Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

18

Image

NHỮNG VỆT MÁU

Cha tôi đã từng nói với tôi rằng một Chim Lặn không bao giờ được ngừng tay. Nếu bạn ngừng tay, mũi khoan sẽ mắc kẹt. Nhiên liệu sẽ cháy quá nhanh. Sản lượng sẽ bị thiếu hụt. Bạn không bao giờ được dừng lại, chỉ được đổi mũi khoan nếu nhiệt sinh ra từ lực ma sát quá nóng. Sự thận trọng đứng hàng thứ hai. Sử dụng quán tính và đà của mình. Đó là lý do tại sao chúng tôi nhảy. Biến chuyển động thành nhiều chuyển động khác. Chú Narol lại luôn nói tôi phải dừng lại. Và ông đã sai. Nhiều mũi khoan đã gãy vì ông.

Nhưng xét cho cùng, chú Narol đã sống lâu hơn cha tôi, nên có lẽ chú ấy có lý.

Những Kẻ Gào Rú cùng tôi nhảy ra ngoài cửa sổ và lao vào cơn bão đen mà không ngừng lại. Chúng tôi rơi tự do, xuyên qua mây mà không dùng đến Ủng Trọng Lực của mình. Như những cơn mưa đen gào lên, rơi xuống mặt đất. Tôi là người đầu tiên. Tôi cảm thấy bọn họ đang rơi phía sau mình. Những Kẻ Gào Rú của tôi. Ban đầu không khí khá loãng. Tôi nín thở. Tròng mắt tôi tưởng chừng như đóng băng trong hốc. Nước mắt tuôn chảy. Người tôi run rẩy khi gió lạnh táp vào da thịt.

Lúc này chúng tôi đã sử dụng Ủng Trọng Lực để bay qua Thành Trì. Men theo những đám mây để tránh bị phát hiện. Những căn biệt thự hiện ra bên dưới. Những tòa nhà, vườn hoa và công viên, các doanh trại và những quảng trường có tượng đài. Một chiếc phi cơ Cánh Gãy cắt qua bầu trời. Chúng tôi nấp sau một đỉnh tháp và ẩn mình ở đó như những con nhện cho đến khi máy quét báo rằng chiếc phi cơ đã đi khuất. Tôi run rẩy giữa những người bạn mặc áo giáp của mình. Rồi chúng tôi lại bay xuống. Chỉ còn một nghìn mét nữa là đến biệt thự. Cỏ Dại đang cầm món quà của Sevro vắt vẻo sau lưng cậu, nó khiến cậu bị chậm lại đôi chút.

Tôi đáp xuống bức tường vây quanh biệt thự ngăn cách nó khỏi các khu vực khác, nơi những danh gia vọng tộc đang nơm nớp lo sợ những gì đêm tối có thể đem đến.

Lúc này, khi chúng tôi tới gần mặt đất thì trời đã ấm hơn. Những Kẻ Gào Rú đáp xuống bên cạnh tôi, trông như những hình đầu thú gắn trên tường kiểu Gothic. Bóng tối chiếm lĩnh mặt đất của khu biệt thự.

“Chúng ta đã đến sớm chăng?” tôi tự hỏi. Không có dấu hiệu của những trận chiến. Nhưng đèn đã tắt.

“Hoặc đã muộn,” Sevro nói, “nếu họ đã bị giết sạch khi đang ngủ.”

“Việc đó phải được dàn dựng như một vụ tàn sát do Nhà Bellona cầm đầu. Hội Chủ sẽ không muốn bị nhúng chàm.” Nhưng điều đó có nghĩa lý gì? Nhà Bellona sẽ đến cùng các Xám, các Đá Nham Thạch, các Hoàng Kim, và bất chấp thanh danh được ca tụng, chúng sẽ hủy diệt tất cả không chừa ai kể cả phụ nữ lẫn trẻ nhỏ. Ta không thể nhấc chân ra khỏi cổ họng của kẻ thù mà vẫn giữ được quyền lực, như chúng đã giữ suốt hàng trăm năm.

Nhưng vụ tàn sát sẽ diễn ra trong thầm lặng. Hội Chủ có thể điều khiển Thành Trì, nhưng hỗn loạn sẽ thu hút sự chú ý của những cặp mắt cú diều, những biến cố khôn lường, và nó sẽ khiến bà ta trông có vẻ yếu đuối. Sẽ tốt hơn nếu ra tay tận diệt. Sẽ tốt hơn nếu nói Nhà Bellona đã ra tay và kệ xác mọi người nghĩ gì. Nếu Augustus chết, có lý do gì để phải thương tiếc? Đó là cách nghĩ của các Hoàng Kim. Nhưng nếu họ còn sống, nếu họ thoát được cuộc truy sát… đó lại là chuyện hoàn toàn khác.

“Quinn.” Tôi rướn người lại gần để có thể nghe thấy tiếng thì thầm của cô.

“Tầm nhìn quá rõ. Nếu có thiết bị quang học, chúng sẽ phát hiện ra chúng ta đang ở trên tường.” Cô chỉ về phía mái nhà. “Chúng ta có thể đột nhập vào đó. Kiểm tra từng tầng một.” Tôi nghe ra sự lo lắng trong giọng cô.

“Chúng ta sẽ giải cứu Roque,” tôi nói. “Tớ hứa đấy.” Tôi vỗ vào tay cô. “Sevro, bao lâu nữa sẽ có tàu?”

“Mười phút nữa Ngựa Hoang sẽ tới,” Sevro nói.

Tôi bẻ cổ và lau nước mưa giữa các ngón tay. “Per espera ad astra.”

“Vượt qua chông gai để vươn tới những vì sao,” Sevro cười khùng khục. “Màu mè gớm quá. Omnis vir lupus.” Mỗi người đều là một con sói. Những Kẻ Gào Rú nhìn nhau mỉm cười, rồi chúng tôi rời khỏi tường.

Chúng tôi đáp xuống mái nhà. Trong im lặng và giữa bóng tối. Cỏ Dại ở lại trên bức tường cao với món quà của Ngựa Hoang quằn quại trong túi. Như thú rình mồi, chúng tôi khẽ đi qua mái ngói bằng đất sét, qua cửa sổ tầng bảy của biệt thự, hai người vào một lúc. Đây là một khu phức hợp. Có hàng chục phòng. Bảy tầng. Vòi phun nước có ở khắp nơi. Những bồn tắm. Tầng hầm. Các phòng xông hơi. Máy dò hồng ngoại của chúng sẽ trở nên vô dụng vì có quá nhiều đường nước nóng. Nơi này im ắng như một hầm mồ.

Chúng tôi rón rén kiểm tra từng phòng, uyển chuyển bám sát nhau như nước chảy, chúng tôi đã làm thế này hồi còn ở Học Viện. Sevro và Cây Kế đi trước do thám, Ủng Trọng Lực đã được tắt để không phát ra tiếng động. Không có ma nào. Phòng nào cũng vắng tanh, giường chưa được dọn, kể cả giường của Đại Thống Đốc. Người Nhà Augustus không có mặt ở đây. Vậy họ đang ở đâu?

Họ không được vũ trang, chỉ có đâu vài bộ áo giáp, Kiếm Lưỡi Mềm và vài chiếc Găng Xung. Các vệ sĩ đã bị tàn sát khi họ còn chưa quay trở lại căn biệt thự. Augustus và đoàn tùy tùng của hắn không thể trèo tường. Có lẽ họ đã dùng Ủng Trọng Lực để trốn thoát? Nhưng nếu làm vậy họ sẽ bị phát hiện. Sẽ bị bắn hạ. Chúng tôi lẻn vào được chẳng qua là vì không ai ngờ đến.

“Bị bắt cả rồi ư?” Sevro hỏi.

Không. Đêm nay, đối với các Pháp Quan, người của gia tộc Augustus chỉ có giá trị khi đã chết.

Bụp.

Tất cả chúng tôi nhìn nhau. Trường Chắn Âm vừa được dựng lên. Một Trường Chắn Âm khổng lồ. Và chúng tôi đang ở bên trong nó. Nhiều khả năng, toàn bộ khu biệt thự đang ở bên trong nó. Có điều gì đó sắp xảy ra. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một chiếc bóng đang di chuyển trên bãi cỏ của khu vườn. Ba chiếc bóng trong cơn mưa. Tôi cúi đầu xuống nấp và ra hiệu cho Sevro. Các Pháp Quan. Chúng mặc Áo Choàng Tàng Hình. Tim tôi đập bình bịch trong lồng ngực.

Sevro lại gần cửa sổ, dợm nhảy ra ngoài để tìm cách tiêu diệt chúng. Tôi kéo cậu lại.

“Cậu định làm cái quái gì thế?” tôi thì thầm.

Cậu quắc mắt. “Tớ muốn giết chúng.”

“Quỷ tha ma bắt, chưa phải lúc. Chúng ta không phải một đội quân.”

Không có ai trên tầng bảy. Chúng tôi đi xuống cầu thang cẩm thạch xoắn ốc. Những bộ giáp được bôi trơn của họ khẽ kêu lên kèn kẹt, vọng xuống những cầu thang sâu hoắm. Chúng tôi có thể nhìn thấy sàn nhà bằng cẩm thạch của tầng một còn cách chừng ba mươi mét bên dưới, nhưng không có động tĩnh gì. Những giọt máu đầu tiên được tìm thấy ở tầng sáu, rỉ ra từ phòng xông hơi. Tôi mở cửa, tim vọt lên tận cổ, chuẩn bị sẵn tinh thần để nhìn thấy các Hoàng Kim bị phanh thây. Cảnh tượng còn buồn thảm hơn thế.

Hơn hai mươi Hồng, Nâu và Tím đã trốn trong phòng này. Nhà Bellona và các Pháp Quan đã tìm thấy họ. Đồ sát họ. Cảnh tượng ấy khiến người ta khó ở. Cái chết nào cũng diễn ra gọn ghẽ. Các vết đâm vào sọ. Chứng tỏ những đầy tớ đáng thương này đã có ít cơ hội chống cự đến mức nào. Các Hoàng Kim đã giết họ như giết những con gia súc. Tôi điên cuồng tìm quanh những xác chết, hy vọng sẽ không tìm thấy bà. Thầm cầu nguyện. Bà không ở đây - chắc hẳn Theodora đang ở cùng những người còn lại.

Một cơn thịnh nộ tái ngắt chiếm lấy tôi. Tôi cảm thấy nó thẩm thấu sang Những Kẻ Gào Rú.

Chúng tôi tìm thấy xác Hoàng Kim đầu tiên ở cầu thang dẫn xuống tầng năm. Một hiệp sĩ già của gia tộc chúng tôi. Cái chết của ông không được đẹp mắt. Chúng tôi tìm thấy một xác chết khác bên ngoài Thang Trọng Lực. Dường như anh ta đã ngã xuống khi đang bảo vệ thang máy trong lúc những người còn lại trốn thoát.

Bên ngoài cửa sổ, tôi thoáng thấy một Kỵ Binh của Augustus, kẻ đã mỉa mai khả năng đánh kiếm của tôi khi ở trên phi thuyền mới một ngày trước thôi. Cô ta vội chạy từ dãy nhà ra ngoài vườn. Một cái bóng hiện ra từ đêm tối. Một Pháp Quan Hoàng Kim mặc áo giáp đen gắn tua rua tím đang đuổi theo cô ta. Hai Đá Nham Thạch của Nhà Bellona bao vây cô ta, buộc cô ta phải quay lại đối diện với kẻ đang truy đuổi mình. Hắn giết cô ta chỉ bằng một cú chém. Không thể cứu vãn. Cái chết của cô ta diễn ra quá nhanh. Một giây trước cô ta còn thở gấp, sợ hãi và chạy trốn. Giây tiếp theo, hai nửa người cô ta đã rơi xuống mặt đất.

“Những gã Pháp Quan này không đùa giỡn với con mồi của chúng,” Sevro lầm bầm. Quinn nhìn tôi, mắt lần theo sự thiếu vắng bộ chiến giáp lẫn mũ bảo hộ của tôi. Cô đưa mũ của mình cho tôi. Tôi tảng lờ cô.

“Darrow, bọn tớ đi suốt cả quãng đường như vậy không phải để nhìn cậu chết vì một cú đánh vào đầu.”

“Giữ lấy nó đi,” tôi nói với cô. “Roque sẽ viết hàng nghìn bài thơ máu me be bét nếu cậu bị dù chỉ một cái u trên đầu.”

“Cứ giữ lấy mũ đi, Quinn,” Sevro van vỉ. “Chẳng qua tớ ghét thơ thôi.”

Tôi để thanh Kiếm Lưỡi Mềm đi mượn của mình trượt vào lòng bàn tay và di chuyển khắp tầng. Máu trong người tôi chảy rần rần mỗi khi tôi đứng trước cửa từng căn phòng. Tôi lường trước việc tìm thấy xác Roque. Thấy thân thể bị cắt xẻ của Victra.

Sevro giơ tay lên khi đứng ở cầu thang tầng bốn và vẫy tôi lại gần. Tôi cùng Quinn tiến lại gần rồi nhìn xuống. Bụi đang bay lên dưới cầu thang hình xoắn ốc. Bên dưới, ở tầng một, những chiếc bóng đang di chuyển. Nhưng không có bất kỳ một tiếng động nào. Sevro cúi người và đặt một mảnh vỡ lên rìa lan can, ra hiệu cho tôi quan sát. Những Kẻ Gào Rú tập trung xung quanh, nhìn chằm chằm vào nó, và tôi cứng dơ người. Mặc dù không hề có tiếng động, nhưng mảnh vỡ đang khẽ rung lên.

Có chấn động trong tòa nhà.

Không để Sevro và những người khác kịp ngăn cản, tôi đã nhảy khỏi lan can và bay xuống giữa cầu thang xoắn với vận tốc gấp mười lần vận tốc mà trọng lực mặt trăng này cho phép. Bụp. Tôi tiến vào Trường Chắn Âm thứ hai, và âm thanh của chiến trận ầm vang quanh tôi. Những tiếng nổ rung chuyển, tiếng gào thét, tiếng súng rít lên khi đạn rời khỏi nòng, vũ khí xung rền rĩ như những con ma loạn trí. Ngay trước khi hạ cánh, tôi đã tắt ủng Trọng Lực của mình, dừng lại đột ngột. Tôi đáp mạnh xuống nền cẩm thạch và vung kiếm quanh đầu tung ra một cú móc dữ dội. Bốn Pháp Quan Xám bỏ mạng. Tám tiếng phịch vang lên khi thứ gì đó rớt xuống sàn nhà. Áo Choàng Tàng Hình của chúng rã ra như lóp băng mỏng bám trên cửa sổ tan chảy khi gặp hơi thở nóng.

Thi thể rải rác khắp hành lang. Gạch vụn. Lửa. Các Xám và Đá Nham Thạch truy đuổi những Hoàng Kim của Augustus. Sáu gã Xám áp đảo hai Hoàng Kim bằng súng trường, những viên đạn từ bắn vào lá chắn cho đến khi chúng quá tải và oằn vào phía trong, nuốt chửng cánh tay trái của các Hoàng Kim. Đạn va vào Trường Chắn Xung đang bao phủ cơ thể họ, làm chập mạch điện. Các Xám tiến tới trước với sự chuẩn xác do tôi luyện, bắn thẳng vào những cái đầu đội giáp của các Hoàng Kim. Những bộ giáp kiên cố nhất trong Hệ Mặt Trời lõm vào và kẻ bị bắn bỏ mạng. Các Xám quay lại, chĩa súng trường của chúng vào tôi, và Những Kẻ Gào Rú đáp xuống như thác chảy xung quanh tôi. Những chiếc khiên chắn màu đen rung lên quanh miếng giáp bảo vệ cẳng tay trái của họ. Họ chặn những viên đạn đang bay tới. Sevro rời khỏi đội hình. Quinn theo sau. Họ thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma, di chuyển như hai làn khói sinh đôi. Bằng cách nào đó họ xuất hiện giữa những gã Xám, rồi quay trở lại bên cạnh tôi trước khi chúng ngã xuống.

Nhiều đạn dược dội vào đội hình của chúng tôi hơn, suýt chút nữa đã lấy đi cái đầu trần của tôi. Tôi núp sau những người bạn được trang bị chiến giáp của mình. Nỗi kinh hoàng tràn ngập trong tôi. Một gã Xám nhảy vào hành lang và bắn Đạn Vi Mô vào chúng tôi. Ba mươi quả bom siêu nhỏ phát tán như ong bầu vỡ tổ. Cây Kế và Ván Mục đẩy lùi loạt bom bằng Găng Xung của họ. Một ngọn lửa xanh dương bùng lên khắp hành lang. Loạt đạn thứ hai gầm lên ngay sau đó. Quinn nạp năng lượng cho chiếc Găng Trọng Lực của mình và vụt những quả bom ngay trước khi chúng kịp nổ. Chúng đổi chiều, bay ngược về hướng xuất phát, dội vào tổ lính Xám và phát nổ.

Chúng tôi sẽ không trụ được lâu. Không gì có thể trụ được, tôi đưa ra quyết định khi ba Đá Nham Thạch của Nhà Bellona tiến vào tầm ngắm, Karnus au Bellona theo sát gót. Trong số bạn bè tôi sẽ có người phải chết ở đây nếu chúng tôi chống lại tất cả những kẻ đang tấn công. Có một cách khác tốt hơn. Một cách khôn ngoan hơn.

“Sevro, mở đường đi!” tôi thét, chỉ lên khe hở giữa cầu thang, cách chúng tôi bảy tầng. Cậu bắn Găng Xung và những tảng đá đổ xuống như mưa quanh chúng tôi, bị Găng Trọng Lực của Quinn ngăn lại. Sevro bắn thêm lần nữa và nước mưa trút xuống qua lỗ hổng, xoáy quanh lớp bong bóng trọng lực mà Quinn đã tạo ra. Tôi đứng thẳng dậy và hét, “Theo tớ!”

Chúng tôi thoát khỏi mớ hỗn loạn trước khi các Pháp Quan kịp tấn công. Tôi dừng lại ở độ cao hai trăm mét phía trên khu biệt thự. Gió giật dữ dội. Tôi không có kế hoạch gì khi lao xuống tầng trệt. Tôi đã chỉ nghĩ đến những người bạn của mình. Giờ thì tôi biết Những Kẻ Gào Rú và tôi sẽ bị giết chết nếu chúng tôi chống trả. Tôi để lưỡi kiếm cuộn tròn một cách an phận trên cánh tay. Tôi ra chỉ thị cho Những Kẻ Gào Rú làm theo rồi xông vào bóng đêm.

“AJA!” Những Kẻ Gào Rú bay sát lại gần tôi, căng thẳng khi thấy chúng tôi lơ lửng phía trên khu biệt thự mà không hề được che chắn. Cơn bão trút những màn mưa lên người chúng tôi. “AJA!”

Một đám đông các Pháp Quan tháo bỏ Áo Choàng Tàng Hình gần suối nước nóng và con phá, nơi những tia hồng ngoại chiếu vào cảnh hỗn loạn do nhiệt độ của nước. Hai Pháp Quan phóng lên từ khu vườn, bay qua những ngọn thông, một trong số chúng là Kẻ Ô Danh. Hắn bay lại gần hơn, chĩa Găng Ion vào đầu tôi.

“Bỏ thứ khốn kiếp đó ra khỏi đầu ta, đồ Ô Danh nhãi nhép. ngươi không nhận ra chủ nhân của mình sao?” Một Pháp Quan Hoàng Kim nhập bọn cùng hắn. Tôi không nhận ra cô ta. Chiếc mũ đội đầu hình cự xà của cô ta tan vào bộ giáp tím đen, bóng bẩy hơn giáp của gã Đá Nham Thạch. Khuôn mặt sắc cạnh và tàn nhẫn như một lưỡi rìu.

“Varga, hạ vũ khí xuống,” cô ta quát tháo. Gã Ô Danh hạ vũ khí. Chiếc mũ đội đầu của hắn tan vào áo giáp, và tôi nhận ra Varga là đàn bà. Một Đá Nham Thạch thấp hơn tôi một cái đầu, hình xăm bộ tộc chiếm trọn khuôn mặt xanh xao của cô ta. Mái tóc bạch kim phe phẩy sau lưng. Mặt cô ta có nhiều sẹo hơn cả người tôi.

“Đồ chó mực,” Sevro cáu kỉnh. “Tớ sẽ bắn chết ả nếu ả còn dám cắn càn.”

“Các người là tiểu đội ở cầu thang ư?” Ả Hoàng Kim nhìn chúng tôi, không biết phải nghĩ gì về tôi và Những Kẻ Gào Rú. “Các người đã giết lũ Xám của tôi.”

“Đừng khóc vì những gã Xám,” tôi nói. “Chúng đã cả gan giơ tay chống lại chúng tôi.”

“Tại sao cậu lại ở đây?” cô ta lau nước mưa khỏi mặt. “Hội Chủ đã ra lệnh cho cậu phải ở trong phòng tối nay. Cậu là người đã cắt điện phải không?”

“Việc của tôi cũng là của Hội Chủ.” Cô ta không thể không tin tôi.

Cô ta ngập ngừng trong giây lát, và tôi nhận ra mắt cô ta có thiết bị quang học. Cô ta đang kiểm tra dữ liệu. “Cậu nói dối.”

Vũ khí của ả Ô Danh lại được chĩa lên.

“Cô biết tôi là ai, Pháp Quan,” tôi vận hết uy quyền để nói. “Cô cũng biết tôi không nằm trong danh sách phải giết. Tôi có lệnh miễn xá.”

“Đã bị thu hồi.”

“Vậy thì hãy đưa tôi đến gặp Aja.”

“Aja không ở đây.”

“Đừng nói dối tôi.”

Thiết bị quang học của cô ta nhấp nháy trong tròng mắt khi nhận một lệnh điện tử. “Đi theo tôi.”

Chúng tôi đáp xuống những tảng đá trắng và đi theo ả Pháp Quan qua rặng cây về phía con phá, nơi những dòng suối nước nóng cắt ngang.

“Cậu đang làm gì vậy?” Servo thì thầm vào tai tôi, mắt nhìn Varga. Cậu ngoắc ngón giữa vào ngón trỏ giơ về phía cô ả.

“Tớ đang lợi dụng món quà mà cậu mang theo.”

Aja đứng giữa khu vườn, vây quanh là nhà Bellona - hai Hoàng Kim, còn lại là các Đá Nham Thạch. Chỉ có duy nhất một Kẻ Ô Danh, Varga. Con phá nhả ra những cuộn hơi nước, quấn quanh hai vai Hiệp Sĩ Prote. Bà ta dửng dưng đứng ngắm dòng nước, như một đứa trẻ ngắm ngọn lửa trại, đợi cho khúc củi cháy rụi.

“Darrow?” Aja nói mà không nhìn vào tôi. “Cậu không ở trong phòng mình.” Bà ta nhìn Những Kè Gào Rú thăm dò, nhận ra họ. “Và cậu đã giết người của tôi. Fitchner đã nghĩ sai về cậu.”

“Tôi có thứ bà muốn,” tôi nói sắc lạnh. “Nhưng trước hết hãy bảo những con chó của bà cút đi đã.”

“Chúng đã tìm cách bỏ trốn trước khi chúng tôi đến, cho dù Ủng Trọng Lực đã bị thu hồi. Một cố gắng ngớ ngẩn. Chúng đã tìm cách liên lạc với Nhà Julii, nhưng họ đã bị mua chuộc.”

“Victra?” tôi hỏi. Cô ta đã phản bội chúng tôi.

“Vẫn còn sống. Cùng những kẻ khác. Cô ta sẽ được tha mạng nhờ sự hợp tác của mẹ cô ta. Hai chiến hạm của Augustus đã tìm cách thoát khỏi sự phong tỏa trên quỹ đạo. Chúng tôi đã bắn hạ chúng. Người của gia tộc Augustus chẳng khác gì những con lửng bị dồn vào đường cùng.”

“Là những con sư tử,” tôi nhắc bà ta.

Bà ta búng vệt máu khỏi lưỡi kiếm. “Không hẳn.”

“Còn ai sống sót không?” Tôi gắng không để lộ sự hoảng hốt trong giọng nói và liếc nhanh về phía khu biệt thự.

“Còn những kẻ chủ chốt.”

Tôi thở ra nhẹ nhõm.

Bà ta để thanh Kiếm Lưỡi Mềm trượt vào tay. Nó cứng lại, và bà ta quay về phía tôi. Đôi mắt ti hí tắm trong ánh sáng. “Bạn của cậu đang ở trong con phá. Chúng trốn dưới đó vì tia hồng ngoại của chúng tôi bị vô hiệu hóa bởi sức nóng của nước. Cố gắng thảm hại cuối cùng. Hệ thống lọc không khí trên mũ của chúng sẽ bị Bom Xung làm đảo mạch. Nên tất cả những gì chúng có sẽ chỉ là số không khí còn lại trong mũ. Không nhiều. Chúng sẽ không thể trụ quá mười lăm phút. Những kẻ không có mũ… chắc sẽ trụ được sáu phút. Chúng sẽ sớm nổi lên, như những quả táo.” Bà ta mỉm cười thỏa mãn. “Tôi để dành chúng cho Karnus; cậu ấy đang ở bên trong để kết liễu những kẻ nghi binh. Ngắm cậu ấy thật thích, phải không?”

Những giọt mưa nóng rơi lộp độp xuống áo giáp của chúng tôi. Âm thanh duy nhất.

“Tại sao cậu lại ở đây mà không phải là trong phòng hả Andromedus?” Aja đùa giỡn với thanh kiếm của bà ta, cắt những giọt nước mưa ra làm hai. “Hội Chủ đã nói rất rõ ràng.”

“Tôi có thứ bà muốn,” tôi lặp lại.

“Thứ tôi muốn là nhìn thấy mệnh lệnh của Octavia được phục tùng. Bay về phòng của cậu đi, nhóc, tắm rửa kỹ càng và ve vuốt ả Hồng mà chúng tôi đã để lại trong phòng của cậu. Hãy trút cạn cơn giận dữ của cậu lên người cô ta. Và nhớ giữ đúng lời thề. Đừng có dại nhấc lên dù chỉ là một ngón tay với tôi. Cậu đã giết lũ Xám. Điều đó dễ được tha thứ, phải không? Hãy quay về, và Hội Chủ sẽ chỉ nghĩ về hành động này như một sự phản kháng của tuổi trẻ. Ở lại thì tôi sẽ bổ sung xác cậu và lũ bạn Đồng Thau của cậu vào đống thây ma.”

Những Kẻ Gào Rú cựa mình giận dữ đằng sau tôi.

“Giống như cách bà đã giết các đầy tớ?” tôi nóng nảy hỏi. “Như giết những con dê?”

Aja quay lại nhìn hồ nước. “Đã đến lúc cậu phải đi rồi, Thần Chết.”

“Bà thật đáng ghê tởm.” Tôi lại gần bà ta. “Có sức mạnh nhường ấy, và đây là cách bà sử dụng nó ư? Tàn sát các gia tộc giữa đêm hôm khuya khoắt. Sự thật thì, bà là một sự ô nhục. Tôi hy vọng bà sẽ nhớ đến nỗi đau mà bà đã mang lại cho những người khác khi tôi đứng trước xác chết của chính bà.”

Bà ta quay lại nhìn tôi giận dữ. Kiếm được rút ra. Mắt long lên. Nhưng bà ta không thể đụng vào tôi. Không phải lúc này. Không phải đêm nay.

“Darrow,” Sevro bất ngờ gọi, giọng cậu có vẻ thích thú kỳ lạ.

“Sao thế, Sevro?”

“Cứ nói mãi về nhớ, nhưng cậu có quên điều gì đó không vậy?”

“Tớ nghĩ là có,” Quinn tán thành. “Ngài Thần Chết thông thái…”

“… nhưng hay quên của chúng ta,” Thằng Hề kết thúc bằng vẻ hững hờ kiểu cách.

“Hừm. Xin lỗi nhé, Aja. Tôi đã quên mất mình đến đây để nói gì với bà.” Tôi đứng đó giả bộ bối rối.

Quinn thở dài. “Cái túi.”

“Ô, phải rồi! Cảm ơn cậu đã nhắc, Sevro!” tôi thốt lên một cách điệu bộ. Aja không hiểu trò đùa bất ngờ này là gì. “Bảo Cỏ Dại xuống đây đi.”

Sevro nói vào bộ đàm và một giây sau Cỏ Dại đã vô hiệu hóa Áo Choàng Tàng Hình của mình rồi bay xuống từ bức tường cách đó khoảng một nghìn mét. Chúng tôi theo dõi cậu bay tới. Hòn Cuội huýt sáo một giai điệu vui tai, Quái Điểu nhìn Hòn Cuội cau có còn Sevro thì cười khùng khục và huýt sáo hùa theo. Các Pháp Quan nghĩ họ đã phát điên. Áo choàng lông sói móc sau lưng họ - những bộ giáp đen tự làm. Những chiếc mũ đội đầu hình sói. Và không ai cao quá hai mét, trừ Quinn và tôi. Như một gánh xiếc rong Tím.

“Cậu đang giở cái trò gì đấy?” Aja hỏi.

“Chưa ai trao đổi bất cứ thứ gì với bà bao giờ sao?” tôi hỏi, vẻ kinh ngạc. “Thật đáng thương.”

Cỏ Dại đáp xuống trước mặt tôi và đưa cho tôi chiếc túi mà Sevro đã tặng. Aja hỏi thứ gì ở bên trong chiếc túi.

“Ra lệnh cho người của bà ở biệt thự ngừng chém giết, rồi tôi sẽ nói với bà.”

“Tôi không thương lượng với bọn choai choai,” Aja nói.

Tôi đá nhẹ vào chiếc túi, chỉ cho Aja thấy rằng bất kể bên trong là thứ gì, nó cũng còn sống. Bà ta cau mày và có lẽ đã bắt đầu hiểu ra nó là gì. Bà ta nói vào bộ đàm, ra lệnh cho người của mình dừng tay. “Cái quái gì ở trong túi thế?”

Tôi mở túi và kéo người thừa kế Ngai Vàng Bình Minh ra như thể nó là một con thỏ vừa bị bắt. Tay chân Lysander bị trói không chặt, một chiếc khăn lụa quấn quanh miệng để ngăn nó làm ồn. Tôi tháo khăn ra.

“Chào Aja,” thằng bé nói.

Aja chồm lấy nó. Tôi kéo nó lùi lại. “Á, à!” Tôi kê lưỡi kiếm lên cổ thằng bé, để nó quấn quanh cổ, hệt như con Sấm Truyền đã trìu mến quấn quanh cổ tay tôi.

Aja cứng người. Các Pháp Quan của bà ta im lặng theo dõi - những chiếc mũ màu đen và áo choàng tím đã biến chúng thành những chiếc bóng. Một vài tên Bellona tiến lên phía trước. Aja vẫy tay ra lệnh cho chúng lùi lại. “Ta sẽ giết chết bất cứ kẻ nào dám động đậy. Chúng đã bắt cậu bằng cách nào, Lysander? Vệ sĩ của cậu…”

“Là Ngựa Hoang,” thằng bé nói. “Chị ấy đến chào cháu rồi chém vỡ cửa sổ và đưa cháu cho Những Kẻ Gào Rú.”

“Cậu có bị thương không?”

“Chưa đến lượt bà lên tiếng,” tôi cắt ngang. “Bà sẽ để các thành viên trong gia tộc của tôi trồi lên khỏi mặt nước. Để họ lên phi thuyền mà tôi đã gọi. Và bà sẽ ra lệnh cho các phi cơ Cánh Gãy cùng các chiến hạm trên không trung, cũng như bên ngoài Mặt Trăng, để chúng tôi đi qua. Nếu không, tôi sẽ để cho Những Kẻ Gào Rú giết chết thằng bé.”

“Ngươi đã hứa sẽ bảo vệ Hội Chủ,” Aja rít lên. Vậy mà ngươi lại đi làm… việc này? Nó chỉ là một thằng bé. Nó vô hại.”

“Đó là một phần của trò chơi,” Lysander nói nghiêm túc. “Bà cũng chơi mà, Aja. Chúng ta đều nằm trên bàn cờ.”

“Bà thấy đấy, nó còn không vô hại bằng các gia nô mà bà đã đồ sát đêm nay,” Quinn đáp. “Không bằng những người mà cha bà đã thiêu trụi ở Rhea. Nhưng nó là người của bà. Nên tất nhiên bà bận tâm.”

“Bà sẵn sàng đồ sát một gia tộc để đảm bảo sự an toàn cho Hội Chủ của mình,” tôi lạnh lùng nói. “Còn tôi sẵn sàng giết một đứa trẻ để đảm bảo sự an toàn cho bạn bè tôi. Bà còn mở miệng ra nói là tôi sẽ lấy đi bàn tay trái của nó đấy.”

Bà ta biết tôi sẵn sàng giết thằng bé.

Tôi biết mình sẽ không làm vậy. Tôi không phải là Karnus. Không phải Evey hay Harmony, mặc dù những gì tôi đã làm khiến các Hoàng Kim này nghĩ vậy. Nên nếu chúng dám thử xem tôi có dám làm thật không, tôi sẽ chùn bước. Dù sao thì, ngay khi tôi giết thằng bé, chúng sẽ giết tất cả những người tôi biết. Giết thằng bé cũng chẳng để làm gì.

Đây chính là lý do tôi tạo cho mình danh tiếng của một kẻ sát nhân, để đem ra làm đòn bẩy trong những tình cảnh thế này. Nếu chúng biết trái tim thực sự của tôi, chúng sẽ giết sạch bạn bè của tôi, từng người một. Đây là một canh bạc.

Tôi đặt cược vào hai sự tự phụ. Sự tự phụ thứ nhất là Hội Chủ sẽ không để tôi giết đứa cháu trai duy nhất của bà ta, kẻ mà bà ta đã đào tạo từ nhỏ để kế vị mình khi đến lúc. Sự tự phụ thứ hai là trong thâm tâm, bà ta sẽ tin rằng nếu để Augustus và gia tộc của hắn ta trốn thoát hôm nay cũng không phải là một tổn thất to lớn. Bà ta có quyết tâm và có đủ quyền lực để truy sát chúng tôi đến tận cùng Hệ Mặt Trời. Vậy thì tại sao phải thử thách tôi và mạo hiểm tính mạng cháu trai của bà ta? Tôi biết điều này nhờ cách bà ta giết cha của mình - không triệt để, mà chỉ ra tay khi đã có sự hỗ trợ của tất cả những kẻ từng phò tá ông ta, chỉ khi chúng thỉnh cầu bà ta hãy nổi dậy để chống lại tên bạo chúa huênh hoang và đứng lên thống trị thay hắn.

Một người phụ nữ như bà ta có lòng nhẫn nại. Nếu Hội Chủ nói với tôi rằng cứ việc làm tất cả những gì tôi có thể, nếu bà ta thét lên rằng cứ việc giết thằng bé để rồi gánh chịu hậu quả, thì đó sẽ là một hành động liều lĩnh dại dột. Một minh chứng hung tàn và thẳng thừng của quyền lực, như thể muốn nói, “Cứ lấy mạng cháu trai ta, nhưng ngươi sẽ không thể làm hại ta.” Không, thay vào đó, bà ta sẽ giả vờ yếu đuối, để tôi có được chiến thắng này, rồi vĩnh viễn hủy diệt tôi và những gì thuộc về tôi. Được thôi. Chúng ta sẽ chơi trò đó vào một ngày khác.

Một con tàu gầm lên ở phía trên. Tàu Con Hạc - được thiết kế để đưa quân trong những chiếc Đạn Sao đến điểm phóng, nhưng bay chậm hơn cả mật rỉ đường chảy trên mặt dốc. Cửa tàu được mở ra ở khoảng cách hai trăm mét phía trên, như tôi đã chỉ đạo. Miễn sao chúng tôi còn giữ thằng nhóc, tốc độ của con tàu sẽ không phải là vấn đề. Dĩ nhiên Ngựa Hoang đã tính toán đến điều đó.

“Giờ thì chúng tôi sẽ tập họp người của mình, Aja. Báo cho lính của bà biết họ không được có bất cứ hành động nào để cản trở chúng tôi.”

Aja chỉ nhìn tôi chằm chằm, như một con báo đang bị chế nhạo trong sở thú, mắt lặng thinh tàn ác, như đang thầm ước các chấn song chắn giữa chúng tôi sẽ biến mất.

“Sevro, Cây Kế, kiểm tra biệt thự. Xem có ai còn sống sót không.” Họ bay đi. “Quinn, canh chừng thằng bé. Những người còn lại, đưa Đại Thống Đốc và đoàn tùy tùng của ngài ra khỏi hồ.”

“Bà sẽ muốn triệu hồi cả các phi cơ Cánh Gãy nữa đấy,” tôi nói với Aja. Chúng đang nhấp nháy trong bóng tối phía trên hàng nghìn mét. “Quá ồn ào và chuyện này sẽ biến thành một cơn ác mộng với tất cả chúng ta. Hội Chủ tàn sát một gia tộc… nhưng gia tộc ấy lại trốn thoát! Một bằng chứng bỉ ổi cho lòng tham và sự bất lực của bà ta. Nó sẽ tạo ra sự sụp đổ đến thế nào chứ.” Tôi mỉm cười ngạo nghễ với bà ta. “Tại sao ư? Tôi sợ rằng có thể một số nhà sẽ bắt tay với gia tộc bị xúc phạm ấy. Số khác sẽ sợ rằng rồi họ cũng sẽ bị dập tắt như những ngọn nến trong đêm. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra với dải ngân hà tội nghiệp đây?”

Quinn ở lại với tôi, tay nắm chặt vũ khí khi Aja làm theo mệnh lệnh của tôi. Tôi đặt tay lên người thằng bé khi Những Kẻ Gào Rú lao xuống nước và trồi lên, các thành viên của Nhà Augustus bám vào họ, ướt sũng và hít lấy hít để - một số đang mặc lễ phục, số khác mặc giáp, và hầu hết đều không có mũ bảo hộ. Có vẻ như họ đã chia sẻ lượng ô xi với nhau.

Augustus bám vào lưng Quái Điểu. Chó Rừng giữ chặt tay Thằng Hề, còn Pliny bám vào chân. Còn các bạn tôi ở đâu?

Những Kẻ Gào Rú đưa những người còn sống sót lên cửa tàu bay của chiến hạm Con Hạc đang lơ lửng phía trên rồi trở lại đón số còn lại. Victra là người tiếp theo họ đưa lên. Cô không đội mũ và bị thương ở cổ. Nhưng cô bám chặt lấy thanh Kiếm Lưỡi Mềm như thể nó là thứ đang kéo cô lên. Cô ném ánh nhìn phẫn nộ về phía những tên Pháp Quan đang tụ tập, và khi nhìn thấy tôi, đôi mắt cô lóe sáng như những viên đá lửa. Cơn giận dữ tan biến trong khoảnh khắc và tôi nhìn thấy một nụ cười hân hoan, rồi nó biến mất và cô gào lên.

“Tao sẽ cực kỳ hân hoan mà ghi nhớ cả lũ chúng mày!” Cô cười điên dại. “Nhất là mày, Aja au Grimmus. Tao sẽ lột da mày để làm áo khoác.”

Cô biến mất vào bụng con tàu phía trên. Roque là người tiếp theo trồi lên. Theodora đi cùng cậu. Tôi thầm nói lời cảm tạ. Quinn chạm vào vai tôi và vẫy tay chào Roque. Khuôn mặt mảnh dẻ của cậu bỗng chốc nở một nụ cười khi nhìn thấy Quinn. Cậu thậm chí không thèm để ý đến tôi. Rồi cậu cũng biến mất, bay ra phía sau con tàu. Không lâu sau, Cây Kế nhập hội cùng chúng tôi từ căn biệt thự, giúp đỡ một vài người còn sống sót, bao gồm gia đình Telemanus và Tactus. Máu từ hàng chục lỗ thủng trên áo giáp vàng của Tactus đang chảy. Anh ta đã kháng cự gớm lắm đây.

“Darrow?” anh ta gào lên. “Thằng khốn điên khùng!” Nhìn thấy cháu trai của Hội Chủ, anh ta cười khành khạch đầy sung sướng. “Ô, ngon đấy. Ngon nghẻ đấy. Tôi nợ cậu một ly rượu, anh bạn ạ…” Giọng Tactus nhỏ dần khi anh ta bay lên trời, nhưng vẫn kịp giơ ngón tay giữa lên và vẫy về phía Aja.

“Tactus,” Lysander thì thầm. “Anh ấy cao hơn cả trong những thước phim.”

“Đó là những người cuối cùng,” Sevro nói với tôi.

“Hãy nói với chủ nhân của bà rằng người Sao Hỏa chúng tôi không cúi đầu dễ dàng đến vậy đâu,” tôi nói với Aja.

Cơn mưa trút xuống giữa chúng tôi, phả khắp khuôn mặt ngăm đen khiến cặp mắt kỳ quái của bà ta lóe lên trong màn đêm. Bà ta phá vỡ sự im lặng mà tôi đã buộc bà ta phải giữ.

“Đó là những gì Thống Đốc của Rhea đã nói khi Lãnh Chúa Tro Tàn của ta đến để dập tắt cuộc nổi loạn mà hắn khỏi xướng.” Giọng điệu của Aja không giống như thường ngày. Như thể có người đang nói thông qua miệng bà ta. “Hắn đã nhìn vào người đàn ông mảnh khảnh do ta cử đến cùng một hạm đội và cười mà rằng tại sao hắn phải cúi đầu trước ta, con chó cái đã giết cha - tên bạo chúa tử trận.”

Hội Chủ đang nói vào tai Aja, qua bộ đàm của bà ta, và Aja lặp lại từng tiếng. Máu trong người tôi lạnh ngắt.

“Thống Đốc của Rhea đã ngồi trên Ngai Vàng Băng Giá trong Cung Điện Thủy Tinh trứ danh của hắn và hỏi một trong những bầy tôi trung thành của ta rằng, ‘Ngươi là ai mà dám mang nỗi sợ đến cho một người đàn ông như ta? Ta là hậu duệ của một gia tộc đã tạo tác thiên đường từ một nơi trước dây chẳng có gì ngoài địa ngục của băng và đá. Ngươi là ai mà khiến ta phải cúi đầu?’ Rồi hắn dùng quyền trượng đâm vào dưới bọng mắt của Lãnh Chúa Tro Tàn. ‘Hãy trở về Mặt Trăng. Hãy trở về Trung Tâm. Vùng Biên Giới chỉ dành cho những sinh vật cứng cỏi.’ Thống Đốc Rhea đã không chịu cúi đầu. Và giờ vệ tinh của hắn chỉ còn là tro bụi. Gia tộc của hắn chỉ còn là tro bụi. Và hắn chỉ còn là tro bụi. Nên hãy chạy đi, Darrow au Andromedus. Chạy về Sao Hỏa, vì quân đoàn của ta sẽ đuổi theo ngươi đến tận cùng vũ trụ này.”

“Hy vọng là vậy,” tôi nói.

“Ngươi chỉ có một quân bài duy nhất để mặc cả,” Hội Chủ thông qua Aja nhắc nhở tôi. “Cháu ta là phiếu thông hành của ngươi. Nếu nó chết, ta sẽ thiêu rụi tàu của ngươi khỏi bầu trời. Hãy dùng nó một cách khôn ngoan.”

Tại sao bà ta lại nói với tôi những điều tôi đã biết?

“Đến lúc đi rồi, Darrow.” Quinn sát lại gần tôi. Cô đặt một tay sau lưng tôi, như để nhắc cho tôi nhớ rằng tôi không đơn độc. Tôi gật đầu với cô. Cô bọc hậu khi tôi bay lên cùng thằng bé, Kiếm Lưỡi Mềm quấn quanh cổ nó.

Quinn cảnh giác nhìn các Pháp Quan và bay theo. Tôi chỉ có một quân bài duy nhất để mặc cả.

Hội Chủ ám chỉ điều gì khi nói như vậy? Có phải bà ta muốn nhắc nhở tôi rằng tôi sẽ chỉ có thể lợi dụng nó một lần duy nhất? Chỉ giết Lysander khi đã bị dồn đến đường cùng? Rồi tôi nhận ra lý do, khi Aja nhìn Quinn bay lên khỏi mặt đất như một con mèo đang nhìn chuột.

“Aja, đừng!” Lysander thét lớn.

“Quinn!” Tôi gào lên.

Trong chớp mắt, Aja lao tói trước, nhanh hơn bất kỳ con mèo nào trên đời. Bà ta chộp lấy tóc Quinn. Quinn điên cuồng chém Kiếm Lưỡi Mềm để chống lại ả đàn bà khổng lồ. Nhưng cô quá chậm. Aja dùng tay trái đập đầu Quinn xuống mặt đất, đấm vào thái dương cô. Nắm tay được trang bị vũ khí thụi vào xương cô. Bốn cú đấm vang lên khi tôi còn chưa kịp chớp mắt. Hai chân Quinn đá và giãy giụa, rồi cô cuộn tròn như một con nhện hấp hối, vặn vẹo trong cơn co giật. Aja lùi lại, mỉm cười nhìn tôi.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.