Cô Sara Sundvist hóa ra là một phụ nữ trẻ trung và cao khác thường, cô chần chờ một lúc trước khi mở cửa và chỉ tháo xích an toàn khi nhìn thấy đồng phục của tôi. Sara không nặng quá 57 kí lô dù cao khoảng 1m8. Tôi cảm thấy cổ tay và cánh tay cô dường như có thể gãy bất cứ lúc nào, nhưng mặc cho một vòng eo nhỏ đến mức đáng báo động, vóc dáng của cô cân đối và phong thái của cô duyên dáng. Dù biểu hiện của cô có phần căng thẳng và lo lắng, người ta vẫn nhận thấy ở cô những đường cong nữ tính. Chiếc đầm xanh cổ cao tưởng như kín đáo chỉ càng làm tôn thêm bộ ngực đầy đặn.
Cô Sara Sundqvist rất nghiêm túc và có phần rúng động bởi vụ án mạng, nhưng vẫn gây cho tôi ấn tượng của một người nhạy cảm và đáng tin cậy. Cô nói tiếng Na Uy đúng văn phạm, dẫu còn chút ngữ âm Thụy Điển. Cô cho biết mình hai mươi tư tuổi và đến từ Gothenburg. Cô đến Oslo để học tiếng Anh và triết học hồi tháng 8 vừa rồi và đã tìm được căn hộ nhờ đọc quảng cáo trên báo. Cô sử dụng tiền của cha mẹ và học bổng Thụy Điển cho sinh viên để trả tiền thuê nhà đồng thời làm việc tại thư viện trường vài giờ mỗi tuần ngoài giờ học.
Ngoài ra, Sara Sundqvist cũng cho biết mình dành phần lớn thời gian trong ngày để học nhưng có tham gia diễn kịch nghiệp dư khi rảnh rỗi. Sara thường ít ra ngoài buổi tối. Vào đêm xảy ra án mạng, cô ở nhà một mình và đang ở trong bếp pha cà phê tối thì có tiếng súng nổ. Cô nghe rõ ràng tiếng động nhưng tưởng rằng có gì đó rớt xuống sàn. Sau đó, cô trở nên lo sợ do tiếng huyên náo ngoài hành lang và quyết định chốt cửa cố thủ trong căn hộ cho đến khi cảnh sát xuất hiện. Mặc dù không tận mắt chứng kiến thảm kịch, đối với cô đó là ‘một trải nghiệm vô cùng khủng khiếp’. Phù hợp với những gì đã khai tối hôm trước, cô nói rằng mình đã không rời căn hộ sau khi về nhà lúc 4 giờ 15 phút chiều.
Tôi chắc rằng cô gái Thụy Điển này sẽ cười nhiều hơn vào một ngày có nắng ấm và ánh mắt của cô chắc hẳn sẽ vững vàng hơn lúc này. Tôi thấy cũng dễ chấp nhận việc một vụ án mạng trong cùng tòa nhà làm kinh sợ một nữ sinh viên ngoại quốc.
Căn hộ 2A của Sara ngăn nắp, ngoại trừ vài kệ sách lộn xộn, lèn chặt sách vở tiếng Na Uy, Thụy Điển và tiếng Anh. Ngoài các con dao làm bếp, rõ ràng không có vũ khí nào khác trong căn hộ. Cô thoáng bối rối khi tôi hỏi liệu có từng trông thấy ai mặc chiếc áo khoác đi mưa màu xanh dương hay không, nhưng rồi cô trả lời chưa từng nhìn thấy ai trong trang phục như thế, dù là vào hôm qua hay trước đó.
Sara Sundqvist cho biết cô chỉ nói chuyện thoáng qua vài lần với ông Harald Olesen quá cố. Ông có vẻ là một quý ông rất thân thiện, trầm lặng và đúng mực. Cô đã nỗ lực kết thân với bà vợ ông gác dan cũng như những người khác trong tòa nhà, và không có điều gì tiêu cực để kể về họ. Tuy nhiên, cô không thể khẳng định mình biết rõ mọi người. “Vợ chồng nhà Lund dĩ nhiên chỉ quan tâm đến nhau và đến cậu bé con, trong khi những người còn lại đều là nam giới và lớn tuổi hơn tôi nhiều.”
Không có gì đặc biệt về căn hộ 2A và người thuê nó. Mọi việc đều có vẻ đáng tin cậy. Tuy nhiên, tôi cũng còn chút do dự trong việc gạch tên Sara Sundqvist ra khỏi danh sách đối tượng tình nghi.