Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Nơi viếng thăm cuối cùng của tôi trong ngày là căn hộ của Andreas Gullestad ở tầng trệt. Anh ta chào đón tôi với sự thân thiện vốn có, mời tôi cà phê và một bộ sưu tập nhiều loại trà khác nhau. Tuy nhiên, gương mặt của anh ta nhanh chóng sa sầm khi tôi nói rằng mình phải hỏi một câu về người cha của anh ta.

“Tôi đáng lẽ phải nhận ra anh sẽ phát hiện được. Tôi đã có suy nghĩ đó sau chuyến viếng thăm lần trước của anh.”

Anh ta lúng túng đáp khi tôi hỏi liệu có đúng là anh ta chưa bao giờ gặp ông Harald Olesen trước khi đến sống ở đây Tuy nhiên, anh ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Sau vụ án mạng, tôi chợt nhận ra người hàng xóm Harald Olesen của tôi chắc hẳn phải là ông Harald mà cha tôi từng nhắc đến với đầy vẻ kính trọng, và xem như là một trong số những người bạn thân của ông. Nếu là thế, thì tôi đã từng gặp ông ấy vài lần lúc còn nhỏ, khi ông đến thăm cha tôi trước chiến tranh. Dĩ nhiên, tôi nên gọi điện ngay cho anh để cung cấp lời khai, nhưng tôi lại không muốn nói về bất kỳ kỷ niệm nào liên quan đến cha tôi - nỗi đau cũ vẫn như dao cắt mỗi khi tôi nghe đến tên ông. Tôi không có kỷ niệm nào đặc biệt dù là đẹp hay xấu về những lần ông Harald Olesen đến thăm thiên đường đã mất của tuổi thơ tôi. Thật ra, chỉ sau vụ án mạng của ông ấy thì tôi mới nhớ ra rằng ông đã đến chơi nhà. Tôi thành thật hy vọng rằng anh không nghĩ tôi cất công leo lên tầng hai trong chiếc xe lăn này và bắn chết ông ấy chỉ vì ông đã từng đến thăm cha tôi vài lần khi tôi còn là một cậu bé.”

Tôi cam đoan với anh ta là dĩ nhiên tôi không nghĩ thế. Nhưng tôi chợt nhận ra rằng ngay cả người đàn ông thân thiện ở tầng trệt này cũng che giấu thông tin vài lần, và càng biết anh ta nhiều hơn, tôi càng thấy anh ta phức tạp và ít dễ mến hơn.

Tôi tung một ngón đòn vu vơ khi hỏi liệu anh ta có nhớ bất kỳ thanh niên nào trong số người thân hoặc bạn bè của cha mình có thể đã làm việc với ông Harald Olesen trong chiến tranh hay không. Andreas Gullestad suy nghĩ cẩn thận, nhưng rồi lắc đầu xin lỗi. Cha anh ta là con một và vì thế không có em trai hoặc cháu trai nào. Và do vào thời điểm đó mới chỉ là một cậu bé, anh ta không thể nhớ được có thanh niên nào phù hợp với mô tả đó trong số những nhân viên hoặc bạn bè của cha mình. Bí danh Chân nai vẫn không có nghĩa gì với anh ta.

Andreas Gullestad hết sức xin lỗi không thể giúp gì hơn cho tôi, và vẫn thân thiện hết sức có thể khi tôi đi khỏi vài phút sau đó. Nhưng tôi ghi nhận rằng tôi không còn tin tưởng anh ta nữa. Điều này, đáng buồn thay, cũng tương tự đối với tất cả những cư dân khác của tòa nhà số 25 phố Krebs, có lẽ chỉ trừ bà vợ ông gác dan ở tầng hầm.

Vào đêm đó, một lần nữa tôi đi ngủ với cảm giác rằng chúng tôi đang ngày càng tiến gần hơn đến lời giải, nhưng tôi cũng cảm thấy ngày càng thiếu kiên nhẫn. Kẻ sát nhân vẫn chưa thấy đâu cả. May mắn thay công chúng nghĩ rằng vụ án đã khép lại với cái chết của ông Konrad Jensen. Tuy vậy, tôi đã có thể cảm thấy sự căng thẳng của ngày điều tra thứ bảy, và thật lòng hy vọng có thể phát hiện được thủ phạm vào ngày thứ tám. Mọi dự định đi nghỉ trong dịp lễ Phục sinh năm nay chắc chắn đã tiêu tan, nhưng ý nghĩ rằng sẽ không có báo chí gì hết trong hai ngày tới và có ít đồng nghiệp ở cơ quan hơn thật sự làm tôi nhẹ người.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.