Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Cecilia Olesen sống trong một căn hộ rộng rãi hai phòng ngủ ở Ullern. Chị ta là người mở cửa khi tôi bấm chuông và mời tôi vào nhà ngay. Như tôi đã dự đoán, Cecilia tỏ ra không quá vui vẻ khi thấy tôi nhưng cũng không quá thù nghịch. Một bé gái ló đầu qua cửa phòng dò hỏi, nhưng lập tức được yêu cầu quay về phòng làm tiếp bài tập toán. Cô bé mười tuổi phản đối rằng mình đã làm xong bài tập về nhà rồi, nhưng chỉ vô ích.

Tôi được đưa vào một phòng khách tiện nghi và mời dùng cà phê từ một cái khay có trang trí kiểu truyền thống. Trong tình huống dễ chịu như thế này thật khó mà đưa ra một câu hỏi không dễ trả lời, nhưng tôi bắt buộc phải hỏi.

“Tôi xin lỗi vì lại quấy rầy chị lần nữa, nhưng có một số tình huống cần phải làm rõ liên quan đến vụ sát hại chú chị.”

Cecilia gật đầu và thở dài.

“Tôi e rằng tôi phải hỏi liệu chị có biết một trong số những người có mặt ngày hôm nay nhiều hơn so với những gì chị đã nói với tôi lúc chiều hay không…”

Không còn cần gì hơn thế. Chiếc mặt nạ lành lặn của Cecilia Olesen nứt toác và những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

“Anh đã hoàn toàn đúng. Tôi đã luôn nghĩ về chuyện này từ lúc đó. Nhưng đó hoàn toàn là một cú sốc - đầu tiên là việc gặp lại anh ấy, sau đó đến lượt bản di chúc, và một đứa em họ từ trên trời rơi xuống. Tôi không thể tập trung suy nghĩ được cho đến khi về nhà.”

Tôi cười hiền hậu và cho chị ta thời gian cần thiết. Vài phút sau chị ta bắt đầu mở lời với một giọng vững vàng hơn.

“Tôi biết anh ấy có thể xuất hiện, nhưng đã cầu nguyện và hy vọng rằng việc đó sẽ không quá đau đớn. Tôi đã hy vọng anh ấy sẽ đổi khác theo một cách nào đó - già hơn, tóc bạc hơn và mập hơn - nhưng anh ấy gần như giống hệt những gì tôi nhớ. Có chút nặng nề hơn, tất nhiên rồi, nhưng dáng vẫn cao, tóc vẫn đen, vẫn mạnh mẽ và vẫn cái vẻ tự tin không thể cưỡng lại đó. Tôi đã gần như ngã khỏi ghế khi anh ấy bước qua cửa.”

Tôi nhìn chị với ánh mắt cảm thông.

“Vậy là đúng như tôi nghĩ: chị chính là cô người yêu bé nhỏ người Na Uy mà Darrell Williams đã từ chối tiết lộ danh tính.”

Cecilia ngạc nhiên thực sự khi tôi nói ra điều đó, nhưng nhanh chóng nói tiếp.

“Darrell là thế, anh ấy không tiết lộ tên của tôi để bảo vệ tôi. Anh ấy là tình yêu đầu đời và sâu đậm nhất của tôi. Tôi đã biết như thế khi gặp anh lần đầu vào một ngày mùa thu năm 1945. Và từ đó không một ngày nào trôi qua mà tôi không nghĩ đến anh.”

“Vậy nhưng nó đã không thể tiến xa hơn một mối tình thơ dại?”

Gương mặt tươi sáng của Cecilia đột ngột sa sầm trong một biểu cảm gần như là sự căm hờn.

“Phải, và đó là lỗi của chú tôi. Ông ta đã phản đối mối quan hệ ngay từ đầu và đã thành công trong việc gây ảnh hưởng lên ba mẹ tôi. Ông ta nói rằng rất dễ dàng để yêu một ai đó khi ta mười chín tuổi, nhưng mọi chuyện rồi sẽ chẳng đi đến đâu; ông ta bảo xét cho cùng Darrell là một người lính Mỹ, trong khi bản thân ông ta cộng tác chặt chẽ với người Mỹ cả trong và sau chiến tranh. Vì vậy mọi việc càng ngày càng khó khăn hơn với chúng tôi. Rồi một ngày mùa xuân năm 1948, Darrell đến nói với tôi rằng anh được lệnh về nhà gấp, sau vài ngày nữa. Tôi luôn ngờ rằng chú tôi đã dùng một trong những mối quan hệ của mình để thu xếp lệnh hồi hương đó. Tôi vẫn nhớ rõ từng chi tiết về cái ngày mà Darrell ra đi. Tôi đứng ở cuối bến cảng và đã vẫy theo anh ấy cho đến khi không còn thấy được anh trên boong. Chúng tôi chưa từng gặp lại nhau cho đến ngày hôm nay. Khi anh ấy bước vào phòng… tôi tựa như trẻ lại và quay về thời điểm năm 1948. Như thể chiếc tàu đó đã đột ngột trở đầu, cập bến, và anh Darrell đã quay về với tôi - để rồi dừng lại khi chỉ còn cách tôi vài bước chân.”

Cecilia Olesen ngồi im lặng, nhìn chằm chằm về quá khứ.

“Tôi đã kết hôn với một người đàn ông rất tử tế và sáng sủa, người mà cả cha mẹ và chú tôi đều ủng hộ, nhưng đó là cha mẹ chúng tôi, chứ không phải chúng tôi muốn thế. Khi làm lễ trong nhà thờ, tôi biết rằng tôi đã đứng cạnh một người đàn ông không phù hợp, và điều đó càng hiển nhiên ngay trong tuần trăng mật của chúng tôi. Nhưng đứa con gái tuyệt vời của chúng tôi ra đời từ cuộc hôn nhân này. Chúng tôi ở với nhau năm năm và ít nhất có bốn năm là chịu đựng. Tôi chưa bao giờ tha thứ cho chú mình. Nếu ông ta có từng hối tiếc về điều đó, ông ta cũng không bao giờ buộc mình đi xin tôi tha lỗi.”

Cảm thấy thương cảm, tôi gật đầu và vài phút sau đó đứng lên đi về, khi Cecilia không còn muốn nói thêm gì nữa.

Khi Cecilia theo tôi ra cửa, có điều gì còn chưa được nói ra đang treo lơ lửng trong không khí. Chị ta ngập ngừng cho đến phút cuối, nhưng rồi cũng nói ra khi tôi đứng trên ngưỡng cửa.

“Tôi muốn hỏi anh… Tôi không biết gì hết và đã tự hỏi mỗi ngày trong hai mươi năm qua. Anh có biết Darrell đã làm gì trong thời gian đó không? Rõ ràng anh ấy đã có một sự nghiệp tốt, nhưng anh ấy đã vợ con gì chưa? Và nếu tôi hiểu đúng thì anh ấy đang sống một mình ở Oslo?”

Câu hỏi cuối được bật ra rất khẽ với đầy hy vọng. Tôi gật đầu một cách bình thản.

“Anh ta nói với tôi là đã lập gia đình ở Mỹ, nhưng họ không có con và cuộc hôn nhân tan vỡ chỉ sau vài năm. Cho nên câu chuyện của anh ta rất giống của chị, chỉ khác là không có con cái.”

Tôi đã hy vọng rằng điều này sẽ an ủi Cecilia, nhưng ngược lại thông tin đó làm tuôn trào những dòng nước mắt mới.

“Ồ, tôi mừng khi nghe tin, nhưng nghĩ đến việc anh ấy không có đứa con nào thật buồn quá. Anh biết đấy, anh ấy đã suýt có một đứa con vào năm 1948, tôi chỉ biết điều đó một ngày sau khi anh ấy lên tàu trở về Mỹ.”

Câu nói của Cecilia ập vào tôi và xuyên qua tim tôi.

“Chị phát hiện ra mình đã mang thai đứa con của anh ấy?”

Cecilia gật đầu và cố gắng lắp bắp nói nốt phần cuối câu chuyện.

“Đó là một vụ bê bối, dĩ nhiên rồi, và giải pháp duy nhất là phá thai. Chú tôi biết vài bác sĩ và mọi việc đã được thu xếp kín đáo trong yên lặng. Mất vài tuần sau tôi mới có thể viết cho Darrell về việc đó, và tôi chưa bao giờ biết liệu anh ấy có nhận được thư hay không. Tôi đã luôn muốn tin rằng anh ấy đã nhận được, nhưng nỗi buồn và sự thất vọng đã ngăn không cho anh ấy hồi âm.”

Tôi không biết nói gì trước sự việc bất ngờ này. Thế nên tôi đứng đó im lặng trong một hay hai phút. Rồi tôi nhẹ nhàng đặt tay mình lên vai chị. Tôi tự nhủ rằng những mặt đáng ghét trong quá khứ của ông Harald Olesen giờ đây đã xuất hiện. Và rằng Darrell Wìlliams cũng có một động cơ trả thù mạnh mẽ nhằm vào ông ta - nhất là nếu anh ta đã nhận được lá thư đó hai mươi năm về trước.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.