Tracy Crosswhite nhăn nhó khi luật sư bào chữa là Leonard Litwin nghiêng cái bình nước bằng nhựa ở chỗ bàn luật sư. Một thác nước mini chảy vào trong cái cốc giấy của anh ta, tiếng nước róc rách là thứ âm thanh duy nhất vang lên trong phòng xử án. Bề ngoài, Litwin có vẻ cần làm dịu cơn khát của mình, nhưng từ chỗ ngồi trên bục nhân chứng được nâng lên cao hơn so với khu vực xung quanh, Tracy ngờ rằng Litwin có một động cơ khác cho việc rời khỏi chỗ chất vấn. Litwin đang câu giờ, giống như một võ sĩ quyền anh bầm giập te tua nóng lòng muốn nghe thấy tiếng chuông mãn cuộc vang lên.
Thường thì Tracy sẽ chẳng bận tâm Litwin làm gì, hay anh ta làm việc đó mất bao lâu, nhưng trong năm mươi ba phút vừa qua kể từ lúc thời gian giải lao kết thúc và cô trở lại bục nhân chứng, cô đã mót tiểu suốt ba mươi bảy phút. Thực sự mót tiểu. Có vẻ như Litwin, hay bất cứ ai khác trong phòng xử án, không thể phát hiện ra vấn đề cấp bách này của Tracy hoặc cái thai mười sáu tuần tuổi trong bụng cô – thủ phạm gây ra vấn đề ấy, nhưng điều đó không thay đổi được tình cảnh của cô. Thẩm phán Miriam Gowin chắc chắn sẽ không thúc giục một luật sư bào chữa đại diện cho một bị cáo đang phải đối mặt với án tử, và Tracy không định giúp đỡ Litwin bằng cách đề nghị được nghỉ giải lao sớm. Tuy nhiên, cứ mỗi phút trôi qua, cô lại nghĩ về Beth Duchance, cô bạn cùng lớp tội nghiệp đã tè dầm ra quần hồi họ học lớp hai. Duchance đã quên bài tập về nhà và khi bị giáo viên dồn ép, cô ấy đã phản ứng giống như một chú chó xù nhỏ tí xíu khiếp đảm khi phải đối mặt với con chó đầu đàn. Trong suốt quãng thời gian còn lại của tám năm tưởng chừng dài đằng đẵng, Beth Duchance đã phải chịu đựng nỗi bẽ bàng mà chỉ những cậu nhóc chưa chín chắn và những cô bé học sinh ngỗ nghịch mới có thể trút lên người khác – họ đã gọi cô ấy là Beth Tè Dầm. Tracy không muốn mình bị khắc ghi trong trí nhớ của những người có mặt trong phiên tòa này theo cái cách tương tự như thế.
Litwin nghiêng cái cốc lên môi và đủng đỉnh uống từng ngụm. Thay vì đặt cái cốc lên bàn luật sư, anh ta mang nó tới chỗ chất vấn và cẩn thận xem xét các trang ghi chép và lời khai trong bìa kẹp hồ sơ của mình.
“Điều tra viên Crosswhite, cô đã nói…” Litwin trông như sắp sửa đọc gì đó, nhưng lại giở sang một trang khác, rồi một trang khác nữa. Trong tầm nhìn ngoại vi, Tracy nhận thấy vài vị bồi thẩm viên đang liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường lớn ở phía bên kia phòng. Kim giây tích tắc tròng trành lướt qua con số mười hai. Cuối cùng, Litwin tiếp tục: “Cô đã nói rằng… rằng cô không tìm thấy dấu vân tay nào trên con dao. Có đúng như vậy không?”
Tracy chờ một lát để công tố viên là Adam Hoetig có thời gian để phản đối. Cô đã trả lời câu hỏi này hai lần. Nhưng Hoetig chỉ ngồi cúi đầu, cứ như thể anh ta đột nhiên có hứng thú với đôi giày da của mình vậy.
“Đúng vậy.” Cô đáp.
“Vậy là cô không có bằng chứng gì để chứng minh rằng con dao đó là của bị cáo – điều đó cũng đúng, phải không?”
Bàng quang của Tracy van vỉ cô bỏ qua câu hỏi này, nhưng cô không thể để lỡ cơ hội giáng một đòn tấn công nữa vào Litwin và thân chủ của anh ta. “Ngoài việc bị cáo nói với tôi rằng con dao ấy khớp với bộ dao trong ngăn kéo ở tủ bếp ư? Vậy thì đúng là tôi không có bằng chứng nào khác.”
Câu trả lời của cô thu hút những cái liếc mắt từ vài người trong bồi thẩm đoàn.
Lưng Litwin cứng đơ. “Để tôi hỏi lại nhé! Điều tra viên Crosswhite, cô không có bằng chứng gì chứng minh rằng con dao ấy được dùng để… không có bằng chứng pháp y gì chứng minh rằng con dao ấy được dùng để đâm vợ ông ta.”
Trả lời câu hỏi này dễ như trở bàn tay vậy. “Ngoài việc cán của con dao ấy thòi ra khỏi ngực của bà Stephenson và bà ta có bảy vết dao đâm ư? Vậy thì đúng là tôi không có bằng chứng nào khác.”
Thêm nhiều ánh mắt liếc về phía cô. Vài bồi thẩm viên mỉm cười.
Litwin tức điên lên. Hai má anh ta đỏ bừng. “Điều tra viên, cô không có bằng chứng pháp y nào để chứng minh rằng vụ giết người này có liên quan đến…”
Tracy cắt ngang lời anh ta để đẩy nhanh quá trình chất vấn này. “Các dấu vân tay của bị cáo không được tìm thấy trên con dao cắm vào ngực vợ ông ta. Đúng vậy.”
Đúng như cô đã tiên đoán, Litwin quay sang thẩm phán. “Thưa quý tòa, luật sư bên bị đề nghị quý tòa nhắc nhở điều tra viên Crosswhite rằng cô ấy phải chờ tôi hỏi xong câu hỏi của tôi rồi mới được trả lời.”
Gowin liếc nhìn đồng hồ trước khi hướng ánh mắt về phía Tracy. “Điều tra viên, hãy để cho luật sư hỏi xong câu hỏi của anh ta đã.” Trong một khoảnh khắc dường như kéo dài bất tận, Tracy nghĩ Gowin có thể cho phép Litwin tiếp tục. Thế rồi bà nói: “Luật sư, bây giờ là bốn giờ năm mươi tư phút. Anh có cho rằng mình có thể kết thúc cuộc đối chất với điều tra viên Crosswhite trong vòng sáu phút tới không?”
Không đời nào.
“Tôi ước tính rằng tôi cần một tiếng đồng hồ nữa.” Litwin nói.
Anh ta không cần đến chừng ấy thời gian, nhưng Litwin và Tracy đều đang rất muốn kết thúc phiên tòa hôm nay.
“Vậy thì chúng ta sẽ kết thúc phiên tòa ngày hôm nay.” Gowin nói. “Và sáng mai, điều tra viên Crosswhite sẽ tiếp tục có mặt trên bục nhân chứng.”
Khi người cuối cùng trong bồi thẩm đoàn đã thu dọn xong tư trang và rời khỏi phòng xử án để đi sang phòng của bồi thẩm đoàn, Tracy vội vã rời khỏi bục nhân chứng, đi ra cửa phòng xử án. Trong tầm nhìn ngoại vi, cô thấy Hoetig bước nhanh tới, có thể là để ấn định thời gian gặp gỡ nhằm bàn tính về phạm vi đối chất của Litwin vào sáng mai.
“Tôi sẽ gọi điện cho anh.” Cô nói, cản bước Hoetig trước khi anh ta kịp mở lời, và ba chân bốn cẳng đi ra khỏi cửa phòng xử án.