Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Bà vợ ông gác dan chào đón chúng tôi và bắt tay tôi nồng nhiệt. Như đã đoán trước, Cecilia và Joachim Olesen đón chúng tôi có phần dè dặt hơn, nhưng cả hai đều ở đây như đã hứa. Tôi phần nào cảm thấy nhẹ nhõm khi để ý thấy Joachim đến mà không đem theo cái túi nào và mặc một bộ vest đơn giản, do vậy sẽ khó mà che giấu một khẩu súng. Cecilia Olesen rõ ràng đã dành nhiều thời gian hơn để chăm chút bản thân. Chị trang điểm thật đẹp và mặc một chiếc váy thanh lịch, tuy hơi cổ điển. Tôi nhận thấy Patricia cố giấu một nụ cười khẽ khi thấy Cecilia.

Cả ba người đều ngạc nhiên khi Patricia lăn xe vào, nhưng đón cô với nụ cười thân thiện. Tôi giới thiệu cô là thư ký của tôi, tên Patricia Pettersen, và nói thêm rằng cô tạm thời phải ngồi xe lăn sau một tai nạn trượt tuyết. Phải nói là Patricia đã rất chú tâm cho việc sắm vai thư ký. Cô đặt một cái bìa hồ sơ, một xấp giấy dày và năm màu viết khác nhau trên đùi, cần mẫn ghi chú từ lúc lăn xe vào số nhà 25 phố Krebs.

Tôi yêu cầu bà vợ ông gác dan, Cecilia và Joachim chờ ở cửa tòa nhà, sau đó đẩy xe lăn của Patricia vào thang máy và bấm nút đi lên tầng một.

Chỉ thị ngắn gọn của Patricia trên đường chúng tôi đi lên như sau: ‘Anh chỉ cần nói rằng anh đã biết cô ta nói dối và rằng cô ta được nhận tiền từ ông Harald Olesen. Rồi anh hỏi xem liệu cô ta có gì để bổ sung vào lời khai của đêm xảy ra vụ án mạng. Việc quan trọng là anh luôn đặt cái xe lăn của tôi ngay phía trong cửa ra vào và bản thân anh luôn đứng hoặc ngồi đối diện với nhân vật mà anh nói chuyện, nếu có thể thì theo đường chéo từ chỗ tôi ngồi’, cô nói thêm với giọng thật khẽ khi thang máy dừng.

Tôi gật đầu và cảm thấy nỗi căng thẳng chạy xuyên qua cơ thể mình. Tôi đề nghị Patricia gõ cây viết của cô lên xấp giấy khi cô muốn di chuyển đến căn hộ khác. Lần này cô gật đầu, lập tức gõ cây viết hai cái lên xấp giấy và mỉm cười.

Khoảng 30 giây sau, chúng tôi bấm chuông cửa căn hộ 2A.

Cô Sara Sundqvist trang điểm nhẹ nhàng và mặc một chiếc váy màu đen làm tôn lên bộ ngực thay vì giấu nó đi. Khi mở cửa, cô ta nghiêng người qua ngưỡng cửa để ôm tôi và nói rằng cô rất vui mừng khi được gặp lại tôi. Vào lúc đó tôi tự hỏi Patricia đang viết những gì, và phải thừa nhận rằng hành vi của Sara thoải mái một cách đầy ấn tượng nếu quả thật cô ta đang sống trong nỗi sợ thường trực bị vạch mặt là hung thủ. Cố nhiên, cô ta hơi kinh ngạc khi thấy Patricia, nhưng ngay lập tức bắt tay người mới gặp sau khi được nghe giải thích Patricia là ai.

“Tôi đã đến Salen để trò chuyện với trưởng đồn cảnh sát ở đó, và rõ ràng có một người khác cũng đã từng đến đó…” tôi bắt đầu.

Không cần nói thêm gì nữa để khiến Sara cúi mặt xuống và bắt đầu rơi nước mắt. Với một cái nhún vai đầy xúc động, Sara Sundqvist dang hai tay và xin lỗi vì đã không nói cho tôi biết cô ta từng đến Salen. Cô ta lo sợ sẽ trở thành kẻ tình nghi nếu chúng tôi khám phá ra cô ta đã biết về giai đoạn đó trong quá khứ của ông Harald Olesen. Sara cũng đã hy vọng mình sẽ không bao giờ bị phát hiện. Cô ta biết câu chuyện về Chân nai và đã cố nài nỉ ông Harald kể cho mình nghe về người này, nhưng không thành công. Cô ta thật sự muốn gặp Chân nai nếu anh ta vẫn còn sống, phần vì muốn cảm ơn anh ta đã cứu mạng cô, phần vì hy vọng được biết thêm về chuyện đã xảy ra với cha mẹ mình. Nhưng ông Harald Olesen đã từ chối trả lời và nói, theo cách mà Sara có thể hiểu, là Chân nai đã chết. Nếu Chân nai còn sống thì cô ta cũng không biết anh ta là ai hoặc danh tính thực sự của anh ta là gì.

Rồi tôi hỏi liệu cô ta có tống tiền ông Harald Olesen nhưng không nói cho tôi biết hay không. Sara thú nhận ông ta có cho mình tiền, nhưng bác bỏ việc tống tiền. Một ngày nọ khi Sara gõ cửa nhà ông Harald Olesen để hỏi về cha mẹ mình và Chân nai, ông đã đưa cho cô một cái phong bì dày cộp. Cô ta đã rất ngỡ ngàng khi thấy bên trong phong bì là 50.000 kron tiền mặt. Sara đã quay lại cùng với cái phong bì vào ngày hôm sau, nhưng ông yêu cầu cô cứ giữ số tiền đó và hãy quên hết mọi chuyện đi. Sara gửi số tiền đó vào ngân hàng nhưng không thể quên đi sự việc này. Nó chỉ càng củng cố hơn cảm giác của cô ta rằng ông Harald Olesen biết rõ về số phận của cha mẹ cô hơn những gì ông tiết lộ.

Khi tôi hỏi liệu Sara có muốn bổ sung gì vào lời khai của đêm xảy ra án mạng, cô ta có vẻ bối rối và lắp bắp đáp rằng mình không có gì để khai thêm. Sara Sundqvist lặp đi lặp lại lời xin lỗi vì đã nói dối tôi đơn thuần do tuyệt vọng, nhưng cô ta không biết gì về kẻ đã sát hại ông Harald Olesen, và kẻ đó không có liên quan gì với cô. Sara chưa bao giờ đòi hỏi 50.000 kron và bản di chúc là cả một cú sốc.

Tôi liếc nhanh về phía Patricia khi cô vừa gõ cây viết hai lần xuống xấp giấy. Chúng tôi cảm ơn Sara đã dành thời gian cho chúng tôi, yêu cầu cô ta ở yên trong căn hộ và không mở cửa cho ai khác. Cô ta buông rơi người xuống ghế, thì thầm rằng cô ta không sát hại ông Harald Olesen và sẽ không cho ai khác vào nhà ngoài tôi. Sara lặp lại câu đó hai lần tựa như một lời thề, trong khi tôi đẩy xe lăn của Patricia ra khỏi căn hộ.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.