David giơ tay lên.
Tên lính gác hạ súng xuống ngang người anh và tiến lại gần hơn. “Anh không phải Conner Anderson.”
“Thật à,” David lầm bầm. “Cất súng đi và im mồm; họ có thể đang theo dõi đấy.”
Tên lính gác ngưng cử động. Gã nhìn xuống, vẻ bối rối. “Cái gì?”
“Hắn bảo tôi đến thay hắn.”
“Cái gì?”
“Nghe này, tối qua chúng tôi say quá. Hắn bảo nếu tôi không thay hắn thì hắn sẽ bị tống cổ mất,” David khẩn khoản.
“Anh là ai?”
“Bạn hắn. Còn anh chắc là người đồng nghiệp rất thông minh của hắn.”
“Cái gì?”
“Anh chỉ biết nói thế thôi à? Bỏ súng xuống và cư xử cho tự nhiên vào.”
“Hôm nay Conner không có lịch trực.”
“Ờ, tôi cũng đoán ra rồi, thiên tài ạ. Hắn say quá nên nhớ lộn tùng phèo hết cả. Tôi sẽ cho hắn một trận nên thân, nếu lũ ngốc các anh không cho tôi một trận trước.” David chìa tay về phía trước và gật đầu như muốn nói, Thế anh có định làm không đây? Tên lính không nói gì. “Anh bạn ơi, hoặc là bắn tôi hoặc thả tôi đi đi.”
Gã kia miễn cưỡng tra súng vào bao, vẫn có vẻ không tin chút nào. “Anh định đi đâu?”
David tiến về phía gã. “Tôi định ra khỏi đây; đường nào nhanh nhất?”
Gã quay người để chỉ nhưng không kịp thốt ra một tiếng nào. David đã hạ gục gã bằng một cú đấm chớp nhoáng vào gáy.
Giờ anh cần di chuyển thật nhanh. Anh chạy sâu hơn vào trong nhà máy. Còn một vấn đề khác, một vấn đề anh đã đẩy vào một góc sâu trong tâm trí để tập trung vào những vấn đề sống còn cấp thiết hơn. Nhưng giờ thì anh phải nghĩ xem làm cách nào để cắt được nguồn điện. Ý tưởng hay nhất của anh là tránh tấn công trực tiếp lò phản ứng hạt nhân; chúng sẽ được cách ly và bảo vệ cẩn mật, đó là trong trường hợp anh có thể đến gần chúng. Và có đến ba lò phản ứng. Các dây điện sẽ là lựa chọn tốt nhất của anh. Nếu anh cho nổ tung các dây điện thì toàn bộ cơ sở sẽ mất điện vĩnh viễn, bao gồm cả điện dự trữ từ các lò phản ứng. Nhưng đây là chuyện anh không rành chút nào. Giả dụ dây điện được chôn sâu dưới lòng đất hoặc không thể tiếp cận được thì sao? Hoặc giả dụ chúng được dẫn qua một tòa nhà được canh gác cẩn thận bên ngoài nơi đặt lò phản ứng thì sao? Nếu nhìn thấy chúng thì anh thậm chí có nhận ra chúng không? Có quá nhiều giả dụ...
David tìm thấy một tấm bản đồ khác trên tường và nhìn khắp các khu vực một lượt. Lò phản ứng 1, Lò phản ứng 2, Lò phản ứng 3, Tuabin, Phòng Điều khiển, Phòng Mạch điện Chính... Phòng Mạch điện - có lẽ được đấy. Nó nằm đối diện các lò phản ứng, và có vẻ như các dây dẫn từ mọi lò phản ứng đều đi qua phòng này.
Anh quay đi khỏi tấm bản đồ vừa lúc hai tên lính vòng qua khúc quanh và tiến về phía anh. Anh gật đầu một cái và đi về phía phòng mạch điện. Khi đến gần, anh đã có thể nghe thấy tiếng máy chạy rì rầm và tiếng rè rè của dòng điện cao thế. Âm thanh ấy như lọt qua cả các bức tường và sàn nhà. Sàn nhà không rung, nhưng khi anh quẹt thẻ và vào trong, cả người anh cũng rung chuyển theo nhịp của những cỗ máy khổng lồ.
Bên trong căn phòng rộng mênh mông - và chật kín. Các loại ống dẫn và dây cáp kim loại luồn lách theo đủ mọi hướng, thỉnh thoảng lại kêu rè rè hoặc nổ lách tách. Anh thấy như mình vừa bị thu nhỏ và đưa vào bảng vi mạch trong một chiếc máy tính.
David đi sâu hơn vào trong phòng và đặt các khối thuốc nổ trên những dây dẫn lớn, ở điểm chúng dẫn vào phòng. Có những cái hộp bằng kim loại có thể tạm gọi là “tủ”. Anh cũng đặt thuốc nổ lên đó nữa. Anh chỉ còn lại vài khối thuốc nổ. Có đủ không nhỉ? Cần bao nhiêu thời gian? Anh hẹn giờ cho kíp nổ là năm phút và giấu nó dưới đáy tủ. Còn các khối thuốc nổ cuối cùng này nữa, để đâu đây?
Anh nghe thấy một âm thanh khác giữa tiếng rầm rì của các dây dẫn. Hoặc có lẽ là không phải. Anh lấy ra một khối thuốc nổ và nhét nó vào giữa hai dây nhỏ hơn. Anh giữ nó ở đó một giây rồi từ từ rút tay ra để đảm bảo nó không bị rơi.
Qua khóe mắt, anh thấy chúng - ba tên lính gác đang tiến vào phòng, lao rất nhanh về phía anh. Lần này thì anh không dùng mồm mép để thoát được nữa rồi.