Khi quay lại số 25 phố Krebs, tôi ghé nhanh vào căn hộ nhà Lund trước. Karen Lund đang ở nhà với cậu con trai nhỏ và họ đang trong tâm trạng rất tuyệt vời. Chị ta há hốc miệng lắng nghe câu chuyện về bí mật dàn âm thanh trong khi cậu nhóc rõ ràng ít ấn tượng hơn và bi bô một cách vui vẻ. Có thể nhanh chóng nhận định rằng, căn cứ theo tình huống, về mặt kỹ thuật thì Karen Lund có thể gây án mạng trước khi anh chồng về lúc 9 giờ. Tuy nhiên, chị ta đảm bảo với tôi rằng mình không có khả năng sát hại ai, và nếu có ý định gây án, chị ta phải chắc chắn mình có một cô giữ trẻ trước đã.
Không có gì nhiều ở đó, nên tôi không nán lại lâu hơn thời gian cần thiết. Tôi cảm thấy lúng túng khi đứng trước một Karen Lund vô lo, khi mà giờ đây tôi biết chồng chị ta không phải là người đàn ông chung thủy hết lòng vì gia đình mà chị ta tin tưởng. Khi chị ta theo tôi ra cửa, tôi khá khó xử khi Karen Lund hỏi liệu việc hiểu nhầm thời điểm chồng mình về nhà vào đêm xảy ra án mạng có được làm sáng tỏ chưa. Tôi cố tránh nói điều gì rõ ràng bằng cách trả lời rằng không còn mối nghi ngờ nào trong việc anh ta về nhà lúc 9 giờ tối hôm đó. Chị ta tỏ ra nhẹ nhõm và cười thật tươi. Tôi tự hỏi liệu Karen Lund có thực sự luôn đơn giản và vui vẻ như cách chị ta thể hiện, hay là có một góc khuất đáng sợ và nguy hiểm hơn.
Nhiều bi kịch hơn đang chờ sẵn tôi ở tầng một. Cô Sara Sundqvist vẫn có vẻ bị rúng động bởi vụ án và mỉm cười một cách ngập ngừng khi mở cửa cho tôi. Tuy nhiên, giờ đây khi điều tệ nhất của cơn sốc qua đi, cô đã mặc lại chiếc đầm màu đen, để mở nút trên cùng. Tôi lập tức hiểu ra những gì Kristian Lund đã cảm thấy khi tôi ngồi xuống bên cô ấy trên ghế sofa. Cô rất đẹp và hoàn toàn có thể trở nên vô cùng khêu gợi nếu muốn.
Có vẻ Kristian Lund đã giữ lời hứa và không gọi điện thoại cho bất kỳ ai. Đầu tiên, Sara Sundqvist bổ sung rất ít vào lời khai trước. Cô sửng sốt thấy rõ khi nghe tôi nói về dàn âm thanh, nhưng rồi mỉm cười và khen ngợi tôi đã giải được bí ẩn của vụ án mạng. Sau đó cô thừa nhận rằng mình không có chứng cứ ngoại phạm do ở nhà suốt từ 4 giờ rưỡi cho đến sau khi cái xác được tìm thấy. Và cô không nhìn thấy hay nghe thấy động tĩnh gì khả nghi ngoài hành lang.
Đáng buồn thay, cô không thể cho tôi biết nhiều hơn về cha mẹ mình. Cha mẹ nuôi của cô đã được nghe kể rằng họ là một cặp vợ chồng trẻ người Do thái, đến từ Litva, và không có đứa con nào khác. Cha mẹ cô được ghi nhận là đã chết năm 1944, ngoài ra không có thông tin gì khác. Cô được biết cha mẹ mình tên Felix và Anna Marie Rozenthal, lần lượt sinh năm 1916 và 1918. Tên khai sinh của cô là Sara Rozenthal, sinh năm 1943. Cha mẹ nuôi cô không được cung cấp thêm chi tiết gì khác, kể cả về cái chết của cha mẹ ruột lẫn bằng cách nào cô đến được một văn phòng nhận con nuôi tại Gothenburg vào năm 1944. Sara đã thắc mắc nhiều về chuyện đó hồi còn nhỏ. Sau khi tròn hai mươi mốt tuổi, cô cố gắng tìm hiểu nhiều hơn, nhưng không thành công. Người ta nói với cô là không có thêm thông tin nào được ghi nhận ở bất kỳ đâu, và theo những gì người ta biết, cha mẹ cô chưa từng được đăng ký lưu trú tại Thụy Điển. Cô đã từ từ học cách chấp nhận những điểm không rõ ràng liên quan tới cha mẹ ruột, cố sống cuộc sống riêng của mình và xem cha mẹ nuôi như cha mẹ duy nhất.
Đôi mắt cô hướng về cửa sổ trong khi nói chuyện.
‘Nhưng chừng nào mà tôi chưa biết chuyện gì đã xảy ra hoặc có một nấm mồ để đi viếng, tôi vẫn có thể nuôi giấc mơ hão huyền rằng họ vẫn còn sống, ở nơi nào đó’, cô khe khẽ nói thêm.
Khi tôi đề cập đến tài khoản ngân hàng, đầu tiên cô ngập ngừng, rồi nhíu mày hỏi tại sao tôi cần phải xem nó. Cô đáp khá nhanh sau khi tôi từ chối trả lời câu hỏi của cô vì lí do liên quan đến cuộc điều tra. Khá miễn cưỡng, cô đưa tôi một quyển sổ ngân hàng Thuỵ Điển cho thấy số dư là 55.623 kron. Tôi bình luận rằng số tiền này không thể nào là tài sản của một sinh viên chưa có thu nhập. Sara cho tôi biết cô thừa kế một ít tiền từ ông nội nuôi, và sau đó nhận học bổng sinh viên cho nguyên năm học vào tháng 3, tổng cộng là 50.000. Điều này có vẻ hợp lý, và căn cứ trên việc cô ấy đã đưa ngay ra quyển sổ ngân hàng, tôi quyết định chấp nhận lời giải thích trong lúc này.
‘Tuy nhiên, thật không may, chúng ta cần phải nói về mối quan hệ thân mật giữa cô và một trong số những người hàng xóm’, tôi nói với giọng sắc lẻm.
Sara tái xanh mặt và cứng người trong vài giây, sau đó cô hỏi làm thế nào tôi phát hiện ra việc đó. Tôi trả lời với tất cả sự chân thành rằng đó là nhờ khéo léo phân tích các dữ kiện đã biết. Tôi nói thêm rằng Kristian Lund đã phải thừa nhận mối quan hệ, nhưng không có lí do gì tôi phải cho vợ anh ta biết - với điều kiện là bây giờ cô phải cung cấp cho tôi một lời giải thích đầy đủ và chân thật. Sara thở phào nhẹ nhõm và sắc mặt hồng hào lại đôi chút.
‘Về nhiều mặt, thật tốt là anh đã biết chuyện đó. Tôi đã vô cùng áy náy vì đã nói dối anh quá nhiều về nó’, Sara nói, đoạn nhích lại gần tôi một chút trên ghế sofa. Cô trầm ngâm vài phút. Tôi để cô thoải mái và không thúc ép gì. Tôi dần nhận ra cô là một phụ nữ trẻ không thích đưa ra các quyết định quan trọng trước khi suy nghĩ kỹ càng.”
‘Tôi mong anh sẽ tử tế và đừng phán xét tôi một cách cay nghiệt. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về vợ con anh ấy, và thật sự cảm thấy tội cho họ’, cô thú nhận.
Cô ta lại im lặng.
“Nhưng…” tôi bắt đầu, sau khi chờ một chút.
“Nhưng tôi có thể sống vớỉ điều đó. Xét cho cùng, chị ấy gần như có tất cả: cha mẹ, một đứa con, tiền bạc, và không phải lo lắng gì về quá khứ lẫn tương lai. Tôi xứng đáng với Kristian hơn chị ấy. Kristian và tôi đều phải nỗ lực phấn đấu từ một khởi đầu khó khăn trong cuộc sống. Và chị ấy có lẽ sẽ hài lòng với bất kỳ người đàn ông điển trai và giàu có nào, trong khi tôi chỉ có thể hạnh phúc với anh ấy.”
Tôi phải kìm lại mong muốn hỏi lí do tại sao cô yêu Kristian Lund đến vậy. Cô tự thổ lộ với tôi: “Nó diễn ra ngoài dự tính. Mọi việc bắt đầu với một chút tán tỉnh, tôi gặp khá nhiều lần tuy chẳng đi đến đâu. Nhưng lần này thì khác. Sự tán tỉnh vượt khỏi tầm kiểm soát theo một cách thức tuyệt vời mà tôi chưa từng biết trước đây. Đột nhiên, chúng tôi ở đó, trong một buổi chiều vợ anh vắng nhà, mà tôi cũng không kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi đã nhận phần trách nhiệm của mình, cũng giống như anh ấy. Tôi xấu hổ khi phải nói rằng tôi không hề hối tiếc một chút nào, thậm chí còn mong rằng chuyện giữa chúng tôi sẽ tiếp tục và Kristian sẽ bỏ vợ. Nó giống như trò tàu lượn siêu tốc, với những đoạn lên cao và xuống thấp. Tôi đi ngủ hàng đêm trong hy vọng rằng sáng hôm sau Kristian sẽ nói anh sắp bỏ vợ, và thức dậy mỗi sáng với nỗi sợ rằng anh ấy sẽ nói anh ở lại với chị ta. Mỗi khi chuông cửa hoặc chuông điện thoại reng, tôi nhảy dựng và tưởng tượng rằng đó là vợ anh, rằng địa ngục sắp mở ra đến nơi. Tôi nhận ra cũng không dễ cho anh ấy, do con trai anh còn quá nhỏ. Nhưng trong tình yêu hay chiến tranh, mọi thứ đều công bằng, và đây là tình yêu lớn của đời tôi. Vậy nên tôi hy vọng và vẫn tin rằng anh ấy sẽ chọn tôi. Trong lúc chờ đợi, tôi gần như không thể nghĩ đến bất kỳ điều gì khác, cả ban ngày lẫn ban đêm. Vào đêm trước khi xảy ra vụ án mạng, tôi đã nghĩ mọi chuyện không thể tiếp tục như vậy, và từ đó trở đi cũng chưa có gì dễ dàng hơn.”
Tôi gật đầu đồng tình. Bất luận người ta nghĩ thế nào về cơ sở đạo đức của chuyện này, nó cũng rất phù hợp với lời khai của Kristian Lund.
“Cô có thể giải thích cho tôi điều gì ở anh ta mà cô yêu đến thế?”
Công bằng mà nói, câu hỏi không hoàn toàn liên quan đến vụ án mạng, nhưng tôi ngày càng tò mò về hiện tượng Kristian Lund và vẫn đang nỗ lực để tìm hiểu về những người có liên quan đến vụ án. Sara Sundqvist giờ đây đã hoàn toàn mở lòng, cô nhiệt tình nói tiếp.
“Anh ấy có đầy đủ mọi yếu tố mà tôi từng mơ ước đối với một người đàn ông. Khía cạnh thể chất là rất rõ ràng. Tôi luôn luôn bị thu hút bởi những người đàn ông tóc vàng cao như tôi, anh ấy lại đúng mẫu người đó và rất lịch lãm. Lần đầu gặp Kristian, tôi đã nghĩ anh ấy là người đàn ông điển trai nhất mà tôi từng gặp. Nhưng tôi sẽ không ngã vào anh ấy, nếu Kristian không chứng minh rằng mình cũng là người đàn ông tử tế nhất quả đất. Anh ấy thông minh, chăm chỉ làm việc và tốt bụng. Việc anh ấy đã có vợ và con trai về mặt nào đó còn khiến anh càng trở nên đáng tin cậy và có thể dựa nhờ. Tôi nghĩ Kristian là người đầu tiên hiểu tôi thật sự. Dĩ nhiên, chúng tôi rất khác nhau về nhiều mặt, nhưng chúng tôi hiểu nhau rất rõ. Có thể do chúng tôi có cùng hoàn cảnh xuất thân trong chiến tranh, tôi nghĩ vậy. Anh ấy không có cha, còn tôi mồ côi cả cha lẫn mẹ.”
Tôi hiểu điều cô muốn nói. Tôi thực lòng thấy thương cảm cả cô nhân tình lẫn người vợ vì cách họ sống, cận kề nhau trên tầng một của tòa nhà số 25 phố Krebs. Người vợ hình như có rất ít kẻ ngưỡng mộ ngoài cậu con trai của chị ta. Người mà tôi sắp gặp tiếp theo có lẽ cũng giống như thế.
Trong khi đi xuống cầu thang, tôi tự hỏi liệu có bao giờ cô Sara Sundqvist bí ẩn hơn bao giờ kia đã nhận ra rằng tôi cũng là một người đàn ông tóc vàng, vạm vỡ và cao bằng cô ấy.