11
ĐỎ
Đêm nay, tôi sẽ đồ sát hai nghìn kẻ vĩ đại nhất của nhân loại.
Vậy mà giờ đây tôi đang bước đi cùng với chúng, hoàn toàn dửng dưng trước sự suy đồi và hợm hĩnh, như từ trước đến nay vẫn vậy. Vẻ kiêu ngạo của Pliny không khiến máu tôi cuộn trào. Bộ váy khiếm nhã của Victra không khiến tôi bối rối, ngay cả lúc cô ta quàng tay tôi sau khi Tactus đua tay ra cho cô ta nắm lấy. Cô ta thì thầm vào tai tôi rằng cô ta mới ngớ ngẩn làm sao khi quên mặc đồ lót. Tôi cười như thể đó chỉ là một trò đùa, cố tìm cách che đậy sự lạnh lùng đang chiếm lấy mình.
Một trạng thái tĩnh tại.
“Thôi thì Darrow cũng đáng được an ủi trước khi ra đi,” Tactus thở dài nói. “Cậu có thấy Roque ở đâu không, anh bạn?”
“Cậu ấy bảo không được khỏe.”
“Đúng kiểu của Roque. Chắc đang vùi đầu vào cuốn sách nào đó. Có lẽ tôi nên đến lôi cậu ta đi.”
“Nếu muốn đến, cậu ấy sẽ tự đến,” tôi nói.
“Tôi muốn cậu ta đến,” Tactus đáp. Anh ta nhún vai với các Kỵ Binh khác, những kẻ đang dùng đủ mọi mánh khóe để giành lấy sự ưu ái của chủ nhân chúng tôi.
“Nếu anh cần Roque đến vậy, cứ đi mà đón cậu ấy,” tôi khôn khéo đáp lời.
Tactus lưỡng lự. “Tôi không cần bất kỳ ai cả. Nhưng nếu không hiểu sự tình đến vậy, hẳn tôi sẽ nghĩ cậu vẫn còn hậm hực về vụ phi thuyền thoát hiểm.”
“Ý anh là khi anh phóng nó mà không đợi Darrow?” Victra hỏi. “Tại sao điều đó phải khiến cậu ấy bực mình chứ?” Đến giờ này, hành động phản bội đó vẫn khiến tôi nhói đau.
“Tôi tưởng cậu ấy đã chết! Đó chỉ đơn giản là một sự tính toán.” Anh ta đấm vào vai tôi và hất hàm về phía Victra. “Cậu hiểu mà. Phải chăm sóc cho quý cô này chứ.”
“Cô ấy là một bông hoa nhỏ mỏng manh,” tôi nói, kéo Victra đi chỗ khác.
“Khóc cho vị thần đơn độc của biển cả,” Tactus ngân nga. “Những người bạn của ngài, cũng như của tôi, đã bỏ rơi ngài!”
Victra chỉnh lại cái giáp vai bằng vàng trông như một xâu chuỗi những cổ tay áo màu hoàng kim đang rủ xuống cánh tay mình. “Gã trai đáng mến ấy tự phụ đến nỗi nếu có một cơn bão nổi lên thì đó cũng là vì anh ta đầy sấm sét và mưa dông nổi lên vì hắn.” Cô ta nhận thấy vẻ bàng quan của tôi. “Cuộc đấu giá phải đợi đến khi dạ tiệc kết thúc mới diễn ra.” Cô ta hất hàm về phía chiếc phi cơ đang hạ cánh. “Tôi còn đang tự hỏi khi nào thì hắn sẽ xuất hiện.”
Chó Rừng bước ra khỏi chiếc phi cơ, lớp da chỉ còn bị vài chỗ màu hồng nhạt. Các Vàng đã chăm sóc cho hắn rất tốt. Hắn khẽ cúi đầu chào cha hắn, phớt lờ tiếng thì thầm của những kẻ phụ tá.
“Cha,” hắn nói. “Con đã nghĩ sẽ tốt hơn nếu có ít nhất một đứa con Nhà Augustus đến dạ tiệc. Dù sao thì chúng ta cũng phải thể hiện sự đoàn kết hàng đầu.”
“Adrius.” Augustus nhìn con trai hắn để tìm một điểm nào đó hòng chỉ trích. “Ta không biết những ngày này con cũng thích các buổi yến tiệc cơ đấy. Ta sợ rằng đồ ăn sẽ không hợp khẩu vị con đâu.”
Chó Rừng cười giả lả. “Có lẽ đó là lý do vì sao thư mời của con đã không được gửi đến! Hay vì sự phẫn nộ bởi những cuộc tấn công khủng bố? Cũng chẳng quan trọng gì. Con đang ở đây, và nóng lòng được gia nhập phái đoàn của cha hơn bao giờ hết.” Chó Rừng bước xuống, mỉm cười rạng rỡ với tất cả mọi người, biết rằng cha hắn sẽ không bao giờ để những cuộc cãi cọ trong gia đình leo thang giữa nơi công cộng. Hắn đặc biệt cười khinh bỉ đầy nham hiểm với tôi, những kẻ khác nhìn thấy vậy liền rúm người tránh xa. Diễn sâu thật. “Chúng ta đi chứ?”
Tôi giữ mình và kiệm lời khi cùng Victra đi ở phía cuối đoàn người dài dằng dặc ngoằn ngoèo qua mê cung những hành lang bằng cẩm thạch từ biệt thự của chúng tôi đến Khu Vườn Thành Trì dài hai kilomet. Tòa tháp của Hội Chủ nhô ra từ sàn nhà của khu vườn, một lưỡi kiếm huy hoàng cao hai nghìn mét chọc thủng khu vườn rậm rạp được cắt tỉa cẩn thận với những khóm hồng và những dòng suối.
Nước chảy qua khu vườn thành hàng nghìn những con lộ quanh co. Các con suối róc rách với những chú cá đầy màu sắc dẫn tới những cái đầm yên tĩnh, ở đó các tiên cá Hồng được tạo tác đang bơi dưới những khóm cây trổ hoa mà những chú miêu hầu đang leo trèo. Những con hổ linh miêu khẳng khiu đi lang thang bên dưới các cành cây. Các Tím tản bộ qua những khu rừng rực rỡ, di chuyển từ nơi này sang nơi khác như lũ bướm đêm mùa hè, tiếng đàn violin của họ vọng lại trong một sự hòa điệu kỳ quái. Đó là bức tranh những khu vườn đêm của thần Bacchus nhưng không có sự tục tĩu khiêu dâm mà người Hy Lạp cảm thấy thật khôi hài - những tên Phàm Phu sẽ cười trước sự dâm ô ấy, nhưng các Sẹo Vô Song thì không. Ít nhất là giữa nơi công cộng.
Chúng tôi thoáng thấy các đoàn người khác qua những rặng cây. Nhìn thấy gia huy của họ, những vật sáng lóa uy quyền bằng vải và kim loại. Gia huy sư tử màu vàng và đỏ của chúng tôi gầm lên trong sự thách thức im lặng. Một con quạ trên cánh đồng bạc là đặc trưng của Nhà Falthe đang đi qua cây cầu bằng Hòn Cuội. Chúng tôi thận trọng nhìn lãnh chúa của họ và các Kỵ Binh của ông ta. Dĩ nhiên, tất cả đều mang theo Kiếm Lười Mềm, còn các đồ công nghệ khác đều đã bị cấm - không thiết bị hiển thị dữ liệu, không ủng Trọng Lực, không chiến giáp. Đây là một sự kiện kinh điển.
Tòa tháp đổ bóng phía trên chúng tôi. Rêu màu đỏ, tía và xanh sinh sôi trên phần chân của công trình vĩ đại ấy với những rặng cây leo hàng nghìn màu sắc, quấn lấy kính và đá như ngón tay của những anh chàng độc thân tham lam túm quanh cổ tay bà quả phụ giàu có. Sáu thang máy khổng lồ đưa các gia tộc lên đỉnh tòa tháp.
Các gia nô Hồng xinh đẹp và đầy tớ Nâu phục vụ trong thang máy, tất cả đều mặc đồ trắng. Hình tam giác Hoàng Kim của Hiệp Hội tô điểm cho chế phục của họ.
Thang máy phẳng, làm bằng cẩm thạch với bàn đẩy trọng lực. Nó nằm giữa cánh rừng thưa có cỏ xanh dập dờn trong gió. Một vài tên Đồng hối hả chạy lại nói chuyện với Pliny, với tư cách một Chính Khách, hắn đại diện cho Đại Thống Đốc. Dường như có sự nhầm lẫn nào đó. Nhà Falthe nối đuôi nhau đi vào thang máy trước mặt chúng tôi.
“Đây là một cái bẫy ngoại giao,” Augustus lẩm bẩm với bầy tôi hắn sủng ái. Leto bước lại gần hơn. “Lũ ngu xuẩn. Xem chúng giả vờ gặp sự cố kìa. Không lâu nữa chúng sẽ bảo chúng ta phải đi cùng thang máy với Nhà Falthe, khi đáng lẽ chúng phải lạy lục để chúng ta đi trước lũ Falthe ấy.”
“Nhỡ đúng là sự cố thì sao?” Leto hỏi.
“Trên Mặt Trăng thì không.” Augustus khoanh tay. “Mọi thứ đều là chính trị.”
“Gió đã đổi chiều.”
“Nó đổi chiều được một thời gian rồi,” Augustus càu nhàu. Khuôn mặt sắc cạnh của hắn xem xét đoàn tùy tùng, như thể đang đếm số Kiếm Lưỡi Mềm mà chúng tôi mang theo. Một vài người giắt kiếm bên hông. Những người khác đeo kiếm quanh cẳng tay như tôi đang làm với thanh gươm đi mượn của mình. Tactus và Victra dùng chúng như khăn thắt lưng.
“Tôi muốn có ba Kỵ Binh túc trực bên Đại Thống Đốc mọi lúc mọi nơi,” Leto khẽ tuyên bố. Chúng tôi gật đầu, đoàn người xích lại gần hơn. “Không được uống rượu.”
Tactus rên rỉ phản đối.
Chó Rừng quan sát Leto ra lệnh mà không để lộ bất kỳ biểu cảm nào.
Pliny quay trở lại sau cuộc trò chuyện với người phụ trách của Thành Trì. Quả nhiên, chúng tôi phải dùng chung thang máy với Nhà Falthe. Nhưng có điều gì đó đầy hăm dọa lơ lửng trong không khí. Chúng tôi phải để các Đá Nham Thạch và Xám của mình lại phía sau. “Tất cả các gia tộc đến dạ tiệc không được mang theo tùy tùng,” hắn nói. “Không vệ sĩ.”
Những tiếng thì thầm vang lên trong phái đoàn của chúng tôi.
“Vậy thì chúng ta sẽ không đi,” Chó Rừng nói.
“Đừng có ngu xuẩn,” Augustus đáp.
“Con trai ngài nói đúng,” Leto nói. “Nero, nguy hiểm..
“Có một số lời mời mà từ chối còn nguy hiểm hơn chấp thuận. Alfrún, Jopho.” Augustus vẫy tay gọi Những Kẻ Ô Danh. Hai gã đàn ông lặng lẽ gật đầu rồi cùng những kẻ khác đứng sang một bên. Những cảm xúc chân thật tràn lên trong đôi mắt kỳ dị của chúng - lo lắng - khi chúng tôi nhập hội cùng Nhà Falthe trong thang máy rồi đi lên. Trưởng Nhà Falthe mỉm cười. Địa vị của ông ta đã được nâng lên.
Dạ tiệc trên tầng thượng tòa tháp của Hội Chủ được mô phỏng như tiên cảnh mùa đông. Tuyết rơi xuống từ những đám mây vô hình. Nó phủ lên những cánh rừng thông nhân tạo hình ngọn giáo và những bông tuyết có vị cam và quế phủ lên mái tóc ngắn của tôi. Hơi thở cuồn cuộn trước mặt.
Sự xuất hiện của Đại Thống Đốc được thông báo bằng những tiếng kèn trumpet. Tactus và một số Kỵ Binh trẻ hơn cắt ngang Nhà Falthe, chắn đường họ để Augustus bước vào đêm tiệc trước. Một toán người vàng nhạt và đỏ hung hãn, chúng tôi tiến vào một vùng đất hùng vĩ đầy những cây xanh trang trí. Niềm tự hào của nền văn minh Hoàng Kim đang đợi phía trước. Một biển người mênh mông đã nhìn thấy những điều mà thậm chí tiền nhân cũng không thể mơ đến. Tại đây ta có thể thấy chút bóng dáng của Học Viện. Những kẻ quyến rũ của Apollo. Những tên sát thủ của Mars. Những nhan sắc mỹ lệ của Venus.
Bên dưới ngọn tháp, Thành Trì trải ra rộng khắp, và trên mặt đất, các thành phố tỏa sáng lung linh với hàng triệu ngọn đèn. Ta sẽ không thể biết được rằng, bên dưới biển đá quý lấp lánh ấy lại ẩn chứa một thành phố thứ hai, thành phố của rác rưởi và sự nghèo nàn. Thế giới trong thế giới.
“Gắng đừng để mất đầu đấy,” Victra thì thầm với tôi, cào tay lên mái tóc tôi trước khi tới nói chuyện với những người bạn đến từ Trái Đất của cô ta.
Tôi bước về phía bàn mình. Những chùm đèn vĩ đại lơ lửng phía trên nhờ bàn đẩy trọng lực nhỏ sáng lấp lánh. Những bộ váy đung đưa như chất lỏng quanh những thân thể hoàn hảo. Các Hồng phục vụ cao lương mỹ vị và đồ uống trên đĩa, trong những ly đá và thủy tinh.
Hàng trăm bàn dài kê vòng quanh cái hồ đóng băng ở chính giữa khu vườn mùa đông. Các Hồng đi giày trượt băng để có thể phục vụ tại đây. Bên dưới lớp băng, các hình thù di chuyển. Không phải những hình thù gợi dục khiến những kẻ Phàm Phu và các Màu Hạ Cấp thấy thú vị. Mà là các sinh vật kỳ bí với những chiếc đuôi và vảy dài lấp lánh như những ngôi sao. Ở một kiếp khác, có một sinh vật được đem ra sử dụng cho yến tiệc như thế này hẳn là ước mơ của Mickey. Tôi mỉm cười với chính mình. Có lẽ ở một khía cạnh nào đó, anh ta đã có nó.
Những chiếc bàn không được đánh số hay đặt tên. Thay vào đó, chúng tôi tìm ra vị trí khi thấy một con sư tử vĩ đại đang ngồi giữa chiếc bàn của mình, hầu như không động đậy. Bàn của mỗi gia tộc được đánh dấu bằng gia huy của họ. Có những con sư tử đầu chim, đại bàng, những nắm đấm bằng đá và những thanh gươm sắt khổng lồ. Con sư tử gầm gừ thỏa mãn khi Tactus ăn trộm một khay đồ khai vị của một Hồng và đặt nó giữa hai bộ vuốt khổng lồ. “Ăn đi, đồ quái thú! Ăn!” anh ta ré lên.
Pliny tìm đến tôi. Tóc hắn buộc phía sau thành một cái bím chặt và cầu kỳ. Lần đầu tiên trong đời, quần áo hắn cũng nghiêm khổ như cái mũi nhọn của hắn, như thể hắn cố ý gây ấn tượng với các Sẹo Vô Song bằng khuôn mặt diều hâu và trang phục tuềnh toàng của mình. “Tôi sẽ giới thiệu cậu với một số bên có nhã hứng vào cuối buổi tối ngày hôm nay. Khi tôi ra hiệu, hãy đến nhập hội cùng chúng tôi.” Hắn điên cuồng nhìn quanh, tìm kiếm những nhân vật quan trọng cho mục đích của mình. “Từ giờ đến lúc ấy, đừng có gây rắc rối và hãy chú ý cách cư xử của mình.”
“Không phải lo.” Tôi lôi mặt dây chuyền chòm sao Pegasus của mình ra. “Thề trên danh dự của gia đình tôi.”
“Phải,” hắn nói mà không thèm nhìn. “Một gia đình mới cao quý làm sao.”
Tôi nhìn quanh khu tiệc. Đã có hàng trăm người đang đi thơ thẩn, và còn nhiều nữa đang đến. Tôi nên đợi bao lâu? Thật khó để duy trì con thịnh nộ đang khiến tôi đi đến quyết định này. Tôi nói với bản thân rằng chúng đã giết vợ của tôi. Đã giết con của tôi. Nhưng bất kể cơn thịnh nộ mà tôi đã triệu hồi bằng cách gợi nhắc chính mình có lớn tới mức nào, tôi vẫn không thể rũ bỏ nỗi sợ rằng tôi đang đẩy cuộc nổi loạn đến bờ vực thẳm.
Đây không phải vì ước mơ của Eo. Nó sẽ chỉ vì sự thỏa mãn của những người đang sống. Để thỏa mãn khát khao báo thù của họ thay vì tỏ lòng tôn kính những người đã hy sinh tất cả. Nó sẽ không thể nào cứu vãn. Nhưng cả quá trình đã châm ngòi cũng vậy.
Có quá nhiều hoài nghi. Có phải tôi đang hành xử như một kẻ nhát gan? Sức ì duy lý trí chăng?
Tôi đang nghĩ quá nhiều. Điều ấy làm nên một chiến binh tồi tệ. Và đó là con người tôi. Một chiến binh của Ares. Ông ta đã cho tôi thân thể này. Tôi nên tin tưởng ông ta vào lúc này. Nên tôi lấy mặt dây chuyền chòm sao Pegasus ra và gắn nó xuống bên dưới chiếc bàn của Augustus, ngay cuối bàn.
“Uống một ly chúc mừng chứ nhỉ?” có tiếng người nói. Tôi quay lại và thấy mình đang đối mặt với Antonia. Tôi đã không gặp cô ta kể từ sau Học Viện, khi Sevro kéo cô ta xuống từ cây thánh giá mà Chó Rừng đã trói cô ta lên. Tôi ngập ngừng, tâm trí hồi tưởng lại cái đêm cô ta cắt cổ Lea, tất cả chỉ để dụ tôi ra khỏi bóng tối.
“Tôi tưởng cô đang học chính trị ở Sao Kim,” tôi nói.
“Bọn tôi tốt nghiệp rồi,” cô ta đáp. “Tôi rất thích buổi lễ rửa tội của cậu đấy. Tôi đã xem nó vài lần cùng bạn bè. Mùi nước tiểu tởm thật.” Cô ta ngửi ngửi tôi. “Thật khó mà gột sạch.”
Tạo hóa thật độc ác khi khiến cô ta xinh đẹp quá đỗi. Đôi môi mọng, đôi chân dài gần bằng chân tôi, da mịn như bơ, và mái tóc như những sợi tơ vàng trong cổ tích Lọ Lem. Tất cả là một cái mặt nạ cho sinh vật xấu xa bên dưới. “Tôi có thể thấy cậu đã nhớ tôi khi tôi đi xa.” Cô ta đưa cho tôi một ly rượu. “Nên uống mừng cuộc hội ngộ tốt lành nào.”
Thật vô lý khi chúng tôi phải sống trong một thế giới mà cô ta được đứng đây và giăng những sợi tơ quỷ của mình trong khi vợ tôi phải chết, khi những Hoàng Kim tốt bụng như Lea và Pax thì tan thành cát bụi và bay về phía mặt trời.
“Fitchner đã từng nói với tôi một câu, Antonia. Nó có vẻ khá thích họp vào lúc này.” Tôi nâng ly của mình, điệu bộ chúc mừng lịch thiệp.
“Ô, Fitchner,” cô ta thở dài, ngực phồng lên một cách hùng hổ bên dưới chiếc váy màu vàng quá chật. “Con chuột đồng đã tạo dựng được tên tuổi ở nơi này. Hắn đã nói gì?”
“Một người đàn ông sẽ không bao giờ tránh khỏi chlamydia[1].” Tôi đổ cốc rượu trước mặt cô ta rồi bước đi. Cô ta chộp lấy tay tôi và kéo lại gần, đủ sát để tôi có thể cảm thấy hơi nóng từ hơi thở của cô ta. “Chúng đang đến,” cô ta nói. “Nhà Bellona đang đến vì cậu. Cậu nên chạy trốn ngay lúc này.” Cô ta nhìn xuống thanh Kiếm Lưỡi Mềm của tôi. “Trừ phi cậu nghĩ mình đủ giỏi để đánh bại Cassius trong cuộc đấu tay đôi!” Cô ta thả tôi ra. “Chúc may mắn, Darrow. Tôi sẽ rất nhớ khi không còn một con vượn người trong buổi tiệc. Ít nhất cũng sẽ nhớ nhiều hơn Ngựa Hoang.”
Tôi không thèm bận tâm tới những lời cô ta nói và thả bộ đi nơi khác, mong mỏi nhiều gia tộc khác đến lấp đầy đêm tiệc để tôi có thể sớm kết thúc chuyện này. Một đám các Pháp Quan, Chưởng Khố, Thẩm Phán, Thống Đốc, Thượng Nghị Sĩ, các trưởng nhà, chỉ huy các nhà, thương nhân, hai Hiệp Sĩ Olympic và hàng nghìn kẻ khác đến chúc chủ nhân của tôi một buổi tối tốt lành. Những kẻ đứng tuổi này nói về các vụ tấn công Người Mở Đường trên Sao Thiên Vương và vệ tinh Ariel của nó, tin đồn ngớ ngẩn về danh hiệu Hiệp Sĩ Cuồng Nộ mới đã được trao, các điểm đóng quân bí ẩn của Các Con Trai Của Ares trên vệ tinh Triton và một đại dịch căng thẳng trỗi dậy ở một trong các đại lục tối của Trái Đất. Những câu chuyện phiếm.
Rất nhiều kẻ kéo chủ nhân của tôi sang một bên, như thể không có hàng trăm cặp mắt đang quan sát nhất cử nhất động của họ, và bằng giọng ngọt như xi rô, nói với hắn về những lời xì xào trong đêm tiệc, rằng gió đã đổi hướng và những cơn triều nguy hiểm đang dâng lên. Những phép ẩn dụ xen lẫn. Ý chính thì vẫn vậy. Augustus đã không còn được Hội Chủ ưu ái, hệt như tôi đã không còn được hắn ưu ái.
Những con tàu đang di chuyển trên bầu trời đêm cũng cách xa câu chuyện ấy như tôi. Sự chú ý của tôi đã dồn cả vào Hội Chủ. Kỳ lạ làm sao, khi nhìn người đàn bà ấy đứng phía bên kia sàn nhảy, trên cái bục được nâng cao, trò chuyện với lãnh chúa của các gia tộc khác và với những người đang thống trị cuộc sống của hàng tỉ người. Rất gần, rất người và mỏng manh.
Octavia au Lune đứng cùng phái đoàn nữ của mình, ba Vệ Sĩ Thịnh Nộ - những người chị em mà bà ta tin tưởng hơn bất kỳ ai. Về bản thân Hội Chủ, bà ta đẹp kiểu mạnh mẽ hơn là mềm mại, khuôn mặt bình thản như một ngọn núi. Sự trầm lặng là sức mạnh của bà ta. Bà ta ít nói, nhưng biết lắng nghe; lúc nào cũng vậy, bà ta lắng nghe từng tiếng như một ngọn núi lắng nghe tiếng thì thầm lẫn tiếng gào thét của một con gió thổi qua vách đá, xoay quanh đỉnh.
Tôi nhìn thấy một gã đàn ông đang đứng một mình gần gốc cây. Bề ngang hắn to gần bằng thân cây. Bàn tay hắn khiến cho cái ly trông như tí hon, hắn đeo huy hiệu lưỡi kiếm có cánh, một Pháp Quan sở hữu hạm đội riêng. Tôi bước lại gần. Nhìn thấy tôi đang đến, hắn mỉm cười.
“Darrow au Andromedus,” Karnus gầm gừ.
Tôi búng ngón tay với một Hồng đang đi ngang qua. Lấy hai ly rượu khỏi khay đá của hắn, tôi đưa một ly cho Karnus. “Thiết nghĩ trước khi mày giết tao, chúng ta nên uống với nhau một ly đã.”
“Ý hay.” Hắn uống cạn ly của mình rồi nhận lấy ly rượu mà tôi đưa cho hắn. Hắn nhìn tôi qua ly rượu. “Mày không bỏ độc đấy chứ?”
“Tao không quỷ quyệt đến thế đâu.”
“Vậy là giống tao. Tất cả những con rắn độc này…” Hắn nhe răng cười như con cá sấu, cặp mắt Hoàng Kim sẫm màu quét khắp cánh đàn ông đàn bà xung quanh. Ly rượu hết veo chỉ trong giây lát. “Một đêm suy đồi kỳ lạ.”
“Tao nghe nói Kẻ Giảo Hoạt đã đứng ra tổ chức bữa tiệc,” tôi nói.
“Chỉ có trên Mặt Trăng người ta mới để một tên Bạc giả làm Hoàng Kim.” Karnus càu nhàu. “Tao ghét mặt trăng này.” Hắn lấy một món cao lương ra khỏi chiếc khay được bê ngang qua. “Đồ ăn quá khó tiêu. Mọi thứ khác lại quá hời hợt. Mặc dù tao nghe nói món thứ sáu là một món đáng đổi mạng để chén.”
Lưu ý giọng điệu kỳ lạ của hắn, tôi khoanh tay quan sát bữa tiệc. Có một cảm giác thoải mái kỳ lạ khi đứng cạnh gã đàn ông đáng căm thù này. Không ai trong chúng tôi phải giả vờ thích người còn lại. Không mặt nạ, ít nhất cũng không dày như thường lệ.
Hắn cười khẩy vẻ thâm hiểm. “Julian hẳn sẽ thích bữa tiệc sang trọng này. Nó là một thằng nhãi điệu đà, hèn nhát.”
Tôi quay lại để xem xét tên sát nhân. “Cassius chỉ nói những điều tốt đẹp về cậu ấy.”
“Cassius.” Hắn phì ra thứ gì đó giống như một tiếng cười. “Có lần, Cassisus đã khiến một con chim bị thương bằng khẩu súng cao su. Khóc lóc chạy đến tìm tao, vì nó biết phải giết con chim ấy để giải thoát con vật khỏi đau khổ, nhưng nó không thể làm vậy. Tao đã ném một hòn đá lên mình con chim thay nó. Cũng như mày đã làm.” Hắn cười tự mãn. “Tao nên cảm ơn mày vì đã loại bỏ thứ rác rưởi ấy.”
“Julian là em mày.”
“Hồi bé, nó đái dầm. Đái dầm. Luôn tìm cách giấu ga trải giường đi bằng cách tự tay đưa chúng cho ả thợ giặt. Như thể chúng tao không phải chủ nhân của ả thợ giặt ấy. Nó là một thằng nhóc không xứng đáng với sự ưu ái của mẹ và họ của cha.” Hắn chộp một ly rượu khác từ tên Hồng đang đi ngang qua. “Họ cứ cố biến cái chết của nó thành một bi kịch, nhưng không phải. Đấy là quy luật tự nhiên.”
“Julian đàn ông hơn mày, Karnus ạ.”
Karnus cười đầy thích thú. “Ồ, giải thích câu nói đó xem nào.”
“Trong thế giới của những kẻ sát nhân, làm người tử tế khó hơn làm kẻ xấu xa. Nhưng những gã như mày và tao, chúng ta chỉ sống qua ngày cho tới khi cái chết tìm đến.”
“Và nó sẽ sớm tìm đến mày.” Hắn hất hàm về phía thanh Kiếm Lưỡi Mềm của tôi. “Đáng tiếc mày không được sinh ra trong nhà tao. Bọn tao được học đánh kiếm trước cả khi học viết. Cha bắt bọn tao phải tự làm ra lưỡi kiếm của mình, đặt tên cho chúng và ngủ cạnh chúng. Khi ấy, có thể mày sẽ có một cơ hội sống.”
“Tao tự hỏi mày sẽ trở thành người như thế nào nếu ông ta dạy mày một thứ khác.”
“Con người tao là con người tao,” Karnus nói, lấy một ly rượu khác. “Và họ đã cử tao đi săn đuổi mày, tao, trong số tất cả những đứa con, vì tao làm gì là làm tốt nhất.”
Tôi quan sát hắn trong giây lát. “Tại sao?”
“Tại sao cái gì?”
“Mày có tất cả, Karnus. Của cải. Quyền lực. Bảy anh chị em. Và bao nhiêu họ hàng? Cháu trai? Cháu gái? Ông bố bà mẹ yêu quý mày, thế nhưng… mày vẫn đứng đây, uống rượu một mình, giết bạn tao. Lấy việc kết liễu tao làm mục tiêu sống. Tại sao?”
“Vì mày đã xúc phạm đến gia đình tao. Không ai có thể xúc phạm đến nhà Bellona mà còn sống.”
“Vậy là vì niềm kiêu hãnh.”
“Luôn luôn là niềm kiêu hãnh.”
“Niềm kiêu hãnh chỉ là tiếng gào thét trong cơn gió.”
Hắn lắc đầu, giọng trầm hơn. “Tao sẽ chết. Mày sẽ chết. Tất cả chúng ta đều sẽ chết và thế giới sẽ tiếp tục xoay chuyển mà không thèm bận tâm. Tất cả những gì chúng ta có là tiếng gào thét trong cơn gió - chúng ta sống nhờ nó. Chúng ta tiến tới nhờ nó. Và chúng ta đứng vững trước khi gục ngã cũng nhờ nó.” Hắn nhoài người về phía trước. “Nên mày thấy đấy, niềm kiêu hãnh là thứ duy nhất.” Mắt hắn rời khỏi tôi và nhìn về phía bên kia của căn phòng. “Niềm kiêu hãnh, và đàn bà.”
Tôi dõi theo ánh mắt của hắn và nhìn thấy cô.
Cô mặc váy đen giữa một biển vàng, trắng, đỏ. Như một bóng ma u ám, cô lướt ra khỏi thang máy gần rìa khu rừng giả. Cô đảo cặp mắt sáng lấp lánh, xoay cái miệng cười tự mãn trước những cái đầu đang quay lại nhìn cô để ngó chằm chằm vào bộ váy choàng tang lễ. Đen. Màu thể hiện sự khinh bỉ tới tất cả những Hoàng Kim vui vẻ. Đen như màu của bộ quân phục mà tôi đang mặc. Tôi nhớ tới hơi ấm từ thân thể của cô, tới giọng nói láu lỉnh, nhớ mùi hương nơi gáy và trái tim ân cần của cô. Tôi nhìn chăm chú đến nỗi suýt nữa đã bỏ qua người tháp tùng cô.
Tôi ước gì mình đã không nhìn thấy hắn.
Là Cassius.
Hắn, với mái tóc xoăn vàng khốn kiếp, đang đi cùng cô gái đã chăm sóc tôi khỏe lại giữa mùa đông, người đã giúp tôi nhớ tới ước mơ của Eo. Tay hắn đặt trên eo cô. Môi hắn thì thầm vào tai cô. Cũng rõ ràng như Cassius au Bellona đã đâm lưỡi kiếm vào bụng tôi, giờ đây hắn đang đâm con dao găm vào trái tim tôi.
Tóc hắn dày và bóng láng, cằm chẻ, tay vững chắc. Hai vai đầy sức mạnh, sinh ra để phục vụ chiến tranh. Khuôn mặt để đốn gục trái tim của người khác. Và hắn đang đeo huy hiệu mặt trời mọc của Hiệp Sĩ Bình Minh. Tin đồn là sự thật. Nó rộ lên khắp bữa tiệc. Hội Chủ đã đưa hắn lên làm một trong mười hai Hiệp Sĩ. Bất chấp thực tế rằng tôi đã thắng ở Học Viện, hắn vẫn vươn lên cao hơn, vượt qua Giải Đấu Tay Đôi trên Mặt Trăng như tổ tiên Hoàng Kim đã vươn lên chiếm hữu. Tôi đã quan sát hắn trên Màn Hình Nổi, nhìn hắn hiên ngang đi vòng quanh Quảng Trường Đổ Máu khi một Hoàng Kim khác cận kề cái chết.
Nhưng ở đây, vào lúc này, hắn rực rỡ, quyến rũ. Khuôn mặt nở nụ cười trắng lóa. Cơ thể Hoàng Kim của hắn có tất cả những gì tôi có, và còn nhiều hơn thế. Hắn nhanh hơn tôi. Cao bằng tôi. Điển trai hơn. Và giàu có hơn. Hắn có nụ cười rạng rỡ hơn, và mọi người nghĩ hắn tử tế hơn. Thế nhưng hắn không có bất kỳ gánh nặng nào như tôi. Sao hắn có thể xứng với cô gái này nữa, người khiến mọi cô gái khác lu mờ, ngoại trừ Eo? Lẽ nào cô không biết hắn nhỏ mọn ra sao? Trái tim hắn có thể độc ác đến mức nào?
Tôi không thể đến với cô, ngay cả khi tôi đã đến đủ gần để nghe tiếng cô cười. Nếu cô nhìn thấy tôi, tôi nghĩ mình sẽ vỡ tan thành nhiều mảnh. Trong đôi mắt cô liệu có cảm giác tội lỗi hay không? Có sự ngượng ngùng hay không? Liệu tôi có là một bóng đen phủ lên hạnh phúc của cô không? Thậm chí liệu cô có thèm bận tâm chuyện tôi đã nhìn thấy cô đi cùng hắn không? Hay cô sẽ nghĩ tôi thật thảm hại khi tiếp cận cô?
Cảm giác đau nhói, không phải vì tôi nghi ngờ Ngựa Hoang đang tỏ ra nhỏ nhen khi tìm đến kẻ thù của tôi, mà vì tôi biết cô không phải là người nhỏ nhen. Nếu cô ở cùng với Cassius, đó là vì cô quan tâm đến hắn. Cảm giác này đau đớn hơn tôi tưởng.
“Nên mày thấy đấy…” bàn tay Karnus đặt lên vai tôi nặng trịch, “sẽ không ai nhớ mày.”
Sự ngột ngạt lan khắp lồng ngực khi tôi chen vai mở đường thoát khỏi đêm tiệc. Tôi đi thang máy nhỏ hơn để xuống dưới, tránh xa khỏi những con người này, những kẻ chỉ biết gây tổn thương. Đi sâu vào rừng, tôi tìm thấy một cây cầu bắc qua dòng suối đang chảy xiết. Tôi tựa vào cái lan can bóng loáng, hít mạnh hòng nuốt không khí vào, mỗi hơi thở là một lời tuyên bố.
Tôi không cần Ngựa Hoang.
Tôi không cần bất kỳ ai trong số những sinh vật tham lam này.
Tôi sẽ không còn chơi những trò chơi quyền lực của chúng.
Sẽ không còn tìm cách vượt qua nó bằng sức mạnh của mình.
Tôi đã không đủ tốt để làm một người chồng.
Không đủ tốt để vợ tôi cho phép tôi làm một người cha.
Không đủ tốt để làm một Hoàng Kim.
Và giờ tôi không đủ tốt đối với Ngựa Hoang.
Tôi đã thất bại, không thể làm những gì tôi định làm.
Đã thất bại, không thể vùng lên.
Nhưng giờ tôi sẽ không thất bại. Không phải lúc này.
Tôi cầm lên chiếc nhẫn Các Con Trai đưa cho. Tay run rẩy. Thần kinh hỗn loạn. Tôi muốn nôn, có quá nhiều điều không ổn bên trong con người tôi. Tôi nâng chiếc nhẫn lạnh lên môi. Chỉ cần nói ra những từ ấy và sự thối nát sẽ lụi tàn. Nói “Phá bỏ xiềng xích” là Victra sẽ biến mất. Cassius sẽ bốc hơi. Augustus sẽ tan chảy. Karnus sẽ phân hủy. Ngựa Hoang sẽ chết. Khắp Hệ Mặt trời, bom sẽ phát nổ và Đỏ sẽ vùng lên để vươn tới một tương lai bất định. Tin tưởng ở Ares. Chỉ cần tin tưởng rằng ông ta biết mình đang làm gì.
Phá bỏ xiềng xích.
Tôi gắng nói ra những lời ấy, những lời cuối cùng của Eo trước khi em bị treo cổ. Nhưng chúng không tới. Ép nó phải thốt ra. Chết tiệt. Ép miệng tôi phải hoạt động. Nhưng nó sẽ không. Nó không thể, vì trong thâm tâm tôi biết đây là điều sai trái. Nó không phải là bạo lực. Nó không phải là lòng trắc ẩn dành cho những kẻ mà tôi sẽ giết. Nó là sự giận dữ.
Giết chúng sẽ không chứng minh được điều gì. Sẽ không giải quyết được điều gì.
Làm thế nào mà đây lại có thể là kế hoạch của Ares?
Eo đã nói nếu tôi vùng lên, những người khác sẽ làm theo. Nhưng tôi chưa vùng lên. Tôi chưa làm những gì em yêu cầu ở tôi. Tôi không phải là một tấm gương. Tôi là một tay sát thủ. Tôi không có lý do để từ bỏ. Để trao ước mơ của em cho người khác. Ares không hiểu Eo. Ông ta chưa bao giờ nhìn thấy tia sáng trong em. Tôi thì có. Trước khi trút bỏ hơi thở cuối cùng, tôi phải xây dựng được thế giới mà em đã từng muốn nuôi dạy con cái của chúng tôi trong đó. Đó là ước mơ của em. Đó là lý do vì sao em hy sinh, để người khác không cần phải hy sinh. Và tôi sẽ không để cho những kẻ khác quyết định mệnh của tôi. Không phải lúc này. Tôi không tin ở Ares nếu điều ấy có nghĩa rằng tôi buộc phải chối bỏ Eo.
Không phải, nếu điều đó có nghĩa rằng tôi phải hy sinh niềm tin vào bản thân mình.
Tôi lau nước mắt, cơn giận dữ được thay thế bởi mục tiêu. Phải có một con đường khác. Một con đường tốt hơn. Tôi đã nhìn thấy những vết nứt trong Hiệp Hội của chúng, và tôi biết mình cần phải làm gì. Tôi biết các Hoàng Kim sợ nhất điều gì. Và điều đó không liên quan gì tới việc các Đỏ vùng lên. Không liên quan tới các vụ đánh bom hay các âm mưu và cách mạng. Điều khiến các Hoàng Kim run sợ rất đơn giản, độc ác và cổ xưa như chính bản thân loài người.
Nội chiến.
❀ ❀ ❀
[1] Bệnh lây qua đường tình dục do vi khuẩn chlamydia gây nên.