Khi quay số, tôi hình dung Patricia đang ngồi một mình chờ đợi bên điện thoại tại tòa Bạch Ốc. Đúng như tôi nghĩ, cô trả lời sau tiếng chuông thứ hai và lắng nghe một cách hào hứng phiên bản rút gọn của câu chuyện mà ông Hans Andersson đã kể với tôi. Tôi hơi buồn khi cô đoán đứa trẻ đã ở trong áo khoác của Chân nai rất lâu trước khi cậu ta trượt xuống núi, mặc dù cậu ta tốn ít thời gian hơn hẳn trong phiên bản của tôi so với phiên bản của ông Hans Andersson. Việc cô Sara Sundqvist đi trước chúng tôi và đã đến tận đây rồi cũng chẳng gây nên một sự ngạc nhiên lớn lao nào nơi Patricia.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc sau khi tôi kết thúc câu chuyện. Rồi Patricia lại khai hỏa.
“Chúc mừng anh đã có những bước tiến tốt trong cuộc điều tra. Vậy ra Chân nai là một người lính trẻ con với những cơn bột phát cảm xúc nghiêm trọng trong chiến tranh, người có lẽ đã bị tổn thương vì những ký ức đáng sợ và có một mối hận thù sâu sắc với ông Harald Olesen. Một khởi điểm mạnh mẽ không thể chối cãi. Nhưng chúng ta vẫn không được mặc nhiên xem anh ta là kẻ sát nhân. Tôi chỉ có một câu hỏi cho ông Hans Andersson. Ông ấy có bao giờ nhìn thấy loại súng mà Chân nai và ông Harald Olesen sử dụng hay không?”
Lẽ ra bản thân tôi phải nhớ hỏi ông ta điều này. Tôi đặt ống nghe xuống và cúi gằm mặt đi vào phòng bên cạnh để hỏi Hans Andersson. Non một phút sau, tôi quay lại điện thoại.
“Không. Ông ấy luôn cho rằng ít nhất ông Harald Olesen có mang vũ khí, và Chân nai có thể cũng có, nhưng chưa bao giờ trông thấy khẩu súng nào và cũng không hỏi họ về chuyện đó. Vậy nên chúng ta không biết liệu họ có vũ khí hay không, và nếu có thì họ sử dụng loại nào.”
Tiếng thở dài của Patricia có thể nghe thấy rõ mồn một từ Oslo.
“Dĩ nhiên là họ có vũ khí. Sẽ cực kỳ khác thường nếu chiến thắng một cuộc đọ súng với ba tên lính Đức mà bản thân không có súng. Do Hans Andersson chưa từng thấy khẩu súng nào, có thể đoán rằng họ đem theo súng ngắn hoặc một thứ tương tự. Nhưng câu hỏi triệu đô chính là về loại súng họ dùng. Ông Hans Andersson mà biết thì anh đã có thể bắt hung thủ ngay tối nay. Nhưng hiện giờ trên thực tế có một số khả năng, mặc dù một trong số đó có triển vọng cao nhất. Chúng ta sẽ làm việc ngoài giờ tối nay nhưng tôi hy vọng có thể động viên anh với viễn cảnh một cuộc bắt giữ ngày mai. Anh hãy tới đây ngay khi về đến Oslo và tôi sẽ yêu cầu Benedikte chuẩn bị một bữa tối nhẹ nhàng. 8 giờ tối chắc là được chứ?”
Tôi đồng ý và chúng tôi cúp máy cùng lúc. Tôi cảm ơn ông Hans Andersson về sự giúp đỡ và hứa sẽ cập nhật các diễn biến mới cho ông, sau đó vội vã ra xe.
Chuyến băng qua biên giới trở lại Na Uy không gặp phải trở ngại nào, nhưng tôi vẫn rất hoang mang. Rõ ràng Sara Sundqvist sẽ gặp khó khăn trong việc giải thích. Giờ thì cô ta đã có một động cơ trả thù rõ ràng hơn nhiều, căn cứ trên việc cô ta đã biết ông Harald Olesen có mặt ở đó khi cha mẹ cô chết, dù vẫn chưa rõ liệu ông ta có chịu trách nhiệm cho chuyện đó hay không. Tôi phấn chấn hơn trước việc Patricia rõ ràng đang xem xét một số khả năng trong đó nhân vật Chân nai bí hiểm kia có thể là hung thủ.
Việc Chân nai chính là người đàn ông trong chiếc áo khoác đi mưa màu xanh dương là một khả năng lớn. Tuy nhiên, tôi cảm thấy việc bắt giữ ai đó vẫn còn khá xa vời. Danh tính và nơi ở của Chân nai hiện nay vẫn còn chưa được biết, khi giờ đây đã rõ người đó không thể là Darrell Williams. Khía cạnh tích cực của việc này là tôi có thể thư giãn, do nguy cơ của một vụ bê bối công khai và một sự đối đầu mới với Đại sứ quán Mỹ đã hoàn toàn tan biến.
Chỉ đến khi đi được nửa quãng đường giữa Trysil và Elverum thì trong đầu tôi mới nghĩ ra việc khám phá tuổi của Chân nai có thể dẫn đến một nhân vật chính mới mà trước giờ vẫn ở trong phạm vi điều tra. Tác động của việc này mạnh đến nỗi suýt nữa tôi cùng chiếc xe đã lao xuống một rãnh nước. Mặc dù nôn nóng quay về Oslo thật nhanh, tôi vẫn dừng xe bên đường và xem lại những ghi chép của mình. Tôi đột nhiên không nhớ ra người cháu trai Joachim của ông Harald Olesen năm nay bao nhiêu tuổi. Sự căng thẳng tăng lên khi tôi nhìn trong hồ sơ hộ tịch và nhận ra anh ta trẻ hơn chị mình mười tám tháng tuổi. Anh ta được sinh vào tháng 7 năm 1928.
Vào tháng 2 năm 1944, Joachim Olesen khoảng 15 tuổi. Điều này rất phù hợp với mối quan hệ thân thiết giữa anh ta và ông Harald Olesen vào thời điểm đó. Mối quan hệ này về sau rõ ràng đã trở nên lạnh nhạt, điều này có vẻ hợp lý nếu ông Harald Olesen đã cư xử tồi tệ với cháu mình vào mùa đông năm 1944. Joachim Olesen có thể muốn trả thù cho bản thân mình và cả cho chị anh ta nữa. Hơn thế nữa, anh ta là người có thể được hưởng thừa kế. Và buổi đọc di chúc đã cho thấy anh ta nóng nảy và dễ thay đổi tính khí như thế nào.
Tôi nhận ra rất có khả năng mặc dù chữ ‘C’ trong nhật ký của ông Harald Olesen là để ám chỉ ‘Chân nai’, và trên thực tế chính người cháu trai của ông đứng sau bí danh này. Việc Joachim Olesen ra mặt trong một số tình huống khác không có nghĩa anh ta không phải là người mặc áo đi mưa màu xanh dương mà Andreas Gullestad đã trông thấy. Và cũng thật phù hợp khi chiếc áo đó đã được tìm thấy ở số 25 phố Krebs vào buổi tối đêm xảy ra án mạng. Sẽ khó mà gán tầm quan trọng cao hơn cho việc người chị gái của anh ta cũng có gần như cùng một kiểu áo khoác đi mưa màu xanh dương. Nhưng tôi chợt nghĩ rất có thể là hai chị em đã mua cùng một dạng kiểu áo mưa, mặc dù chị ta không để ý.
Tuy nhiên, một vấn đề thực tế không-hề-nhỏ vẫn là bằng cách nào Joachim Olesen đã xoay xở để vào và ra khỏi tòa nhà trong đêm xảy ra án mạng mà không bị nhìn thấy. Nhưng do mọi chi tiết khác đều có vẻ rất phù hợp, tôi cảm thấy vấn đề đó có thể được giải quyết bằng cách chẳng hạn như anh ta thông đồng với bà vợ ông gác dan hoặc một người hàng xóm khác. Tương tự như vậy, trong vụ giết hại ông Konrad Jensen, tôi nghĩ hoàn toàn có khả năng Joachim Olesen đã tìm được cách lẻn vào và ra khỏi tòa nhà mà không bị bắt gặp, có thể là vào lúc sáng sớm hoặc khi bà vợ ông gác dan ra ngoài đi chợ.
Khi qua khỏi Hamar, tôi gần như đã bị thuyết phục, và khi gần đến Oslo, tôi phải cố gắng ngăn mình lái xe thẳng đến gặp Joachim để thẩm vấn. Nhưng vấn đề thực tế kia vẫn tồn tại, nghĩa là tôi vẫn phải giữ cái hẹn ăn tối tại tòa Bạch Ốc.
Tôi dừng nhanh ở đồn cảnh sát, nơi không có tin nhắn quan trọng nào đang chờ. Công chúng dường như chấp nhận rằng vụ án đã khép lại với cái chết của Konrad Jensen. Tôi gọi nhanh đến bà vợ ông gác dan ở số 25 phố Krebs để đảm bảo mọi việc đều ổn. Darrell Williams đã quay lại lúc 4 giờ kém 5 phút chiều trong một chiếc taxi lao nhanh tới cửa chính và lạ thay đã nói với bà ta rằng mình về vừa kịp lúc dù máy bay bị hoãn. Thật may là tôi đã kịp cảm ơn bà vợ ông gác dan và dập máy trước khi bật cười mãn nguyện.