Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

14

Image

HỘI CHỦ

Ngày xửa ngày xưa, có một gia tộc với ý chí mạnh mẽ,” bà ta nói, giọng chậm rãi và đều đặn như một quả lắc. “Họ không yêu thương nhau. Nhưng họ đã cùng nhau điều hành một nông trại. Và ở nông trại ấy, có chó săn, có chó cái, có bò sữa, có gà mái, có gà trống, có cừu, có la và ngựa. Gia đình nọ đã chăm sóc cho những con vật ấy. Và những con vật ấy giúp họ trở nên giàu có, khỏe mạnh và hạnh phúc. Chúng phục tùng vì chúng biết gia đình này lớn mạnh, nếu chống đối, chúng sẽ phải gánh chịu cơn phẫn nộ đồng lòng của họ. Nhưng một ngày, khi một trong những cậu con trai đánh vào mắt gã anh trai của hắn, gà trống đã nói với gà mái rằng, ‘Em yêu ơi, em gà mái đoan trang ơi, chuyện gì sẽ xảy ra nếu em ngừng đẻ trứng cho họ?’”

Cặp mắt bà ta nhìn thẳng vào mắt tôi. Không ai trong chúng tôi nhìn đi chỗ khác. Sự im lặng bao trùm căn phòng trống trải, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ tòa tháp chọc trời của bà ta. Chúng tôi đang lơ lửng giữa những đám mây. Các chiến hạm lướt đi trong màn sương mờ ảo bên ngoài như những con cá mập rực sáng, lặng thinh. Lớp da kêu lên kẽo kẹt khi bà ta nhoài người về phía trước và chụm những ngón tay dài sơn đỏ, thứ duy nhất có màu sắc. Rồi đôi môi bà ta cong lên vẻ hợm hĩnh, nhả ra từng âm tiết như thể tôi là một đứa trẻ đường phố Agea mới học được thứ ngôn ngữ của bà ta.

“Cậu khiến ta nhớ đến cha ta.”

Người bà ta đã chặt đầu.

Đó là lúc bà ta ném cho tôi một nụ cười bí hiểm nhất mà tôi từng thấy. Sự tinh nghịch nhảy múa trong mắt bà ta, khẽ khàng và yên lặng ẩn sâu trong vẻ lạnh lùng của quyền lực. Ở đâu đó bên trong là một cô bé chín tuổi đã bỉ ổi khơi mào cuộc bạo loạn bằng cách ném những viên kim cương xuống từ một chiếc phi cơ.

Tôi đứng trước mặt bà ta. Còn bà ta ngồi trên chiếc ghế bành bên đống lửa. Mọi thứ đều mang phong cách sparta. Khắc nghiệt. Lạnh lùng. Một phụ nữ Hoàng Kim bằng sắt và đá. Tất cả sự đơn điệu này như để nói rằng bà ta không cần của cải hay đời sống xa hoa, chỉ cần quyền lực.

Mặt bà ta đầy những vết nhăn nhưng không héo tàn theo thời gian. Một trăm tuổi, hay ít nhất là theo những gì tôi được nghe nói, không hề bị rạn nứt bởi áp lực của công việc. Có chăng, áp lực đã khiến bà ta trở nên như những viên kim cương mà bà ta rải xuống. Không thể bị phá hủy. Không tuổi. Và bà ta sẽ giữ nguyên tình trạng không tuổi thêm một thời gian nữa, nếu các Nhà Tạo Tác tiếp tục thực hiện liệu pháp trẻ hóa tế bào của họ.

Đó chính là rắc rối. Bà ta sẽ bám lấy quyền lực của mình rất lâu nữa. Một quân vương trị vì, và rồi sẽ chết. Đó là quy luật. Đó là cách người trẻ tuổi biện minh cho việc phục tùng những người lớn tuổi của mình - biết rằng một ngày kia sẽ đến lượt họ. Nhưng khi các vị tiền bối không chịu rời bỏ thì sao? Khi bà ta trị vì suốt bốn mươi năm, và có thể sẽ tiếp tục trị vì thêm một trăm năm nữa? Thì sẽ thế nào?

Bà ta là đáp án cho câu hỏi đó. Đây không phải là người phụ nữ được kế thừa Ngai Vàng Bình Minh. Đây là người phụ nữ đã tước đoạt nó từ tay một kẻ trị vì không đủ lịch sự để chết theo quy luật thời gian. Suốt bốn mươi năm, những kẻ khác đã tìm cách cướp nó từ tay bà ta. Nhưng bà ta vẫn ngồi đây. Trường tồn như những viên kim cương trong giai thoại ấy.

“Tại sao cậu không tuân lời ta?” bà ta hỏi.

“Vì tôi có thể.”

“Giải thích đi.”

“Thuyết gia đình trị sẽ co quắp lại dưới ánh sáng mặt trời. Khi bà đổi ý để bảo vệ Cassius, đám đông đã chối bỏ đạo đức và pháp quyền của bà. Chưa kể, bà đã phủ nhận chính mình. Bản thân điều đó là sự yếu đuối. Nên tôi đã lợi dụng nó, biết rằng tôi sẽ có được thứ mình muốn mà không phải gánh hậu quả.”

Aja, sát thủ Hội Chủ ưu ái nhất, ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ - một con báo đen đầy uy quyền với nước da sẫm hơn tất cả các anh chị em của mình, và đôi mắt với hai con ngươi tin hin. Bà ta là một trong các Hiệp Sĩ Olympic, chính xác là Hiệp Sĩ Prote. Bà ta là học trò cuối cùng của Lorn, trước khi ông thu nhận tôi. Mặc dù ông đã không dạy cho bà ta mọi thứ. Áo giáp của bà ta có màu vàng và xanh lúc nửa đêm với hình những con rắn biển đang quằn quại.

Một cậu bé lặng lẽ từ phòng bên cạnh đi vào và ngồi xuống gần Aja. Tôi nhận ra cậu ta ngay lập tức. Cháu trai duy nhất của Hội Chủ, Lysander. Không hơn tám tuổi, nhưng rất điềm tĩnh. Đầy vẻ vương giả trong cái dáng hình trầm lặng ấy, gầy như một chiếc khăn. Nhưng đôi mắt cậu ta, đôi mắt vàng hơn cả màu vàng, gần như những viên pha lê Hoàng Kim, rực rỡ đến nỗi tưởng chừng như chúng đang tỏa sáng. Aja theo dõi tôi dò xét cậu bé. Bà ta bế Lysander đặt vào lòng một cách che chở và để lộ ra hàm răng trắng lóa trên nền nước da ngăm đen. Như một con mèo vĩ đại đang nghịch ngợm nói lời chào. Và lần đầu tiên, tôi rời mắt khỏi một mối hiểm họa. Sự xấu hổ bùng cháy và dấy lên bất chợt trong tôi. Chẳng khác gì tôi vừa quỳ xuống trước mặt bà ta.

“Nhưng luôn có những hậu quả,” Hội Chủ nói. “Ta rất tò mò. Cậu muốn gì từ trận đấu tay đôi đó?”

“Giống như những gì Cassius au Bellona muốn. Quả tim của kẻ thù.”

“Cậu ghét Cassius đến vậy sao?”

“Không. Nhưng bản năng sinh tồn của tôi… sôi trào. Theo quan điểm của tôi, Cassius là một thằng ngốc bị cách giáo dưỡng của gia đình làm cho hư hỏng. Gia tộc hắn có những hạn chế. Hắn mở miệng ra là nói về danh dự nhưng lại hạ mình làm những điều ti tiện.”

“Vậy là không phải vì Virginia ư?” bà ta hỏi. “Không phải để đòi lại cô bé hay để thỏa mãn con ghen tuông của cậu ư?”

“Tôi tức giận, nhưng không nhỏ mọn,” tôi cáu. “Chưa kể, Virginia không phải là kiểu người có thể chấp nhận những chuyện như vậy. Nếu tôi làm thế vì cô ấy, tôi sẽ mất cô ấy.”

“Cậu đã mất cô ấy,” Aja gầm gừ từ góc phòng.

“Phải. Tôi nhận ra cô ấy đã có một mái nhà mới, Aja. Không khó để thấy điều đó.”

“Cậu đang xỏ xiên tôi đấy à, chàng trai?” Aja chạm vào thanh Kiếm Lưỡi Mềm của bà ta.

“Quý bà thân mến, tôi có thể làm mọi thứ trừ việc xỏ xiên.” Tôi mỉm cười từ tốn với bà ta.

“Cô ta sẽ moi ruột cậu như moi ruột lợn đấy, nhóc,” Fitchner vội nói. “Không cần biết Lorn đã dạy cậu cách chùi đít như thế nào. Nhưng hãy cân nhắc trước khi sỉ nhục người khác ở đây. Những thanh kiếm đích thực của Hiệp Hội không được rút ra vì thú vui. Nên cẩn thận cái mồm thối của cậu đấy.”

Tôi chạm vào kiếm của mình.

Hắn cười khẩy. “Nếu cậu là một mối nguy hiểm, cậu nghĩ họ sẽ để cậu giữ lại thứ đó bên mình ư?”

Tôi hất hàm về phía Aja. “Để lần khác vậy nhé.” Tôi quay lại phía Hội Chủ, thẳng người dậy. “Có lẽ chúng ta nên thảo luận lý do vì sao ngài giam giữ gia tộc của tôi dưới sự canh gác của quân đội. Chúng tôi đã bị bắt ư? Tôi đã bị bắt?”

“Cậu có nhìn thấy cái còng nào không?”

Tôi nhìn vào Aja. “Có.”

Hội Chủ cười. “Cậu ở đây vì ta muốn cậu ở đây.”

Một ý nghĩ thoáng hiện ra trong đầu tôi. Tôi gắng không mỉm cười. “Chủ công, tôi muốn xin lỗi ngài,” tôi nói lớn. Chúng đợi cho tôi tiếp tục. “Cung cách cư xử của tôi lúc nào cũng… thô thiển. Bởi vậy tôi thấy những hành động của mình lúc nào cũng xa rời mục tiêu của chúng. Vấn đề cốt lõi là, Cassius đáng phải nhận những điều còn tồi tệ hơn những gì tôi đã đem lại cho hắn. Việc tôi đứng ra chống đối ngài không phải là một sự xúc phạm của tôi, hay của Đại Thống Đốc, tới ngài. Nếu ông ấy không bị con chó của ngài làm cho bất tỉnh,” tôi nhìn về phía Fitchner, “thì tôi chắc rằng ông ấy sẽ làm những gì cần làm để chuộc lỗi.”

“Chuộc lỗi,” bà ta nhắc lại. “Vì…”

“Vì sự náo động.”

Bà ta nhìn Aja. “Cậu ta nói là náo động cơ đấy. Đánh roi một chiếc đĩa là náo động, Andromedus. Quấy rầy vợ của người khác là náo động. Giết các vị khách của ta và chặt tay một Hiệp Sĩ Olympic không phải là náo động. Cậu có biết nó là gì không?”

“Một sự vui vẻ chăng, chủ công?”

Bà ta nhoài người về phía trước. “Là tạo phản.”

“Và cậu biết chúng tôi xử trí ra sao với bọn tạo phản rồi đấy,” Aja nói. “Cha tôi đã dạy tôi và các chị em.” Cha bà ta, Lãnh Chúa Tro Tàn. Kẻ đã đốt cháy Rhea. Lorn không ưa hắn.

“Một lời xin lỗi của cậu không đủ,” Hội Chủ nói.

“Ngài sai rồi,” tôi đáp.

Hội Chủ bất ngờ trước giọng điệu của tôi.

“Tôi đã nói tôi muốn xin lỗi. Nhưng vấn đề ở chỗ, tôi không thể, vì ngài mới là người nên xin lỗi tôi.”

Im lặng.

“Thằng nhãi mất dạy,” Aja nói, từ từ đứng dậy.

Hội Chủ ngăn bà ta lại, từng từ được thốt ra rõ ràng và lạnh lùng. “Ta đã không xin lỗi cha ta khi chặt đầu ông ấy. Ta đã không xin lỗi cháu trai ta khi chiến hạm của mẹ nó bị phá hủy bởi Những Kẻ Mở Đường. Ta đã không xin lỗi khi đốt cháy một vệ tinh. Vậy tại sao ta phải xin lỗi cậu?”

“Vì ngài đã phá luật,” tôi nói.

“Có lẽ cậu đã không chịu lắng nghe. Ta chính là luật.”

“Không. Ngài không phải.”

“Vậy ra cậu đúng là học trò của Lorn. Ông ấy có nói với cậu tại sao ông ấy từ bỏ vị trí của mình không? Tại sao từ bỏ trách nhiệm của ông ấy?” Bà ta nhìn Lysander. “Tại sao ông ấy từ bỏ cháu của mình?”

Tôi đã không biết cậu nhóc này là cháu của Lorn. Lý do nghỉ hưu đột ngột của thầy giáo tôi bỗng được giải đáp. Ông đã luôn nói về ánh hào quang đang nhạt dần của Hiệp Hội. Về việc nhân loại đã quên đi đạo đức của mình như thế nào.

“Vì ông ấy nhìn thấy những gì ngài đã trở thành, thưa chủ nhân. Ngài không phải một Nữ Chúa. Đây không phải một đế chế, cho dù ngài có nghĩ như thế nào. Chúng ta là một Hiệp Hội. Chúng ta bị ràng buộc bởi luật lệ, bởi tôn ti. Không ai đứng trên đỉnh kim tự tháp cả.” Tôi nhìn những tên sát thủ của bà ta. “Fitchner, Aja, các người bảo vệ Hiệp Hội. Các người gìn giữ hòa bình. Các người đi tới những nơi tận cùng của Hệ Mặt Trời để nhổ tận gốc những mầm mống của sự hỗn loạn. Nhưng trên hết, mục đích tồn tại của mười hai Hiệp Sĩ Olympic là gì?”

“Nói đi,” Aja nói với Fitchner. “Đi mà tham dự vở hài kịch của hắn. Tôi không rảnh.”

Fitchner lè nhè nói, “Để gìn giữ Khế Ước.”

“Để gìn giữ Khế Ước,” tôi nhắc lại. “Và Khế Ước đã quy định rằng, ‘Các trận đấu tay đôi, một khi đã diễn ra, không thể bị can thiệp, cho tới khi nó đạt đến giới hạn một cách hợp lệ’. Và giới hạn của nó là cái chết. Cassius chưa chết. Chỉ một cánh tay của hắn chưa đủ. Tôi đã tôn trọng các tổ tiên sắt và quyền của tôi không thể bị xâm phạm. Nên hãy đưa cho tôi thứ thuộc về tôi. Đưa cái đầu khốn kiếp của Cassius au Bellona cho tôi. Hoặc chối bỏ di sản của giống loài chúng ta.”

“Không.”

“Vậy thì chúng ta không còn gì để nói nữa. Ngài có thể tìm tôi ở Sao Hỏa.”

Tôi quay gót đi ra phía cửa.

“Sư tử đang lụi tàn rồi,” Hội Chủ cất lời. “Hãy tìm một ngôi nhà mới đi. Ở đây.”

Tôi dừng lại. Những kẻ này thật dễ đoán. Chúng đều muốn thứ chúng không thể có.

“Tại sao?” tôi hỏi mà không thèm quay lại.

“Vì ta có thể cho cậu những nguồn lực mà Augustus không thể. Vì Virginia đã nhận ra sự thật đó. Cậu muốn ở bên cô ấy, chẳng phải sao?”

“Tại sao ngài lại muốn có một người dễ dàng đánh đổi lòng trung thành của mình?” Tôi quay lại và nhìn chằm chặp vào Fitchner. “Loại người đó chẳng khác gì một con điếm rẻ tiền.”

“Augustus đã ruồng bỏ cậu trước khi cậu từ bỏ hắn,” Hội Chủ nói. “Con gái hắn đã nhận ra điều đó ngay cả khi cậu không nhận ra. Ta sẽ không ruồng bỏ cậu. Hãy hỏi các Vệ Sĩ Thịnh Nộ của ta thì biết. Hãy hỏi cha của họ. Hỏi Virginia. Ta mang đến cho những người có khả năng vượt trội một cơ hội. Hãy đứng về phía ta. Hãy dẫn đầu các đoàn quân của ta, và ta sẽ biến cậu trở thành một Hiệp Sĩ Olympic.”

“Tôi là một Hoàng Kim.” Tôi nhổ nước bọt xuống sàn. “Không phải một chiến lọi phẩm.”

Tôi hiên ngang bước đi.

“Nếu ta không thể có cậu, không ai khác được quyền có.”

Rồi chúng đến. Ba Kẻ Ô Danh lần lượt bước qua cửa. Tên nào cũng cao hơn tôi ba mươi phân. Chúng mặc áo tím và đen, mang theo Rìu Xung và Dao Xung. Mặt chúng giấu sau những chiếc mặt nạ như được làm bằng xương. Những cặp mắt sát thủ lớn lên tại Bắc Cực của Trái Đất và Sao Hỏa nhìn chằm chằm vào tôi. Đen lấp lánh như dầu. Tôi rút kiếm và thủ thế. Những tiếng tụng ca chiến tranh phát ra từ cổ họng chúng sau chiếc mặt nạ, như khúc truy điệu cho một vị thần tử nạn.

“Cứ hát đi. Hát cho các vị thần của bọn ngươi.” Tôi xoay kiếm. “Ta sẽ đưa các ngươi xuống gặp họ.”

“Thần Chết, làm ơn hãy dừng lại,” Lysander lớn tiếng gọi. Tôi quay lại và nhìn thấy cậu bé đang tiến lại gần, tay chìa ra đầy buồn bã. Áo khoác của cậu ta đơn giản và có màu đen. Cậu ta đứng chỉ đến nửa người tôi.

Giọng cậu ta lơ lửng. Run rẩy như tiếng một con chim yếu ớt.

“Em đã xem tất cả các đoạn băng về anh, Thần Chết. Sáu, hoặc có lẽ là bảy lần. Cả những đoạn băng ở Viện Hàn Lâm. Các gia sư của em tin rằng anh là người gần nhất với các Hoàng Kim sắt kể từ thời Lorn au Arcos, Đá Tảng.”

Đó là lúc tôi nhận ra tại sao thằng bé có vẻ hồi hộp đến vậy. Tôi suýt bật cười. Tôi là anh hùng tuổi trẻ của thằng lỏi này.

“Chúng tôi không muốn nhìn thấy anh phải chết đêm nay. Anh không thể tìm thấy một mái nhà ở đây như anh đã tìm thấy cùng Sevro sao? Cùng Roque và Tactus, cùng Pax, cùng Những Kẻ Gào Rú, và tất cả những chiến binh vĩ đại của anh? Chúng tôi cũng có chiến binh. Anh có thể dẫn dắt họ. Nhưng…” Nó lùi lại. “Nếu đánh trả, anh sẽ chết vì anh đang phạm phải một sai lầm khi tin rằng sự chính trực đã đưa anh vượt trên cả quyền lực của bà em.”

“Nó sẽ vượt,” tôi nói.

“Thần Chết, không có thứ gì vượt qua được quyền lực của bà.”

Đây là chuyện thường thấy. Họ cho chúng những người hùng. Họ nuôi dạy chúng bằng những lời nói dối và bạo lực, rồi để chúng lớn lên thành ác quỷ. Thằng bé sẽ như thế nào nếu không có bàn tay dẫn dắt của họ?

“Nó đã muốn được gặp cậu,” Hội Chủ nói. “Ta đã nói với nó rằng truyền thuyết không bao giờ giống như thực tế. Tốt nhất không nên gặp các vị anh hùng của mình.”

“Vậy cậu nghĩ gì?” tôi hỏi Lysander bé nhỏ.

“Tất cả đều phụ thuộc vào lựa chọn tiếp theo của anh,” nó nhẹ nhàng nói.

“Gia nhập với chúng tôi, Darrow,” Fitchner lè nhè. “Đây mới là nơi dành cho cậu. Augustus hết thời rồi.”

Cười thầm trong bụng, tôi thả lỏng kiếm. Lysander siết chặt nắm tay đầy hạnh phúc. Tôi cùng nó trở về bên cạnh bà nó, thuận theo nhưng chưa tuyên thệ điều gì.

“Ông đã luôn bảo tôi phải biết cúi đầu,” tôi nói với Fitchner khi đi ngang qua.

Hắn nhún vai. “Vì ta không muốn cậu bị hủy hoại, nhóc con ạ.”

“Lysander, lấy cho bà chiếc hộp,” Hội Chủ nói. Cậu bé vui mừng chạy ra khỏi phòng khi tôi ngồi xuống đối diện với bà của nó. “Ta sợ rằng Học Viện đã dạy cậu những bài học sai lầm - rằng cậu có thể vượt qua tất cả mọi thứ nếu cậu cố gắng. Điều ấy không đúng. Trong thế giới thực, cậu buộc phải thuận theo. Cậu phải biết hợp tác và thỏa hiệp. Cậu không thể bẻ cong thế giới cho vừa với đạo lý của mình.”

“Nếu tôi không cố làm thế thì liệu ngài có để mắt đến tôi không?”

Bà ta cười dịu dàng. “Có lẽ là không.”

Một lát sau Lysander trở lại, mang theo một chiếc hộp gỗ nhỏ. Nó đưa cho bà mình và kiên nhẫn đứng bên cạnh chờ đợi, ăn miếng bánh nhân hoa quả mà Aja đưa cho. Hội Chủ đặt chiếc hộp lên bàn.

“Cậu coi trọng chữ tín. Tôi cũng vậy. Hãy cùng chơi một trò chơi mà không có vũ khí, không có chiến giáp. Không có các Pháp Quan. Không có những lời nói dối. Chỉ có chúng ta và sự thật trần trụi.”

“Tại sao?”

“Nếu cậu thắng, cậu có thể yêu cầu bất kỳ điều gì từ phía ta. Nếu ta thắng, ta sẽ nhận được điều tương tự.”

“Nếu tôi đòi lấy đầu Cassius thì sao?”

“Thì ta sẽ tự tay cưa nó xuống. Giờ thì, mở chiếc hộp ra đi.”

Tôi nhoài người về phía trước. Ghế kêu lên kẽo kẹt. Mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ. Lysander mỉm cười. Aja theo dõi hai bàn tay tôi. Và Fitchner, cũng như tôi, không hề biết bên trong chiếc hộp đựng thứ quái quỷ gì.

Tôi mở chiếc hộp.

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.