23
LÒNG TIN
Tôi tìm thấy cậu trong nhà tắm công cộng. Cậu xứng đáng có được một phòng riêng, những người khác đang tranh giành nó cho chuyến trở về Sao Hỏa, nhưng cậu không phải người như vậy. Đây vẫn là thằng nhóc trốn trong bụng ngựa. Không, không còn là thằng nhóc nữa.
“Cô ấy đã thực sự quan tâm đến cậu, Sevro.”
Cậu ấy khoanh tay trước ngực, gầy gò và đầy tàn nhang. Một chiếc khăn tắm quấn quanh hông, một chiếc khác rũ xuống hai vai. Các Hoàng Kim không để tâm đến sự trần trụi, nhưng Sevro luôn luôn để tâm. Cậu có thêm một hình xăm mới kể từ lần gần nhất chúng tôi gặp nhau. Một con sói khổng lồ màu xám đen dọc sống lưng. Những Kẻ Gào Rú là tất cả đối với cậu ấy. Đã có thời họ chỉ là một công cụ đối với tôi; giờ đây với tôi họ không chỉ là như thế. Nhưng điều đó có nghĩa gì, khi tôi lợi dụng họ chẳng khác gì trước đây? Cậu nhìn chằm chằm vào dòng nước đang chảy xuống cống. Nó không ngừng xoáy tròn khi chảy xuống.
“Sau cùng thì, tớ tin mình sẽ thích chiến tranh,” cậu nói. “Phải cứng cáp hơn nữa. Tay phải chai sạn hơn nữa. Lũ khốn ấy cứ bảo với chúng ta rằng tất cả chỉ có hoa hồng và vinh quang.” Cậu ngẩng đầu lên. “Cậu không ngửi thấy mùi hoa hồng sao, Thần Chết?”
Tôi ngồi xuống cạnh cậu trên băng ghế. “Cậu không nghe thấy tớ nói gì sao?”
“Tất nhiên tớ nghe thấy những điều nhảm xít cậu vừa nói. Tớ chột một mắt, không điếc một tai.” Cậu dùng ngón tay xương xẩu gõ vào con mắt điện tử. “Tất nhiên tớ biết cô ấy quan tâm đến tớ. Nhưng không phải như tớ muốn. Cô ấy đáng được sống. Nếu có ai trong số những kẻ loắt choắt xấu xí chúng ta đáng được sống, thì đó là cô ấy. Cô ấy không hề có một chút tâm địa xấu xa nào. Không hề. Nhưng điều đó không quan trọng. Chúng ta tốt hay xấu không quan trọng. Tất cả đều phụ thuộc vào may rủi.”
“Chính sự may rủi đã khiến cậu được gặp cô ấy,” tôi nói. “Chính sự may rủi đã đưa cô ấy tới Nhà Mars.”
“Không. Là cha tớ,” Sevro nói. “Ông ta đã chọn Quinn, đã trao đổi với Juno để có được cô ấy.” Cậu lắc đầu. “Tất cả chỉ vì ông ta nghĩ cô ấy sẽ kiềm chế được chúng ta, xoa dịu được sự giận dữ của chúng ta. Nếu ông ta không chọn cô ấy, chúng ta sẽ không gặp cô ấy, và cô ấy sẽ được sống.”
“Có lẽ vậy,” tôi nói và nghĩ đến Eo. “Nhưng cô ấy đã tình nguyện đến đây. Cô ấy đã tình nguyện đi theo tớ. Đi theo cậu.”
“Giống như Pax.”
Tôi gật đầu, chạm vào mặt dây chuyền chòm sao Pegasus của mình.
“Tất cả chỉ là một đống rác rưởi, phải không?” Sevro nói. “Không cần biết họ che đậy chúng bằng cái vỏ hoa mỹ thế nào. Chúng ta vẫn ở trong trò chơi đó. Chúng ta sẽ luôn ở trong một trò chơi chó chết. Nhổ vào đế chế của chúng. Nhổ vào đống rác rưởi này. Tớ đến đây vì cậu, vì ông ấy đã nói với tớ cậu là gì.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu, không hiểu những gì cậu đang nói.
“Ý cậu là gì?” tôi hỏi trong tiếng cười lo lắng.
“Bật nó lên đi,” cậu nói. “Tớ biết cậu có mang theo. Cậu là người luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, Thần Chết. Luôn luôn kỹ lưỡng.”
“Tại sao cậu hành xử kỳ…”
“Im mồm và bật nó lên đi.”
Tôi gật đầu và kích hoạt thiết bị trong túi quần. Trường Chắn Âm được dựng lên. Tôi không tự phụ như Hội Chủ để nghĩ rằng không có ai lắng nghe. Sevro nhìn tôi chằm chằm cho đến khi tôi cựa người bồn chồn.
“Vậy tớ là gì?” tôi hỏi.
“Đến giờ mà cậu vẫn còn giấu ư?” cậu lắc đầu hỏi. “Cậu cảnh giác quá đấy. Nói đi, ai cử tớ đến.”
“Ngựa Hoang. Cậu đã nói với tớ rằng cô ấy đưa cậu từ Vành Đai trở về. Cùng Những Kẻ Gào Rú.”
“Đúng. Cô ấy đã làm vậy. Mất sáu tháng để trở về từ Sao Diêm Vương. Nhưng đoán xem ai đã đến tìm tớ trong khi tớ dừng chân ở vệ tinh Triton. Đoán đi, Thần Chết.”
“Lorn?” Miệng cậu cong lại thành một nụ cười khinh bỉ.
“Fitchner?” Sevro nhổ vào mặt tôi, ngay dưới mắt. “Đoán sai lần nữa là tớ sẽ bỏ cậu như thế này.” Cậu ấy búng ngón tay. “Tớ sẽ không quay trở lại. Tớ sẽ không giúp cậu. Tớ sẽ không đổ máu vì cậu. Sẽ không hy sinh bạn bè mình vì một kẻ không bận tâm đến tớ đủ nhiều để thò cổ ra dù chỉ một lần. Niềm tin đến từ hai phía, Darrow. Lần này cậu sẽ phải mạo hiểm.”
Cậu không chỉ đe dọa suông. Và tôi biết mình muốn nói gì. Nhưng sao có thể? Sevro là một Hoàng Kim. Một Hoàng Kim chết tiệt. Cậu đã nghe thấy tôi nói “chết tiệt” với Apollo. Cậu đã bao che cho tôi. Có phải không? Hay là hiểu lầm? Có phải cậu đang gài bẫy tôi? Không. Không, nếu đó là sự thật, thì cuộc chơi đã chấm dứt. Ước mơ của Eo đã sụp đổ. Còn ai khác gần gũi với tôi hơn cậu? Còn ai khác yêu quý tôi hơn kẻ lạc loài tục tĩu, kỳ lạ này? Không một ai.
Nên tôi nhìn vào cặp mắt vàng mờ đục của cậu. “Ares đã cử cậu đến.”
Sự im lặng bao trùm lên chúng tôi.
Năm giây khủng khiếp. Sáu. Bảy. Cậu đứng dậy khóa cửa và lôi một viên pha lê nhỏ màu đen ra từ túi chiếc quần nhàu nhĩ. “Dành riêng cho tiếng thì thào của cậu.”
“Ngọc Thì Thầm…”
Biết giá trị của nó nên tôi cẩn thận cầm lấy và thổi lên bề mặt. Hơi thở của tôi khiến nó lắc lư rồi vỡ vụn. Những hạt bụi nhỏ màu đen lóng lánh bay lên, bồng bềnh như những con đom đóm bay ra khỏi bụi cỏ khi hoàng hôn đổ bóng giữa mùa hè. Chúng hợp lại thành một khối lơ lửng, và tạo thành một ảnh nổi lảng vảng giữa Sevro và tôi. Chiếc mũ có mấu nhọn của Ares.
“Con trai của ta,” ông nhỏ nhẹ nói. “Ta xin lỗi. Harmony đã phản bội ta và thiết lập một chiến dịch đi ngược lại các nguyên tắc của chúng ta. Ta phát hiện ra âm mưu lợi dụng cậu của cô ta quá muộn. Nhưng cậu đã rất sáng suốt. Đó là lý do ta chọn cậu. Những hành động cần thiết đang được thực thi để ngăn chặn nỗ lực của Harmony. Cứ tiếp tục nhiệm vụ của cậu. Hãy khiến cho Augustus chống lại Nhà Bellona và xáo trộn Dải Ngân Hà.”
Tôi tìm cách hỏi, nhưng nó chỉ là một đoạn băng. Được thu vào thời điểm nào đó sau buổi dạ tiệc.
“Ta biết điều này hẳn phải rất khó khăn. Ta đã đòi hỏi ở cậu quá nhiều. Nhưng cậu buộc phải tiếp tục. Gieo rắc sự hỗn loạn. Khiến chúng suy yếu. Cậu có rất nhiều lý do để nghi ngờ ta. Đến tận bây giờ chúng ta mới liên lạc với cậu, vì Pliny, Chó Rừng, và cả các gián điệp của Hội Chủ đã theo dõi cậu. Những mầm mống gây rối thường được nhiều người để ý. Nhưng ta cũng đã dõi theo cậu, và ta rất tự hào. Ta biết Eo cũng sẽ cùng chung suy nghĩ. Nếu cậu nghi ngờ tính xác thực của thông điệp này, thì có một người bạn cũng muốn gửi lời chào tới cậu.”
Chiếc mũ của Ares biến mất và Vũ Công mỉm cười với tôi. “Darrow, tôi muốn cậu biết rằng, chúng tôi ở bên cậu. Gia đình của cậu vẫn an toàn và khỏe mạnh, sắp đi đến chung cuộc rồi, người bạn của tôi. Cậu sẽ sớm được ở bên chúng tôi. Cho đến khi ấy, hãy tin tưởng ở người mà Ares đã cử tới; tôi đã tự mình chiêu mộ cậu ấy. Hãy phá bỏ xiềng xích.”
Hình ảnh nhạt dần, ánh sáng đen tan biến vào không khí. Và tôi bị bỏ lại, nhìn đăm đăm xuống sàn nhà tắm.
“Trông cậu rất bảnh sau tất cả những cuộc phẫu thuật ấy,” Sevro nói. Nụ cười của cậu không bớt tục tĩu hơn bình thường. “Ares đã cử gã què ấy đến gặp tớ. Kẻ đã cử cậu đến Học Viện. Vũ Công.”
Sevro không thể nói thêm được gì vì tôi đang ôm chặt lấy cậu mà khóc. Tôi thổn thức và ôm cậu, run rẩy, khiến cậu hoảng hốt. Cậu không hề động đậy, chỉ vỗ vỗ vào đầu tôi. Tất cả gánh nặng của tôi đã được rũ khỏi hai vai. Có người đã biết. Cậu biết mà vẫn còn ở đây. Cậu biết mà vẫn đến để giúp tôi. Để giúp tôi. Tôi không thể ngừng run rẩy và nói lời cảm ơn. Eo đã đúng. Tôi đã đúng. “Cậu là bạn của tớ,” tôi rung lên bần bật như một đứa trẻ. Cậu suýt khóc theo khi nhìn thấy tôi như vậy.
Một người bạn đích thực.
“Dĩ nhiên rồi,” cậu nói ngắc ngứ. “Nhưng cậu phải ngừng khóc lóc cái đã, anh bạn. Chúng ta vẫn là Hoàng Kim.”
Tôi buông cậu ra, cảm thấy xấu hổ, và lau mặt vào ống tay áo. Tôi nghĩ mình đã lầm bầm nói một lời xin lỗi. Mắt tôi lờ mờ. Tôi khụt khịt. Cậu đưa cho tôi một chiếc khăn, tôi hỉ mũi vào đó. Cậu nhăn mặt.
“Sao?”
“Cái đấy là để cậu lau nước mắt.”
Chúng tôi cùng phá lên cười rồi ngồi xuống trong sự im lặng ngượng ngùng. Sau đó, tôi hỏi cậu biết chuyện lâu chưa. Cậu bảo đã nghi ngờ từ khi còn ở Học Viện, khi nghe tôi nói “chết tiệt” với Apollo. Giọng tôi nghe khàn khàn và trì độn. Rồi Vũ Công cho cậu xem những đoạn băng ghi lại quá trình tạo tác của tôi.
“Bằng cách nào đó họ đã biết rằng cậu có thể tin tưởng ở tớ, ngay cả khi cậu không biết, đồ óc chó. Lúc nào cũng như vậy. Luôn luôn như vậy.”
“Cậu không cảm thấy… khó chịu ư?” tôi hỏi cậu. “Khi biết tớ là ai?”
“Khó chịu. Hai từ đó chỉ là muỗi đốt inox.” Cậu gãi cái đầu tròn của mình. “Một cơn ngứa ở háng khiến tớ khó chịu. Một con cá dở tệ khiến tớ khó chịu. Những thằng chó đẻ quyền cao chức trọng khiến tớ khó chịu. Còn việc này thì…” Cậu nhún vai. “Việc quái gì phải bận tâm. Cậu giống thiên thần hộ mệnh của tớ hơn bất cứ những kẻ khốn nạn nào khác trên thế giới này. Tớ đã nghĩ mình nên đền đáp, mặc dù thực tế thì tớ to hơn cái mông Đỏ thô kệch của cậu.”
Tôi bật cười trước câu nói ấy. Cậu sẽ khiến cơ thể Đỏ của tôi trông như một chú lùn. “Cậu hẳn phải biết tớ ở đây để làm gì? Nó không đơn thuần chỉ là một cuộc thâm nhập. Nó sẽ kết thúc bằng sự sụp đổ của Hiệp Hội.”
“Đứng dậy sáng lòa, rồi nằm xuống hòa cùng bùn đất.”
“Chỉ vậy thôi sao?” tôi ngờ vực hỏi. “Cậu bằng lòng ư?”
Cậu cười khẩy. “Mất sáu tháng sống trên Tàu Đuốc tớ mới đến được chỗ cậu. Ba tháng từ Triton, sau khi Vũ Công cho tớ biết sự thật. Tớ có hoang mang không? Còn phải hỏi. Nhưng tớ vẫn lên tàu và có ba tháng để cân nhắc. Và tớ vẫn ở đây. Nên tớ nghĩ việc nghi ngờ lập trường của tớ đã đến lúc phải kết thúc. Dù sao thì, các ‘anh em đồng đạo’ Hoàng Kim đã tìm cách giết tớ kể từ khi tớ được sinh ra.” Cậu nhìn quanh, cảm thấy không thoải mái bất chấp những gì chúng tôi vừa chia sẻ, dù đã có Trường Chắn Âm. “Từng đối xử tử tế với tớ chỉ có những người không có lý do gì để làm vậy. Các Màu Hạ Cấp. Cậu. Tớ nghĩ đã đến lúc để đền đáp.”
“Còn những người khác thì sao?” tôi hỏi đầy căng thẳng. “Hòn Cuội, Thằng Hề?”
“Không phải bí mật của tớ để chia sẻ. Quinn chắc chắn sẽ hiểu,” cậu nói chậm rãi, cưỡng lại điều gì đó. “Số còn lại có thể sẽ thuận theo. Cây Kế sẽ không. Roque sẽ không. Dù là sau một triệu năm nữa. Bọn chúng quá yêu nòi giống của mình. Tớ không biết gã cao kều kiêu kỳ sẽ nghĩ gì.”
“Còn Victra. Còn Ngựa Hoang?” tôi hỏi.
“Tớ sẽ không cho cậu bất kỳ lời khuyên nào trong chuyện tình cảm đâu, đồ óc chó.” Cậu đứng dậy. “Nói nghe coi, chỉ vì tớ là một người theo cách mạng, không có nghĩa tớ không thể để một ả Hồng mát xa, phải không? Thế thì chán bỏ mẹ.”
“Tớ không biết,” tôi phá lên cười. “Tớ vẫn đang tìm hiểu, nói thật lòng đấy.”
“Cút. Tớ đi mát xa đây. Lưng gối muốn gãy hết cả rồi.” Cậu để lộ ra những chiếc răng lởm khởm khi cười. “Nhẹ nhõm. Nhờ cảm giác đó mà tớ biết đây là một việc đúng đắn, Thần Chết. Bất chấp tất cả những chuyện khốn kiếp này. Tớ cảm thấy nhẹ nhõm ở đây.” Cậu vỗ bộ ngực lép của mình. “Tớ cảm thấy… nói thế nào nhỉ… nhẹ nhỏm chết cả tiệt.”
Victra đến tìm tôi sau khi tôi nói lời tạm biệt với Sevro. “Augustus bảo tôi nói với cậu rằng phòng riêng của Lãnh Chúa Tro Tàn thuộc về cậu.”
“Augustus dành cho tôi căn phòng lớn nhất ư?”
“Ông ấy nói, tàu của cậu thì bổng lộc cũng là của cậu. Cậu biết ông ấy ưa nguyên tắc đến mức nào rồi đấy.”
“Tôi hy vọng cô biết đường đi. Tôi đã bị lạc.”
Cô vẫy tay bảo tôi theo sau. Chúng tôi bước đi trong im lặng qua hành lang. Tôi đã kiệt sức, nhưng vui sướng vì biết rằng Sevro sát cánh cùng tôi, rằng Ares vẫn tin tưởng ở tôi, và Vũ Công vẫn còn sống ngoài kia. Những điều ấy xoa dịu nỗi đau trước cái chết của Quinn.
“Tôi nghĩ cậu biết gia tộc tôi đã phản bội Đại Thống Đốc,” cô nói.
“Tôi có nghe nói. Nhưng cô vẫn ở lại với chúng tôi.”
“Như tôi đã nói, tôi làm những gì mình thích. Mẹ tôi không kiểm soát tôi hay các tài khoản của tôi như bà làm với Antonia.” Cô nhếch mép cười, mắt nhìn tôi. “Tôi thích cậu như thế này?”
“Như thế này?” Không kìm được, tôi bật cười. “Ý cô là gì?”
“Tôi không biết. Cậu có vẻ bình tĩnh. Nhẹ nhõm. Bất chấp những gì đã xảy ra.”
“Còn cô thì có vẻ tử tế bất thường,” tôi nói.
“Tử tế? Tưởng tượng hay ho đấy. Có điều cả hai ta đều biết tôi không hề tử tế.”
Chúng tôi bước đi trong im lặng cho đến khi tới trước cửa phòng riêng của tôi. Tôi quay lại và nhìn thấy Ragnar đang đi theo cuối hành lang. Nếu không nhờ những dải băng quấn trên người hắn, chắc chắn tôi sẽ không hề thấy hắn. Tôi vẫy tay bảo hắn đi.
Đứng trước cửa, tôi nhìn vào đôi mắt kiêu kỳ của Victra. “Đáng lẽ cô có thể cử một Màu Hạ Cấp đến để nói với tôi rằng phòng này là của tôi.”
“Nhưng nếu làm vậy tôi sẽ không được gặp cậu.”
“Đó là lý do duy nhất ư?” tôi hỏi.
Cô mỉm cười bí ẩn. “Tôi nghĩ tôi sẽ giữ kín bí mật của mình.” Một lúc sau, cô ngẩng lên nhìn tôi. “Nhưng tôi lo lắng cho cậu.”
“Lo cho tôi?” tôi đảo mắt. “Cô đang giở trò gi vậy, Victra?”
“Không có gì,” cô nói, cảm thấy bị xúc phạm. “Cậu giả nhân giả nghĩa quá đấy, Darrow.”
“Tôi ư?”
“Cậu còn nhớ khi Tactus vứt chiếc violon mà cậu đã mua cho hắn vì hắn nghi ngờ rằng cậu muốn được đền đáp một thứ gì đó không? Giờ cậu đang đối xử với tôi hệt như thế. Cũng như khi tôi đến gặp cậu ở khu vườn trên Mặt Trăng. Có phải yêu cầu gì quá đáng khi tôi muốn cậu tin rằng tôi là bạn của cậu và tôi quan tâm đến cậu không?” Cô chun mũi. “Cậu đang khiến tôi trở nên ủy mị, và tôi ghét điều ấy.”
“Xin lỗi,” tôi nói. “Chỉ là…” Tôi lựa lời để nói với người phụ nữ cao kều này. Nhưng không có lời nào thích hợp. Nên tôi chỉ nhún vai và nói, “Thật khó khi biết cô là chị của Antonia. Đầy mưu ma chước quỷ.”
“Nhưng tôi không phải là nó.”
“Tôi biết điều ấy…”
“Thật không?” Cô đưa tay chạm vào má tôi. Môi cô mở ra chờ đợi. Tôi nhớ tới cảm giác khi chúng chạm vào môi tôi, trước lúc tôi phóng mình qua Ống Phóng. Khi ấy tôi đã để cô hôn tôi. Dù cho cô có là một người phụ nữ lạnh lùng, trái tim cô vẫn có chỗ cho tôi. Khác với Eo. Khác với Ngựa Hoang. Tôi khẽ gỡ mình khỏi bàn tay cô và lắc đầu.
“Cậu là một người đàn ông kỳ lạ,” cô nói trong tiếng thở dài khe khẽ, tất cả sự mềm yếu trong cô đã tan biến. Móng vuốt của cô đã trở lại. Cô tựa lưng vào bức tường đối diện tôi, gập đầu gối và đặt một chân lên tường, mắt cười với tôi. Đây mới là Victra mà tôi biết.
“Cậu yêu phụ nữ, nhưng cậu không tận hưởng họ.” Khóe miệng cô nhăn lại khi đôi môi tách ra. Tôi không thể ngừng nhìn dọc cái cổ thon thả của cô, sự mạnh mẽ nơi đôi vai gầy, và bộ ngực căng. Mắt cô dán chặt vào tôi. “Có rất nhiều thứ để tận hưởng. Cậu thậm chí có biết da tôi mềm mại đến mức nào không?”
Tôi bật cười. “Cô đang chế nhạo tôi.”
“Trước giờ vẫn thế mà.”
Victra là một người lắm mưu ma chước quỷ. Đó là bản tính của cô. Nhưng trong khoảnh khắc, cô đã tỏ ra yếu đuối. Và được nhìn thấy điều đó… việc nhìn thấy điều đó đã thay đổi tất cả. Tôi dập tắt nhục dục căng trào bằng cách tốt nhất mà tôi biết.
“Tạm biệt, bà chị,” tôi nói, và hôn lên trán cô.
“Bà chị? Bà chị?” Cô cười khinh khỉnh khi tôi bước đi. Mất một khoảnh khắc, nhưng rồi cô gọi với theo.
“Có phải vì cậu nghĩ tôi độc địa?”
Tôi quay lại nhìn cô. “Độc địa?”
“Có phải đó là lý do vì sao cậu chưa một lần muốn có tôi?” Cô ngập ngừng, cẩn thận lựa lời. “Vì cậu coi thường tôi?”
“Tại sao cô lại nghĩ vậy?” tôi nhẹ nhàng hỏi.
Cô nhún vai và nhìn khắp hành lang, ngập ngừng một cách kỳ lạ. “Tôi không…” cô lắc đầu, gắng tìm lời chính xác. Cô chỉ vào mình. “Đây là cách để tôi sinh tồn, cậu có hiểu không? Mẹ tôi dạy tôi như thế. Như thế mới hiệu quả.”
“Cô nghĩ sao nếu chúng ta thử một cách khác mới mẻ hơn?” tôi đề nghị, và bước lại gần cô. Tôi chìa tay ra. “Darrow. Không như những lời đồn đại, tôi không ăn thủy tinh. Tôi thích âm nhạc, khiêu vũ, và tôi rất thích trái cây tươi, nhất là dâu tây.”
Cô bật cười. “Thật ngớ ngẩn. Chúng ta giới thiệu bản thân lại từ đầu ư?”
“Không chiến giáp. Chỉ có hai người với nhau. Tôi đang đợi đấy,” tôi nói vẻ trêu chọc.
Cô đảo mắt và bước lên phía trước, nhìn dọc hành lang. Cô xòe tay ra, gắng kìm nén một nụ cười nghịch ngợm. “Victra. Tôi thích mùi của những tảng đá trước khi mưa xuống.” Cô làm mặt xấu, hai má ửng đỏ. “Và… đừng cười. Tôi thực sự ghét màu vàng. Màu xanh lục hợp với nước da của tôi hơn.”
Tôi không ngủ được. Thi thể của những người mà tôi đã bỏ
lại phía sau vẫn bồng bềnh trong bóng tối vây quanh tôi. Tôi tỉnh dậy cả chục lần, ánh sáng vùng lên từ những quả bom, vết chém từ những thanh kiếm đã xé toạc những giấc mơ của tôi. Tôi đáng phải chịu những đêm mất ngủ này. Tôi biết điều ấy, và đó là lý do khiến cho chúng càng trở nên khó khăn hơn.
Tôi đứng dậy và đi lại khắp lãnh địa mới của mình, đi khắp mọi nơi. Sáu phòng. Một phòng tập nhỏ. Một bồn tắm rộng. Một phòng đọc sách. Tất cả đều thuộc về người đã đốt cháy một vệ tinh. Cha của các Vệ Sĩ Thịnh Nộ. Làm sao tôi có thể ngủ trong một căn phòng như thế này? Tôi lấy mặt dây chuyền chòm sao Pegasus ra khỏi túi, suýt nữa đã quên mất nó là một quả bom hạt nhân.
Thơ thẩn khắp hành lang của con tàu như một bóng ma, tôi ngoái đầu nhìn lại, tự hỏi liệu Ragnar có đi theo tôi hay không. Tôi đã bảo hắn đi ngủ, nhưng tôi hầu như không biết tâm tính của hắn, không biết cách nghĩ của hắn, và không biết những gì hắn làm trong đêm. Còn nhiều thứ phải tìm hiểu.
Tôi đi qua những hành lang lờ mờ tối, qua các kỹ thuật viên Cam và những Lam điều khiển hệ thống máy móc, họ im lặng cúi đầu khi tôi đi qua hành lang kim loại để đến thân con tàu, nơi các Hoàng Kim không bao giờ đặt chân tới. Trần nhà thấp, được dành cho các công nhân Đỏ và các lao công Nâu. Con tàu này là một thành phố, một hòn đảo. Tất cả các Màu đều ở đây. Tôi nhớ lại bảng phân công. Hàng nghìn công việc khác nhau. Hàng triệu thiết bị đang chuyển động. Tôi kiểm tra hệ thống bảo dưỡng. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tên Cam phụ trách khiến cho nó bị quá tải? Chuyện gì sẽ xảy ra? Tôi không biết. Tôi ngờ rằng chẳng mấy Hoàng Kim biết. Tôi ghi chú lại điều ấy.
Tôi tiếp tục bước đi, cơn đói kéo tôi đến một hành lang hỗn độn. Thức ăn có thể dễ dàng được đưa đến phòng của tôi, nhưng tôi chưa chỉ định đầy tớ. Dù sao thì tôi cũng ghét được phục vụ. Trong hành lang hỗn độn, tôi nhìn thấy một người cũng mất ngủ như tôi đang ngồi bên chiếc bàn kim loại dài.
Ngựa Hoang