Trụ sở Immari tại Jakarta
Jakarta, Indonesia
Trong thang máy, Kate đã giãy giụa cố thoát khỏi vòng kẹp của mấy tên lính gác đè trên tay cô. Chúng ấn cô vào sát tường cho tới khi cửa thang máy mở ra, rồi lôi cô vào một căn buồng có đặt một thứ nhìn như ghế nha sĩ có thể ngả ra được. Chúng ném cô xuống đó, cài đai trói cô vào ghế, rồi cười khẩy, “Bác sĩ sẽ vào ngay.” Chúng vừa cười hô hố vừa đi ra.
Giờ thì cô ngồi đợi. Cảm giác nhẹ nhõm lúc cô mới gặp Martin giờ như đã cách đây cả triệu năm trước. Nỗi sợ bắt đầu bóp nghẹt lấy cô. Những cái đai rộng siết vào cánh tay cô, ngay bên trên chỗ những sợi dây trói nhựa đã cào vào cổ tay. Các bức tường trong phòng trắng xóa, và ngoài cái ghế ra thì trong phòng chỉ còn một cái bàn cao bằng thép, trên đó đặt một bọc tròn tròn. Cô gần như không thấy được nó từ cái ghế đang ngả ra, nó bắt cô phải ngước nhìn lên những ngọn đèn huỳnh quang đang kêu rì rì trên đầu.
Cửa mở ra, và cô ngoái đầu lại cố nhìn. Chính là gã - kẻ đã bắt cóc bọn trẻ. Kẻ đã bắt cô từ xe tải của người lính kia. Một nụ cười rộng ngoác nở ra trên mặt gã. Đó là một nụ cười hiểm ác, như muốn nói, “Tôi bắt được cô rồi.”
Gã đứng lại cách mặt cô vài bước. “Hôm nay cô đã khiến tôi gặp khá nhiều rắc rối đấy, cô bé ạ. Nhưng trên đời, quan trọng nhất là những cơ hội thứ hai mà.” Gã đến bên cái bàn thép và mở cái bọc ra. Qua khóe mắt, Kate có thể thoáng thấy ánh long lanh của những dụng cụ bằng thép, dài và sắc nhọn. Gã ngoái lại nhìn cô. “Mà thôi, tôi đang đùa ai chứ? Theo kinh nghiệm của tôi, quan trọng nhất trên đời là trả đũa.” Gã cầm lên một dụng cụ tra tấn, nhìn như một phiên bản nhỏ hơn của cái xiên nướng thịt. “Cô sẽ cho tôi biết điều tôi cần biết, và tôi mong nó sẽ kéo dài hết mức có thể.”
Một tên khác bước vào. Gã mặc áo blu trắng và cầm cái gì đó mà Kate không thấy rõ, có thể là xy lanh. “Anh làm gì thế?” gã hỏi tên tra tấn.
“Chuẩn bị bắt đầu. Thế còn anh định làm gì?”
“Kế hoạch không phải vậy. Dùng thuốc trước. Đã có lệnh rồi.”
“Không phải lệnh dành cho tôi.”
Kate bất lực nằm đó, trong lúc hai tên đàn ông đấu nhãn với nhau, gã tra tấn cầm cái xiên màu bạc, gã áo blu trắng nắm chặt cái xy lanh.
Cuối cùng, gã cầm xy lanh nói, “Sao cũng được. Tôi sẽ tiêm cho cô ta cái này, rồi sau đó anh muốn làm gì thì tùy.”
“Thuốc gì thế?”
“Một thứ mới chúng ta đang dùng ở Pakistan. Đại loại nó sẽ khiến não chúng nhão ra như cháo; chúng sẽ khai ra tất.”
“Có để lại di chứng vĩnh viễn không?” tên tra tấn hỏi.
“Cũng thỉnh thoảng. Có rất nhiều tác dụng phụ khác nhau. Chúng tôi vẫn còn đang nghiên cứu.” Gã chọc cái kim tiêm cỡ đại vào tay Kate và chầm chậm bơm thuốc. Cô cảm thấy thứ chất lỏng lạnh ngắt đó tràn vào mạch máu. Cô cố thoát ra khỏi những dây đai, nhưng chúng quá chặt.
“Sẽ mất bao lâu?”
“Mười đến mười lăm phút.”
“Liệu sau này cô ta có nhớ được không?”
“Chắc là không.”
Gã tra tấn đặt cái xiên màu bạc xuống và đến bên Kate. Gã vuốt tay xuống ngực và chân cô. “Dễ thương thật. Và đanh đá nữa. Có lẽ họ sẽ tặng cô cho tôi sau khi họ đã có được câu trả lời.”