Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

21

Image

NHỮNG VẾT NHƠ

Tôi xuyên qua đài chỉ huy như một viên đạn chì bắn vào cửa hiệu đồ sứ và kính. Tôi đâm sầm vào các màn hình hiển thị và bàn điều khiển trước khi đâm thủng bức tường bằng kim loại cường lực của đài chỉ huy, qua những hành lang bằng thép cho đến khi cuối cùng dội vào một vách ngăn cách xa đài chỉ huy một trăm mét.

Choáng váng.

Không thể tìm thấy Sevro. Tôi gọi cậu qua bộ đàm. Cậu rên rỉ điều gì đó về mông mình. Có lẽ cậu đã bĩnh ra quần.

Chúng tôi không nghe ra vì có mũ bảo hộ, nhưng con tàu đang tràn ngập trong tiếng gào thét khi vũ trụ hút các phi hành đoàn đến với cái chết. Nó không thực sự hút họ ra ngoài qua các cửa sổ bị vỡ vụn mà áp lực bên trong con tàu đã đẩy họ ra. Dù là bằng cách nào đi nữa thì các Lam, Cam và Hoàng Kim cũng bay ra ngoài vũ trụ trong những tiếng gào thét. Các Đá Nham Thạch ra đi trong im lặng. Cũng chẳng có gì quan trọng. Đằng nào cuối cùng vũ trụ cũng sẽ khiến tất cả phải im lặng.

Tay trái tôi nhả ra những tia lửa. Đại Bác Xung đã vỡ vụn. Bên trong bộ đồ bảo hộ, cánh tay tôi đau muốn chết. Tôi đã bị chấn động. Tôi nôn bên trong mũ đội đầu của mình, khiến nó nồng nặc mùi khó chịu đến nhức cả hai lỗ mũi. Nhưng hai chân tôi vẫn còn nguyên vẹn, và tay phải tôi vẫn tàm tạm. Khiên quan sát đã bị nứt. Tôi loạng choạng trong lúc bị hút về phía đài chỉ huy.

Tôi bò ngược về phía những cái lỗ mà tôi đã tạo ra trên tường, đến được đài chỉ huy để nhìn thấy nó đang chìm trong hỗn loạn. Phi hành đoàn bám vào bất cứ thứ gì có thể bám để không bị hút vào bóng tối lạnh lẽo. Một cô gái Hoàng Kim bay qua mặt tôi và dội vào vách ngăn. Cuối cùng, ánh sáng đỏ lóe lên. Các vách ngăn khẩn cấp đóng lại ở khắp khu vực này của con tàu để áp lực khỏi tiếp tục rò rỉ. Một vách ngăn bắt đầu đóng lại sau lưng tôi, gia cố bức tường mà tôi đã xuyên thủng. Tôi chặn nó lại khi nhìn thấy Sevro đang đến. Kim loại rên rỉ chống lại cánh tay rô bốt của chiếc Đạn Sao. Sevro phóng qua chỉ vừa kịp lúc và cánh cửa đóng lại. Đài chỉ huy bị khóa chặt còn chúng tôi ở bên trong. Còn gì bằng.

Con gió áp lực tắt lịm sau lưng chúng tôi khi những thanh thép bịt kín đài quan sát bị phá hủy. Các sĩ quan và phi hành đoàn của con tàu đứng dậy, thở hổn hển, nhưng không có chút không khí nào. Oxi và áp suất vẫn đang đợi để được bơm vào căn phòng. Nên những kẻ có mặt nạ dưỡng khí - các Hoàng Kim, Đá Nham Thạch và Lam - im lặng đứng nhìn một số gia nô Hồng và các kỹ thuật viên Cam trong đài chỉ huy lắc lư như những con cá, gắng hít vào số không khí không tồn tại. Một gã Hồng nôn ra máu, phổi hắn đã nổ tung trong lồng ngực vì hắn cố nín thở. Các Lam nhìn những cái chết ập đến trong kinh hoàng. Chúng chưa bao giờ nhìn thấy người ta chết. Chúng đã quen nhìn những đốm sáng trên màn hình biến mất. Có lẽ một con tàu xa xôi phát nổ hay khạc ra lửa khi các Đá Nham Thạch và các Xám đổ bộ. Hiểu biết của chúng về vòng sinh tử đang được điều chỉnh.

Các Đá Nham Thạch và Hoàng Kim không phản ứng gì trước cảnh tượng này. Một số gã Xám tìm cách gọi viện trợ, nhưng đã quá muộn. Đến khi điều kiện áp suất và oxi quay trở lại như bình thường, các Màu Hạ Cấp đều đã chết. Tôi sẽ không bao giờ quên những khuôn mặt ấy. Tôi đã mang những thứ này đến với họ. Sẽ có bao nhiêu gia đình phải rơi lệ bởi những gì tôi đã làm ở đây?

Tôi giận dữ nện đôi ủng kim loại của mình xuống nền thép. Ba lần. Và những kẻ không buồn nhúc nhích khi đồng minh của chúng bỏ mạng quay lại để nhìn thấy tôi và Sevro trong những bộ giáp giết chóc.

Ôi, những cảm xúc mà cuối cùng các Hoàng Kim và Đá Nham Thạch đó cũng để lộ ra trên mặt.

Một Đá Nham Thạch dùng thương tấn công chúng tôi. Sevro một nhát đấm nát người gã đàn ông khổng lồ ấy bằng nắm đấm kim loại. Bốn gã khác xúm lại tấn công chúng tôi, hét lên một tiếng hò reo chiến tranh ngớ ngẩn của chúng. Sevro chặn đầu chúng, vui mừng vì cuối cùng cũng được làm kẻ to con nhất trong phòng. Tôi đấu với một tiểu đội Xám, chúng đang giành giật nhau vũ khí.

Đó là cách chuyện này đã diễn ra. Chúng tôi là những người thép đấu với một đám ô hợp bằng xương bằng thịt. Như những nắm đấm kim loại nện vào ruột một quả dưa hấu. Chưa bao giờ tôi giết người mà ít bận tâm đến thế. Sự dễ hiểu của việc này trong mắt tôi khiến tôi sợ hãi. Ở đây không có chỗ cho sự mơ hồ, không phải chỗ để bảo vệ tín điều đạo đức. Những người này là màu của Chiến Tranh. Họ sẽ giết tôi hoặc tôi sẽ giết họ. Nó đơn giản hơn Nghi Lễ Vượt Qua, vì tôi không biết họ, vì tôi không biết anh chị em của họ, và vì tôi sử dụng sắt thép thay vì da thịt của chính mình để đẩy họ qua cánh cửa tối tăm của cái chết.

Tôi giỏi làm việc này, giỏi hơn Sevro rất nhiều, và nó khiến tôi cảm thấy kinh hoảng hơn tất cả những điều khác.

Tôi thực sự là Thần Chết. Bất cứ nghi hoặc nào tôi từng có đều đã tan biến và tôi cảm thấy sự nhơ nhuốc đang trườn khắp linh hồn tôi.

Chúng tôi gắng hết sức để cứu những gã Lam. Đài chỉ huy rộng lớn, nhưng không có nhiều Đá Nham Thạch và các Xám với vũ khí năng lượng và sức phóng. Không có lý do để cần đến chúng; chưa có đối thủ nào đi vào đài quan sát bao giờ. Hai Hoàng Kim nữ cầm Kiếm Lưỡi Mềm là mối đe dọa thực sự. Một người cao lớn. Người kia có khuôn mặt lanh lợi, khuôn mặt ấy nhăn nhúm đầy tuyệt vọng khi cô ta tấn công chúng tôi. Với Kiếm Lưỡi Mềm, họ có thể cắt những bộ giáp của chúng tôi thành hai, nên Sevro bắn vào họ từ khoảng cách xa bằng khẩu Đại Bác Xung của cậu, khiến lá chắn của họ quá tải và tỏa năng lượng lên áo giáp, làm chập mạch Khiên Xung và ăn mòn áo giáp, làm tan chảy các Hoàng Kim. Đây là lý do tại sao họ điều khiển công nghệ. Con người, không cần biết là Màu gì, cũng đều yếu đuối như những con bồ câu trong cỗ máy xay thịt của chiến tranh.

Những kẻ thù của tôi đã chết. Tôi quay sang các Lam trong đài chỉ huy. “Có chỉ huy ở đây không?” tôi hỏi.

Trong bộ đồ bảo hộ, tôi cao hơn họ gần một mét. Họ vẫn nhìn chằm chằm vào đống hỗn độn mà chúng tôi đã tạo ra cho những kẻ khác. Tôi chắc hẳn phải là một cơn ác mộng sống. Tay tóe ra các tia lửa. Nửa áo giáp bị hư hại. cầm trên tay một thanh Kiếm Lưỡi Mềm đáng sợ.

“Ta không có thời gian để đe dọa và đi đi lại lại. Các ngươi là những kẻ sáng dạ. Đây không phải là tàu của các ngươi. Các ngươi chỉ đơn thuần điều khiển nó cho Hoàng Kim nắm quyền. Giờ ta đã nắm quyền. Nên, có chỉ huy Lam nào ở đây không?”

Gã chỉ huy đã sống sót. Hắn là một người đàn ông sáng sủa, điềm tĩnh, tay chân nhanh nhẹn, một vết cắt dài và sâu trên mặt khiến hắn đau đớn tột cùng. Hắn run rẩy và khụt khịt, giữ chặt vết thương như thể khuôn mặt hắn sẽ rơi ra nếu hắn rời tay khỏi đó. Mẹ tôi sẽ gọi hắn là một thằng chết nhát ăn bùn. Còn Eo sẽ tế nhị hơn. Nên tôi đứng sừng sững trước mặt hắn và nói nhẹ nhàng.

“Ngươi đã được an toàn,” tôi nói. “Đừng làm gì ngu ngốc.”

Tôi cởi mũ bảo hộ. Chất mửa rỉ ra ngoài. Tôi bảo hắn đi vào trong góc và cởi quân hàm hình ngôi sao của hắn ra. Quá run rẩy, hắn không có cơ hội để tuân lệnh. Sevro phóng tói trước, giật quân hàm của hắn, nhấc hắn lên và mang hắn đi như mang một con búp bê.

Một phụ nữ da đen to béo, mặt dài, bờ vai rộng, cười khẩy trước cảnh lột lon ấy. Cái nhìn của cô ta sắc sảo khôn ngoan lạ thường nếu so với một Lam. Trọc lóc, như tất cả những người còn lại, với các hình xăm số màu xanh da trời xoáy tròn không chỉ dọc đỉnh đầu và hai bên thái dương, mà còn cả ở cổ và hai tay.

Sevro nhảy chân sáo trở lại bên tôi.

“Sevro, đừng giỡn nữa.”

“Tớ thích trở nên to cao.”

“Tớ vẫn to hơn cậu.”

Cậu tìm cách giơ ngón tay giữa lên với tôi bên trong bộ đồ bảo hộ, nhưng các ngón tay kim loại không linh hoạt đến vậy.

Tôi lệnh cho các Lam trong khu kỹ thuật rằng bạn của tôi trên chiếc Con Hạc phải được cấp quyền bay vào một trong các khoang chứa tàu bay. Sau khi ổn định vào chỗ ngồi trở lại, họ tuân theo. Tất cả những người ở đây phải trung thành với tôi vì tôi có sức mạnh. Nhưng toàn bộ con tàu thì ai biết được? Họ có thể trung thành với Hội Chủ. Hoặc họ có thể chỉ trung thành với người điều khiển con tàu này. Sẽ thật ngu ngốc khi nghĩ rằng tất cả bọn họ đều hành động với một niềm tin duy nhất. Tôi sẽ phải khiến họ đồng lòng.

Tôi quan sát chiếc Con Hạc đáp xuống khoang chứa tàu bay trên màn hình hiển thị. Nó được giữ cho khỏi gãy lìa nhờ vài cái bu lông lỏng lẻo. Hai chiếc Tàu Đỉa đang bám lấy nó. Những Kẻ Gào Rú sẽ phải chiến đấu với đội quân những kẻ sát thủ mà chúng mang theo. Họ vẫn có thể đủ sức chống cự, nhưng nếu các Đá Nham Thạch và các Xám của chiếc Tiền Đội vây lấy họ trong khoang chứa tàu bay, thì thế cuộc sẽ ngã ngũ.

Tiếng động đang vọng đến từ vách ngăn nối đài chỉ huy với phần còn lại của con tàu. Một tiếng rít lạnh sống lưng. Cánh cửa nóng rực, một đồng tử nhỏ giữa bức tường thép dày màu xám. Các Đá Nham Thạch hoặc binh đoàn Xám do một Hoàng Kim nào đó dẫn đầu đang nỗ lực giành lại con tàu. Sẽ mất một lúc nữa chúng mói đục thủng được vách ngán.

“Có Màn Hình Nổi nào trong hành lang không?” tôi hỏi các Lam.

Chúng ngần ngại. “Cút ra, lũ óc chó này,” cô gái Lam mà tôi đã để ý đến lúc trước chửi rủa. Cô ta gạt một Lam khác sang một bên rồi đồng bộ hóa các hình xăm của mình với bảng điều khiển. Một ảnh nổi hiện lên trên màn hình, xác nhận nỗi sợ của tôi. Các Hoàng Kim đang dẫn đầu một nhóm người tìm cách tiến vào đài chỉ huy.

“Cho ta xem phòng động cơ, trung tâm hỗ trợ sự sống và khoang chứa tàu bay,” tôi ra lệnh. Cô ta làm theo. Một lần nữa, các Hoàng Kim đang dẫn đầu nhóm quân Xám và các Hiệp Sĩ - nô lệ Đá Nham Thạch đi bảo vệ hệ thống trọng yếu của con tàu. Chúng sẽ tìm cách giật lại quyền điều khiển nó từ tay tôi. Tệ hơn, chúng sẽ tìm cách thâm nhập hoặc phá hủy tàu Con Hạc để giết hoặc bắt sống Ngựa Hoang và các bạn của tôi.

“Ai muốn có con tàu này?” tôi hỏi gay gắt. Tôi đi dọc đài chỉ huy được nâng cao, đá một xác chết sang một bên, và nhìn xuống các Lam liên lạc trong khu vực dành riêng cho họ. Họ lảng tránh cái nhìn của tôi, hai cô gái không lớn tuổi hơn tôi, khuôn mặt tái nhợt và tươi tắn như tuyết buổi sáng giờ đây đã bị vấy bẩn bởi những vệt nước mắt và bụi bẩn, đôi mắt to màu xanh da trời đỏ quạch. Họ đã nhìn bạn bè của mình bỏ mạng ngày hôm nay, và tôi đứng đây nổi cơn thịnh nộ một cách ích kỷ, hành động như thể đây là chiến thắng của tôi. Đánh mất chính mình mới dễ làm sao.

Đừng bao giờ quên mày là ai, tôi nhắc nhở bản thân. Đừng bao giờ quên.

Hơn một chục con tàu và trung tâm điều khiển không vận của Thành Trì đang gọi chúng tôi. Họ muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Những chiếc Tàu Đuốc và tàu khu trục thận trọng bay về phía chúng tôi. Tôi mở đường dây liên lạc nội bộ tới toàn bộ con tàu của mình.

“Phi hành đoàn của con tàu từng mang tên Tiền Đội, mà từ bây giờ sẽ được gọi là Pax, hãy chú ý.” Tôi dừng lại một cách kịch tính, biết rằng mọi ca khúc hay, mọi vũ điệu đẹp đều là một trò chơi của sự căng thẳng dẫn đến cao trào của âm thanh và chuyển động.

Sevro không ngừng cười như trẻ con với tôi. Cậu trông như một tiểu yêu trong bộ đồ bảo hộ khổng lồ, đầu quá nhỏ khi cởi mũ ra. Cậu vẫy mạnh tay, cố tìm cách khiến tôi cười. Tôi lắc đầu với cậu. Giờ không phải lúc để đùa.

“Tên ta là Darrow au Andromedus, Kỵ Binh của Gia Tộc Sao Hỏa Augustus, và ta đã chiếm con tàu này như một chiến lợi phẩm. Có nghĩa rằng, chiếu theo luật không chiến của Hiệp Hội, mạng sống của các người thuộc về ta. Ta xin lỗi về điều đó, vì nhiều khả năng nó có nghĩa là tất cả các người sẽ phải chết.”

“Cuộc sống của các ngươi đã được cống hiến cho một loại công việc nhất định nào đó - điện, định vị các ngôi sao, không pháo, quản tàu, ánh sáng và bảo dưỡng, cận chiến. Còn công việc của ta là chinh phục. Họ đã dạy điều đó cho chúng ta ở trường. Và ở trường, họ đã hướng dẫn cho ta cách thức xâm lược, chiếm đoạt và sở hữu tàu chiến của đối phương một cách thích đáng. Sau khi đã giành được đài chỉ huy con tàu của địch, quy trình mà họ đã dạy chúng ta rất đơn giản: trút bỏ mọi thứ bên trong con tàu đi.”

Sevro kích hoạt bảng điều khiển được giấu kỹ phía sau màn hình định vị mà chỉ các Hoàng Kim mới có thể truy cập. Các Lam khựng lại đầy kinh ngạc. Giống như thể ta bước vào bếp của một người và chỉ cho anh ta thấy quả bom nguyên tử được giấu bên dưới bồn rửa bát của anh ta. Bảng điều khiển quét Phù Hiệu Hoàng Kim của Sevro và nhấp nháy ánh vàng. Tất cả những gì cậu cần làm là gõ mật mã và toàn bộ con tàu này sẽ được trút sạch vào không gian. Hai mươi nghìn người sẽ bỏ mạng.

“Chúng ta đã tạo ra những con tàu này để có thể dọn sạch nó. Tại sao? Không phải vì chúng ta không tin tưởng vào sự trung thành các ngươi - ngược lại, chúng ta nhờ cậy vào nó - mà vì vẫn còn…” tôi nhìn vào bảng kê mà một Lam đã đưa cho “… sáu mươi mốt Hoàng Kim vẫn còn trên tàu. Họ trung thành với Hội Chủ. Ta là kẻ thù của bà ấy. Họ sẽ không tuân theo lệnh của ta. Họ sẽ phá hủy con tàu, tìm cách đoạt lại đài chỉ huy; họ sẽ tập hợp các ngươi lại, lạm dụng sự trung thành của các ngươi, và dẫn các ngươi vào chỗ chết. Vì họ và vì sự căm ghét mà họ dành cho ta, các ngươi sẽ không bao giờ có thể gặp lại người thân.”

“Và có một rắc rối khác. Hội Chủ đang tự hỏi chuyện gì đã xảy ra bên trong con tàu này. Bà ấy sẽ sớm nhận ra niềm tự hào của hạm đội đã không còn thuộc quyền sở hữu của bà ấy. Nó đã thuộc về ta. Những con tàu của các Pháp Quan sẽ nhả ra nhiều đội Tàu Đỉa chở theo các quân đoàn Đá Nham Thạch và Xám. Họ sẽ được dẫn dắt bởi các Hiệp Sĩ Hoàng Kim, những kẻ muốn có đầu của ta, hoàn toàn sẵn sàng giết bỏ tất cả những ai ngáng đường.”

“Nếu ta trút các ngươi ra ngoài vũ trụ, sẽ không còn ai để ngăn cản chúng giết ta. Nên các ngươi thấy đấy, ta cần sự bảo vệ của các ngươi, và các ngươi cần sự bảo vệ của ta. Ta sẽ không hy sinh hai mươi nghìn sinh mạng của các ngươi để giết sáu mươi mốt kẻ thù của mình. Ta đã chọn con tàu này mà không phải bất kỳ chiếc nào khác vì phi hành đoàn của nó. Phi hành đoàn tốt nhất mà Hiệp Hội có thể cung cấp. Đối với ta, các ngươi không phải là thứ để hy sinh. Nên điều ta muốn nhờ các ngươi là, hãy chọn ta làm thủ lĩnh của mình và đánh đuổi những Hoàng Kim nghĩ về các ngươi như vật hy sinh.”

“Các ngươi nhận được sự chấp thuận của ta, giấy phép và quân hàm của Đại Thống Đốc Sao Hỏa Nero au Augustus, để bắt sống hoặc giết chết các chỉ huy Hoàng Kim của các ngươi cho ta. Cướp lấy vũ khí và khống chế chúng, rồi nhanh chóng chỉnh đốn con tàu nhằm chống lại những kẻ xâm lược đang đến để hủy diệt chúng ta. Làm ngay lập tức. Nếu các ngươi đợi, chúng sẽ giết các ngươi! Ta sẽ ghi nhận người nào đứng dậy trước. Với tư cách chủ nhân mới của các ngươi, ta sẽ tưởng thưởng. Đại Thống Đốc sẽ tưởng thưởng. Làm ngay lập tức! Ta vừa mở kho vũ khí trên khắp con tàu. Hãy cầm vũ khí lên và tóm lấy những tên bạo chúa.”

Sự im lặng nặng nề bao trùm khi những tia lửa đầu tiên của cuộc nổi dậy lóe lên.

Sevro tiến lại gần. “Nói thuyết phục lắm.”

“Có dân chủ quá không?” tôi thì thầm.

“Tớ không nghĩ dân chủ chuyên chế cũng được tính.” Sevro chun mũi. “Cậu đã dọa sẽ vứt họ vào vũ trụ.”

“Dọa á? Tớ tưởng đã bóng gió uyển chuyển lắm rồi cơ đấy.”

“Khéo cái đầu cậu ấy, thằng ngốc.” Sevro cười có hơi quá phấn khích và vỗ đùi bằng bàn tay máy, làm lõm cả lớp kim loại. Cậu nhăn mặt, rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi, có hơi xấu hổ. “Cút đi.”

Cánh cửa sau lưng chúng tôi bắt đầu rít lên. Tôi quay lại để nhìn vào cái vách ngăn nóng rực. Kẻ thù đã mang theo máy khoan để tấn công chúng tôi. Tay tôi run lên vì adrenaline. Tôi cảm thấy sức nặng của hàng chục cặp mắt xanh lơ đang nhìn vào mình. Đốm đỏ trên cánh cửa lan rộng hơn. Chúng tôi không còn nhiều thời gian.

Kiếm Lưỡi Mềm của tôi vút lên thành hình chết chóc, dài và đáng sợ. “Sắp có khách rồi đấy,” tôi nói. Tôi liếc sang Sevro, cậu đang bị phân tán bởi một trong các màn ảnh nổi. Tôi ra lệnh cho các Lam ẩn nấp.

“Chúng đang hành động,” Sevro lẩm bẩm. “Bỏ mẹ. Darrow, lại đây mà xem.”

Cậu xoay hình ảnh trực tiếp các Cam và Lam đang lục tìm vũ khí. Một số Xám giúp họ. Một số khác đứng nhìn, hoang mang về đặc quyền của mình ngay cả khi những người còn lại đang bắn vào cơn thủy triều tạo nên từ đồng đội trên tàu của chúng. Nhưng không đạn dược nào có thể ngăn cản cơn thủy triều này. Họ cầm vũ khí, chạy nhếch nhác qua các hành lang, xông vào đối thủ. người hung bạo nhất - tôi nhận ra người này - đang dẫn đầu các công nhân và thợ cơ khí Cam trong các khoang chứa tàu bay cùng các Xám mà không phải là các Lam. Đó là hạ sĩ trung niên trên con tàu của tôi ở Viện Hàn Lâm, người đã trốn thoát cùng chúng tôi. Ông đang chỉ huy một đoàn người đông đúc chạy vào phòng riêng của một Hoàng Kim. Họ kính cẩn bắt giữ hắn. Sự thỏa hiệp trong hòa bình ấy không được lan rộng.

Ba đội Hoàng Kim hùng mạnh dẫn đầu các Đá Nham Thạch và Xám tiến vào các phòng hỗ trợ sự sống, các động cơ cuối con tàu cách đây năm kilomet, và ngay ngoài cửa đài chỉ huy. Những người bên ngoài cửa đài chỉ huy áp đảo bốn Hoàng Kim và sáu Đá Nham Thạch. Mười Xám đang chĩa vũ khí vào chúng.

“Chúng ta vẫn sẽ có khách,” tôi nói.

Chúng sẽ xông qua cửa bất cứ lúc nào. Tia lửa bắn ra từ bên trong vách ngăn khi máy khoan nhiệt của chúng đục thủng cánh cửa. Kim loại rỉ vào trong, sủi bọt rớt xuống sàn. Các Lam run rẩy trong kinh hoàng, Sevro và tôi đứng thẳng dậy đội mũ vào, chuẩn bị cho cuộc tàn sát mới. Một lần nữa mùi hôi của chất mửa lại tràn vào hai lỗ mũi tôi. Tôi ra lệnh cho các Lam trốn vào khoang liên lạc. Họ sẽ được an toàn ở đó.

Đèn bộ đàm bất chợt nhấp nháy trên bảng điều khiển bên cạnh tôi. Theo bản năng, tôi trả lời. Một giọng nói như tiếng sấm truyền những cơn rùng mình khắp xương cốt tôi. Không có hình ảnh.

“Ngài có nghe thấy tôi nói không?” giọng đó hỏi.

“Có.” Tôi liếc sang Sevro. Kẻ gọi đến đang sử dụng máy khuếch đại âm thanh khiến nó nghe như tiếng sấm rền. Sevro nhún vai như để nói cậu không biết hắn là ai. “Ai đấy?”

“Ngài có phải một vị thần không?”

Một vị thần? Sự im lặng kỳ quái chiếm lấy tôi. Đó không phải là máy khuếch đại âm thanh. Đáng lẽ tôi phải biết giọng điệu chậm chạp, lạnh lùng ấy. Tôi cẩn thận chọn từ để nói, nhớ lại tất cả những kiến thức và truyền thuyết mình từng học. “Ta là Darrow au Andromedus của dòng dõi Mặt Trời.”

“Ngài đã chiếm con tàu, trong khi chưa phải là một Pháp Quan? Bằng cách nào?”

“Ta đã bay vào từ bên ngoài đài chỉ huy.”

“Bay một mình từ Địa Ngục đến ư?”

“Cùng một người bạn.”

“Tôi sẽ đến để gặp ngài và bạn của ngài, đứa con của Thần.”

Các Lam nhìn nhau trong kinh hoàng. Họ thì thầm điều gì đó. Kẻ Ô Danh. Sức nặng của nỗi sợ hãi đè lên vai tôi. Sevro và tôi nhìn quanh đài chỉ huy, như thể con quái vật đang trốn ở đâu đó trong bóng tối. Cánh cửa tróc ra rộng hơn, rỉ vào bên trong như một loại trái cây đỏ rực đang thối rữa.

Rồi một trong các Lam thở gấp và chúng tôi lại nhìn vào Màn Hình Nổi, thấy máy quay trong hành lang bên ngoài cánh cửa của đài chỉ huy đang hiển thị một cảnh tượng kinh hoàng. Nó - hắn - chạy bổ vào chúng từ phía sau khi chúng đang chuẩn bị tạo lối vào đài chỉ huy - một Đá Nham Thạch lớn hơn bất kỳ Đá Nham Thạch nào mà tôi từng nhìn thấy. Nhưng không chỉ kích thước của hắn. Mà cả cách di chuyển. Một sinh vật đáng sợ được ghép lại từ bóng tối, cơ bắp và chiến giáp. Không phải chạy, mà đúng hơn là bay lơ lửng. Hung hãn. Giống như nhìn vào một lưỡi kiếm hay một vũ khí được làm từ xương thịt. Đây là một sinh vật mà đến cả chó cũng phải vắt chân bỏ chạy, mèo phải gầm gừ. Một sinh vật đáng lẽ không thể tồn tại ở bất cứ nơi nào ngoài tầng đầu tiên của địa ngục.

Hắn đâm sầm vào biệt đội sát thủ từ phía sau với hai thanh Dao Ion Xung màu trắng nhô ra khỏi tay áo giáp của hắn ba thước, về phần các Xám, hắn chỉ đơn thuần chạy qua, dùng vai ép chúng vào tường, đập nát xương chúng. Rồi hắn bắt đầu cuộc tàn sát thực thụ. Nó hoang dại đến nỗi tôi phải ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Máy khoan nhiệt tiếp tục nung chảy cánh cửa mà không cần người điều khiển. Một cái lỗ được đục ra ở giữa. Qua nó tôi có thể nhìn thấy những người đang bỏ mạng. Máu xèo xèo trên lớp kim loại quá nóng.

Khi Gã Ô Danh xong việc, máu chảy từ hàng chục vết thương trên người hắn, và chỉ còn lại một Hoàng Kim duy nhất. Cô ta dùng Kiếm Lưỡi Mềm đâm hắn, chọc thủng ngực bộ áo giáp đen. Hắn xoay người, khóa thanh kiếm, rồi giữ chặt lấy nó khi cô ta để thanh kiếm quay trở lại dạng roi. Hắn chộp lấy đầu cô ta, áo giáp vàng của cô ta lấp lánh trong ánh đèn của hành lang. Cô ta tìm cách thoát ra, gắng vùng vẫy, nhưng giống như một con sư tử đang ngoạm con linh cẩu trong miệng, hắn chỉ cứ thế bóp chặt. Lúc cô ta đã chết, hắn nhẹ nhàng đặt cô ta xuống sàn, cẩn thận như để mang đến cho cô ta một cái chết xứng đáng. Sevro lùi khỏi cửa theo bản năng.

“Quỷ thần ơi…”

Gã Ô Danh đứng bên kia, cánh cửa chắn giữa chúng tôi chậm rãi chảy xuống từ giữa. Khi lỗ trên cửa đã to bằng nửa người, hắn cởi mũ. Một khuôn mặt nhợt nhạt, trơ trụi nhìn tôi chằm chằm. Cặp mắt đen, đôi má tàn tạ vì sương gió chai sạn như da tê giác. Đầu trọc, chỉ có lọn tóc trắng dài một mét rủ xuống tới giữa lưng.

Chúng tôi nhìn chằm chằm vào nhau và hắn chào tôi.

“Đứa Con Của Thần, Andromedus, tên tôi là Ragnar Volarus Ô Danh, con trai cả của mẹ tôi, Alia Chim Sẻ Tuyết của Tháp Valkyrie phía Bắc Xương Sống Rồng, phía Nam Thành Phố Sụp Đổ, nơi Nỗi Kinh Hoàng Có Cánh bay trên trời cao, anh trai của Sefi Thầm Lặng, kẻ hủy diệt của Tanos, nơi từng ngụ bên dòng nước, và tôi đề nghị được dâng những vết nhơ này cho ngài.”

Hắn dang rộng đôi tay khổng lồ đang dính máu rồi với tay phải qua cửa. Dao Ion của hắn tuột vào áo giáp. Thanh Kiếm Lưỡi Mềm vẫn lủng lẳng trên lồng ngực hắn.

Tôi vãi tè trong bộ đồ bảo hộ.

“Chà, tớ có nghe lầm không thế,” Sevro lẩm bẩm. “Làm đi, Darrow. Không hắn đổi ý bây giờ.”

Tôi cởi mũ ra, tiến về phía trước. Tôi muốn có gã này.

“Ragnar Volarus. Hân hạnh được gặp. Ta thấy ngươi không đeo quân hàm. Ngươi có chủ nhân không?”

“Tôi từng thuộc về Lãnh Chúa Tro Tàn, và có mặt trên con tàu vĩ đại này như một món quà dành cho gia tộc Julii. Nhưng ngài đã chiếm được nó, bởi vậy ngài có được tôi.”

Nhà Julii? Hẳn là món quà đáp lễ cho việc phản bội Augustus.

Và có phải hắn vừa sử dụng lỗ hổng trong quy chế để biện minh cho việc giết chết thuộc hạ của chủ nhân hắn hay không? Tôi không thấy có bất kỳ sự châm biếm nào trong giọng nói của hắn. Nhưng tại sao hắn lại làm vậy? Có phải cặp mắt đen của hắn đã từng nhìn thấy tôi? Những Kẻ Ô Danh không được sử dụng thiết bị kỹ thuật ngoại trừ quân khí. Hắn không thể nhìn thấy tôi từ trước, nhưng đôi bàn tay của hắn vẫn chìa ra, chờ để bắt tay tôi.

“Tại sao ngươi làm việc này?” tôi hỏi. “Vì Nhà Julii ư?”

“Họ mua bán giống loài chúng tôi.” Tôi đã quên mất điều đó. Tàu của Nhà Julii là phương tiện vận chuyển các nô lệ Đá Nham Thạch đi khắp vũ trụ. Chúng biết mình phải sợ cây giáo mặt trời trên gia huy nhà Victra.

Hắn không thèm che đậy lòng căm thù của mình. Nó lạnh lẽo như những tảng băng nơi hắn được sinh ra.

“Ngài sẽ nhận những vết nhơ này chứ, Đứa Con Của Thần?” hắn hỏi, nhoài người ra phía trước, giọng buồn rầu, vẻ lo lắng lạ lẫm hằn nơi khóe miệng hắn. Các Hoàng Kim đã làm điều ấy sau Khởi Nghĩa Đen Tối, cuộc nổi dậy duy nhất từng đe dọa sự thống trị của chúng. Chúng đã lấy mất lịch sử của họ, cướp đi công nghệ, xóa sổ một thế hệ, và ban cho giống loài họ các cực của những hành tinh, tôn giáo của người Viking, và bảo với họ rằng chúng tôi là Thần của họ. Vài trăm năm sau, tôi đứng đây và nhìn xuống một trong những người con trai đáng sợ nhất của họ, và tự hỏi làm thế nào mà hắn có thể nghĩ về tôi như một vị Thần.

“Ta chấp nhận những vết nho ấy bằng tên tuổi của mình, Ragnar Volarus.” Vừa kinh hãi, tôi vừa chìa tay ra, vây quanh là kim loại nóng, hai bàn tay của chúng tôi nắm chặt lấy nhau, to gần bằng nhau, mặc dù tay tôi được bọc trong kim loại. Tôi dùng vết máu mà tay hắn dây qua tay tôi và quệt lên đôi chân mày để lộ của mình. “Ta chấp nhận những gánh nặng và trách nhiệm của chúng.”

“Cảm ơn ngài, Dòng Dõi Mặt Trời. Cảm ơn Ngài. Tôi sẽ phục vụ ngài, thề trên danh dự của mẹ và bà tôi.”

“Bạn của ta đang ở trên chiến hạm Con Hạc trong khoang chứa tàu bay số ba. Hãy cứu họ, Ragnar, và ta sẽ nợ nhà ngươi.”

Những chiếc răng vàng ố lộ ra khi hắn cười, và từ hắn vang lên những tiếng hò reo cầu chiến tranh, thâm trầm bí hiểm hơn cả đại dương trước cơn bão. Nó nhấn chìm hành lang trong sự hãi hùng. Lấp đầy trong tôi niềm vui, nỗi sợ và sự tò mò tột đỉnh. Tôi vừa thu được chiến lợi phẩm gì thế này?

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.