Có một cú sốc nhẹ khi tôi bước vào phòng khách của Patrica lúc 12 giờ 5 phút ngày Chủ nhật hôm đó. Đây là lần đầu tiên mà tôi và Patricia không ở một mình sau sự rút lui vội vã của cô hầu gái. Cô Sara Sundqvist đang ngồi cạnh Patricia và mỉm cười thân thiện với tôi.
Patricia nháy mắt thân thiện với tôi và đưa tay về phía người khách của mình.
“Tôi tự cho mình quyền tự do mời thêm một người khách khác đến nhà vào hôm nay. Tôi hiểu rằng quý cô Sundqvist trẻ trung đây dĩ nhiên cũng sẽ muốn nghe một lời giải thích về một số chi tiết.”
Tôi chợt cảm thấy hài hước khi ‘quý cô Sundqvist trẻ trung’ rõ ràng lớn hơn ‘quý cô Borchmann’ ít nhất khoảng sáu tuổi. Sara gật đầu đồng tình và nhìn tôi với đôi mắt van nài. Tôi cố gật đầu đáp lễ thân thiện và ép mình điềm tĩnh ngồi xuống chỗ mọi khi, ở phía bên kia bàn. Phải nói rằng cảm giác tự nhiên của tôi khi thấy Sara là một niềm vui phấn khích. Tuy nhiên, cảm giác này sớm bị thay thế bởi một sự không thoải mái tăng dần. Vì nhiều lẽ, tôi không muốn Sara phát hiện ra thành công mà cuộc điều tra đạt được là nhờ vào Patricia tới mức độ nào. Tuy nhiên, tôi bị đặt vào thế đã rồi khi cô có mặt trong suốt bi kịch của ngày hôm qua.
Còn nhiều kịch tính hơn nữa đang chờ, vì tôi phải bắt đầu bằng việc kể cho họ nghe về vụ tự sát của Andreas Gullestad. Sau đó tôi đặt lá thư và tấm bản đồ mà anh ta để lại lên bàn. Dường như Patricia không đặc biệt ngạc nhiên hay thất vọng gì với tin này. Ngược lại, Sara bộc lộ cảm xúc mãnh liệt khi cô đọc lá thư và trào nước mắt. Bất chấp những tội ác mà anh ta đã thực hiện, cô vẫn luôn biết ơn Chân nai, người đã thách thức thần chết khi trượt tuyết qua núi để cứu mạng cô. Đột nhiên tôi cảm thấy một sự đồng cảm lớn lao với Sara và cũng miễn cưỡng thừa nhận rằng tôi vừa thương lại vừa giận Andreas Gullestad, kẻ giờ đây đã thành người thiên cổ.
Dường như Patricia có tâm trạng tốt hơn hẳn và nhẹ nhõm hơn tối hôm trước. “Vậy còn điều gì mà chúng ta phải bàn luận liên quan đến kết thúc thành công của vụ án này nữa chứ?” Cô hỏi vui khi bữa trưa đã được dọn lên bàn.
Chúng tôi nâng ly chúc mừng lẫn nhau, chúc mừng cả việc kết thúc cuộc điều tra án mạng kịch tính suốt mười ngày qua.
Sau khi Sara ngưng khóc, cô đặt ra một số câu hỏi vừa khó vừa dễ. Tôi mừng thầm khi trong những câu trả lời của mình, Patricia luôn đề cao những nỗ lực của tôi hết mức có thể. Được truyền cảm hứng, bản thân tôi cũng cố trả lời những câu hỏi ngày càng nhiều của Sara. Tôi chỉ hơi phiền lòng khi có một số câu hỏi rất muốn đặt ra cho Patricia nhưng không thể làm thế trước sự hiện diện của Sara, vì như vậy sẽ để lộ sự kém cỏi của bản thân. Tuy nhiên, tôi cũng có được một số câu trả lời gián tiếp cho chúng.
Để trả lời câu hỏi của Sara rằng từ lúc nào chúng tôi bắt đầu nghi ngờ Andreas Gullestad, Patricia cho biết anh ta mau chóng trở nên đáng chú ý sau vụ sát hại ông Konrad Jensen. Khi cuộc khám xét căn hộ của Konrad Jensen cho thấy lá thư tuyệt mệnh không thể nào được viết bởi ông ta, số đối tượng tình nghi đã thu hẹp lại sau khi so sánh kỹ lưỡng hai vụ án mạng. Mọi người dân sống tại số 25 phố Krebs trên lý thuyết đều có thể sát hại ông Harald Olesen, nhưng chỉ có bốn người hàng xóm có cơ hội để vứt đi cái áo khoác đi mưa màu xanh dương sau vụ án mạng: bà vợ ông gác dan, Andreas Gullestad, Karen Lund và Sara Sundqvist. Trong số đó, Sara ít có khả năng là kẻ sát nhân nhất, chủ yếu là do không thể nào có chuyện cô lọt được vào trong căn hộ của ông Konrad Jensen. Khó mà hình dung được một tình huống mà ông Konrad Jensen, vốn đang sợ hãi và có sự nghi kỵ sâu sắc với người Do Thái, lại có thể cho cô vào nhà.
Với ba người còn lại, Andreas Gullestad rõ ràng có khả năng lả hung thủ, ngay khi chữ ‘C’ trong quyển nhật ký được kết nối với câu chuyện của Chân nai. Bức tranh trở nên rõ ràng hơn khi trong chuyến đi đến Thụy Điển, tôi phát hiện ra Chân nai có tuổi đời rất trẻ trong chiến tranh - và nhân vật này có một mối thù sâu nặng với ông Harald Olesen do một biến cố mà anh ta đã trải qua trong quãng thời gian đó. Chuyến đi nghỉ cuối tuần của Gullestad ở Gjovik rất phù hợp với giả thiết rằng anh ta có thể viết một lá thư tuyệt mệnh và chuẩn bị một khẩu súng mới để giết ông Konrad Jensen. Những mảnh ghép cuối cùng khớp vào đúng vị trí khi lời khai của Sara xác nhận rằng người đàn ông trong chiếc áo khoác đi mưa màu xanh dương đã đến thăm ông Harald Olesen vào đêm xảy ra án mạng và di chuyển với những bước chân nhẹ nhàng đặc trưng của Chân nai. cho đến lúc đó, vẫn còn nhiều giải thích khả dĩ khác cần phải được kiểm tra, mặc dù chúng càng lúc càng tỏ ra ít có khả năng hơn.
Khi nhìn lại, Andreas Gullestad đã luôn là một lựa chọn thực tế với đầy đủ động cơ và cơ hội. Tuy nhiên, việc này đòi hỏi người điều tra phải có nhãn quan đủ xa để không bị lầm tưởng rằng chỉ vì ai đó ngồi xe lăn thì anh ta không thể di chuyển được nếu thiếu nó. Việc không có bất kỳ bên liên quan nào trong vụ án này đặc biệt có bước chân nhẹ nhàng, điều này đương nhiên sẽ khiến chúng ta hướng sự quan tâm đến một người mà chưa ai từng thấy bước đi. Một điều cũng khá thú vị là Andreas Gullestad có thể nhớ cái ngày mà anh ta đã thấy người đàn ông trong chiếc áo khoác đi mưa màu xanh, đặc biệt khi bà vợ ông gác dan cũng xác nhận đã thấy một người đàn ông như thế trong tòa nhà. Nhưng điều này cũng không thể bác bỏ việc chính Andreas Gullestad có thể là người đàn ông mặc chiếc áo khoác đi mưa màu xanh.
Tôi gật đầu đồng ý với lý lẽ của Patricia và cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra Sara dù bị ấn tượng khá mạnh nhưng không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nhạy cảm nào. Cô nhanh chóng chuyển từ việc hỏi về cuộc điều tra sang xin lỗi cho những hành vi sai trái của mình. Sara gần như trào nước mắt khi cô nghiêng người qua bàn về phía tôi và xin tôi thứ lỗi vì đã trì hoãn cung cấp những thông tin quan trọng cho cuộc điều tra. Ngay cả khi mọi thứ đã kết thúc giữa cô và Kristian Lund sau vụ án mạng của ông Harald Olesen, cô vẫn cảm thấy bắt buộc phải gìn giữ thỏa thuận giữa họ cho đến khi anh ta tự mình phá vỡ nó. Cô cũng quá sợ hãi việc bản thân sẽ bị tình nghi là kẻ sát nhân, do cô đã đi lên gặp ông Harald Olesen không lâu trước khi ông ta bị sát hại, và không thể chứng minh rằng ông vẫn còn sống khi cô ra về. Giờ đây cô đã nhận ra việc nhượng bộ vụ tống tình của Kristian Lund và đồng ý bao che cho anh ta là một phản ứng thái quá của một nỗi lo lắng đàn bà. Cô chỉ có thể đặt tay lên ngực và xin lỗi cho sai lầm không thể tha thứ này. Tôi để ý một cái co giật nơi khóe miệng Patricia và thấy cô đang cố nuốt mạnh, chứng tỏ cô đang cố kìm nén một tràng cười. Thế nên tôi quắc mắt nhìn Patricia để cô bình tĩnh lại.
Lúc 2 giờ kém 20 phút chiều, bữa trưa đột ngột chấm dứt. Patricia lặng thinh, suy tư và chỉ trả lời dấm dẳng, một điều càng lúc càng trở nên dễ thấy đối với tôi và Sara. Rồi Patricia bất ngờ hỏi Sara liệu cô có còn câu hỏi nào nữa hay không. Do câu trả lời là không, cô nói với Sara rằng bữa trưa thế là đã xong. Patricia nói mình bắt đầu cảm thấy rất mệt và còn một số việc tối mật phải trao đổi riêng với thanh tra cảnh sát. Đối với tôi động thái này rõ ràng rất bất lịch sự, do chính Patricia là người đã mời Sara đến đây. Tuy nhiên, Sara chấp nhận một cách vui vẻ. Cô nồng nhiệt cảm ơn Patricia về bữa trưa, nói rằng mình cần phải chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ quan trọng trong buổi chiều, rồi đi theo Benedikte ra ngoài mà không phản đối gì hết. Một cơn ghen nổi lên trong lòng tôi, và tôi tự hỏi ai là người cô ấy sắp gặp mặt.