Patricia im lặng tập trung lắng nghe khi tôi tóm tắt trong vòng mười phút thông tin mới nhận được từ Bjorn Erik Svendsen. Cô bật ra một tiếng kêu cảm thán về đoạn ghi chú bí ẩn và quyển nhận ký mất tích.
“Vậy, cô khuyên tôi nên làm gì bây giờ?” Tôi hỏi.
Câu hỏi của tôi được tiếp nối bởi một khoảng im lặng căng thẳng trong mười giây và một chỉ thị rất ngắn gọn nhưng rõ ràng.
“Tôi khuyên anh đưa Bjorn Erik Svendsen đến căn hộ của ông Harald Olesen ở số 25 phố Krebs càng sớm càng tốt.”
May mắn thay, cô cũng cho tôi vài chỉ dẫn tiếp theo. Nhưng tôi vẫn chưa rõ vì sao phải đưa Bjorn Erik Svendsen đến số 25 phố Krebs.
“Nhật ký có thể là một nguồn thông tin hệ trọng. Có hai khả năng ở đây. Hoặc kẻ sát nhân đã biết về quyển thứ ba và đã lấy đi hoặc tiêu hủy nó trong căn hộ, một điều hoàn toàn có thể. Việc chiếm đoạt quyển nhật ký có thể là động cơ sát hại ông Olesen, nếu kẻ sát nhân biết về nó và biết trong đó có chứa thông tin quan trọng. Nhưng ông Harald Olesen rõ ràng rất lo ngại quyển nhật ký sẽ rơi vào tay kẻ xấu, nên cũng hoàn toàn có thể, và có khả năng lớn, là kẻ thủ ác thậm chí chưa từng thấy quyển nhật ký, ả hay gã không biết về sự tồn tại của nó, nên đã không tìm kiếm. Trong trường hợp này, quyển nhật ký vẫn nằm ở chỗ cất giấu trong căn hộ.”
“Nhân danh cảnh sát’, tôi phản đối yếu ớt. ‘Xin đừng đánh giá thấp chúng tôi như vậy! Chúng tôi đã lục soát căn hộ và chắc chắn đã hành động ngay nếu thấy một quyển nhật ký viết tay.”
Patricia đã có sẵn câu trả lời.
“Dĩ nhiên, tôi hoàn toàn tin tưởng ở cảnh sát. Nhưng trước hết, các anh không hề biết mình phải tìm một quyển nhật ký, thứ đến, giấu một quyển nhật ký là một việc tương đối dễ dàng. Một lần nữa ta có hai khả năng: ông Harald Olesen có thể giấu nó trong một ngăn bí mật ở bàn đầu giường, hoặc tủ quần áo, hoặc thứ tương tự…”
Tôi ngắt lời cô với một sự phản đối mạnh mẽ.
“Tôi cũng muốn thấy một ngăn như vậy lắm: chúng tôi đã gõ và đo đạc mọi bức tường trong mỗi phòng!”
Patricia dường như vẫn chưa hoàn toàn thuyết phục, nhưng cô thay đổi chiến thuật.
“Trong trường hợp này, câu hỏi là liệu anh đã kiểm tra nơi tốt nhất để giấu quyển nhật ký chưa.”
Cô không nói gì thêm, và buộc lòng tôi phải hỏi.
“Vậy cô nghĩ nơi nào là tốt nhất để giấu một quyển nhật ký?”
Cô trả lời với một tiếng cười vui vẻ.
“Còn ở đâu nữa, dĩ nhiên là kệ sách. Tôi có thể hình dung các anh lên một danh sách tất cả các tiêu đề sách, nhưng có ai trong số các anh kiểm tra để chắc chắn không có cuốn nào chứa quyển nhật ký trong đó?”
Tôi phải công nhận là chúng tôi chưa làm cả hai việc đó, nhưng tôi không nói gì, mà chỉ ghi nhớ trong đầu rằng chúng tôi cần xem xét lại kệ sách và phần còn lại của căn hộ một lần nữa, căn cứ theo thông tin về quyển nhật ký mất tích. Chúng tôi nhanh chóng đồng ý rằng đó là việc nên làm trước khi đến gặp cô lúc 7 giờ tối. Tôi buột miệng nói đồng ý với lời đề nghị một bữa ăn tối nhẹ. Cô đề nghị tôi đem theo tất cả các quyển nhật ký và bất kỳ giấy tờ nào quan trọng, và trên đường đi nhớ ghé ngang bệnh viện gặp ông gác dan. Sau đó cô trấn an tôi rằng sẽ không có vấn đề gì nếu tôi đến trễ: cô không định đi đâu hôm nay. Tai tôi vẫn còn văng vẳng tiếng cười có phần tự mãn của cô trong lúc thu dọn giấy tờ, hai quyển nhật ký và tiến ra cửa.