NGÀY THỨ BẢY
6
Bản di chúc và những tác động của nóHai giờ đầu tiên ở văn phòng vào thứ Tư ngày 10 tháng 4 gần như không có biến cố gì và rất thoải mái khi tôi ngồi đọc báo. Tuy nhiên, vào lúc 10 giờ 20 phút, một tiếng gõ cửa lớn và sốt ruột vang lên. Đứng trước cửa là chuyên gia đạn đạo thở hổn hển bất thường với vẻ mặt rất hoang mang.
“Báo cáo đã sẵn sàng nhưng tôi phải cảnh báo anh là bản kết luận có lẽ không phải như anh đã hy vọng,” anh ta thốt lên.
Tôi đã chuẩn bị cho chuyện này và ra dấu cho anh ta nói tiếp. Anh tiếp tục với giọng run rẩy.
“Viên đạn đã giết chết ông Konrad Jensen được bắn từ một khẩu súng lục cỡ nòng 0,45 được tìm thấy trong căn hộ, model Colt Kongsberg năm 1947. Nhưng…”
Nhà đạn đạo học ngưng một lát. Tôi nhìn thẳng vào anh ta và nói nốt:
“Nhưng viên đạn đã giết ông Harald Olesen đến từ một khẩu súng khác, có lẽ xưa hơn, cũng cỡ nòng 0,45, vậy nên chúng ta vẫn bị thiếu một hung khí gây án.”
Anh ta gật đầu, ngạc nhiên ra mặt, và nhìn tôi với vẻ ngưỡng mộ.
“Như anh có lẽ đã hiểu, tôi có lí do để tin như vậy. Thế nên thật tuyệt vời là anh có thể xác nhận điều đó thật nhanh chóng. Anh có thể nói cho tôi nghe thêm về khẩu súng còn thiếu được không?”
Anh ta gật đầu hớn hở và hấp tấp nói tiếp.
“Nó cũng là một khẩu Colt Kongsberg, nhưng như anh đã nói, nó là một model xưa hơn. Khó có thể nói được nó xưa hơn tới mức nào. Model đầu tiên đã được sản xuất hàng loạt từ năm 1918 cho đến khi Thế chiến Hai nổ ra, nhưng thực ra chúng được sản xuất rất ít sau năm 1930. Cho nên tôi đoán rằng khẩu súng đã giết ông Harald Olesen có thể là đời 1920. Khẩu Colt Kongsbersg cỡ nòng 0,45 được sử dụng rất nhiều trong thời gian đó, không chỉ trong quân đội. Một số lượng đáng kể loại súng này vẫn còn được sử dụng trong và ngay sau chiến tranh, nhưng những khẩu đời đầu này về sau trở nên hiếm dần.”
Tôi gật đầu suy tư và nói rằng điều này rất phù hợp với một giả thiết. Chắc chắn rồi, chỉ có điều xui thay tôi không hề có chút ý niệm gì về giả thiết đó.
Sau đó đến lượt bác sĩ pháp y trình bày ngắn gọn qua điện thoại. Những kết quả của ông ta ít chấn động hơn, nhưng không phải không có gì hấp dẫn. Thời điểm tử vong chính xác vẫn chưa chắc chắn, do nhiệt độ của căn phòng. Tuy nhiên, rõ ràng phát súng được bắn ra trễ hơn so với những nhận định ban đầu. Nó được bắn không sớm hơn 9 giờ sáng và không trễ hơn 1 giờ chiều, vì thế có thể nhận định viên đạn đã được bắn ra trong khoảng từ 10 đến 12 giờ.
Tôi có thể tự mình kiểm tra về vụ máy đánh chữ, và như đã lường trước, nó chẳng đi đến đâu cả. Lá thư tuyệt mệnh của Konrad Jensen đã được gõ trên một loại máy đánh chữ thường gặp nhất hiện giờ ở Na Uy. Theo thông tin có được từ lần lục soát đầu tiên, có ba chiếc máy đánh chữ trong tòa nhà: chiếc của nhà Lund cùng một model với loại đã sử dụng để thảo lá thư, trong khi hai chiếc máy của Sara Sundqvist và Andreas Gullestad thì không. Nhưng thông tin này không hữu ích cho lắm, vì model cần tìm quá phổ biến và có thể dễ dàng bắt gặp ở bất kỳ văn phòng nào. Loại máy đánh chữ đó có thể được trang bị tại một đại sứ quán, một cửa hàng đồ thể thao hoặc trường đại học.
Sau khi suy nghĩ khoảng 10 phút, chỉ có duy nhất một người mà tôi không thể hình dung đã đánh máy lá thư tuyệt mệnh trong những ngày vừa qua, và đó là Konrad Jensen. Việc ông ta không tự bắn mình ngày càng in sâu hơn trong đầu tôi. Và tôi ngày càng mong muốn tìm ra gã hoặc ả sát nhân máu lạnh này, kẻ đã quỷ quyệt lẻn vào nhà sát hại người đàn ông cô đơn đó.
Vào lúc 11 giờ 15 phút, sự nôn nóng thúc hối tôi gọi điện thoại cho chuyên gia dấu vân tay, người vừa mới trở về từ căn hộ của Konrad Jensen. Anh ta tìm thấy dấu vân tay của tôi trên cửa ra vào, cũng như của bà vợ ông gác dan và Konrad Jensen, nhưng tất cả chỉ có thế. Tôi cảm ơn anh ta và ghi nhận ngay trong đầu rằng các chứng cứ kỹ thuật sẽ là không đủ để bắt hung thủ trong vụ án này.