Nụ cười của Sara Sundqvist vẫn thân thiện như trước khi cô ra mở cửa. Tôi quá nôn nóng để giải vụ án này đến nỗi tôi quên sạch sự thống nhất giữa tôi và Patricia về vị trí của mỗi người và bắt đầu nói ngay khi chúng tôi bước vào bên trong căn hộ.
“Tôi rất thất vọng đấy Sara. Cô lại nói dối chúng tôi lần nữa.”
Cô ta nhìn tôi lo lắng, nhưng rõ ràng không hiểu.
“Kristian Lund đã nói với chúng tôi rằng anh ta đã lên gặp ông Harald Olesen vào buổi tối của vụ án mạng và khi đi xuống anh ta đã thấy cô đang trên đường đi lên. Chúng tôi có đầy đủ lí do để tin rằng đó là sự thật.”
Vẻ ghê tởm lan ra khắp khuôn mặt Sara. Giọng nói của cô ta xa xăm và ngắt quãng.
“Tôi chưa từng nghĩ anh ta dám làm điều này. Không lẽ chính anh ta đã nuốt lời và phản bội tôi?”
Tôi gật đầu nghiêm trang và nhăn trán hơn nữa.
“Anh ta yêu cầu tôi nói với cô rằng anh ta không bao giờ muốn gặp lại cô nữa. Rằng anh đang mong chờ cô bị bắt và sẽ gửi luật sư của mình đến gặp cô trong tù để đòi hỏi phần thừa kế hợp pháp của mình.”
Thân hình mảnh dẻ của Sara Sundqvist như thể bị đánh bởi ba cú đấm móc liên tục. Cô ta lảo đảo dữ dội và phải tựa lưng vào tường. Tôi cố cưỡng lại thôi thúc giơ tay đỡ lấy Sara.
“Nhưng… tôi không thể hiểu được! Có thể anh ta đã muốn như thế, nhưng sao anh ta dám…”
Tôi phải thừa nhận rằng bản thân tôi cũng không hiểu hết mọi việc. Do Sara Sundqvist không có vũ khí; đứng không vững và phải dựa lưng vào tường, tình huống có vẻ ít nguy hiểm, nên tôi liếc nhanh về phía Patricia. Trông cô giống như đã hiểu rõ hơn, nhưng vẫn nhìn Sara Sundqvist như một con diều hâu.
“Nhưng… như thế cho nhẹ lòng. Bởi vì bây giờ tôi có thể kể cho anh nghe mọi việc mà tôi muốn kể từ bấy đến giờ!”
Tôi nghĩ tốt hơn là không bình luận gì về lời tuyên bố này, chỉ nôn nóng ra dấu cho Sara tiếp tục. Và đó là điều cô ta đã làm - cô ta nói một mạch không buồn dừng lấy hơi.
“Đúng là đêm đó tôi có lên gặp ông Harald Olesen. Tôi quyết định đi lên và hỏi ông một lần nữa về Chân nai và cha mẹ tôi. Tôi không biết Kristian đã lên trên đó rồi, nhưng nhận ra ngay khi bắt gặp anh ta đang trên đường đi xuống. Chúng tôi chỉ cười với nhau và tiếp tục đi theo hướng của mình. Khi tôi lên đến căn hộ của ông Harald Olesen, ông ta vẫn còn sống, nhưng từ chối cho tôi vào. Chúng tôi tranh luận vài phút trước cửa. Ông ta nói đang chờ đợi một vị khách quan trọng có thể đến bất kỳ lúc nào, nhưng yêu cầu tôi trở lại vào buổi sáng hôm sau. Tôi cảm thấy bằng lòng với bước tiến bộ đó và quay về nhà mình. Hiển nhiên là sức khỏe của ông ta đang xấu đi và ông rõ ràng rất lo lắng về người khách của mình. Ông ta đang hoảng sợ thực sự. Tôi nhớ điều đó làm cho tôi cũng cảm thấy lo âu, vì ông ta vốn là người rất kín đáo nhưng bàn tay lại run lẩy bẩy. Nhưng tôi không phải là người đã giết ông ta. Kẻ đó hẳn phải là vị khách bí ẩn của ông ta, người tôi đã gặp trên đường đi xuống.”
Đột nhiên, bản thân Sara Sundqvist dường như cũng sợ hãi. Giọng nói của cô ta run lên khi tiếp tục câu chuyện.
“Việc đó rất đáng sợ. Tôi nhận ra có chuyện chẳng lành khi trông thấy người đàn ông mà ông Harald Olesen đang chờ đợi. Vẻ ngoài của người đó làm tôi lạnh sống lưng, nó gợi lên sự sợ hãi và bí hiểm. Người đó mặc một cái áo khoác đi mưa màu xanh dương có mũ trùm đầu và quấn một cái khăn choàng quanh mặt, nên tôi không thể nhìn thấy gương mặt anh ta. Tôi đã linh cảm một tai họa; nói thật lòng, tôi cảm thấy nó giống như Ngày Phán Xét vậy. Tôi chạy vội xuống cầu thang, trùm mền và chụp một cái gối lên đầu, hy vọng vào điều tốt nhất. Tôi không sốc khi nghe tiếng súng nọ và thậm chí còn ít sốc hơn khi anh đến trước cửa và nói với tôi rằng ông ta đã bị giết.”
Tôi nhìn Sara với ánh mắt nghiêm khắc và đe dọa, nhưng chỉ bắt gặp đôi mắt van vỉ và kinh hãi.
“Cô có biết đó là ai không?”
Cô ta buồn bã lắc đầu.
“Cho đến giờ tôi vẫn nghĩ…”
Sara cụp mắt nhìn xuống và im lặng. Tôi phải húng hắng vài tiếng trước khi cô tiếp tục.
“Vâng, đôi chân rõ ràng là của một người đàn ông. Người đó cao cỡ tôi nhưng không thể nhìn thấy gì nhiều do cái áo và chiếc khăn quàng. Thoạt đầu tôi nghĩ đó là một người lạ đến từ bên ngoài, nhưng rồi anh đến và nói rằng hung thủ ắt phải là người ở trong tòa nhà. Điều đó càng làm cho tôi sợ thêm. Ông Konrad Jensen thì quá thấp, Darrell Williams quá cao còn Andreas Gullestad không thể đi được. Như vậy có nghĩa là không ai ngoài Kristian, người đã quay trở lại trong bộ dạng cải trang để không bị phát hiện.”
Lập luận cũng khá hợp lý, dĩ nhiên trừ phi người cháu trai hoặc ai khác đã xoay xở để lọt vào tòa nhà từ bên ngoài. Nhưng tôi không còn dám suy diễn điều gì trong vụ án này nữa.
“Liệu đó có thể là ông Konrad Jensen trên đôi giày đế cao hoặc gì đó tương tự không?”
Cô lắc đầu lần nữa.
“Không, không. Có một điều cho thấy người đó ở ngay bên trong tòa nhà. Người đàn ông mặc áo khoác đi mưa không mang giày - hắn ta chỉ mang vớ đen mà thôi.”
Im lặng bao trùm toàn bộ căn phòng. Sara đang run rẩy, một điều dễ hiểu căn cứ trên những gì cô vừa kể với chúng tôi. Theo bản năng tôi quàng tay quanh cô. Sara lập tức tựa người vào cơ thể ấm áp và vững chãi của tôi, và có vẻ dịu đi một chút. Nhưng niềm hạnh phúc chỉ kéo dài trong một hay hai giây gì đó trước khi giọng nói của Patricia lần đầu tiên vang lên khắp phòng. Tôi nhanh chóng trở lại là chính mình và theo bản năng bước vài bước tránh xa cơ thể ấm áp và mềm mại đầy nguy hiểm của cô sinh viên.
“Còn điều gì khác nơi người đàn ông này có vẻ đáng ngại không?”
Sara nhìn chăm chăm về phía trước và gật đầu vài lần với vẻ biết ơn.
“Có. Người đàn ông trong chiếc áo đi mưa đó nhẹ tựa lông hồng và giống như khiêu vũ hơn là bước đi - giống một con mèo hoặc một vận động viên quyền Anh. Hắn ta dường như lướt đi trên hành lang. Điều đó làm tôi nghĩ đến Chân nai. Nhưng do Chân nai không sống trong tòa nhà này, nên lời giải thích duy nhất khả dĩ mà tôi có thể nghĩ ra là Kristian đã bước đi như thế với mục đích là để không bị nhận ra.”
“Eureka!”
Sự bột phát này hoàn toàn không ngờ và treo lơ lửng trong không khí một lúc. Tôi và Sara nhìn nhau ngơ khác. Điều tiếp theo mà chung tôi nghe thấy là Patricia đang gõ cây viết của mình xuống xấp giấy hết lần này đến lần khác, như thể nó là cái dùi trống.
“Xuất sắc! Đó chính xác là những gì chúng ta cần! Rõ ràng là cô vô tội. Người đàn ông mặc áo khoác đi mưa đã bắn ông Harald Olesen không lâu sau khi cô thấy hắn. Và tôi biết có thể tìm được hắn ở đâu!”
Đầu tiên, Sara trông như thể sắp bay lên và trôi đi mất. Và đúng là cô ấy đã như thế - để rồi rạng rỡ hạ xuống với cánh tay ôm quanh cổ tôi. Tôi có thể nghe vài tiếng lục cục phía sau, cho thấy Patricia đang khoái chí thưởng thức cảnh tượng. Tiếng cười kín đáo dừng lại ngay khi Sara bình tâm và bẽn lẽn đặt chân xuống sàn trở lại.
Tôi phải thừa nhận suy nghĩ đầu tiên của tôi là rốt cuộc Kristian Lund cũng sắp bị bắt giữ. Suy nghĩ tiếp theo là tôi không hề phản đối điều đó. Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Patricia đã nhanh chóng đặt dấu chấm hết cho giả thiết đó.
“Như vậy, cuối cùng thì bây giờ chúng ta đã có thể đi gặp Chân nai. Và nếu cô cũng muốn gặp anh ấy nữa, Sara, hãy đi với chúng tôi.”
Sara nhìn tôi và khi tôi nói dĩ nhiên cô có thể đi cùng, cô ôm tôi một cái thật nhanh. Ba chúng tôi vội vã tiến đến thang máy.