Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

❊ ❊ ❊

Phòng Liên lạc An toàn

Trụ sở Tháp Đồng Hồ

Jakarta, Indonesia

Josh nhìn ra bức tường bê tông bên ngoài căn phòng bằng kính trong lúc anh cố nuốt trôi những gì David vừa nói. Tháp Đồng Hồ đã bị xâm nhập. Nhiều đơn vị lớn đang phải chiến đấu để tồn tại. Đơn vị Jakarta sắp sửa bị tấn công, và hơn nữa, lại sắp có một cuộc tấn công khủng bố trên phạm vi toàn thế giới.

Và David cần anh giải một mật mã để ngăn chặn điều đó.

Không áp lực gì cả.

David quay trở lại từ chỗ tủ đựng hồ sơ, và lại ngồi xuống bàn. “Tôi đã nghiên cứu một giả thuyết tôi hình thành từ mười năm trước, ngay sau vụ 11/9.”

“Anh nghĩ là vụ tấn công này có liên quan đến 11/9 à?” Josh hỏi.

“Phải.”

“Anh nghĩ đây là tổ chức của Al Qaeda?”

“Không hẳn. Tôi tin là Al Qaeda chỉ thực hiện vụ tấn công 11/9 thôi. Tôi tin có một tổ chức khác, một tập đoàn quốc tế có tên là Immari International, đã lên kế hoạch, cấp kinh phí và thu lợi từ vụ tấn công đó. Tôi nghĩ nó là một vỏ bọc cho các cuộc khai quật khảo cổ mà Immari đã thực hiện ở Afghanistan và Iraq, và cho một vụ trộm cực kỳ tinh vi. Một vụ cướp.”

Josh nhìn xuống bàn. David mất trí rồi chắc? Những học thuyết âm mưu về vụ 11/9 kiểu này chỉ dành cho mấy diễn đàn vớ vẩn trên mạng, chứ không phải việc chống khủng bố nghiêm túc.

David dường như cũng nhận ra vẻ ngần ngại của Josh. “Nghe này, tôi biết có vẻ xa vời, nhưng để tôi giải thích. Sau vụ 11/9, tôi mất cả năm trời trong bệnh viện và sau đó là trung tâm phục hồi chức năng. Tôi đã có nhiều thời gian để suy nghĩ. Tôi thấy rất nhiều điều vô lý trong vụ tấn công. Tại sao lại tấn công New York trước? Tại sao không tấn công Nhà Trắng, Quốc Hội, CIA và NSA [[1]] cùng một lúc? Bốn vụ rơi máy bay đó sẽ làm cả đất nước tê liệt, nhất là khả năng phòng vệ của chúng ta. Chúng sẽ khiến chúng ta hoảng loạn. Và tại sao lại chỉ dùng bốn máy bay? Chúng chắc hẳn có thể huấn luyện thêm phi công chứ. Chúng có thể cướp ba mươi chiếc máy bay trong sáng hôm đó, mà đó chỉ là tính số máy bay từ sân bay Dulles và sân bay Quốc Gia ở DC, ở Baltimore, có thể là Richmond nữa. Atlanta cũng khá gần đó, Hartsfield-Jackson là sân bay đông đúc nhất trên thế giới. Ai biết được, chúng có thể cho rơi cả trăm chiếc máy bay trong ngày hôm đó, trước khi hành khách bắt đầu phản kháng lại. Và chúng chắc chắn phải biết đánh rơi máy bay là một kế sách chỉ dùng được một lần nên chúng phải đảm bảo hậu quả cực đại chứ.”

Josh gật đầu, nhưng vẫn có vẻ hồ nghi. “Câu hỏi thú vị đấy.”

“Còn nữa. Tại sao lại tấn công vào một ngày mà Tổng thống không có mặt trong thành phố, khi ông ấy đang ở một trường tiểu học tại Florida? Rõ ràng mục đích không phải là loại bỏ khả năng chiến đấu của chúng ta - tất nhiên, Lầu Năm Góc đã bị tấn công và nhiều người Mỹ can đảm đã hy sinh, nhưng tác dụng chung nhất chỉ là khiến Lầu Năm Góc và quân đội cực kỳ tức giận - thực ra là chọc tức cả đất nước. Sau 11/9, nước Mỹ trở nên hiếu chiến với một mức độ chưa từng thấy trước đó. Còn một hậu quả đáng chú ý nữa: sàn chứng khoán đã sụp đổ, một vụ sụp đổ lịch sử. New York là thủ đô tài chính của toàn thế giới; tấn công nó chỉ có ý nghĩa nếu chúng muốn đạt được một điều: đó là đánh sập sàn chứng khoán. Vụ tấn công đã thực hiện thành công hai điều đó: đảm bảo sẽ có một cuộc chiến, một cuộc chiến lớn - đồng thời đánh sập sàn chứng khoán.”

“Tôi chưa bao giờ nghĩ về chuyện đó như vậy,” Josh nói.

“Mọi chuyện nhìn khác hơn nhiều khi ta mất gần một năm trong bệnh viện, ban ngày tập đi, còn ban đêm thì tự hỏi tại sao. Từ giường bệnh thì tôi không nghiên cứu gì nhiều về chủ nghĩa khủng bố được, vì vậy tôi tập trung vào hướng tài chính. Tôi để ý tới những kẻ thắng lớn từ nền kinh tế sụp đổ. Những kẻ đang đánh cược vào việc chứng khoán Mỹ tụt dốc. Công ty nào đang lũng đoạn thị trường, công ty nào sở hữu quyền chọn bán, công ty nào kiếm được cả gia tài. Tôi lập được một danh sách dài. Rồi tôi bắt đầu xem ai hưởng lợi từ cuộc chiến, nhất là các nhà thầu an ninh tư nhân và các lợi tức về dầu mỏ và khí đốt. Danh sách ngắn dần. Và một điều khác khiến tôi chú ý: vụ tấn công gần như đã đảm bảo chiến tranh sẽ nổ ra ở Afghanistan. Có lẽ thứ mà tổ chức này muốn nằm ở đó và chúng cần vỏ bọc để xâm nhập vào đó và tìm nó. Hoặc có lẽ nó nằm ở Iraq. Có lẽ là cả hai. Tôi chỉ biết tôi cần ra hiện trường để tìm câu trả lời thực sự.”

David hít một hơi và tiếp tục. “Đến năm 2004 thì tôi đã đi lại được. Năm đó, tôi đăng ký gia nhập CIA nhưng bị từ chối. Tôi tập luyện thêm một năm nữa, lại bị từ chối vào năm 2005, rồi lại tập luyện nữa. Tôi đã nghĩ đến chuyện gia nhập quân đội, nhưng tôi biết mình phải tham gia vào một nhóm hoạt động ngầm để tìm câu trả lời.”

Josh nhìn xuống, ngẫm nghĩ về tất cả, và chợt nhìn nhận David dưới một ánh sáng hoàn toàn khác. Anh đã luôn nghĩ sếp của mình giống như một người lính tinh nhuệ bất khả chiến bại, đã luôn tưởng rằng David vốn dĩ là như vậy. Anh hơi choáng khi nghĩ đến chuyện David nằm trên giường bệnh suốt một năm trời, hay chuyện anh bị từ chối vào làm mật vụ - những hai lần liền.

“Sao thế?” David hỏi.

“Không có gì... Chỉ là... tôi cứ luôn tưởng anh là đặc vụ chuyên nghiệp. Tôi tưởng anh đã làm cho CIA từ thời 11/9.”

David mỉm cười. “Không, không hề. Thực ra hồi đó tôi là nghiên cứu sinh. Ở trường Columbia, nếu cậu tin được. Chắc vì thế mà CIA cứ liên tục từ chối tôi - họ không muốn có người hay suy nghĩ quá mức trong đội hoạt động hiện trường. Nhưng may mà quá tam ba bận - đến 2006 thì họ nhận tôi. Có lẽ họ đã mất nhiều đặc vụ hoặc nhiều người đã bỏ sang bên tư nhân; dù lý do là gì đi chăng nữa thì tôi cũng mừng khi được điều đến Afghanistan. Tôi đã tìm được câu trả lời. Cái danh sách ngắn của tôi, ba công ty đó, đều là các công ty con của một tập đoàn lớn: Immari International. Bộ phận an ninh của chúng, An ninh Immari, điều phối mọi hoạt động, nhưng kinh phí cho vụ 11/9 thì đi vào qua các công ty vỏ bọc của chúng. Và tôi còn tìm thấy một thứ khác. Kế hoạch cho một vụ tấn công mới, mật danh là Giao thức Toba.” David chỉ vào tập tài liệu. “Tất cả những gì tôi biết về vụ tấn công đó là đây. Không nhiều lắm.”

Josh mở tập tài liệu ra. “Vì thế mà anh mới gia nhập Tháp Đồng Hồ, để điều tra Immari và Giao thức Toba ư?”

“Một phần. Tháp Đồng Hồ là cái nền hoàn hảo cho tôi. Hồi đó tôi đã biết Immari đứng sau vụ 11/9, rằng chúng đã kiếm bộn tiền từ cuộc tấn công đó, và chúng đang tích cực tìm kiếm gì đó ở vùng núi phía Đông Afghanistan và Pakistan. Nhưng chúng đã tóm được tôi trước khi tôi kịp phát hiện ra toàn bộ sự thật. Suýt nữa chúng đã giết được tôi ở phía Bắc Pakistan. Tôi đã được chính thức coi là hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ. Đó là cơ hội hoàn hảo để tôi thoát ra. Tôi cần một danh tính mới và một nơi để tiếp tục công việc. Trước khi ra mặt trận ở Afghanistan, tôi còn chưa hề nghe nói đến Tháp Đồng Hồ, nhưng tôi đã nương náu ở đó. Thật hoàn hảo. Mỗi người chúng ta đều đến với Tháp Đồng Hồ vì lý do riêng; với tôi lúc đó, nó là chìa khóa để tôi sống sót và công cụ tôi cần để tìm hiểu sự thật về Immari và Toba. Tôi chưa bao giờ cho ai biết động cơ thật của mình, trừ ngài giám đốc. Ông ấy đã nhận tôi và giúp tôi thành lập đơn vị Jakarta, cách đây bốn năm. Từ đó đến giờ tôi chưa tiến triển được gì với câu hỏi về Immari, cho tới tận tuần trước, khi đầu mối liên lạc với tôi.”

“Chính vì vậy mà đầu mối mới chọn anh.”

“Chắc vậy. Ông ta biết về việc điều tra của tôi. Ông ta biết tôi có tài liệu này. Nó có thể là chìa khóa để giải mật mã. Tôi chỉ biết rằng Tập đoàn Immari có liên quan đến vụ 11/9 bằng cách nào đó, có lẽ liên quan đến cả những âm mưu khủng bố trước và sau đó nữa, và chúng đang chuẩn bị cho một vụ lớn hơn rất, rất nhiều: Giao thức Toba. Chính vì thế tôi mới chọn Jakarta - đó là thành phố lớn gần Núi Toba nhất. Tôi nghĩ đó là nơi cuộc tấn công sẽ bắt đầu.”

“Cũng có lý đấy. Chúng ta biết gì về Giao thức Toba?” Josh hỏi.

“Không nhiều lắm. Nó chỉ được nhắc đến qua loa ở một vài chỗ, ngoài ra chỉ có một tài liệu về nó. Đó là một bản báo cáo về việc đô thị hóa, cơ sở hạ tầng giao thông và khả năng giảm bớt dân số toàn cầu. Cho dù Toba là cái gì đi chăng nữa thì tôi cũng tin rằng đó chính là mục đích cuối cùng: giảm bớt dân số toàn cầu một cách đáng kể.”

“Như vậy thì các khả năng cũng có thể được thu hẹp. Một vụ tấn công khủng bố có thể giảm bớt dân số toàn cầu chắc chắn phải là tấn công sinh học; hoặc thay đổi hoàn toàn môi trường, hoặc gây ra một cuộc chiến tranh thế giới mới. Không phải là mấy tên đánh bom liều chết; cái này lớn hơn nhiều.”

David gật đầu. “Lớn hơn rất nhiều, và có lẽ là một điều mà chúng ta sẽ không bao giờ ngờ tới. Jakarta là nơi hoàn hảo để bắt đầu một vụ tấn công - mật độ dân số ở đây rất cao và có rất nhiều người ngoại quốc. Nếu có tấn công, những người ngoại quốc giàu có ở Jakarta sẽ đổ xô ra sân bay và từ đó đến hầu hết mọi đất nước trên thế giới.”

David chỉ vào dãy màn hình máy tính sau lưng Josh.

“Các máy tính sau lưng cậu được kết nối với Trung tâm, với máy chủ của chúng ta, và với các đơn vị còn lại. Chúng chứa tất cả những gì chúng ta biết về tình hình thế giới, về các nhóm khủng bố và các tổ chức mà giờ chúng ta đã biết chỉ là vỏ bọc cho Immari International. Không nhiều thông tin lắm. Cậu hãy bắt đầu từ đó, nắm vững tình hình đi, rồi nhanh chóng xem xét các thông tin tình báo địa phương mới nhất. Nếu ở Jakarta đang có chuyện gì thì trách nhiệm của chúng ta là điều tra nó trước. Chúng ta cần giao lại các thông tin đó phòng khi đơn vị Jakarta thất thủ. Hãy nghĩ rộng ra. Nếu có chuyện gì thì nó cũng sẽ không diễn ra theo kiểu thông thường đâu. Hãy tìm kiếm những điều chúng ta không nghi ngờ tới - ví dụ như người Ả Rập học lái máy bay ở Đức rồi chuyển đến Mỹ sống; hoặc ai đó ở Oklahoma tuy không phải là nông dân nhưng lại mua cả đống phân bón.”

“Trong các tập hồ sơ khác có gì?” Josh hỏi.

David đẩy một tập hồ sơ ngang qua bàn. “Trong này là các thông tin còn lại về Immari mà tôi đã thu thập được trước khi gia nhập Tháp Đồng Hồ.”

“Nó không có trong máy tính à?”

“Không. Tôi cũng chưa bao giờ nộp lại cho Tháp Đồng Hồ. Rồi cậu sẽ hiểu vì sao. Còn trong phong bì kia là một lá thư tôi gửi cho cậu. Cậu chỉ nên mở nó ra khi tôi đã chết. Trong thư sẽ có hướng dẫn cho cậu.”

Josh định nói gì đó, nhưng David ngắt lời anh. “Còn một điều cuối cùng nữa.”

Anh đứng lên và lấy một cái hộp nhỏ từ góc phòng ra. Anh đặt nó lên bàn. “Căn phòng này và phòng bên ngoài sẽ bảo vệ được cậu chút ít, và tôi mong là điều đó sẽ cho cậu đủ thời gian để tìm ra manh mối nào đó và giải được mật mã. Chúng sẽ không nghĩ đến chuyện tìm cậu ở Trụ sở của Tháp Đồng Hồ đâu. Nhưng tôi nghĩ chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu cậu tìm được bất kỳ thứ gì thì gửi ngay vào di động cho tôi. Màn hình trên cùng bên phải là hình ảnh từ máy quay giám sát. Máy quay đặt ngay trên cửa, nhìn vào buồng đặt máy chủ, nên nếu có người tìm cách đột nhập vào đây thì cậu sẽ thấy ngay. Cậu cũng biết đấy, trong khu vực chính của Trụ sở không có máy quay, vì lý do an ninh, nên cậu sẽ không được cảnh báo trước nhiều lắm đâu.” Anh mở hộp và lấy ra một khẩu súng lục. Anh lắp một băng đạn và đặt nó lên bàn trước mặt Josh. “Cậu biết dùng súng chứ?”

Josh liếc khẩu súng và ngả người lên ghế. “Ờ, có. Thực ra là tôi cũng được huấn luyện cơ bản khi gia nhập CIA mười hai năm trước, nhưng từ đó đến nay tôi chưa bao giờ phải dùng đến súng. Vì thế nên... không, không hẳn.” Anh muốn nói, “Nếu một lực lượng biệt kích tấn công phòng này thì cơ hội sống sót của tôi là bao nhiêu?” nhưng anh không nói vậy; anh biết David cho anh xem khẩu súng để anh thấy an toàn hơn. Khi không sợ chết khiếp thì anh sẽ tỉnh táo và làm tốt công việc của mình, nhưng Josh có cảm giác đó chỉ là một nửa động cơ của trưởng đơn vị.

“Nếu phải dùng đến nó thì kéo thanh trượt này lại. Như thế sẽ lên một viên đạn. Khi nào hết đạn, hãy ấn vào đây, băng đạn sẽ trượt ra. Cậu lắp một băng mới vào rồi ấn nút này, thanh trượt sẽ quay về vị trí cũ và lên viên đạn đầu tiên trong băng đạn mới. Nhưng nếu cánh cửa kia bị chọc thủng thì có một điều cậu cần làm trước khi dùng đến khẩu súng.”

“Xóa sạch máy tính phải không?”

“Chính xác. Và đốt cả tập hồ sơ này cùng với lá thư nữa.”

David chỉ vào một giỏ rác nhỏ bằng kim loại và đưa cho anh một chiếc đèn khò butan cũng nằm trong hộp súng.

“Trong hộp còn gì nữa?” Josh nghĩ anh đã biết, nhưng anh vẫn hỏi.

Trưởng đơn vị Jakarta ngừng lại một giây, rồi thò tay vào hộp và lấy ra một viên thuốc nhỏ.

“Tôi sẽ nuốt nó à?”

“Không. Khi đến lúc, cậu phải cắn vỡ nó. Xyanua sẽ có tác dụng rất nhanh, trong vòng ba đến bốn giây.” David đưa viên thuốc cho Josh. “Giữ nó bên mình nhé. Hy vọng cậu sẽ không cần dùng đến. Căn phòng này khó bị tấn công lắm.”

David đặt lại khẩu súng vào hộp và cất cái hộp vào góc phòng. “Khám phá được điều gì thì cho tôi biết ngay nhé.” Anh quay người và đi về phía cửa.

Josh đứng lên hỏi, “Anh định làm gì?”

“Câu giờ.”

[1] Viết tắt của National Security Agency, tức Cơ quan An ninh Quốc gia Hoa Kỳ.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.