Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 46

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài biển Java

Kate không rõ mình đang thức hay ngủ. Trong một khoảnh khắc, cô cứ lơ lửng giữa bóng tối dày đặc và sự tĩnh mịch hoàn toàn. Cảm giác duy nhất là lớp vải mềm dưới lưng cô. Cô nghiêng người sang bên và nghe thấy tiếng lép bép của tấm đệm rẻ tiền. Chắc cô đã ngủ quên trên cái giường nhỏ trong hầm tránh bom. Cô không biết bao lâu đã trôi qua trong lúc cô và David đợi những kẻ lùng sục đi đi lại lại trên đầu họ, tìm kiếm trong căn nhà phải đến hàng tiếng đồng hồ.

Dậy bây giờ có an toàn không nhỉ?

Giờ cô lại cảm nhận được một cảm giác khác: cơn đói. Cô đã ngủ bao lâu rồi?

Cô thò chân xuống khỏi cái giường bé xíu và đặt chúng lên...

“Ui chao ôi!” Giọng David vang vọng khắp căn hầm hẹp trong lúc anh ngồi dậy, vướng vào chân cô, rồi co mình lại quằn quại trên sàn.

Kate vội nhích trở lại giường, mò mẫm tìm trên sàn một chỗ đặt chân vững chắc - mà không phải là ở trên người David. Cuối cùng cô cũng thò được chân trái xuống và đứng dậy, quờ quạng tìm sợi dây công tắc của cái bóng đèn lơ lửng. Tay cô với được sợi dây và cô bật đèn, khiến luồng sáng vàng lóe khắp căn hầm. Cô nheo mắt và đợi, vẫn chỉ đứng bằng một chân. Khi đã nhìn rõ, cô liền chuyển ra góc phòng, tránh xa David, còn anh vẫn đang nằm co quắp giữa sàn.

Cô đã giẫm trúng chỗ đó của anh. Trời ạ. Sao anh lại nằm trên sàn? “Chúng ta có còn là trẻ con nữa đâu. Nằm chung giường cũng được mà.”

David ậm ừ trong lúc anh chống tay và đầu gối bò dậy. “Hóa ra ga lăng là phải trả giá thế này đây.”

“Tôi không...”

“Thôi bỏ đi. Chúng ta cần rời khỏi đây,” David vừa nói vừa ngồi dậy.

“Còn những kẻ kia...?”

“Không, chúng đã rời đi cách đây một tiếng rưỡi rồi, nhưng có lẽ chúng vẫn rình ở ngoài.”

“Ở đây không an toàn. Tôi sẽ đi cùng...”

“Tôi biết, tôi biết.” David giơ tay lên. Anh đã lấy lại được hơi. “Nhưng tôi có một điều kiện, điều kiện không thể thương lượng được.”

Kate trố mắt nhìn anh.

“Cô phải làm theo lời tôi, ngay khi tôi ra lệnh. Không hỏi han lôi thôi gì hết.”

Kate vươn người đứng thẳng. “Tôi biết làm theo lệnh chứ.”

“Ừ, khi nào được chứng kiến tận mắt thì tôi sẽ tin. Ở ngoài kia, chỉ vài giây thôi cũng có thể có tính quyết định. Khi tôi bảo cô bỏ tôi lại hoặc chạy đi, cô sẽ phải làm vậy. Cô có thể sợ hãi và mất phương hướng, nhưng cô phải tập trung vào mệnh lệnh của tôi.”

“Tôi không sợ đâu,” cô nói dối.

“Ờ, vậy ít ra là còn được một người không sợ.” David mở hai cánh cửa thép gắn thẳng vào lớp bê tông. “Còn chuyện này nữa.”

“Tôi nghe đây,” Kate nói, vẻ hơi đề phòng.

David nhìn cô từ đầu đến chân. “Cô không mặc mấy thứ đó được. Nhìn cô như người rộng một chút.”

Kate xem xét bộ đồ mới của mình: quần bò cũ màu xanh và áo phông đen cổ chữ V.

David ném cho cô một cái áo len xám. “Cô cũng cần cả cái này nữa. Chỗ chúng ta đến sẽ lạnh đấy.”

“Và đó là đâu?”

“Trên đường tôi sẽ giải thích.”

Kate bắt đầu cởi áo ra, nhưng rồi cô ngừng lại. “Anh có thể, ờ.”

David mỉm cười. “Chúng ta có còn là trẻ con nữa đâu.”

Kate quay đầu đi, cô nghĩ xem nên nói gì.

David như chợt nhớ ra gì đó. “À, phải rồi. Vết sẹo.” Anh quay ngoắt đi, quỳ xuống và bắt đầu lục lọi mấy cái hộp ở đáy tủ.

“Sao anh biết...?”

David lấy ra một khẩu súng và mấy hộp đạn. “Thứ thuốc chúng tiêm cho cô.”

Kate đỏ bừng mặt. Cô đã nói gì? Làm gì? Không hiểu vì sao điều đó khiến cô kinh hãi, và cô hết lòng mong là mình nhớ được. “Tôi, hay chúng ta có...?”

“Thư giãn đi. Ngoài mấy vụ đấm đá vu vơ thì đó là một buổi tối rất trong sáng. Trẻ con đã mở mắt ra được chưa?”

Kate mặc chiếc áo phông vào. “Rồi, cả những người lính hay bông phèng nữa.”

David có vẻ không để ý đến câu nói móc của cô. Anh đứng dậy và chìa ra cho cô một cái hộp - một hộp thức ăn đóng gói nữa. Kate đọc nhãn hiệu. TAS: Thức Ăn Sẵn. “Đói không?”

Kate liếc nhìn cái hộp: thịt gà nướng với đậu đen và khoai tây. “Không đói đến mức ấy.”

“Tùy cô thôi.” Anh gỡ lớp bao nhựa ra, ngồi phịch xuống cái bàn kim loại và bắt đầu ăn ngấu nghiến hộp thức ăn nguội ngắt bằng cái thìa pha dĩa kèm theo. Chắc anh đã hâm nóng hộp thức ăn hôm qua chỉ riêng cho cô.

Kate ngồi lên giường đối diện anh và đi đôi giày thể thao mà anh đã để sẵn cho cô. “Này, tôi không biết tôi đã nói với anh chưa, nhưng tôi muốn... ngỏ lời cảm ơn anh vì đã...”

David ngừng sắp xếp giấy tờ và nuốt vội miếng thức ăn anh đang nhai. Anh không nhìn Kate. “Không có gì. Đó là việc của tôi mà.”

Kate buộc dây giày. Đó là việc của anh. Tại sao câu trả lời đó lại có vẻ... thiêu thiếu?

David bỏ mấy tờ giấy cuối cùng vào một tập hồ sơ và đưa cho cô. “Đây là tất cả thông tin tôi có được về những kẻ đã bắt hai đứa trẻ của cô. Cô sẽ có thời gian đọc trên đường đi.”

Kate mở tập hồ sơ và đọc lướt qua. Ở đó chắc phải có đến năm mươi trang. “Trên đường đi đến đâu?”

David nuốt thêm mấy miếng nữa. “Xem trang đầu tiên ấy. Đó là tin nhắn mật mã tôi mới nhận được của một đầu mối từ bên trong Immari. Tôi đã liên lạc với người đó được gần hai tuần nay.”

30,88. 81,86.

12-03-2013.10:45:00

#44. 33-23-15

Ngắt nguồn. Cứu lũ trẻ.

Kate đặt tờ giấy lại vào trong tập hồ sơ. “Tôi không hiểu.”

“Mấy số đầu là tọa độ GPS; có vẻ là một nhà ga bỏ hoang ở miền Tây Trung Quốc. Mấy số thứ hai rõ ràng là ngày giờ, có lẽ là giờ khởi hành của một đoàn tàu. Tôi không chắc về mấy số ở giữa, nhưng tôi đoán đó là một tủ đồ ở ga, với số để mở khóa. Tôi cho là đầu mối đã để lại cái gì đó trong tủ cho chúng ta - thứ gì đó chúng ta cần, hoặc một tin nhắn khác. Không rõ lũ trẻ có ở nhà ga không hay đó chỉ là một manh mối khác. Hoặc cũng có thể là tôi đã nhầm. Đây có thể là một mật mã khác hoặc có ý nghĩa khác hẳn. Tôi có một cộng sự đã giải mã tất cả các tin nhắn trước.”

“Anh không hỏi ý kiến anh ấy được sao?”

David ăn nốt miếng cuối cùng, ném cái thìa pha dĩa vào hộp, rồi thu dọn những thứ anh đã lấy trong tủ ra. “Không, thật tiếc là tôi không thể.”

Kate gập tập hồ sơ lại. “Miền Tây Trung Quốc? Làm sao chúng ta đến được đó?”

“Tôi sẽ nói sau. Từ từ từng việc một. Trước hết chúng ta phải xem chúng có để quân lại trên nhà không. Cô sẵn sàng chưa?”

Kate gật đầu, rồi theo anh lên cầu thang, nơi anh bảo cô đứng đợi trong lúc anh đi tua một lượt quanh căn nhà. “Không có ai. Hy vọng là chúng đã đi rồi. Bám sát tôi nhé.”

Họ chạy ra khỏi căn nhà, giữa đám cây bụi khẳng khiu, dọc theo một con đường đất có vẻ như không có ai đi bao giờ. Con đường kết thúc ở một ngõ cụt với bốn nhà kho lớn sơn xanh, rõ ràng là cũng đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước. David dẫn Kate đến nhà kho thứ hai, kéo một mảnh tường làm bằng tôn lượn sóng đã gỉ ra, để lộ một khe hở hình tam giác vừa đủ cho Kate chui lọt.

“Bò vào đi.”

Kate đã định phản đối, nhưng chợt nhớ đến yêu cầu duy nhất của anh nên cô liền làm theo mà không nói một lời. Vì lý do nào đó mà cô không hiểu nổi, cô cố không để đầu gối mình dính bùn, nhưng rất khó. David dường như đã thấy cô loay hoay, vì thế anh kéo mảnh tường ra thêm chút nữa để Kate có đủ chỗ lách qua dễ dàng.

David theo cô vào, rồi mở khóa và cuốn cửa nhà kho lên, để lộ “kho báu” bí mật của nó.

Đó là một chiếc máy bay - tạm gọi nó như vậy. Và là một chiếc máy bay rất lạ: thủy phi cơ, loại máy bay mà Kate tưởng tượng là người ta thường dùng để bay đến những vùng xa xôi ở Alaska... vào những năm 1950. Có lẽ nó không già đến mức ấy, nhưng nó cũng cũ lắm rồi. Nó có bốn chỗ ngồi và mỗi cánh có hai cánh quạt. Có khi cô phải dùng tay quay quạt cũng nên, như Amelia Earhart [[1]] vậy. Đó là nếu quạt còn quay được - và nếu David biết lái máy bay. Cô quan sát David gỡ tấm bạt phủ trên đuôi máy bay và đá những tấm chặn dưới bánh xe đi.

Khi ở căn nhà, anh đã nói “không hỏi han”, nhưng cô phải hỏi. “Anh biết lái cái thứ này chứ?” Kate hỏi.

Anh dừng tay, chậm rãi nhún vai và nhìn cô như thể anh vừa bị bắt quả tang làm việc gì đó vụng trộm. “À thì cũng biết đại khái.”

“Đại khái ấy à?”

[1] Amelia Earhart (1897-1939): nữ phi công người Mỹ, người phụ nữ đầu tiên một mình vượt Đại Tây Dương. Bà mất tích năm 1937 khi đang thực hiện chuyến bay vòng quanh Trái Đất và được chính thức tuyên bố là đã tử nạn năm 1939.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.