Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

38

Image

CƠN MƯA SẮT

Tất cả những gì tôi nhìn thấy là kim loại. Tôi là một trong số hàng nghìn người trong tổ ong của Ống Phóng. Bên ngoài đường ống kim loại, cuộc chiến đang diễn ra ác liệt. Tôi không cảm thấy gì. Không cảm thấy cơn rung động của con tàu Pax. Không cảm thấy những tên lửa phóng trong không gian để mang đến những cái chết thinh lặng. Chỉ cảm thấy tiếng đập trái tim tôi. Mickey từng nói đó là quả tim mạnh mẽ nhất mà anh ta từng thấy ở một Đỏ, nhờ nọc độc của rắn hổ lục còn sót lại trong huyết mạch tôi khi còn nhỏ. Lúc này, nó đập thình thịch trong lồng ngực, khiến hai tay tôi run lên. Nỗi sợ chiếm lấy tôi. Tôi sợ rất nhiều điều. Sợ sẽ khiến các bạn của mình thất vọng, sợ sẽ mất những người bạn ấy. Sợ phải nói với họ sự thật về tôi. Sợ sẽ không đủ sức thực hiện nhiệm vụ trước mặt. Nỗi sợ gây ra bởi hoài nghi - về bản thân, về kế hoạch nổi loạn của mình. Sợ cái chết. Sợ sẽ lạc trong bóng tối của vũ trụ bên ngoài con tàu này. Sợ sẽ khiến Eo, khiến đồng bào của mình và chính mình thất vọng. Nhưng trên hết, tôi sợ kim loại nóng.

Những tiếng trò chuyện vang lên trong bộ đàm. Vội vàng, hời hợt. Kế hoạch đang bắt đầu được triển khai, và tôi chẳng còn là gì ngoài một mắt xích của nó. Cuộc chiến quá lớn để tôi có thể tham gia ở mọi mặt.

Tôi đã muốn chỉ huy tàu Pax từ đài chỉ huy để có thể ngắm nhìn tàu của kẻ thù gục ngã trước hạm đội của mình. Nhưng Orion và Roque thông thạo vũ trụ hơn tôi.

Tôi muốn góp mặt trên Tàu Đỉa mang theo các đạo quân đột kích qua lỗ hổng trên thân tàu của kẻ địch; tôi muốn càn quét các đài chỉ huy, đẩy lùi những kẻ xâm chiếm con tàu của chính tôi, nhảy từ tàu khu trục sang chiến hạm, biến chúng trở thành của mình. Nhưng tôi sẽ không bắt giữ Thống Soái Bellona. Các Titan sẽ làm việc đó. Cuối cùng, kẻ thù sẽ quyết định nơi tôi sẽ đến. Tôi sẽ đuổi theo chiến lợi phẩm vĩ đại.

Chiến lợi phẩm mà tôi đã lấy làm mục tiêu kể từ khi rời Mặt Trăng.

Mặt dây chuyền chòm sao Pegasus thật của tôi mát lạnh trong ngực. Tóc của Eo nằm bên trong nó. Hãy tập trung vào điều đó. Vào hình ảnh mái tóc em tung bay, phất phơ trong luồng gió hầm mỏ. Tập trung vào nơi ấy. Nỗi ân hận choán lấy tôi khi nghĩ về em. Tôi thích cuộc sống này. Bất chấp sự miễn cưỡng khi vờ làm một Hoàng Kim, bất chấp những lý do ảo não mà tôi đưa ra, một phần trong tôi cũng giống như họ. Có lẽ tôi đã được sinh ra để làm cả hai Màu.

Quên nó đi. Con người sinh ra không phải để làm bất kỳ Màu nào. Những kẻ thống trị chúng tôi đã quyết định phân chúng tôi thành các Màu. Và chúng đã sai.

“Audentes fortuna juvat, các cưng ơi,” Sevro nói qua đường dây liên lạc cá nhân. Tôi bật cười trước câu tiếng Latin ấy.

“Lại ‘Vận may ưu ái những người dũng cảm’ vớ vẩn nữa hả? Tại sao không nói carpe dem[1] luôn đi?”

“Vì đó là truyền thống…”

“Lũ con trai các cậu lúc nào cũng chim chuột nhau thế này trước mỗi cuộc chiến hả? Thật đáng yêu,” Victra nói.

“Cô phải nhìn bọn họ ở Học Viện cơ, yêu từ tiếng rú đầu tiên,” Ngựa Hoang cười phá lên.

“Tôi xem các đoạn băng rồi! Một cặp đôi đáng yêu.”

Tôi nghe thấy ý cười trong giọng nói của Ngựa Hoang. “Họ thậm chí còn mặc áo đôi. Phong cách, phải không Roque? Và bốc mùi.”

“Tớ không để ý.”

Tại sao không?

“Vì Servo khiến tớ sợ bĩnh ra quần. Tớ đã không để ý xem cậu ấy mặc gì.” Roque đáp, khiến những tràng cười rộ lên. “Tớ cứ tưởng cậu ấy bị một con sóc cắn và bị dại.”

“Roque?” Servo ngọt ngào gọi.

“Sao, Sevro?”

“Xin chào.”

“Xin chào ư?”

“Lần tới gặp mặt, tớ sẽ cắn cậu.”

“Tớ phải đi đây.” Tiếng cười nhẹ nhàng của Roque nhạt dần. “Chúng ta sắp đối đầu với lực lượng chủ chốt của kẻ địch.”

“Cậu định sẽ làm gì? Khiến họ buồn tới chết bằng một đoạn thơ êm ái ư?” Sevro tiếp tục nói.

“Đồ mất dạy,” Roque cợt nhả tuyên bố. “Cầu cho Thịnh Nộ dẫn dắt lưỡi kiếm của mọi người và Số Mệnh sẽ đưa mọi người về nhà. Cho đến khi ấy, tình yêu của tôi luôn ở bên mọi người.”

Lời bày tỏ tình cảm ấy khiến các Hoàng Kim sững sờ. Roque tắt bộ đàm, và chúng tôi có thể nghe thấy tiếng cậu trên tần số chung, ra lệnh tấn công tàu khu trục của kẻ thù.

“Đúng là công tử bột,” Sevro lẩm bẩm, nhưng ngay cả một đứa trẻ cũng có thể nhận ra giọng cậu run run. Cậu sợ.

Hic sunt leones,” tôi nói với những người bạn của minh. “Dũng cảm lên. Dũng cảm lên và tớ sẽ gặp lại mọi người ở phía bên kia.”

“Hic sunt leones,” họ đồng thanh, không phải vì Augustus, mà vì chúng tôi ước mình sẽ dũng cảm như những con sư tử.

Từng người một, chứng tôi nói lời tạm biệt. Không kìm được mình, tôi gọi vào tần số riêng của Ngựa Hoang. Cô trả lời sau hai mươi giây. “Chuyện gì vậy?” Giọng cô thoáng ngần ngại.

“Sống sót nhé,” tôi nói.

Cô ngập ngừng. Là do cảm động? Hay khó chịu?

“Anh cũng vậy nhé.”

Cô tắt bộ đàm. Không lâu sau, động cơ bắt đầu quay và kêu lách cách trong lúc tôi bị đẩy vào bệ phóng của đường ống.

Suốt thời gian này tôi đã hành động như thể tôi biết điều gì Sắp xảy ra. Như thể tôi biết Cơn Mưa Sắt là gì. Nhưng lúc này nó đang lù lù hiện ra trước mặt tôi như một con quái vật đói khát, mù mịt. Một điều thần bí, mặc dù tôi đã nhìn thấy nó. Tôi đã được xem các thí nghiệm thực tế ảo và các đoạn phim nổi. Tôi biết về nó cũng như một đứa trẻ biết đến bay lượn nhờ ngắm một chú chim.

“Chuẩn bị tiếp cận tọa độ.” Giọng Roque vang lên bên tai mọi Hoàng Kim trong hạm đội. “Hãy để Mưa trút xuống.”

Tiếng rền rĩ của quá trình nạp điện từ trong ống phóng choán lấy tôi. Tôi trượt về phía trước trong ống, bám chặt và cúi đầu xuống để khỏi gãy cổ. Rồi nó phóng đi; cơ thể tôi bị động lực và cuộc chiến chiếm lĩnh, dịch tràn từ dạ dày lên cổ. Tôi bay qua trường điện từ, ra khỏi đường ống của con tàu, hướng về phía bầy ong vỡ tổ.

Lửa và ánh chớp thống trị không gian. Những con hà mã bằng kim loại phóng tên lửa ra từ hai phía, lặng lẽ dội vào nhau bằng tất cả vũ khí của con người. Sự im lặng của nó thật kỳ quái, thật lạ lẫm. Những lớp hỏa lực phòng không khổng lồ nổ quanh các con tàu, trùm lấy chúng trong cơn thịnh nộ, như những sợi bông thô tung bay trong gió. Các phi cơ Cánh Gãy và Ong Vò Vẽ thét vào mặt nhau, nhả ra từng tràng đạn. Chúng cấu véo và cắt qua những chiếc mai bằng kim loại, chiến đấu trong những đám mây khổng lồ dày đặc. Chúng trốn khỏi cuộc chiến hỗn loạn thành từng đàn nhỏ, bay lặng lẽ theo đường xoắn ốc về phía các đàn Tàu Đỉa trong lúc tàu khu trục và tàu chuyên chở đưa binh lính đi giữa không gian theo từng đợt gợn sóng. Đó là trò chơi của các đội đột kích. Những con Tàu Đỉa bay trên, dưới, và xuyên qua các hàng rào hỏa lực phòng không, tìm đến một thân tàu để bám lấy và bơm những kiện hàng chết chóc vào thân con tàu chủ chốt, như những con ruồi thả ấu trùng lên miệng vết thương hở. Tất cả đều được điều khiển bởi Lam, những kẻ được nuôi dạy chỉ để làm việc duy nhất này. Tàu của Bellona bay qua tàu của Augustus, những con sóng va vào nhau, phá hủy lẫn nhau.

Tất cả diễn ra trong im lặng.

Tên lửa phóng về phía những chiếc Tàu Đỉa, phá tan thân tàu bằng những cú nổ. Những ngọn lửa nơi con tàu bị chọc thủng không được dập tắt, bốc lên nghi ngút như những con cá voi của Trái Đất cổ Xưa bị đâm bằng lao móc phun ra máu. Súng máy bắn thành những đường sọc xuyên qua vũ trụ, đâm thủng hàng loạt Tàu Đỉa và các chiến đấu cơ nhỏ hơn, tạo ra các lỗ hổng trong đội hình. Những con tàu nứt gãy nhả ra phi hành đoàn khi cả hai phía nhắm vào động cơ, hy vọng có thể làm tê liệt và bắt sống thay vì phá hủy. Ở giữa hạm đội màu lam và bạc của kẻ địch, con tàu Đứa Con Chiến Tranh khổng lồ bắn nát những chiếc tàu chiến nhỏ và Tàu Đuốc như những người khổng lồ một mắt lội giữa đàn cừu - vung vẩy dùi cui và chậm rãi.

Tôi nín thở khi tàu khu trục của Victra bị bao vây bởi hai chiếc tàu khác, đang bay nhanh về phía Đứa Con Chiến Tranh. Súng máy nã vào cô, và những chiếc tàu chiến vây lấy cô bằng những quả tên lửa. Hẳn Nhà Bellona đoan chắc rằng có thể bắt sống vì cô đang ở quá gần, vì chúng đã bắn một loạt đạn mới vào thân chiếc tàu đã rũ rượi của cô. Nhưng giữa làn đạn mà cô phải hứng chịu, chiếc tàu chiến nhỏ vẫn nhả ra một đạo quân gồm bốn mươi chiếc Tàu Đỉa. Gần gấp mười lần quân số bình thường của cô. Chúng tôi đã đục rỗng phần thân con tàu của Victra để có thể chứa được số tàu chở lính bổ sung. Đó là cánh quân của Nhà Telemanus.

Tàu của Victra bay xa khỏi Đứa Con Chiến Tranh, liều mạng phóng vào đội hình của Bellona, nơi đội tàu nhỏ mang gia huy mặt trời rỉ máu của mẹ cô đang trợ chiến cho những con đại bàng Nhà Bellona. Victra mang đến điều ngạc nhiên thứ hai.

Mẹ cô đã đổi phe, phản bội Nhà Bellona như Victra đã hứa với tôi và Chó Rừng. Những con tàu của mẹ cô nhả ra hơn hai trăm chiếc Tàu Đỉa giữa trung tâm hạm đội của Bellona. Tình hình trở nên hỗn loạn.

Các Titan đổ bộ lên thân tàu chỉ huy của kẻ địch, và không lâu nữa chiếc Đứa Con Chiến Tranh sẽ bị các Tàu Đỉa bám đầy. Chúc may mắn, các Titan.

Những chiếc Tàu Đỉa từng theo Nhà Bellona đổi hướng về phía Đứa Con Chiến Tranh để trợ giúp cho cuộc chiến sẽ làm náo loạn các hành lang của nó bằng khói và máu. Các phi cơ Cánh Gãy bay ngang qua, bắn vào các Tàu Đỉa đã đổ bộ, tìm cách gỡ chúng ra trước khi chúng thả người vào bên trong chiếc Đứa Con Chiến Tranh. Đó là một vũ điệu tao nhã của những đòn đánh và phản đòn, rồi không ngừng phản đòn.

Tôi tiếp tục đường bay của mình, không thể chuyển hướng. Ở hai bên là hàng nghìn các Hoàng Kim và Đá Nham Thạch trong Đạn Sao, các Xám trong phi thuyền tổ ong, mỗi phi thuyền chứa mười hai người. Một cơn mưa người và kim loại. Giữa đường bay của chúng tôi là những chiếc tàu Con Hạc khổng lồ chất đầy các Đá Nham Thạch và Xám.

Một khi chúng tôi đã đổ bộ xuống mặt đất và thiết lập các căn cứ tiền tiêu, các đội quân sẽ đông đảo phóng ra từ các chiến hạm và các tàu chuyên chở để yểm trợ cho chúng tôi.

Bất kể Nhà Bellona và các đồng minh của họ nghĩ gì, họ cũng không thể ngăn cản chúng tôi đổ bộ - quỹ đạo quanh hành tinh này quá lờn. Đó là lý do vì sao trấn giữ các thành phố là một việc có ý nghĩa quan trọng. Chúng là những pháo đài cô lập. Cách thiết thực duy nhất để chiếm lấy chúng là đổ bộ xuống mặt đất và tiến vào bên dưới khoảng trống hai trăm mét giữa các hàng rào hình đĩa của chúng và mặt đất. Để làm vậy cần có người trên mặt đất. Hàng triệu người cùng phối hợp tấn công.

Chúng tôi sẽ thiết lập hàng trăm căn cứ tiền tiêu, rồi cuộc chiến sẽ thực sự bắt đầu. Tên lửa phóng ra hòng phá hủy Đạn Sao của chúng tôi giữa cơn hỗn loạn. Những chiếc tàu chiến chính ở phía sau lập rào cản hỏa lực, và tàu Ong Vò Vẽ bảo vệ hai đầu cho chúng tôi. Những chiếc Ong Vò Vẽ của kẻ thù tìm cách áp sát từ hai phía, bắn vào chúng tôi. Hàng chục người trong Cơn Mưa Sắt bỏ mạng xung quanh tôi, giáp của họ oằn ra phía sau như nhũng tờ giấy đang bốc cháy. Tôi ghét chuyện này. Tôi muốn hét lên. Một số người hét lên và chúng tôi phải cắt đường dây liên lạc của họ.

Tôi không thể làm gì. Ngoài việc cầu nguyện rằng mình sẽ không bỏ mạng. Rằng các bạn của mình sẽ không bỏ mạng.

Nhưng cầu nguyện với ai? Các Hoàng Kim không có thần. Các Đỏ chúng tôi có Nguyên Lão dưới Cửu Nguyên. Nhưng ông không giúp đỡ chúng tôi trong cuộc đời này. Ông chỉ đợi để dẫn dắt và bảo vệ chúng tôi trong cuộc đời sau.

Tim tôi rền vang trong lồng ngực. Chúng thở nhanh. Như muốn bứt tung da thịt. Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ. Tôi muốn có sự an ủi của gia đình. Muốn ăn món xúp mẹ nấu, muốn được chạm vào bàn tay cứng cỏi của bà và cảm nhận tình yêu thương tràn ngập mỗi khi tôi có thể khiến mẹ mỉm cười. Muốn đánh đổi tất cả để cảm nhận niềm vui khi nhận ra Eo yêu tôi. Tôi thèm khát những đêm yên lặng và lạnh lẽo trước lúc tình yêu đến, khi chỉ có nhục dục và cơn đói, khi chúng tôi hôn nhau vụng trộm, hai con tim xao xuyến, như hai chú chim nhỏ lúc nhận ra sau cùng thì chúng sẽ có thể cùng nhau xây dựng tổ ấm. Cuộc sống đáng lẽ phải diễn ra như thế. Gia đình. Tình yêu đầu. Không phải là bay qua tầng khí quyển, nơi những tên sát thủ chẳng mong gì hơn là đè nát thân thể ta bằng những mẩu kim loại nóng trước khi giết bằng hữu của ta.

Tâm trí tôi bỏ trốn ngay cả khi cơ thể tôi vẫn đang hành động.

Hành tinh lớn dần và lớn dần cho đến khi nó trở thành một tinh cầu khổng lồ chiếm trọn tầm nhìn của tôi. Tôi không biết ai còn sống và ai đã chết. Màn hình hiển thị của tôi quá bận. Chúng tôi chạm tới tầng khí quyển và âm thanh gầm lên trở lại. Những vầng sáng đầy màu sắc bao phủ hình thể đang run rẩy của tôi. Ở hai bên, các chiến binh đang rớt xuống trông như những con bọ ánh sáng giận dữ bay ra khỏi giấc mơ của một Nhà Tạo Tác. Tôi chiêm ngưỡng người bên tay trái tôi. Mặt trời màu đỏ đồng ở phía sau khi anh ta rớt xuống, in bóng lên anh ta, khiến anh ta trở thành bất diệt trong khoảnh khắc ấy - khoảnh khắc mà tôi biết mình sẽ không bao giờ quên - khiến anh ta trông như một thiên thần sa ngã giữa thịnh nộ và huy hoàng trong thơ của Milton. Lớp vỏ ngoài của anh ta tróc ra những mảnh giáp bị chà xát, như Lucifer gỡ bỏ những xiềng xích của thiên đàng, lớp lông vũ làm từ những ngọn lửa tróc ra, dập dờn ở phía sau. Rồi một quả tên lửa xé toạc bầu trời và những vụ nổ tầm cao cho anh ta được siêu thoát để làm người một lần nữa.

Khi chúng tôi tiến vào tầng khí quyển, hỏa lực dưới mặt đất gầm lên lao vào chúng tôi, tạo nên những lỗ hổng giữa đội quân đang đổ bộ của chúng tôi. Như một tổ ong bị chọc, chúng tôi kích hoạt Ủng Trọng Lực và chia thành hàng nghìn tiểu đội khác nhau, mỗi tiểu đội tìm cách bay đến tọa độ riêng của mình. Phi cơ Cánh Gãy của kẻ địch đi theo chúng tôi vào tầng khí quyển, nhưng ở đây chúng tôi linh động hơn, và chúng tôi giết chết những kẻ to xác một cách dễ dàng.

Tôi lao vào một chiếc tàu từ phía sau, với Những Kẻ Gào Rú bám đuôi, và dùng Kiếm Lưỡi Mềm chém nó. Tôi bay đi khi nó rớt xuống theo hình xoắn ốc qua những đám mây và chìm vào đại dương bên dưới.

Hỏa lực phòng không bắn qua những đám mây vào chúng tôi và giết chết Hoàng Kim ở bên phải tôi - một Kẻ Gào Rú, tôi không biết là ai cho đến khi nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. Daria Quái Điểu đã chết. Chỉ đơn giản như vậy. Không hy sinh để cứu người khác. Không gào lên trong cuồng nộ lúc cuối đời. Không nghĩa cử hào hiệp nào cả. Không cảm xúc. Cô gái trung thành đeo thắt lưng làm bằng da sói ở Học Viện, người đã dùng những mưu mẹo kỳ lạ để khiến Ván Mục và Mặt Cau Có phải phục tùng, đã chết.

Nỗi kinh hoàng chiếm lấy tôi, và tôi lặn qua những đám mây cùng những người còn lại trong nhóm tiên phong của binh đoàn. Chúng tôi lao xuống phía trên bề mặt đại dương, nơi hai chiếc tàu thủy nã đạn. Sevro phóng hai quả tên lửa xuyên qua bầu trời, chúng phát nổ thành nhiều tên lửa nhỏ, mỗi tên lửa lại tách ra thành nhiều tên lửa khác. Các con tàu phát nổ như hạt ngô nở bung trên ngọn lửa.

Chiến tranh là hỗn loạn. Luôn luôn là vậy. Nhưng công nghệ đã khiến nó trở nên càng tồi tệ hơn. Nó thay đổi những nỗi sợ. Ở Học Viện, tôi sợ con người. Tôi đã sợ những gì Titus và Chó Rừng có thể làm với tôi. Ở đó ta có thể nhìn thấy cái chết đang đến gần và ít nhất có thể giãy giụa để chống cự. Còn ở đây, ta không có được sự xa xỉ đó. Chiến tranh hiện đại là nỗi sợ không gian, sợ bóng tối, sợ sự im lặng. Cái chết sẽ đến mà tôi thậm chí không thể nhìn thấy nó.

Tôi giội xuống một ngọn núi phủ tuyết. Những đám mây hơi nước bốc lên khi tôi đào một cái hố sâu giữa làn tuyết trắng do nhiệt từ bộ đồ bảo hộ nóng đỏ. Những người còn lại trong tiểu đội đáp xuống quanh tôi, tìm điểm an toàn trên mặt đất. Những khối thiên thạch người gầm lên và đổ bộ xuống từ những con quái vật kim loại. Thịch. Thịch. Thịch. Và màn sương của chiến tranh bay lên.

“Hạ cánh,” tôi gầm lên.

Sevro đổ bộ, gối khuỵu xuống, cởi mũ đội đầu, và nôn lên lớp tuyết. Những người khác đáp xuống bên cạnh cậu. Mặt Cau Có xấu xí thở hổn hển trong nỗi buồn. Ván Mục bóp chặt vai cậu ta. Thằng Hề đứng phía trên họ, mái tóc Mohawk nhuộm đỏ hất sang một bên mặt. Quái Điểu không còn nữa. Tôi đã không biết chuyện sẽ diễn ra thế này. Tôi tưởng mình biết về nỗi kinh hoàng. Nhưng tôi đã không biết. Nhiều người chết trong một phút vừa qua hơn tất cả những gì tôi từng được biết. Nỗi sợ chiến tranh của Lorn rúng động trong tôi.

Đây là chiến tranh. Hỗn loạn. May rủi. Cái chết.

Sevro gật đầu với tôi, chùi chất nôn khỏi miệng. Jupiter giúp cậu đứng dậy. Kỳ lạ thay, Sevro để mặc ông ta làm vậy. Tôi tìm tín hiệu của Ngựa Hoang trên thiết bị hiển thị dữ liệu trong mũ đội đầu của mình. Cô vẫn còn sống cùng các thành phần chính của lực lượng, nhưng chúng tôi đã bị chia tách. Tôi ở cùng một tá các Hoàng Kim và bốn mươi Đá Nham Thạch được đào tạo chuyên môn về thiết bị quân sự công nghệ cao.

“Cởi giáp ngoài,” tôi quát các Đá Nham Thạch. “Omega, canh giữ vành đai.”

Chúng tôi cởi bộ giáp nhiệt vòng ngoài vướng víu của mình, để lộ ra những phần linh hoạt hơn của Đạn Sao bên dưới. Tôi ra lệnh cho mọi người đội mũ. Khuôn mặt bằng kim loại của những con thú và những con quỷ thay thế khuôn mặt những người bạn của tôi.

Nhưng có vẻ đẹp trong khoảnh khắc này, trong khoảng chừng nửa giây khi các Hoàng Kim và các Đá Nham Thạch gật đầu với nhau để truyền sự an ủi trước khi bắt đầu nhiệm vụ của mình, tìm sự khuây khỏa trong sự căng thẳng của nhiệm vụ, trong tình bạn, như tôi đã làm trong hầm mỏ.

Tôi tập hợp Sevro và Những Kẻ Gào Rú lại gần. Ragnar đứng sau bóng của tôi, tách khỏi tiểu đội của hắn. Chúng tôi đã hạ cánh xuống bán cầu vẫn đang là ban ngày. Đợt Đạn Sao thứ hai xuyên qua tầng khí quyển trông như một con mưa sao băng, để lại những vệt khói đen trên bầu trời xanh sứt sẹo vì đạn dược. Hàng trăm khẩu súng thần công vẫn bắn vào đám đông đang lan tỏa từ chân trời này sang chân trời khác, nhưng những loạt đạn dần thưa thớt khi các khẩu súng trở thành mục tiêu của các chiến hạm trên không gian hoặc các đội quân trên mặt đất như chúng tôi. Đội của tôi cách nơi cần đến ba trăm kilomet. Tại sao lại có chuyện đó xảy ra?

Tôi gọi Ngựa Hoang qua bộ đàm. Cô ở một ngọn núi khác, gần đích đến hơn tôi năm mươi kilomet. Lực lượng của cô có khoảng bốn trăm người.

“Có vẻ như chúng ta là những thằng ngốc,” Sevro nói.

Chúng tôi đi xuống sườn núi. Chúng tôi không bay. Thay vào đó, chúng tôi nhảy, ở Viện Hàn Lâm, họ đã dạy chúng tôi phải nghĩ việc đó như ném một hòn đá nẩy trên mặt nước. Chúng tôi có thể dùng Ủng Trọng Lực để bay, nhưng bay sẽ khiến ta trở thành mục tiêu của tên lửa và hỏa lực phòng không, chưa kể đến các nhóm truy sát kẻ thù. Nên chúng tôi nhảy cao năm mươi mét, rồi sử dụng Ủng Trọng Lực để kéo mình trở lại mặt đất.

Tên lửa phóng ra từ đỉnh núi gần đó. Sevro và đội của cậu xử lý nó, nhảy băng qua các hẻm núi rộng hơn một nghìn mét, bay sát sườn một tảng đá dốc trong lúc Ragnar và tôi khẩn trương tiến về phía trước. Một tiếng thịch vang khắp dãy núi khi họ xử lý tháp tên lửa.

Những Kẻ Gào Rú nhập bọn cùng chúng tôi ở cuối dãy núi. Chúng tôi bám vào bên hông một vách đá, nơi những đám mây thấp quần tụ. Khoảng hai mươi kilomet về bên trái, những tòa tháp Thessalonica quét vôi trắng sừng sững xa xăm, tọa lạc bên bờ lởm chởm đá của Biển Nhiệt trong xanh. Quê hương của Tactus. Tôi cảm thấy nỗi buồn nhói lên.

Chúng tôi tiến về phía Bắc. Tôi ngắm những tòa tháp mờ dần, cho đến khi chúng chỉ còn là các khối kim loại lấp lánh trên đường bờ biển lặng sóng đến lạ kỳ. Những vụ nổ rền rĩ ở phía xa. Tôi cảm thấy sức nặng của một bàn tay đặt lên bờ vai mặc giáp của mình.

“Hệt như sau khi chúng ta chiếm Olympus.” Sevro nhe nhởn cười, nhìn xuống từ đỉnh một ngọn núi trên vùng đất trải dài trước mặt chúng tôi.

“Chỉ có điều lần này ai cũng có Ủng Trọng Lực.” Tôi kiểm tra tọa độ của chúng tôi trên màn hình hiển thị bên trong mũ đội đầu. Cuộc xâm chiếm tiếp tục trên đầu chúng tôi. Những chiếc trực thăng chiến đấu của kẻ thù giờ đây chỉ còn lác đác, bay qua bầu trời. Một trong số chúng nhắm vào chúng tôi. Nó gầm lên qua một đám mây và cày nát mặt đất bằng những khẩu súng máy. Chúng tôi tránh trong một hẻm núi. Tuyết bắn lên xung quanh chúng tôi. Rồi một quả tên lửa được phóng ra và vụ nổ khiến một tảng đá sụp xuống chân tôi, kìm chặt tôi xuống. Hòn Cuội và Thằng Hề đứng phía trên che chắn cho tôi.

“Ragnar!” tôi thét lên. “Triệt tiêu nó!”

Tôi không nhìn thấy những gì hắn làm, nhưng có tiếng động thật ghê rợn khi chiếc trực thăng bốc khói và rớt khỏi bầu trời, lảo đảo lao xuống mặt đất, rồi biến mất trong đám mây gây ra bởi những mảnh đạn vụn.

“Chân cậu sao rồi?” Sevro cuống cuồng hỏi.

Họ nhấc tảng đá khỏi người tôi. Các thiết bị rền rĩ và động cơ điện kêu vo vo.

“Vẫn ổn.”

Chúng tôi rời khỏi dãy núi phủ tuyết để xuống vùng đồng bằng Sao Hỏa gồ ghề. Một đám bộ binh nặng nề chẳng khác gì chúng tôi di chuyển phía bên trái. Hệ thống tiếp sóng cho biết họ là người của chúng tôi. Nhưng tít phía xa bên phải, cách đây khoảng ba mươi kilomet, nơi mặt đất trồi lên thành những cao nguyên cận nhiệt đới, một toán quân Bellona đang nhanh chóng tiến về phía trước - có lẽ khoảng ba trăm tên phân thành nhiều nhóm nhỏ.

“Chúng đã thâm nhập được một trong các tần số liên lạc của chúng ta,” một chỉ huy liên lạc Lam ngoài không gian thông báo qua tần số tín hiệu mới. “Chúng đang truy đuổi ngài, Icarus.” Một bí danh khác của tôi.

“Đây là lúc chúng ta biết ai sẽ là người chiếm được thiên đàng,” tôi nói. Sevro nhắm tia laser theo dõi vào đội quân của kẻ thù, cùng lúc chúng nhắm vào chúng tôi. Tia laser của chúng lắc lư trên mặt đất trước mặt chúng tôi như một con ruồi điên loạn. Chúng tôi tản ra, Sevro và tôi bay cùng nhau, rồi một cơn mưa đạn trút xuống kẻ thù từ hai hướng khác nhau. Cùng lúc đó, Sevro định vị được một máy bay không người lái đang triển khai phóng cụm tên lửa vào chúng tôi. Cậu khóa mục tiêu, và giàn súng máy từ tòa tháp Thessalonica gần đấy khai hỏa, để lại những ngọn lửa xanh cháy dọc bầu trời. Chiếc máy bay biến mất trong hoa lửa. Đó là sự điên cuồng nhiễu loạn của chiến tranh công nghệ cao.

Chúng tôi tìm đến tọa độ của Ngựa Hoang, những chiếc máy dò và những cặp mắt dõi theo tử thần ẩn mình trong các ngọn núi. Chúng lén lút bám theo ở đồng bằng. Chúng ẩn mình trong các khu rừng của những Ngọn Cây Thần sừng sững đổ bóng và dưới các đại dương sơ sinh.

Một chiếc hồ lớn trải dài bên trái chúng tôi, và ngọn núi lửa ngủ vùi nằm thoai thoải bên bờ dốc, trông chẳng khác gì một triền đồi đỉnh phủ tuyết nằm im lìm bên phải. Tôi nhảy vút lên dãy núi mà chúng tôi đã đi qua để giành lấy địa thế có lợi mà nhìn xuống khu vực lân cận. Dữ liệu địa hình định kỳ nhấp nháy trên thiết bị hiển thị của tôi trong lúc những máy bay không người lái truyền tín hiệu bị bắn hạ, rồi lại được thay thế.

Bên trong bộ giáp của tôi thật yên tĩnh. Tôi không thể nghe tiếng những cơn gió đang rít lên quanh mình ở độ cao chót vót này. Mây bão, một trong những kiểu mây tích mưa đầy ấn tượng của Sao Hỏa, kéo đến từ cái hồ phía xa. Khi nó đến gần khu rừng bên dưới ngọn núi, mưa trút xuống và những tia sét rạch ngang bầu trời. Tuyết bị xoáy đi trên đỉnh núi gồ ghề, tan chảy khi chạm vào bộ giáp của tôi.

Tôi thoáng thấy có động tĩnh trên đỉnh núi gần đó. Tôi ngừng nạp đạn cho vũ khí khi biết đó không phải người Nhà Bellona, mà là một con quái vật được tạo tác. Tôi khuếch đại tầm nhìn và thấy một con sư tử đầu chim đang bám bên mép một cái tổ khổng lồ đặt trên tảng đá hẹp trong khe của đỉnh núi. Nó kinh ngạc nhìn con người bay qua thung lũng của nó bên dưới. Những Hoàng Kim này đã xây dựng một thế giới mới kỳ dị làm sao.

Người của tôi đáp xuống đỉnh núi bên cạnh, dừng lại trong giây lát để kiểm tra năng lượng của Đạn Sao. Chúng không thể duy trì cả ngày. Nhóm của Ngựa Hoang đáp mạnh xuống xung quanh chúng tôi, tuyết bay mù trời khi bốn trăm kẻ hủy diệt mặc Đạn Sao bổ sung vào lực lượng của chúng tôi. Cô đấm tay với tôi.

Icarus?” một giọng nói kêu lách cách trong tai tôi. “Icarus, cậu có nghe rõ không?”

“Roque, tớ nghe rõ. Có chuyện gì vậy?”

Icarus… tin khẩn cấp… về… cậu có nghe rõ không?” Tín hiệu của cậu chập chờn khi tia sét lóe lên trên đỉnh đầu. Các thiết bị gây nhiễu tín hiệu của cả hai phe đã cản trở đường truyền. “Darr… nghe… tớ… ở Agea.”

“Roque? Roque?” Tôi đã biết kế hoạch của trận chiến phía trên, nhưng tông giọng của cậu khiến tôi lo lắng.

“Liên lạc chập chờn quá,” tôi nói với Ngựa Hoang.

“Các tần số cục bộ vẫn ổn. Là do thiết bị gây nhiễu và cơn bão đấy.” Mưa rơi lộp độp trên áo giáp của cô.

Sevro chỉ lên trời. “Phải nhấc mông mà bay lên kia thì mới nghe được.” Ở phía trên, một chiếc tàu bị sét đánh. Hệ thống hư hại và nó rơi thẳng xuống sau đó mói kích hoạt được trở lại, để rồi va vào một phi cơ Cánh Gãy đang bay ngang qua.

“Ôi, khỉ gió.” Tôi lệnh cho Ragnar và Jupiter tiến về phía trước dãy núi và canh gác thung lũng phía Bắc cho lực lượng các đội quân Xám chủ chốt của chúng tôi.

Trong lúc chúng tôi bao vây các thành phố khác để đánh lạc hướng sự chú ý của Bellona, thì đối với tôi, Agea mới là điểm quan trọng nhất. Cả triệu người sẽ tiến sát đến các tòa thành của nó. Gã Ô Danh xòe tay chào nghi thức với tôi rồi nhảy xuống khỏi đỉnh núi cùng Jupiter và một trăm chiến binh Đá Nham Thạch.

Ngựa Hoang và Sevro đợi bên dưới trong lúc tôi bay lên qua những đám mây tụ sét cùng một vài vệ sĩ. Sau khi bay qua những đám mây, tôi trôi lơ lửng một cách thư thái, và gọi Roque.

“Icarus!” cậu hét vào bộ đàm. “Bà ta đang ở đây. Bà ta không ở trên Mặt Trăng, và cũng không ở cùng hạm đội chính của Hiệp Hội! Bọn tớ vừa biết được tin ấy. Người của Kavax đã thấy các Pháp Quan trên tàu Đứa Con Chiến Tranh… bà ta đang ở đây! Bà ta đã bí mật đến đây cùng hạm đội của mình; chúng ta đã bắt được bà ta.”

“Roque. Bình tĩnh lại. Cậu đang nói gì vậy?”

“Darrow, Hội Chủ đang ở trên Sao Hỏa. Phi thuyền của bà ta đã bị mắc kẹt sau hàng rào của Agea. Bà ta đã mắc kẹt.”

“Roque. Tớ vốn biết rồi. Bà ta chính là lý do khiến tớ muốn Agea.”

❀ ❀ ❀

[1] Sống vì ngày hôm nay.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.