Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 35

❊ ❊ ❊

Bên ngoài Trụ sở Immari tại Jakarta

Jakarta, Indonesia

Họ lái xe trong im lặng được gần mười phút thì David lên tiếng, “Cho tao biết đi, Cole, làm thế nào mà một thằng nhóc đến từ Fort Collins lại vào làm việc ở An ninh Immari?”

Cole nhìn thẳng về phía trước, chăm chú lái xe. “Anh nói như thể đó là một việc xấu vậy.”

“Mày không biết đâu.”

“Anh thì biết đấy, trong khi anh đã giết đồng sự của tôi và buộc bom lên lưng tôi.”

Cole nói cũng có lý. Nhưng David không thể tự bào chữa - như vậy anh sẽ mất đi đòn bẩy của mình. Đôi khi ta phải làm người xấu để cứu người tốt.

Họ tiếp tục lái xe trong im lặng cho đến khi tới Khu Tổ hợp Immari Jakarta - sáu tòa nhà được bao quanh bởi một hàng rào mắt cáo, trên gắn dây thép gai. Ở cạnh mỗi lối vào là một tòa tháp canh. David đội mũ và đeo kính bảo hộ vào, rồi đưa cho Cole thẻ nhân viên của gã anh đã giết.

Ở cổng, một tên bước ra khỏi buồng gác và tiến tới bên cạnh chiếc xe. “Thẻ nhân viên?”

Cole đưa cho gã hai thẻ nhân viên Immari. “Bryant và Stevens.”

Tên lính gác giật lấy hai tấm thẻ. “Cảm ơn nhé, thằng khốn. Tao mới biết đọc có bốn mươi năm nay thôi.”

Cole giơ tay lên. “Chỉ muốn giúp thôi mà.”

Tên lính canh ghé vào cửa xe. “Bỏ mũ ra,” gã ra lệnh cho David.

David bỏ mũ ra và nhìn thẳng về phía trước, rồi nhìn sang bên, hy vọng rằng nửa mặt nhìn nghiêng của anh có thể đánh lừa được, rằng tên lính gác kia chỉ đang khám xét kỹ vì muốn hoạnh họe hoặc ra vẻ ta đây.

Tên lính gác săm soi tấm thẻ nhân viên, rồi nhìn xoáy vào David. Gã nhìn đi nhìn lại mấy lần. “Đợi một phút.” Gã chạy vào buồng gác.

“Thế này có bình thường không?” David hỏi Cole.

“Chưa bao giờ có chuyện này.”

Tên lính gác đã nhấc điện thoại lên. Gã đang bấm số, mắt dán vào họ.

David rút súng ra và với tay ngang qua xe bằng một động tác điêu luyện. Tên lính gác thả điện thoại xuống và với lấy súng. David bắn một phát duy nhất, trúng vào vai trái gã, ngay phía trên chiếc áo giáp chống đạn. Gã gục xuống đất. Gã sẽ sống sót, nhưng thái độ của gã có lẽ cũng sẽ chẳng khá khẩm hơn.

Cole liếc nhìn David, rồi nhấn ga cho xe lao thẳng về phía tòa nhà chính của Trụ sở Immari.

“Đỗ xe ở cửa sau, gần chỗ neo thuyền.” David thò tay ra ghế sau và lấy một túi nhỏ đầy chất nổ. Anh lôi cái túi to đựng chỗ thuốc nổ còn lại xuống sàn xe.

Ở đằng xa, họ nghe thấy tiếng còi báo động rú vang khắp khu tổ hợp.

Họ vào tòa nhà qua một cửa chất hàng không có ai canh gác. David gắn một quả bom lên tường cạnh cửa. Anh nhập mã số vào kíp nổ, và nó bắt đầu kêu bíp bíp. Làm bằng một tay thật khó, nhưng anh phải giữ ngón cái trên công tắc vì Cole.

Họ di chuyển xuôi hành lang, và cứ cách khoảng sáu mét David lại đặt thuốc nổ một lần.

David đã quyết định không nói gì với Cole trước khi họ tới nơi - con tin của anh có thể tìm cách giao thông tin đó cho Immari, hoặc họ có thể bị chặn đánh. Kiểu gì thì cũng không có lợi. Giờ anh mới phải giải thích. “Nghe đây, Cole. Họ đang giam giữ một người phụ nữ đâu đó trong tòa nhà này. Bác sĩ Kate Warner. Chúng ta cần tìm cô ấy.”

Cole ngần ngừ một thoáng, rồi nói, “Các xà lim và buồng thẩm vấn nằm ở giữa tòa nhà, trên tầng bốn bảy... Nhưng cho dù cô ta có ở đó và anh đưa được cô ta ra thì hai người cũng không thể thoát được. Lính canh đang kéo đến, và trong tòa nhà này đã có đến cả chục người rồi. Thêm cả các đặc vụ hiện trường vừa quay về nữa.” Cole ra hiệu về phía cái công tắc trong tay trái David. “Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nếu anh...”

David ngẫm nghĩ. “Trong tòa nhà này có chỗ cất trang thiết bị chiến đấu không?”

“Có, kho vũ khí chính nằm trên tầng ba, nhưng phần lớn vũ khí và áo chống đạn đã được đem đi rồi. Hôm nay toàn bộ trung đoàn đã được điều đi để xử lý anh.”

“Không sao; chúng sẽ không lấy cái tao cần đâu. Khi nào cứu được cô gái, tao sẽ đưa mày cái công tắc. Tao hứa đấy, Cole. Rồi tao sẽ tự thoát ra.”

Cole gật đầu một cái, rồi nói, “Có thang bộ không gắn camera.”

“Một điều nữa trước khi đi.” David mở một tủ đựng đồ và châm lửa đốt. Chỉ trong vài giây, lửa đã liếm qua cái giá gỗ và bốc khói về phía máy báo cháy trên trần nhà.

Chuông báo cháy reo vang quanh họ trong lúc đèn LED lập lòe giữa tiếng ầm ĩ đó, và cảnh hỗn loạn lập tức nổ ra. Cửa mở, người chạy ra từ khắp các phòng, các vòi phun nước hoạt động, trút nước xuống đám đông đang tìm cách thoát thân.

“Giờ thì ta đi được rồi.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.