Hai vợ chồng nhà Lund ra mở cửa cùng với nhau. Họ cũng chấp nhận lời giải thích ngắn gọn của tôi về cô thư ký bị thương. Họ mời chúng tôi vào mà không tỏ rõ sự phản đối hay hài lòng. Tôi xếp Patricia ngay phía trong cửa ra vào, rồi ngồi xuống một bên của bàn cà phê và ra dấu cho hai vợ chồng nhà Lund ngồi xuống ghế sofa phía đối diện. Họ tự động làm như tôi bảo. Khi đã ngồi xuống, bàn tay chị vợ tìm đến tay anh chồng. Anh ta siết chặt tay vợ đầy cảm kích.
Tôi bắt đầu bằng cách nhấn mạnh vào mức độ nghiêm trọng của vụ án này.
“Cuộc điều tra đã đến giai đoạn hệ trọng, và hiện giờ chúng tôi đã có mọi lí do để tin rằng Konrad Jensen không sát hại ông Harald Olesen. Những gì được kể trước đây, tôi có thể bỏ qua nếu bây giờ chúng tôi được nghe toàn bộ sự thật.”
Vợ chồng Lund gật đầu cùng một lúc và hơi nhích sát vào nhau hơn.
“Thế nên, tôi sẽ bắt đầu bằng việc nói rằng tôi có những chỉ dẫn rõ ràng cho thấy anh, Kristian Lund, đã nói dối khi khai rằng anh không nói chuyện với ông Harald Olesen vào đêm xảy ra án mạng. Tôi cũng có lí do để tin rằng chị, Karen Lund, đã nói dối khi khai rằng chồng chị không hề rời khỏi căn hộ sau khi về nhà vào buổi tối hôm đó.”
Những phản ứng của họ rất khác nhau. Người vợ đỏ mặt và lắc đầu quầy quậy, trong khi gương mặt của anh chồng cắt không còn giọt máu. Anh ta gật đầu và chị ta lên tiếng trước.
“Tôi không biết ai đã nói dối anh nhưng anh đang đi nhầm đường rồi, thưa thanh tra! Chồng tôi đã ở đây với tôi từ lúc anh ấy về nhà cho đến khi chúng tôi nghe tiếng súng nổ.”
Những điều đó được nói ra với cảm xúc mạnh mẽ đến nỗi tôi thấy khó mà không tin tưởng chị ta. Kristian Lund xanh mét, giờ đây bị dồn vào chân tường và gần như không thể nhận ra nữa, vội cứu nguy cho tình huống.
“Cô ấy đã nói đúng sự thật,” anh ta nói với giọng rất khẽ. “Một lần nữa tôi mới là kẻ nói dối,” anh ta nói thêm, khẽ như một lời thì thầm.
Cả ba người chúng tôi cùng nhìn vào Kristian. May mắn thay, anh ta nhanh chóng giải thích.
“Tôi có lên lầu hai và nói chuyện với ông Harald Olesen vào đêm xảy ra vụ án mạng. Nhưng đó là trước khi ông ấy bị giết. Tôi đi thẳng lên đó từ căn hộ của cô Sara và chỉ ở đó khoảng một phút. Sau đó tôi đi xuống đây và ở với vợ tôi cho đến khi chúng tôi nghe tiếng súng nổ.”
Tôi lừ mắt nhìn anh ta.
“Và chuyện gì đã xảy ra trong cuộc gặp mặt cuối cùng của anh với ông Harald Olesen?”
Anh ta nở một nụ cười héo hắt.
“Ngay lúc ấy mọi việc khá êm đẹp và tôi cảm thấy thỏa mãn khi trở về nhà sau đó. Ông Olesen mở cửa ngay khi tôi bấm chuông, nhưng trông có vẻ ngạc nhiên khi nhận ra đó là tôi. Ông ta nói đang chờ một người khác cho một cuộc hẹn quan trọng và không có thời gian để nói chuyện. Tôi nói rằng sẽ không lâu đâu, vì tất cả những gì tôi muốn chỉ là ông xác nhận đã thay đổi di chúc như tôi đã yêu cầu. Ông Olesen nghĩ về điều đó độ một hay hai phút, rồi mỉm cười và cam đoan với tôi rằng ông ta đã thay đổi di chúc của mình. Tôi cảm ơn ông ta, nói rằng tôi rất mừng, rồi đi xuống. Và tôi đã tin lời ông ta cho đến khi tôi được nghe bản di chúc cuối cùng. Con lợn già ấy đã lờ đi không nói cho tôi biết rằng lão đã thay đổi di chúc một lần nữa, và bằng cách đó đã từ chối quyền thừa kế hợp pháp của tôi!”
Tôi nhớ lại thật nhanh những gì đã diễn ra vào buổi đọc di chúc - phản ứng của Kristian Lund và những sự việc khác mà tôi biết - và nhận ra rằng nó rất phù hợp với giải thích cuối cùng này. Nhưng tôi không thể nhớ nổi đây đã là phiên bản thứ tư hay thứ năm của anh ta nữa.
Tôi nhìn Patricia dò hỏi. Cô nhìn lại; nhưng không gõ cây viết. Có một sự im lặng ngắn trước khi Patricia làm chính xác điều tôi hy vọng ở cô: nói ra.
“Chúng tôi có thể kết luận gần như dứt khoát rằng anh không gây ra vụ án mạng này. Nhưng anh vẫn còn bao che cho một người anh đã gặp trên đường anh đi xuống từ căn hộ của ông Olesen vào đêm ông ấy bị sát hại.”
Không ai sửng sốt về điều mà Patricia vừa nói. Phản ứng của Kristian Lund quá sức kịch tính. Anh ta mất luôn chút màu hồng còn lại trên nét mặt; buông tay vợ mình và ngả người ra sau trên ghế sofa. Tôi lập tức nắm lấy cơ hội để làm chủ tình huống trở lại.
“Chính xác là anh đã thấy ai vào đêm đó, và tại sao anh lại bao che cho người này?”
Tôi chăm chăm nhìn Karen Lund, nhưng chị ta chỉ chú ý duy nhất đến chồng mình mà thôi. Kristian Lund nuốt ực ba lần trước khi cố gắng nói một điều gì đó. Sự im lặng vỡ tan khi cuối cùng anh ta cũng bật ra một từ, tuy ngắn gọn nhưng có sức tàn phá lớn.
“Sara.”
Cái tên nổ ra như một quả bom trong sự tĩnh lặng giữa chúng tôi. Vài giây sau, giọng nói của Karen Lund cất lên giống như một khẩu súng máy.
“Tôi thật không thể tin được! Có phải anh vẫn luôn biết rằng chính là cô ta sát hại cha của anh và không hé răng một lời với tôi? Anh có thể đã tống ả phù thuỷ đó vào tù từ một tuần trước rồi! Nhưng thay vào đó, anh đã nói dối tôi và cảnh sát để bảo vệ cho cô ta. Có phải sự thật là như thế không?”
Kristian Lund gật đầu khẽ đến mức không thể nhận biết được rồi ngước nhìn tôi với cặp mắt nài nỉ, không dám nhìn sang vợ mình.
“Chúng tôi không dàn xếp việc đó và chắc chắn tôi không mong chờ điều đó. Tôi chỉ đi xuống tầng một thì đâm sầm vào cô ta ở cửa nhà. Chúng tôi mỉm cười khi lướt qua nhau. Chỉ đến khi mở cửa căn hộ của mình thì tôi mới nhận ra cô ta đang đi lên cầu thang chứ không phải xuống. Tôi không nghĩ gì thêm vào lúc đó nhưng rõ ràng việc đó trở nên đáng chú ý hơn sau vụ án mạng và buổi công bố di chúc.”
Tôi nhìn anh ta và vội vã nói điều gì đó trước khi người vợ với gương mặt càng lúc càng đỏ kia mở miệng.
“Nhưng anh vẫn chưa nói cho chúng tôi biết tại sao.”
Giọng nói của Kristian Lund khẽ đến mức khó lòng nghe thấy nhưng cũng đủ rõ ràng trong sự im lặng nặng nề.
“Một phần vì bản thân tôi cũng là một đối tượng tình nghi. Tôi cũng đã vào nhà ông ta. Nếu cô ta nói ra điều đó và khai là ông đã chết khi cô ta đến thì ai sẽ tin tôi đây. Tôi nghĩ chúng tôi đều nhận ra đó là một cái mạng nhện định mệnh mà chúng tôi cùng bị mắc kẹt. Thế nên chúng tôi gặp nhau chớp nhoáng ngay khi có thể, ngoài hành lang vào ngày hôm sau của vụ án mạng. Cô ta để cửa khép hờ khi tôi về nhà. Chúng tôi thống nhất không phản bội lẫn nhau, và chỉ có thế.”
Kristian Lund dừng lời. Tôi động viên anh ta tiếp tục.
“Như vậy phần vì anh lo sợ cho hoàn cảnh của mình, phần vì anh vẫn còn có cảm xúc với cô ta, nên anh không thể tự mình giao nộp người phụ nữ mình yêu cho cảnh sát. Có phải như vậy không?”
Anh ta gật đầu. Đó là lúc vợ anh ta tát thẳng vào mặt chồng trong cơn thịnh nộ. May mắn thay, cú tát đó dường như thức tỉnh anh ta. Màu đỏ khỏe khoắn đã trở lại trên má, anh ta thẳng người lại và có vẻ cảnh giác hơn khi nhìn tôi.
“Kristian Lund, đến giờ chúng tôi đã theo đuổi anh hết lần này tới lần khác được chín ngày. Có còn điều gì quan trọng mà anh vẫn chưa nói cho chúng tôi biết?”
Anh ta lắc đầu dứt khoát.
“Tôi đã không còn đường quay lại và đang bấp bênh trên mép vực. Tôi không có gì để nói ngoài việc tôi rất hối tiếc về những gì đã làm và vô cùng xin lỗi - xin lỗi anh và nhất là vợ tôi.”
Tôi chẳng mấy tin lời tạ lỗi này và dường như vợ anh ta cũng vậy. Nhận thấy điều đó, Kristian Lund lập tức nói thêm: “Khi anh bắt Sara, hãy gửi lời chào của tôi đến cô ta và bảo rằng tôi không bao giờ muốn gặp lại cô ta nữa. Tôi sẽ cử luật sư của mình đến nói chuyện với cô ta trong tù về bản di chúc.”
Theo bản năng tôi cảm thấy khinh bỉ Kristian Lund và suýt chút nữa thì đáp trả rằng anh ta có thể tự mình nói với cô ta trong khi chấp hành án tù vì tội khai man và cản trở điều tra. Tuy nhiên, lúc này tôi nhận ra có lẽ không cần phải làm trầm trọng thêm tình hình nữa. Vợ anh ta có vẻ đã dịu xuống đôi chút sau lời nói cuối cùng của chồng, nhưng vẫn là một trong số những quý cô giận dữ nhất mà tôi từng thấy - buồn thay nó không nói lên nhiều điều. Tình huống càng lúc càng chán nản hơn. Và rồi tôi nghe một tiếng động lạ. Lúc đó tôi mới nhận ra Patricia đã gõ cây viết của mình đến lần thứ năm. Chúng tôi tự đi ra khỏi căn hộ mà không quay đầu nhìn lại.