Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

32

Image

CHẾT TRẺ

Ngựa Hoang khăng khăng muốn gặp Tactus trước cuộc họp. Theodora dẫn đường cho chúng tôi. Chúng tôi thấy Roque đang ngồi bên cạnh thi thể của Tactus trong khoang cứu thương của con tàu. Nhìn cái dáng ngồi với hai bàn tay chụm vào nhau của cậu, ta sẽ tưởng rằng biết đâu Tactus vẫn còn cơ hội sống. Có lẽ là ở một thế giới khác, nơi những người như Lorn không tồn tại.

“Cậu ấy đã ở đây từ khi rời khỏi Europa,” Theodora nói khẽ.

“Bà không nói với tôi rằng cậu ấy ở dưới này,” tôi nói.

“Cậu ấy dặn tôi đừng nói.”

“Bà là đầy tớ của tôi kia mà, Theodora.”

“Còn cậu ấy là bạn của cậu, chủ nhân.”

Ngựa Hoang huých tôi. “Thôi đi đồ con lừa, anh không thấy bà ấy cũng mệt mỏi chẳng kém gì Roque sao?”

Tôi nhìn Theodora. Ngựa Hoang nói đúng. “Bà nên ngủ một lát đi, Theodora.”

“Tôi nghĩ đó là một ý kiến hay, thưa chủ nhân. Luôn hân hạnh được gặp cô, nữ chủ nhân,” Theodora nói với Ngựa Hoang trước khi ném cho tôi một cái nhìn cáu kỉnh. “Từ khi cô đi khỏi chủ nhân khá bẳn tính.”

Ngựa Hoang nhìn Theodora đi khuất. “Anh may mắn khi có được bà ấy.” Cô khẽ chạm lên vai Roque. Cậu mở mắt ra.

“Virginia.”

Họ đã trở nên thân thiết hơn trong cái năm chúng tôi cùng nhau ở Thành Trì. Không ai trong số họ có thể rủ tôi đi xem opera cùng. Không phải vì tôi không có hứng thú với âm nhạc. Mà việc luyện kiếm với Lorn cần nhiều thòi gian.

Cô bóp nhẹ bàn tay Roque. “Cậu khỏe chứ?”

“Khá hơn Tactus.” Cậu nhìn tôi. Tôi dám cược cậu sẽ nói nhiều hơn nếu tôi không ở đây. Nhận ra tình trạng xệch xoạc của Ngựa Hoang, cậu cau mày lo lắng. “Chuyện gì đã xảy ra?”

Sau khi chúng tôi kể cho cậu nghe, cậu nhẹ nhàng đưa một tay lên vuốt mái tóc dợn sóng. “Chà, tệ thật. Tớ chưa bao giờ nghĩ Pliny lại táo gan đến vậy.”

“Chúng ta sẽ họp sau mười phút nữa để thảo luận kế hoạch,” tôi nói.

Roque ngó lơ tôi. “Tớ rất tiếc về chuyện của cha và anh trai cậu, Virginia.”

“Tớ hy vọng họ vẫn còn sống.” Cô nhìn Tactus và khuôn mặt sầm xuống. “Tớ rất tiếc về chuyện Tactus.”

“Anh ta ra đi như đã sống,” Roque nói. “Chỉ ước gì anh ta có thể sống lâu hơn.”

“Cậu nghĩ anh ta sẽ thay đổi?” Ngựa Hoang hỏi.

“Anh ta luôn là bạn của chúng ta,” Roque nói. “Trách nhiệm của chúng ta là giúp anh ta thử. Ngay cả khi việc đó chẳng khác gì ôm một ngọn lửa.” Cậu nhìn tôi trong giây lát.

“Cậu biết tớ không muốn anh ta phải chết,” tôi nói. “Tớ đã muốn để anh ta quay về với chúng ta.”

“Cũng như cậu đã muốn bắt Aja?” Roque nói, cười khẩy trước biểu cảm của tôi.

“Tớ đã giải thích với cậu tại sao tớ làm vậy.”

“Dĩ nhiên. Bà ta đã giết bạn của chúng ta. Bà ta đã giết Quinn, nhưng chúng ta để bà ta trốn thoát vì một mưu đồ lớn hơn. Mọi thứ đều có giá của nó, Darrow. Có lẽ cậu sẽ sớm cảm thấy mệt mỏi khi để bạn của mình trả giá.”

“Nói vậy là không công bằng,” Ngựa Hoang nói nhanh. “Cậu biết điều đó.”

“Những gì tớ biết là chúng ta đang dần hết bạn,” Roque đáp. “Không phải tất cả chúng ta đều cứng cỏi như Thần Chết. Không phải tất cả chúng ta đều muốn trở thành chiến tướng.”

Dĩ nhiên Roque nghĩ cuộc sống này là lựa chọn của tôi. Tuổi thơ của cậu là sự nhàn rỗi và những quyển sách, dành thời gian để đi lại giữa những cơ ngơi của gia tộc ở Thebes Mới và các cao nguyên của Sao Hỏa. Cha mẹ cậu không tin vào phương pháp học tải kiến thức trực tiếp vào đầu, nên họ đã thuê các Tím và các Trắng để dạy cho cậu - đi lại và nói chuyện giữa những đồng cỏ yên bình bên cạnh hồ nước tĩnh lặng.

“Tactus đã không bán cây violin,” sau một hồi, Roque nói.

“Cây violin mà Darrow đã tặng anh ta ấy hả?”

“Phải. Cây Stradivari. Anh ta đã bán nó, rồi cảm thấy hối hận nên không hoàn thành giao dịch với phòng đấu giá mà bắt họ hủy đơn đặt hàng. Anh ta đã tập đàn một mình, để nó khỏi đóng bụi. Anh ta nói muốn khiến cậu bất ngờ bằng một bản sonate, Darrow ạ.”

Tôi càng cảm thấy trĩu nặng. Tactus vẫn luôn là bạn của tôi. Anh ta chỉ lầm lỡ khi gắng làm người đàn ông mà gia tộc đã muốn anh ta phải trở thành, trong lúc bạn bè yêu con người vốn có của anh ta. Ngựa Hoang đặt tay lên hông tôi, biết những gì tôi đang nghĩ. Roque đang cúi xuống hôn vào má Tactus một lần nữa và cầu nguyện cho anh ta.

“Thà bước chân vào thế giới bên kia trong huy hoàng trọn vẹn của đam mê còn hơn là phai nhạt và tàn héo cùng tuổi già. Sống nhanh. Chết trẻ, anh bạn ngang ngạnh của tôi.”

Roque bỏ đi, chỉ còn lại tôi và Ngựa Hoang với Tactus.

“Anh phải sửa chữa lỗi lầm,” cô nói về Roque. “Sửa chữa, trước khi anh để mất cậu ấy.”

“Anh biết,” tôi nói. “Sớm thôi, ngay sau khi anh sửa chữa hàng trăm việc khác đã.”

Chúng tôi tập trung đầy đủ và ngồi trong phòng chiến sự, quanh chiếc bàn gỗ khổng lồ. Những tách cà phê và khay đồ ăn ngổn ngang trên bàn. Ngựa Hoang ngồi bên cạnh tôi, gác chân lên bàn như thường lệ, trong lúc kể lại chuyện gì đã diễn ra với điệp vụ của cha mình. Kavax nhoài người lên phía trước, ngồi bấp bênh trên ghế, khiếp sợ trước ý nghĩ Augustus phải gánh chịu thất bại. Ông vặn vẹo hai tay một cách bồn chồn, khổ sở đến mức Daxo phải bế Sophocles trên đùi ông ra và đưa nó cho Victra, khiến cô khó chịu. Giọng Ngựa Hoang vang khắp căn phòng và đoạn phim nổi mà Pliny đưa cho cô được chiếu trên mặt bàn. Một lữ đoàn tên lửa lặng lẽ phóng trong không gian về phía các xưởng tàu nổi tiếng của Ganymede, quây thành một vòng tròn lốm đốm các màu xanh lam, lục, và các xoáy trắng quanh vệ tinh công nghiệp này.

“Ông phái ba đội thám cẩu Xám trốn trong bụng hai chiếc tàu chở dầu. Họ vô hiệu hóa ba lò phản ứng hạt nhân của hàng rào phòng vệ. Rồi cha tôi dùng các phi cơ Cánh Gãy và tàu chiến nhỏ để tổng tiến công, như cách ông vẫn làm - đốt cháy động cơ và thả đạn xuống trước khi bay trở lại.”

“Đó là một kho báu được khai phá - khoảng mười bảy tàu khu trục và bốn chiến hạm trong cảng, gần hoặc đã hoàn thiện. Dự đoán những chiếc tàu này được điều khiển bởi các phi hành đoàn nòng cốt, nên ông tấn công tất cả cùng một lúc. Ông thậm chí còn ra lệnh cho Tàu Đỉa mang theo hai Kẻ Ô Danh của mình tấn công chiếc Kẻ Hủy Diệt Mặt Trăng. Nhưng những chiếc tàu này không được điều khiển bởi phi hành đoàn nòng cốt. Không hề có bất kỳ phi hành đoàn nào. Thay vào đó, chúng chật kín các Pháp Quan và các đội thám cẩu Xám. Cùng các Hiệp Sĩ Olympic.”

“Và ông ấy… đã đầu hàng?” Kavax kinh hoảng hỏi.

Ngựa Hoang phá lên cười. “Cha tôi ư? Ông chiến đấu để mở đường thoát, và chút nữa đã làm được. Ông giết chết Hiệp Sĩ Nhiệt, rồi đụng phải một số người quen cũ.”

Đoạn phim nổi chiếu cảnh Augustus bay qua mười hai Xám, như một người đang lội qua luống cỏ khô và cao. Kiếm Lưỡi Mềm của hắn hất lên và gào thét, chém vào tường đến tóe lửa, phóng qua những kẻ chắn đường, cho tới khi hắn đụng mặt một kẻ mặc áo giáp có hình dáng của một ngọn lửa. Hiệp Sĩ Nhiệt. Những đường kiếm dữ dội thình lình lóe lên rồi một màn sương đỏ xuất hiện. Một cái đầu rớt xuống sàn. Rồi hai kẻ xuất hiện. Một người đội mũ biểu tượng mặt trời, người còn lại là Fitchner trong chiếc mũ đầu sói của ông ta. Hai người họ họp lực giết Kẻ Ô Danh và chém Augustus đầm đìa máu nằm dưới sàn.

Lorn quay sang tôi. “Quý cô… Ngựa Hoang, người đội giáp mặt trời là ai thế?”

Cô im lặng.

“Đó là giáp của Hiệp Sĩ Bình Minh,” tôi trả lời. “Cassius. Chắc hẳn họ đã gắn lại tay cho hắn. Hoặc cho hắn một cánh tay mới.”

Ngựa Hoang tiếp lời. “Tàu của Nhà Julii cũng ở đó.” Cô nhìn sang Victra. “Họ đã đập tan lực lượng còn lại của cha tôi.”

Sevro nhìn trừng trừng vào Victra, bế Sophocles khỏi tay cô, như thể cô còn không đủ đáng tin để giữ con cáo. “Cô có cảm thấy lúng túng không? Cô nên cảm thấy thế.”

“Chúng ta đã giải quyết xong chuyện này rồi,” Victra nói, tỏ vẻ chán nản trước những lời buộc tội. “Mẹ tôi đã bị Hội Chủ đe dọa. Bà ấy không phải chính trị gia. Ngoài tiền bạc ra hầu như chẳng thèm để ý đến bất cứ điều gì khác.”

“Vậy bà ấy không quan tâm đến lòng trung thành?” Ngựa Hoang hỏi. “Thú vị đấy.”

“Hừ. Agrippia là một ả khốn xấu xa,” Kavax hầm hè. “Lúc nào cũng vậy.”

“Cẩn thận đấy, gã khổng lồ,” Victra cảnh cáo. “Bà ấy vẫn là mẹ tôi.”

Kavax khoanh đôi tay vạm vỡ trước ngực. “Xin lỗi. Vì bà ấy là mẹ cô.”

“Làm thế nào chúng tôi biết cô không thông đồng với họ hả Victra?” Daxo nhẹ nhàng hỏi. “Biết đâu cô lại là gián điệp? Biết đâu cô đang chờ đợi… Tại sao cậu có thể tin tưởng ở lòng trung thành của cô ta, Darrow? Cô ta có thể dễ dàng truyền tin…”

Ngựa Hoang nhìn tôi. “Em cũng đang tự hỏi điều tương tự.”

“Tại sao tôi có thể tin anh, Daxo, hay ngài, Kavax?” tôi hỏi. “Bất kỳ ai trong các người cũng có thể kiếm được một vị thế quan trọng, giành được những ưu ái, lãnh thổ và tiền tài nếu các người giao đầu tôi cho Hội Chủ.”

“Và tim cậu cho mẹ của Cassius,” Sevro nhắc tôi.

“Cảm ơn cậu, Sevro.”

“Ta ở đây để giúp đỡ!” Ông cầm một cái đùi gà từ chiếc khay trên bàn lên rồi đút nó cho Sophocles ăn. Ông cân nhắc rồi cũng cắn một miếng, và khẽ nói điều gì đó với con cáo.

“Tôi tin Victra cũng vì cùng một lý do tôi tin tưởng bất kỳ ai trong số mọi người - tình bạn,” tôi nói, gắng không nhìn vào Sevro.

“Tình bạn. Ha.” Ngựa Hoang đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn. “Tôi sẽ nói thẳng. Tôi không tin tưởng người Nhà Julii, chỉ muốn ném quách họ đi.”

“Đó là vì cô cảm thấy bị tôi đe dọa, nhóc con ạ.”

Ngựa Hoang ngồi thẳng dậy. “Nhóc?”

“Tôi lớn hơn cô cả chục tuổi, cục cưng ạ. Rồi một ngày kia cô sẽ nhìn lại bản thân và bật cười. Lúc đó sao mình lại ngu ngốc đến thế, đơn giản đến thế nhỉ? Chưa kể, cô không được cao ráo lắm. Nên tôi sẽ gọi cô là nhóc.”

“Tôi không chơi trò cãi lộn vớ vẩn,” Ngựa Hoang lạnh lùng nói. “Tôi không tin cô vì tôi không biết rõ cô. Tất cả những gì tôi biết là danh tiếng của mẹ cô, một người bàng quan với chính trị. Bà ta là một kẻ mưu mô. Một kẻ hối lộ. Cha tôi biết điều đó. Tôi biết điều đó. Và cô cũng biết điều đó.”

“Phải, ở một góc độ nào đó, mẹ tôi là người mưu mô. Tôi cũng vậy và cô cũng vậy, nhưng nếu có một điều tôi không biết làm, đó là nói dối. Tôi chưa từng nói dối và sẽ không bao giờ nói dối. Không như một số người.” Cặp chân mày nhướng lên đã nói rõ ý cô là gì.

“Nhưng rau nào sâu nấy, Darrow,” Daxo cảnh cáo. “Dẹp tình cảm của cậu sang một bên. Cô ta được một người phụ nữ nguy hiểm nuôi dạy. Không cần phải đối xử bất công với cô ta, nhưng chúng ta cũng không thể để cô ta tham dự cuộc họp này được. Tôi khuyên cậu hãy đưa cô ta đến nơi thích hợp cho tới khi chuyện này kết thúc.”

“Phải.” Kavax gõ ngón tay lên mặt bàn. “Đồng ý. Rau nào sâu nấy.”

“Ta không thể tin cậu lại dụ ta vào mớ hỗn độn này, Darrow.” Lorn lẩm bẩm. Trông ông thật lạc lõng. Quá già, quá ảm đạm để tham dự vào một vụ cãi cọ. “Thậm chí không thể tin tưởng ở hội đồng của mình.”

“Khó tính nhỉ. Tụt đường huyết chăng?” Sevro ném cho ông cái đùi gà gặm dở. Lorn để nó rơi phịch xuống bàn, không bộc lộ chút biểu cảm.

“Chúng tôi sẵn sàng lắng nghe những lời thông thái của ông, Arcos,” Kavax kính cẩn nói.

“Ta sẽ nghe theo các quân sư của cậu, Darrow.” Lorn bẻ ngón tay. “Ta có những vết sẹo còn già hơn cả họ, nhưng họ không phải hoàn toàn đần độn. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Đưa Victra đến nơi an toàn đi.”

“Ông thậm chí còn không biết gì về tôi, Arcos!” Victra phản đối, cuối cùng cũng đứng dậy khỏi ghế. Giờ đây đã có thể nhìn thấy con người chiến binh ở cô, chập chờn ngay dưới vẻ bình tĩnh có giáo dục. “Đây là một sự sỉ nhục. Tôi đã chiến đấu cùng Darrow khi ông vẫn đang nằm co ro trong lâu đài nổi của mình và giả vờ như đang là năm 1200 sau Công Nguyên.”

“Thời gian không chứng minh được lòng trung thành của một người.” Lorn chế giễu và rê ngón tay qua một vết sẹo trên cánh tay mình. “Nhưng sẹo thì làm được.”

“Ông đã chiến đấu vì Hội Chủ. Ông từng là lưỡi kiếm của bà ta. Ông đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng vì bà ta? Bao nhiêu người đã bị thiêu chết khi ông đứng nhìn bên cạnh Lãnh Chúa Tro Tàn?”

“Đừng nhắc đến Rhea với ta, cô bé.”

Hàm răng Victra loang loáng sau nụ cười hung tợn. “Vậy là vẫn còn vị Hiệp Sĩ Cuồng Nộ bên dưới những nếp nhăn và lóp giẻ rách bị sâu bướm cắn kia.”

Lorn quan sát cô, nhìn thấy sự phẫn nộ của tuổi trẻ trong cô, và ông quay sang tôi, như để tự hỏi loại người gì lại để các Hoàng Kim như Tactus và Victra bên cạnh mình. Mắt ông như muốn hỏi ông thậm chí có quen biết tôi hay không. Không, ông đang nhận ra. Dĩ nhiên là không.

“Quan trọng nhất là danh dự. Chết trong danh dự. Đó là những lời của gia tộc ta. Còn cô thì… tiểu thư, cái họ Julii không thực sự cho người ta một mục tiêu cao quý hơn, phải không? Các cô chỉ là những con buôn.”

“Họ của tôi không dính dáng gì đến con người tôi.”

“Rắn đẻ ra rắn,” Lorn nhắc lại, thậm chí không còn nhìn vào cô. “Mẹ cô là một con rắn. Bà ấy đẻ ra cô. Bởi vậy, cô cũng là một con rắn. Mà rắn thì làm gì, cô gái thân mến của ta? Chúng trườn. Chúng chờ đợi, ác độc, máu lạnh, trong lùm cỏ, rồi chúng cắn.”

“Chúng ta có thể bắt cô ấy làm con tin,” Sevro nói. “Dọa giết cô ấy trừ phi Agrippina gia nhập phe chúng ta hoặc ít nhất cũng đừng phá hỏng các kế hoạch của chúng ta nữa.”

“Cậu đúng là thằng nhãi nham hiểm nhỉ?” Victra hỏi.

“Tôi là một Hoàng Kim, quỷ cái ạ. Cô trông đợi gì chứ? Sữa ấm và bánh quy chỉ vì tôi nhỏ con ư?”

Roque đằng hắng, khiến mọi người chú ý.

“Có vẻ như chúng ta đang tỏ ra bất công, thậm chí là giả nhân giả nghĩa,” cậu nhận xét. “Tất cả chúng ta đều biết gia đình tôi toàn các chính trị gia. Thậm chí một số người các cậu nghĩ tôi xuất thân từ một dòng dõi thượng lưu. Nhưng gia tộc Fabii chúng tôi toàn những người bất lương. Mẹ tôi là Thượng Nghị Sĩ, kiếm bẫm từ các quỹ nông nghiệp và tiền trợ cấp y tế của các Màu Hạ Cấp để bà ấy có thể sống sung túc hơn bà ngoại tôi lúc trước. Ông nội tôi đã đầu độc cháu trai mình để tranh giành một diễn viên Tím đang nổi có tuổi đời chỉ bằng một phần tư tuổi ông, cuối cùng cô ta đâm ông và tự chọc mù mắt mình khi phát hiện ra ông đã giết cháu trai, cũng chính là người tình của cô ta. Nhưng như vậy chưa là gì so với ông cậu của tôi, ông ném nhiều đầy tớ cho những con cá mút đá ăn, chỉ vì ông đã đọc được rằng Hoàng đế Tiberius là người đầu tiên có đam mê kỳ lạ đó. Thế nhưng tôi vẫn ở đây, con cháu của những người mang trong mình tất cả những tội ác đó, và tôi dám cược không một ai có mặt ở đây nghi ngờ lòng trung thành của tôi.”

“Vậy thì tại sao chúng ta lại nghi ngờ lòng trung thành của Victra? Cô ấy đã kiên định đi theo Darrow kể từ Viện Hàn Lâm. Không ai trong các người có mặt ở đó. Không ai trong số các người biết bất cứ điều gì về nó, nên tôi xin các người hãy câm miệng đi. Ngay cả khi mẹ của Victra yêu cầu cô ấy rời bỏ Darrow và Augustus, cô ấy vẫn ở lại. Ngay cả khi các Pháp Quan đến ám sát chúng tôi trên Mặt Trăng, cô ấy vẫn ở lại. Và giờ cô ấy ở đây, khi chúng ta chẳng khác gì một phường trộm cắp rách rưới, các người lại chất vấn cô ấy. Các người khiến tôi cảm thây ghê tởm. Tôi cảm thấy buồn khi phải ở giữa những kẻ thích cãi cọ như các người. Nên nếu bất kỳ ai còn chất vấn lòng trung thành của cô ấy, tôi sẽ mất đi niềm tin ở hàng ngũ này. Và tôi sẽ đi.”

Nụ cười mà Victra dành cho cậu như ánh mặt trời, từ từ, chậm rãi, rồi bừng sáng đến lóa mắt. Nó biến mất chậm hơn tôi nghĩ. Sự ấm áp trong cô cũng khiến Roque phải ngạc nhiên, và gò má nhợt nhạt của cậu chợt ửng đỏ.

“Tôi không phải mẹ tôi,” Victra tuyên bố. “Hay như em gái tôi. Tàu của tôi là của tôi. Người của tôi là của tôi.” Cặp mắt to tròn của cô thờ ơ như đang ngái ngủ, nhưng chúng sáng lên khi cô nhoài người ra phía trước. “Tin ở tôi thì các người sẽ được hưởng lợi… Nhưng điều quan trọng là Darrow nghĩ gì.”

Mọi con mắt đổ dồn về tôi và sự im lặng của tôi. Thú thực, tôi đang không nghĩ về Victra, mà về Tactus và tự hỏi anh ta đoan chắc đến thế nào khi nói tôi đã luôn giữ khoảng cách với anh ta. Khi tôi bày tỏ cảm tình với anh ta lần đầu tiên và anh ta từ chối chiếc violin, tôi đã cảm thấy xấu hổ và tự ái. Nên tôi lùi lại. Giá như tôi thành thật với cảm xúc của mình và kiên định hơn. Thì những bức tường mà anh ta dụng lên sẽ sụp đổ. Và anh ta sẽ không bao giờ bỏ đi. Anh ta sẽ vẫn còn ở đây. Tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó một lần nữa, nhất là với Victra. Tôi đã mở lòng với cô ấy ở hành lang, và tôi sẽ làm vậy trước sự chứng kiến của mọi người.

“Sự tình cờ đã cho chúng ta được sinh ra làm các Hoàng Kim,” tôi nói. “Đáng lẽ chúng ta có thể sinh ra làm những màu khác. Sự tình cờ đã đặt chúng ta vào các gia tộc của mình. Nhưng chúng ta tự chọn bạn. Victra đã chọn tôi. Và tôi chọn cô ấy, như tôi đã chọn các vị. Nếu chúng ta không thể tin bạn của mình…” Tôi nhìn Roque xót xa, tìm sự tha thứ trong mắt cậu, “… thì sống còn ý nghĩa gì?”

Tôi quay lại nhìn Victra. Mắt cô nói lên cả nghìn điều, và những lời Chó Rừng đã nói khi hắn nằm trên giường, người cháy nhẹm sau vụ đánh bom, vọng lại trong tâm trí tôi. Victra yêu tôi. Có thể nào chuyện thực sự đơn giản đến vậy? Cô làm tất cả những điều này không phải vì lợi lộc như bản chất của Nhà Julii, mà vì một cảm xúc đơn thuần của con người. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể nào yêu cô? Không. Không, ở một cuộc đời khác, Ngựa Hoang sẽ không bao giờ làm một chiến binh, sẽ không bao giờ xấu xa độc ác. Còn trong cuộc đời nào đi nữa, Victra cũng sẽ luôn giống như lúc này. Luôn là một chiến binh, như bản chất của Eo. Luôn quá hoang dại và quá nhiều nhiệt huyết để tìm sự bình yên ở bất kỳ điều gì khác.

Ngựa Hoang nhận thấy điều gì đó đang diễn ra giữa tôi và Victra.

“Vậy thì vấn đề đã được quyết định,” Ngựa Hoang nói. “Quay trở lại vấn đề trước mắt. Pliny đang đợi cùng với hạm đội chính. Ở đó, hắn đã mua chuộc tất cả các đồng minh của cha tôi để soạn thảo một văn kiện đầu hàng chính thức gửi tới Hội Chủ và tái cơ cấu Sao Hỏa. Theo những gì tôi biết, thỏa thuận sẽ đưa hắn lên đứng đầu một gia tộc của riêng hắn. Hắn sẽ cùng với Nhà Julii và Nhà Bellona điều hành Sao Hỏa. Một khi thỏa thuận hòa bình được ký kết, nó sẽ được đánh dấu bằng việc tử hình cha tôi tại sân trong Thành Trì của chúng tôi ở Agea.” Ngựa Hoang nhìn khắp bàn, để sức nặng từ những lời cô nói lớn dần. “Nếu chúng ta không giải cứu cha tôi, cuộc chiến này sẽ kết thúc. Lãnh Chúa các Vệ Tinh sẽ không đến ứng cứu chúng ta. Thậm chí, họ sẽ cử tàu đến chống lại chúng ta. Lực lượng của Vesparian từ Sao Hải Vương sẽ quay đầu trở lại. Chúng ta sẽ chỉ còn đơn thương độc mã chống lại cả Hiệp Hội. Và chúng ta sẽ chết.”

“Tốt. Điều ấy khiên mọi chuyện trở nên đon giản,” tôi nói. “Chúng ta cướp lại hạm đội của mình, rồi cướp lại Sao Hỏa. Ai có ý tưởng gì không?”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.