thứ cho ngài. Cô ấy tin rằng ngài đang thay đổi. Bất kể ngài đã nói gì, hay đã hứa gì, ngài cũng đã cho cô ấy hy vọng về ngài.”
Có thể Ngựa Hoang sẽ không bao giờ tha thứ cho bất kỳ ai trong hai chúng tôi.
“Cậu sẽ bắt nó phải hiểu sau khi cậu đã trở thành một phần của gia đình, Darrow. Đến lúc đó, ta nghĩ hai đứa đã kết hôn, và nó sẽ không thể bỏ rơi cậu kể cả khi nó ghét ta. Gia đình chúng ta sẽ tiếp tục vững mạnh, như chúng ta buộc phải vậy. Nhưng cậu lúc nào cũng phải là người của ta. Nghe lời ta. Chứ không phải đám con cái ta.”
Hắn tiến một bước lại gần tôi.
“Octavia hướng nhân loại đến sự tận diệt từ từ. Những Kẻ Cải Cách, cũng như Các Con Trai Của Ares, sẽ ném mạnh chúng ta xuống mặt đất ở tốc độ một nghìn kilomet mỗi giây. Chúng ta phải bảo vệ giống loài của mình. Hãy giúp ta làm điều đó.”
Hắn là một gã quý tộc đang làm những gì hắn nghĩ là tốt nhất cho nhân loại.
Mặc xác hắn.
Chúng tôi đã không cầu xin được cúi đầu. Hắn là ai mà dám nói các Đỏ và Nâu lao động cật lực đến chết là vì cái lợi ích cao cả hơn? Hắn là ai mà dám nói những đứa trẻ Hồng bị gom lại để bị cưỡng hiếp, các Đá Nham Thạch và các Xám bị gom lại để tham gia chiến trận là việc làm cần thiết? Làm sao hắn có thể ngồi đó mà nói rằng chỉ mình hắn biết điều gì là tốt nhất cho tôi, cho gia đình tôi? Đó không phải quyền của hắn. Cũng như hắn không có quyền bước vào thế giới của tôi và đem Eo đi mất. Và nếu hắn có quyền làm thế vì hắn nghĩ thế, thì chặt phăng cái đầu chết tiệt của hắn ngay lúc này cũng là quyền của tôi.
Nhưng tôi chỉ đứng dậy và lại gần hắn. Tôi quỳ xuống, cầm lấy tay hắn, và hôn lên cái nhẫn chết tiệt của hắn. “Tôi sẽ làm theo ý ngài, thưa chủ công.”
Đôi môi nghiêm nghị của hắn nhếch lên thành một nụ cười như đứng trước con mồi. “Hãy gọi ta là Cha.”
“Cố đừng tỏ ra quá hài lòng với bản thân thế,” Lorn nói với tôi.
Chúng tôi đứng giữa khu vườn có lối đi sạch bong của Thành Trì. Một cơn gió làm đung đưa những chiếc chuông treo trên cây. Đó là một sự kiện đơn giản, không như cảnh tượng hoành tráng đến gớm ghiếc ở Mặt Trăng. Những chiếc bàn nhỏ đặt dưới các cành cây được phủ kín bởi thường xuân. Các đầy tớ Hồng đã chuẩn bị chúng cho bữa tiệc. Các Sẹo Vô Song đứng trên thảm cỏ xanh và những con đường sạch bong, cười đùa và cố gây ấn tượng với nhau trong lúc uống sâm banh. Ta có thể cảm nhận thấy bàn tay của Chó Rừng trong việc chuẩn bị. Hắn là một sinh vật giản dị có gu thẩm mỹ.
Bữa tối có nhiều người quyền cao chức trọng tới dự hơn cả buổi lễ. Bởi vậy có nhiều người thuộc gia tộc Augustus, và tôi phải chào hỏi. Dĩ nhiên họ xếp hàng theo cấp bậc để đến gặp chúng tôi. Chẳng mấy chốc tôi đã cảm thấy mệt mỏi với việc tay bắt mặt mừng và phải đi tìm Lorn, lúc này đang đứng dưới gốc một cây mảnh dẻ màu trắng. Ông khoanh tay trước ngực, mặt nhăn nhó và cau có nhìn ly sâm banh trên tay. Ông ném nó vào bụi cây.
“Tôi cũng ghét thứ này,” tôi nói. “Ngay sau khi tôi nhận Mặt Nạ, Augustus muốn tôi đến bợ đỡ các Lãnh Chúa Mặt Trăng. Rồi đến giờ đi ngủ.” Chẳng còn niềm vui thực sự nào khi không có Ngựa Hoang.
“Có vẻ là sẽ ngủ một mình. Quý cô của cậu đâu?” Ông nheo mắt nhìn quanh. “Ta đã tìm khắp mà không thấy.”
“Tôi không biết.” Phải chăng tất cả mọi người đều đã để ý thấy điều đó?
“À.” Ông rên rỉ. “Đôi chim cu cãi cọ hả? Ta sẽ không rót những lời khuyên vào tai cậu, ngoại trừ một điều duy nhất, hãy dẹp bỏ lòng tự tôn. Cô ấy là một viên ngọc nếu cậu có thể giữ cô ấy bên mình.”
Nếu có thể.
“Tôi mừng vì ông đã đến,” tôi nói. “Ngay cả khi những lời khuyên của ông như hạch.”
Ông cười cộc cằn và hất hàm về phía Chó Rừng, hắn đang nói chuyện với Roque và một vài Chính Khách đến từ Ganymede. “Bạn cậu đã khiến việc đó trở nên khả thi. Không hiểu sao Augustus đã quên mời ta, mặc dù người của ta đã chiếm cho hắn một hành tinh. Thời buổi này đến phép tắc xã giao cũng phải có điều kiện. Nhân tiện, cậu nghĩ ta phải ở lại đến lúc nào để không tỏ ra mất lịch sự khi bỏ về?”
“Còn chưa đến chín giờ. Không phải ông sẽ trao Mặt Nạ trong vài phút nữa ư?”
“Đáng lẽ là vậy. Nhưng đó là một thủ tục buồn tẻ. Ta đã nhờ bạn cậu, Roque, làm việc đó, nếu cậu không cảm thấy phật ý. Thực ra là cậu ấy đã xin ta được làm việc đó. Cũng chẳng có gì khác.”
“Không. Không, thậm chí như vậy còn tốt hơn.” Sẽ tốt hơn nếu để Roque được tham gia nhiều hết mức có thể. Có nhiều thứ cần được hàn gắn giữa chúng tôi. Thể hiện tình bạn công khai là điểm khỏi đầu tốt.
Lorn tựa lưng vào gốc cây. “Cứ đến đêm là những lóng xương già cỗi của ta rệu rạo. Ta sẽ đi tuần để không phải nói chuyện với bất kỳ ai trong số những kẻ khó nắm bắt này.” Ông nhìn một chiếc Cánh Gãy đang bay trên bầu trời cao.
“Để người khác làm việc ấy.” Một Hồng đưa cho Lorn cốc whiskey mà tôi đã gọi. Loại ưa thích của ông. Ông khụt khịt ngửi, khẽ dịu đi. “Tôi mới chỉ được nhìn thấy ông mặc giáp. Hãy hành động như một ông thầy đích thực và ở lại đi. Chúng tôi có hai chai Lagavulin dành riêng cho ông.”
“Lại trò cũ của cậu. Hai chai rượu đổi lấy hai giờ dạy thêm, đó chẳng phải là thỏa thuận sao? Đáng lẽ ta phải đòi nhiều hơn. Ha!”
Ông cà nhắc bỏ đi cùng vói cốc whiskey, đến chơi vói bầy cháu của mình dưới gốc cây. Tôi quan sát ả Hồng đưa rượu cho ông lẩn vào đám đông, dáng điệu của cô ta có vẻ quen thuộc.
Một cô gái luồn tay vào tay tôi. Tôi hào hứng quay lại thì thấy Victra. Cô không để ý thấy sự thất vọng của tôi.
“Tôi hy vọng các Tím sẽ gắn hình sư tử lên Mặt Nạ của cậu thay vì thiên mã Pegasus.” Cô cười trước vẻ mặt của tôi. “Phải, tin đồn đã lan rộng. Darrow au Augustus.” Cô giả bộ rùng mình. “Các cô gái sẽ thi nhau bám đuôi cậu.”
Tôi đảo mắt. “Ôi, im đi.”
“Bắt tôi im thử coi.” Cô luồn tay xuống dưới hông tôi. “Thật tệ vì cậu đã có chủ.” Cô hất hàm về phía các Sẹo Vô Song trẻ đến từ những Hành Tinh Khí Khổng Lồ, rồi nhoài người lại gần. “Nhưng như vậy đâu có nghĩa là cậu không thể chơi bời?”
“Cô thích làm cho tôi phải đỏ mặt lắm sao?”
Cô nhấc vòng nguyệt quế trên đầu tôi ra và đặt nó lên đầu mình, khẽ nhún đầu gối cúi chào nghịch ngợm. “Cậu bắt thóp tôi rồi. Mà Ngựa Hoang bé bỏng của cậu đâu?”
“Tại sao ai cũng tò mò đến vậy?”
“Darrow.” Roque nhập bọn cùng chúng tôi, tay cầm một chiếc hộp ngà voi đủ lớn để đựng Mặt Nạ Khải Hoàn. Cậu thật chải chuốt trong bộ quân phục đen của Pháp Quan, tóc vuốt ngược ra sau. “Tớ nghĩ chúng ta phải tập trung để chuẩn bị cho lễ trao Mặt Nạ. Cậu có biết ở đâu không? Tớ có chút hoang mang trước sự kiện này.”
Victra nhăn nhó. “Nhân viên của Thành Trì vẫn còn lúng túng. Nhà Bellona đã chiếm giữ nơi này suốt một tháng. Adrius đã phải bắt giữ các Hồng để tìm gián điệp. Nhất là sau những gì đã xảy ra ở Attica. Đêm nay cậu ta đã bố trí người ở khắp nơi. Ô, khỉ gió. Bắt đầu rồi.” Cô đặt trả vòng nguyệt quế lên đầu tôi rồi kéo tôi về phía khoảng rừng thưa, nơi các Hoàng Kim đang tụ tập. Sevro ngáng đường, chặn chúng tôi lại.
“Darrow,” cậu nói nhanh, rồi nhìn sang Victra, “đi chỗ khác chơi.” Cô làm mặt xấu rồi rời đi.
“Cậu thích cô ấy,” tôi trêu chọc. “Tớ có thể thấy điều ấy.”
Cậu lờ tôi. “Ông ta vẫn chưa có mặt.”
“Fitchner ư? Cậu đã gọi ông ấy qua thiết bị hiển thị dữ liệu chưa?”
“Không kết nối được. Lão khốn ấy đã nói sẽ đến. Nên nếu lão ta chưa có mặt, thì chắc chắn đã có chuyện nghiêm trọng xảy ra. Tớ nên đi kiểm tra.”
“Đi đi.” Tôi chộp lấy tay cậu. “Nhưng gọi cả Ragnar. Và cẩn thận đấy.”
“Tớ lúc nào chẳng cẩn thận.”
Thật kỳ lạ khi nhìn cậu bỏ đi. Như thể đang nhìn cái bóng của chính mình đi khỏi và nhận ra có thể định mệnh của nó không gắn liền với tôi. Có lẽ vào phút cuối, vai trò của cậu sẽ quan trọng hơn tôi. Đó mới đích thực là đứa trẻ của cả hai thế giới.
Tôi đi theo đám đông qua những bụi cây. Những chiếc đèn lồng nhỏ làm tổ trên các cành cây, tắm khoảng rừng thưa trong ánh sáng hắng ấm áp. Không có mặt các Trắng, ở đây không có những lễ nghi. Lễ Khải Hoàn uy nghi bao nhiêu thì sự kiện này lại giản dị bấy nhiêu. Đám đông nhường đường cho tôi. Tôi bước trên con đường rải sỏi màu trắng, Lorn đang ngồi với lũ cháu của ông bên mép đài phun nước hình cá heo. Augustus ra hiệu cho tôi đứng gần hắn, cạnh bức tượng một trinh nữ mù đang cầm cán cân và một thanh kiếm. Nó bị phủ kín dưới những rặng tường vy. Chó Rừng nhập hội cùng chúng tôi.
“Tôi nghe nói chúng ta sẽ trở thành anh em,” tôi bảo hắn.
“Ai nói cậu không thể chọn gia đình cho bản thân nào?” Hắn liên tục nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. “Thà là cậu còn hơn gã khốn Cassius.”
“Có chuyện gì không ổn sao?” tôi hỏi.
“Lại có thêm nhiều yêu cầu tiếp ứng lương thực khốn kiếp.” Hắn rời mắt khỏi thiết bị hiển thị dữ liệu. “Xin lỗi. Tất cả mọi chuyện trên Sao Hỏa đều ổn, người anh em. Chỉ ước gì em gái của tôi có mặt ở đây. Cậu vẫn không biết nó đang ở đâu, phải không?”
Tôi lắc đầu. Cứ mỗi lần cái tên Ngựa Hoang được nhắc đến, cô lại càng thêm xa cách. Tôi không ngừng hy vọng cô sẽ xuất hiện, hùng dũng bước vào, để tôi biết mọi chuyện đều đã ổn. Nhưng có những mộng tưởng không thể trở thành sự thật.
“Vui lòng chú ý! Những người anh em tốt!” Augustus lớn tiếng nói, dẹp yên những tiếng thì thầm. “Cảm ơn mọi người.” Hắn đằng hắng và gửi lời chào đón tới nhiều vị khách của Sao Hỏa, gật đầu vói Đại Thống Đốc của Triton. “Mặc dù ly của chúng ta vẫn lấp lánh và bụng đã căng, thì đêm nay cũng sẽ không kéo dài mãi mãi.” Hắn nhìn quanh các vị khách của mình, giọng kiên định và khô khan trong làn không khí ẩm. Đom đóm tỏa sáng giữa những rặng cây.
“Chúng ta biết đây chỉ là bước khởi đầu. Chiến tranh sẽ còn đòi hỏi nhiều ở chúng ta. Nhưng không phải vì thế mà ta hồ đồ bỏ qua một chiến thắng như chiến thắng chúng ta đã chứng kiến chỉ vài tuần trước. Một khúc khải hoàn của ý chí, lòng trung thành và sức mạnh.”
“Toàn bộ cuộc diễu hành hoành tráng đó là dành cho họ. Còn những khoảnh khắc yên tĩnh như lúc này là dành cho chúng ta.” Hắn vỗ một cái vào vết sẹo trên mặt. “Ở nơi đây, bất chấp sự khác biệt giữa mỗi người, chúng ta có thể gật đầu và nâng cốc chức mừng một thành tựu vô song của ý chí. Nó được hoàn thành không phải chỉ nhờ vào sức của một người. Nhưng Cơn Mưa được phát động bởi một người. Nên, Darrow au Andromedus, chúng tôi hoan nghênh chào đón cậu.”
“Hoan hô, Thần Chết!” Lorn lên tiếng, có đôi chút giễu cợt tôi.
Những chiếc ly được nâng lên giữa khoảng rừng thưa trong lúc tiếng rì rầm tán thưởng vang lên. Và họ uống. Cảm giác thật trống trải khi quay sang trái và nhìn thấy Chó Rừng thay vì Ngựa Hoang, khi mỉm cười mà cảm thấy thật giả dối, biết rằng tất cả những điều này sẽ sớm sụp đổ. Dường như Victra cảm nhận được tâm trạng của tôi, nên cô nháy mắt và nghiêng cốc hướng về phía tôi.
Augustus ra hiệu cho Roque. Cậu tiến lên phía trước, tay kẹp chiếc hộp lớn làm bằng ngà voi. Cậu đặt chiếc hộp vào tay tôi và chặn một tay lên trên để tôi chưa được mở ra vội.
“Cậu và tớ đã cùng nhau trải qua nhiều điều.” Giọng cậu bình tĩnh và đều đặn. “Vào cái đêm tớ gặp cậu lần đầu, cậu đang ngồi trên sàn pháo đài Nhà Mars và nhìn vào vết máu trên tay. Cậu còn nhớ tớ đã nói gì không?”
Bàn tay còn lại của cậu chạm vào cổ tay phải của tôi, sự mềm mại là thứ của quá khứ, khi đôi bàn tay của chúng tôi còn ít chai sạn, ít sẹo hơn.
“Dĩ nhiên. ‘Nếu cậu bị ném vào vũng nước sâu và không chịu bơi, cậu sẽ chết chìm. Nên hãy tiếp tục bơi’,” tôi nhắc lại. “Tớ sẽ không bao giờ quên.”
“Chúng ta đã tiến xa biết bao.” Mắt cậu dò xét khắp khuôn mặt tôi, để ý từng vết nhăn, từng tì vết. Tôi nghiêng đầu, không biết liệu cậu đang tìm gì. “Tớ sẵn sàng trả gấp trăm lần số tiền khế ước của cậu để bảo vệ cậu.”
“Tớ biết, Roque.”
“Tớ sẵn sàng chết thêm cả trăm lần vì cậu, bởi cậu từng là bạn của tớ.”
Từng. Có điều gì đó trong giọng cậu khiến tôi phải nhìn quanh. Nhìn ra sau vai cậu, tôi thấy Victra đang thì thầm điều gì đó hài hước với Antonia và bà mẹ xương xẩu của họ. Lorn đưa những chiếc đĩa nhỏ đựng đầy bánh được một Hồng lùn xủn mang tới cho các cháu của mình. Nhưng ngay khi gã đầy tớ quay mặt lại, tôi cảm thấy choáng váng. Hắn quay người một cách hợm hĩnh, ngang tàng, không như bất kỳ tên Hồng nào khác từng được sinh ra trên đời, phá vỡ lớp vỏ bọc của mình chỉ trong nửa giây. Tôi biết kiểu quay người ấy. Tôi biết gã đàn ông ấy. Đó là Vixus. Chắc chắn là hắn. Mắt tôi đảo nhanh sang ả Hồng đã đưa cho tôi cốc whiskey của Lom. Lilath. Tì nữ của Chó Rừng, cô ả cài xương trên tóc, đồng lõa với Nhà Bellona. Chúng ăn mặc như các Hồng. Chúng là các Hoàng Kim đeo Mặt Nạ Thịt, đeo kính áp tròng.
Những con sói đội lốt cừu.
Tôi lùi xa khỏi Roque, đang chực hét lên thì cảm thấy bàn tay của cậu ghì chặt hơn, và tôi nhận ra cậu đang nói lời tạm biệt. Một cây kim trong chiếc nhẫn của cậu chọc vào cổ tay tôi. Nhẹ nhàng như nụ hôn mà cậu đặt lên má tôi lức này.
“Tạm biệt những kẻ xảo trá, bằng một nụ hôn chết tiệt.”
Chỉ hai từ mà đập tan cả nghìn lời nói dối.
Mặt lạnh lùng hơn bức tượng bằng cẩm thạch phía sau chúng tôi, Roque lùi lại và mở nắp chiếc hộp ngà voi. Thế giới của tôi sụp đổ trong tiếng kẽo kẹt khe khẽ từ các bản lề bằng bạc. Augustus thở gấp trong kinh hoàng khi nhìn thấy thứ đựng trong chiếc hộp. Và cách đó một bước chân, Chó Rừng mỉm cười với tôi, mắt đầy vẻ hằn học âm ỉ đã lâu. Hắn ngửa đầu ra sau như một con thú và cất lên tiếng gào rú chế nhạo, điên cuồng.
Dấu hiệu của sự kết thúc.
Victra đưa tay rứt Kiếm Lưỡi Mềm. Antonia lùi lại, rút khẩu súng từ chiếc khay của gã bồi bàn và bắn hai phát vào cột sống Victra. Ả bắn thêm hai phát vào cổ mẹ ả khi chưa ai kịp động đậy.
“ARCOS!” Augustus gào lên, rút Kiếm Lưỡi Mềm. “HỘ GIÁ!”
“NHỮNG KẺ GÀO RÚ, THEO TA!” Lorn gầm lên, đẩy lũ cháu của ông ra phía sau. “Bảo vệ Thần Chết!”
Đã quá muộn. Lilath rút con Dao Găm Xung bên dưới chiếc khay ngay lúc Lorn đứng dậy và cắt cổ ông từ phía sau. Lorn đưa tay chắn giữa cổ họng mình và con dao. Bốn ngón tay rơi xuống đất. Ông oằn mình, tựa người vào Lilath, túm chặt lấy cổ tay ả bằng bàn tay đầy máu. Tiếng rít của kiếm. Tiếng kêu gằn. Nỗi kinh hoàng lan rộng khi sự náo loạn chế ngự khoảng rừng thưa.
Chất độc lan khắp người tôi.
Tôi đổ ập xuống mặt đất, chiếc hộp rớt xuống đùi.
Lưng tựa vào bức tượng trinh nữ mù.
Tê liệt.
Chó Rừng bước đi giữa cuộc hỗn chiến, như một loài bò sát trên mặt băng. Hắn theo dõi những cú đâm, những nhát kết liễu, và thấy Lorn vẫn vật lộn với Lilath trong lúc ả tìm cách cắt cổ ông. Lorn đã lấy được một mảnh kính vỡ sắc nhọn từ mặt đất và đang vung tay chực đâm vào đùi Lilath thì Chó Rừng cúi xuống, nhìn Lorn trong khoảnh khắc, rồi chậm rãi đâm kiếm vào bụng ông.
“Họ sai rồi. Nội tạng của ông không phải làm từ đá.”
Mặt Lorn vặn vẹo trong kinh hoàng khi Chó Rừng đẩy kiếm lên trên. Cặp mắt của vị bậc thầy kiếm đạo hết nhìn tôi lại đến lũ cháu của ông. Ông gắng đứng dậy, tìm cách giải phóng chút thịnh nộ cuối cùng. Ông gượng nói điều gì đó. Nhưng cơ thể đã từ bỏ ông. Ông sẽ không bao giờ được nhìn thấy hòn đảo của mình một lần nữa. Không bao giờ được vỗ về con sư tử đầu chim. Không bao giờ được nghe thấy tiếng cười của các cháu, hay được gặp Lysander, đứa cháu mà tôi đã hứa sẽ trả cho ông. Tôi đã dẫn ông đến kết cục này. Tôi đã kéo ông ra khỏi cảnh thái bình cô lập mà ông khao khát, dù ông vốn biết mình không xứng đáng. Không lâu sau cặp mắt của ông đã chẳng còn nhìn vào bất cứ thứ gì nữa, và Chó Rừng rút kiếm ra, để Lilath kết thúc phần việc của mình bằng một đường cứa chậm rãi.
Tôi thốt ra một tiếng rên dài. Đó là tất cả những gì tôi đủ sức làm. Nước dãi chảy xuống cổ họng tôi. Victra bò lại gần tôi, máu nhỏ ra từ người cô. Roque đứng như một bức tượng, tách biệt khỏi tất cả những việc đang diễn ra.
Vũ khí xung kêu ro ro phía xa. Sấm xé toạc bầu trời khi những hình thù tối tăm xuất hiện, làm nứt hàng rào chắn âm. Chúng đến từ một con tàu lén lút lẻn vào. Lính tuần tra đang ở đâu?
Các Đá Nham Thạch và Pháp Quan đổ bộ giữa khoảng rừng thưa, đáp thịch xuống mặt đá. Chúng đuổi theo những người bỏ chạy khỏi cảnh tàn sát để tiến vào khu vườn, lặng lẽ hạ sát họ. Antonia chỉ đạo cuộc tàn sát, kết liễu những người kế thừa của gia tộc cô ta, đặt đấu chấm hết cho các dòng dõi có tuổi đời nửa thiên niên kỷ. Bắt giữ tù binh. Lilath cười lớn vói Vixus. Chúng lột bỏ những chiếc Mặt Nạ Thịt và lắc mái tóc màu vàng kim. Phía sau chúng, Aja uy nghi đáp xuống, bộ chiến giáp của ả lóe lên trong ánh sáng của những ngọn đèn lồng. Ả dõi mắt nhìn cuộc tàn sát, mặt tối sầm và thỏa mãn. Tôi gần như chẳng để ý đến ả, vì một người bạn cũ đã đáp xuống bên cạnh cô ta. Cassius.
“Virginia đâu?” hắn hỏi.
“Tôi e rằng nó mất tích rồi,” Chó Rừng nói.
“Được cảnh báo trước ư?”
“Hờn dỗi. Đôi uyên ương cãi cọ.”
Victra tìm cách bò đến mắt cá chân tôi. Một vệt máu nhuộm đỏ quãng đường từ chỗ cô bị đâm đến chỗ cô đang bò. Môi cô đỏ chót. Tôi không thể cảm thấy cái chạm tay của cô. “Tôi đã không biết,” cô thì thầm. “Darrow, tôi đã không biết.”
Aja cúi xuống thi thể của Lorn, lấy thanh Kiếm Lưỡi Mềm từ thắt lưng ông và vuốt mắt cho thầy mình yên nghỉ mãi mãi. Ông thậm chí chưa kịp rút nó ra. Cassius đến gần hơn, dừng lại dưới chân tôi, hắn quỳ xuống và nhìn tôi.
“Hắn có cử động được không?” hắn hỏi Roque.
“Không. Nhưng hắn nghe được.”
“Mày đã giết cả gia đình tao, Darrow. Tất cả bọn họ. Tao và Julian là một chuyện. Nhưng còn lũ trẻ? Tại sao mày có thể làm vậy?” Tôi không biết hắn đang nói gì. “Tao sẽ tìm được Sevro, sẽ tìm được Ngựa Hoang. Và tao sẽ không rủ lòng từ bi.” Hắn chạm vào cán kiếm tráng men của mình bằng cánh tay mới.
“Anh không thể giết hắn,” Roque nói từ phía sau Cassius. “Anh biết hắn là thứ gì.” Roque đặt một tay lên vai Cassius. “Cassius, lệnh của Hội Chủ đã rất rõ ràng.”
“Giải phẫu để phân tích,” Cassius lẩm bẩm. Hắn nhìn tôi, và dường như chưa từng có thời người đàn ông này gọi tôi là anh em, chưa từng có cái hy vọng bản thân mỗi người sẽ đạt đến ngưỡng như lức này. Hắn thô bạo cầm lấy tay tôi. Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ hắn đang bắt tay tôi. Nhưng thay vào đó, hắn cướp lấy chiếc nhẫn mà tôi đã kiếm được cho mình. Chiếc nhẫn con sói sắt mà tôi đã phải giết em trai hắn để sở hữu. Không có nó, ngón tay tôi thật trơ trọi.
Hắn đứng dậy, lừng lững trước mặt tôi, chẳng giống một con đại bàng, mà giống một con kền kền đẹp đẽ. “Julian. Lea. Pax. Quinn. cỏ Dại. Quái Điểu. Ván Mục. Tactus. Lorn. Victra. Họ đáng được nhận nhiều hơn là chết vì một tên nô lệ.” Nói xong những lời ấy, hắn bỏ tôi lại với Roque.
Cả thế giói im lặng, chỉ còn tiếng khóc thút thít và tiếng rền rĩ của còi báo động. Bên cạnh tôi, Victra giương mắt nhìn Cassius bước đi, sinh mạng chảy ra từ cô, cặp mắt sắc sảo của cô ngẩng lên nhìn tôi bối rối.
“Chúng ta phải khẩn trương lên,” Aja tiến vào giữa cuộc thảm sát. “Họ đã biết chúng ta ở đây. Mang theo cha cậu và đi thôi.”
Chó Rừng gật đầu. “Vui lòng chờ một chút.”
Cách đó vài mét, Augustus đang bị ba gã bồi bàn ghì chặt xuống đất. Chúng dựng hắn dậy khi Chó Rừng đến gần, bước qua thi thể bị mạo phạm của Lorn.
“Mặt Nạ không được như cậu thích sao, Darrow?” hắn nói với tôi. “Tôi đã làm riêng nó cho cậu sau khi cậu bộc lộ thân phận của mình ở Attica.”
Chó Rừng quay sang cha hắn. “Cha thấy thế nào? Đây có phải một thủ đoạn xứng đáng với tên tuổi của cha không?”
“Đồ quái vật.” Augustus nhổ vào mặt hắn. “Mày đã làm gì?”
“Vậy là cha không cảm thấy tự hào?” Chó Rừng chùi nước bọt và nhìn vào nó. “Khỉ thật.”
“Hãy dừng việc này lại. Con trai. Con đã hủy hoại chúng.
“Adrius…” Aja sốt ruột nói. “Chúng ta phải đi thôi.”
Chó Rừng tiến lên phía trước. “Giờ ông lại gọi tôi là con trai sao?” Hắn tặc lưỡi trách móc và vuốt thẳng áo khoác cho cha hắn. “Tôi có phải con của ông khi ông đặt tôi lên một tảng đá và để tự nhiên đến mang tôi đi? Suốt ba ngày. Tôi chỉ là một đứa trẻ. Thậm chí Ủy Ban cũng không muốn tiến hành Tiêu Hủy. Nhưng ông đã nghĩ tôi quá yếu ớt, và Claudius quá mạnh mẽ. Hắn có còn mạnh mẽ khi tôi để Karnus vùi hắn vào lòng đất nữa không?”
Môi cha hắn run rẩy. “Cái gì?”
“Tôi đã trả cho Karnus au Bellona bảy triệu đồng và sáu Hồng để làm nhục cô ả của Claudius. Tôi biết lòng tự tôn của Claudius sẽ dẫn hắn vào tròng. Buồn cười ở chỗ… đó là tiền của ông. Tôi đã xin ông để có thể đầu tư cho tương lai của mình. Và tôi đã làm đúng như vậy.” Hắn cau mày. “Cha à, cha thực sự đã nghĩ một đứa trẻ mười tuổi lại thèm quan tâm đến thị trường chứng khoán ư? Đáng lẽ cha phải nhạy bén hơn.”
“Mày đã giết Claudius.” Giọng Augustus vỡ òa trong kiệt quệ và hắn đổ nhào vào vòng tay của những kẻ đang túm lấy hắn, run rẩy đau thương. “Mày đã giết con trai ta.”
Điều này sẽ bóp nát trái tim Ngựa Hoang.
“Tôi là con trai ông,” Chó Rừng khinh bỉ nói. “Tôi là đứa con ngoan. Tôi đã tôn thờ ông. Tôi đã sợ ông. Tôi đã nghe lời ông. Tôi đã học những gì ông muốn tôi học. Tôi đã đến những nơi ông muốn tôi đến. Tôi đã chỉ làm theo những gì ông yêu cầu. Thế nhưng tôi vẫn là không đủ.”
Augustus lắc đầu, sức lực kiệt quệ khi các Pháp Quan cùm tay hắn bằng còng từ tính. Mắt hắn nhìn lên con quái vật mà hắn đã tạo ra. “Đáng lẽ tao phải bóp cổ mày khi còn nằm nôi.”
“Thôi nào, cha…”
“Mày không phải con trai ta.”
Adrius khựng người. Bằng những lời ít ỏi ấy, Augustus đã thả ra một thứ gì đó bất định. Và một phần nhỏ vẫn bấu víu lấy hy vọng được yêu thương trong con người Adrius biến mất, chỉ để lại Chó Rừng.
“Vậy thì vĩnh biệt hy vọng, cùng với hy vọng, vĩnh biệt nỗi sợ. Vĩnh biệt sự ăn năn: tất cả những gì tốt đẹp đối với tôi đều đã mất.” Hắn thì thầm với một phần xa xăm đang tắt lịm của bản thân trong lúc hờ hững nhấc khẩu súng đặt lên trán cha hắn. “Ác quỷ, hãy là đức hạnh của ta.”
“Dừng lại!” Aja tiến lên phía trước. “Adrius! Nhân danh Hội Chủ…”
Chó Rừng bắn vào đầu cha hắn.
Kẻ sát hại Eo ngã xuống sàn, và tôi cảm thấy sự trống trải lan khắp người. Cái chết sinh ra cái chết sinh ra cái chết. Đây là điều mà Vũ Công đã cảnh báo tôi. Đây là lý do tại sao Ngựa Hoang nói không nên tin tưởng anh trai cô. Đây là lý do tại sao các bạn của tôi sẽ chết. Là lý do tại sao tôi sẽ chết. Vì các bạn đã tin ở tôi, và tôi không thể địch lại con quỷ này.
Ai có thể?
“Con rắn độc ngu ngốc!” Aja thét lên. “Hội Chủ cần hắn để điều đình với Vành Đai Ngoài! Quỷ tha ma bắt.” Bà ta ngẩng lên trời khi những vệt lửa đốt cháy màn đêm. Có người đang đến từ thượng tầng khí quyển. Vũ khí xung bay khắp Thành Trì khi các Pháp Quan chạm trán quân tiên phong của Augustus và Lorn.
“Tôi đã cho cô chiến lợi phẩm này,” Chó Rừng hất hàm về phía tôi, nói. “Đừng rên rỉ nữa.” Hắn kiểm tra thiết bị hiển thị dữ liệu của mình và chỉ vào các vệt lửa. “Nhà Telemanus đang đến. Trừ phi cô muốn chơi đùa cùng họ, tôi kiến nghị chúng ta hãy đi thôi.”
Cassius đồng tình. “Lorn và Augustus đã chết. Đội quân này sẽ suy tàn.”
Aja lệnh cho các Pháp Quan lên tàu con thoi của mình. Chúng đến xốc tôi đứng dậy. Bàn tay Victra đặt trên chân tôi tuột dần. Mắt cô nhắm chặt.
“Roque,” tôi lẩm bẩm dưới ảnh hưởng của chất độc. “Người anh em…”
“Không. Không,” cậu nói, không phải là một con quái vật, mà vẫn là bản thân mình, vẫn lặng lẽ và điềm tĩnh, nếu không muốn nói là buồn đến nỗi khiến người ta khiếp đảm. “Ngươi là con trai của Đỏ. Ta là con trai của Hoàng Kim. Thế giới nơi chúng ta là anh em đã mất.” Nhưng cậu vẫn lại gần, cúi người, với hai bàn tay thanh mảnh, cậu mở chiếc hộp ngà voi trên đùi tôi ra. “Trong thế giới này, quyền lực của Hoàng Kim sẽ không bao giờ suy tàn.”
Tôi nhìn vào trong chiếc hộp và trái tim tôi vỡ vụn.
Tất cả những gì đã có, tất cả những gì sẽ có, đã sụp đổ. Ước mơ của Eo đã tan vào bóng đêm. Bất kể mọi người đang ở đâu, đừng quay lại thế giới này, Sevro, Ngựa Hoang. Có quá nhiều khổ đau. Quá nhiều nỗi buồn để có thể hàn gắn.
Tôi nhìn vào trong chiếc hộp và thấy thủ cấp của Fitchner trừng trừng nhìn mình, hốc mắt trống không, nho nhét đầy miệng. Ares, niềm hy vọng duy nhất mà chúng ta có, người đã đỡ tôi đứng dậy khi tôi gục ngã và cho tôi cơ hội để đạt được một điều gì đó tốt đẹp hơn là sự trả thù, đã bị hạ sát. Và tôi biết chúng tôi đã lụi tàn.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Latin: Per aspera ad astra - “Con đường khó khăn dẫn tới những vì sao” hay “Vượt qua chông gai để vươn tới những vì sao”.