Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Chuyến tuần tra tối đến số 25 phố Krebs không có gì đáng chú ý. Tòa nhà dường như chìm trong yên ắng trước cơn bão. Chỉ còn sự sống ở bốn trong số bảy căn hộ, thế nên tôi không tốn quá nhiều thời gian. Mưa đang rơi nặng hạt bên ngoài và không khí bao trùm xám xịt nặng nề.

Bà vợ ông gác dan đang ở trong căn hộ của mình ở tầng hầm và tỏ vẻ nhẹ nhõm khi nghe tin Darrell Williams đang trên đường quay về. Bà hứa sẽ ghi chép lại khi anh ta về đến nhà. Ngoài ra, bà hầu như đáp ‘vâng’ cho mọi câu hỏi của tôi. Tòa nhà giờ thật yên tĩnh.

Andreas Gullestad mở cửa gần như ngay lập tức lúc tôi bấm chuông, với nụ cười như mọi khi, rồi mời tôi dùng cà phê và bánh ngọt. Anh ta nói đã thấy hơi lo lắng về chuyến viếng thăm của tôi vào sáng nay và việc đèn trong căn hộ Darrell Williams không sáng lên tối nay. Gullestad cảm ơn tôi khi tôi nói cho anh ta biết Williams sẽ trở về ngày hôm sau và cam đoan với tôi rằng anh ta sẽ ở đây chờ các cuộc thẩm vấn cuối cùng trong dịp cuối tuần. ‘Dù sao thì tôi cũng ít khi đi đâu vào cuối tuần’, anh ta nói thêm với tiếng cười khúc khích vui vẻ. Câu nói nghe có vẻ rất quen thuộc, nhưng phải vài phút sau tôi mới nhận ra Patricia đã nói y như thế vài ngày trước.

Vợ chồng nhà Lund tiến ra cửa cùng nhau khi tôi bấm chuông và đồng thanh tuyên bố rằng họ không có gì để khai thêm. Cả hai đều tỏ ra nhẹ nhõm khi tôi nói với họ rằng cuộc điều tra có lẽ sẽ sớm kết thúc, và họ hứa sẽ ở nhà suốt dịp cuối tuần. Họ cũng báo cho tôi biết họ không dám giữ cậu con trai nhỏ tại nhà nữa, nên đã gửi thằng bé đến nhà ông bà ngoại tại Baerum để chơi lễ Phục sinh. Kristian Lund đang trong tâm trạng khá vui vẻ. Anh ta đã tìm được một luật sư cho rằng anh ta đang có lợi thế trong vụ di chúc. Chị vợ gật đầu đồng ý, nhưng nói thêm rằng điều quan trọng nhất là họ vẫn còn có nhau và còn cậu con trai nhỏ. Kristian Lund khi đó nói với giọng dõng dạc, rành mạch rằng anh ta rất ân hận vì đã phản bội vợ mình, và rằng anh ta sẽ không bao giờ gặp lại Sara Sundqvist nữa. Vợ anh ta âu yếm vòng tay qua eo và hôn má chồng. Họ có vẻ hạnh phúc, và tôi thật sự muốn tin như vậy. Nhưng tôi chưa thể tin họ hoàn toàn. Trong cuộc điều tra này, họ đã nói dối quá nhiều và đã không nói ra sự thật từ sớm.

Chuyến viếng thăm cuối cùng là căn hộ của Sara Sundqvist. Cô mở hé cửa, dây xích an toàn vẫn còn cài. Nhưng khi nghe tiếng tôi, cô tháo xích và ôm tôi một cách nồng nhiệt. Sara rõ ràng đang căng thẳng. Đôi tay cô run rẩy, và tim cô đập dồn: tôi có thể cảm nhận điều đó qua lớp vải mỏng của chiếc váy cô mặc. Cô hứa sẽ ở nhà suốt dịp cuối tuần và không có gì mới để nói với tôi. Một lần nữa, tôi thật sự muốn tin cô nhưng cũng không còn dám chắc bất cứ điều gì liên quan đến cô nữa.

Tuy nhiên, chuyến thăm của tôi đã kết thúc đầy kịch tính khi Sara Sundqvist túm lấy tôi và chỉ ra ngoài cửa sổ.

“Anh có thấy người mặc áo khoác dài màu tối ở dưới vỉa hè kia không?” Cô hỏi.

Tôi bắt đầu nhìn về hướng tay cô chỉ và quả thật, trong cái bóng của tòa nhà kế cận, có một người mặc áo khoác đi mưa có mũ trùm. Cho dù ánh sáng khá yếu, chiếc áo rõ ràng có màu xanh dương. Đó có thể là một người đàn ông hoặc một người phụ nữ cao, nhưng khó mà nói chính xác do bóng tối và màn mưa.

Sara Sundqvist hoặc vô cùng sợ hãi hoặc giả vờ cực giỏi. Có vẻ như việc tôi cũng trông thấy người lạ bí ẩn mặc áo khoác đi mưa kia khiến cô nhẹ nhõm hẳn.

“Cảm ơn Chúa vì chuyện này không phải chỉ là do tôi tưởng tượng. Có lẽ đây đơn thuần là một sự trùng hợp. Nhưng cũng hơi lạ vì… người này đã đứng đó chiều nay trong vài giờ. Tôi không sai khi đề cập việc này với anh, đúng không?”

Tôi lắc đầu trấn an cô. Đúng là đáng kiểm tra. Đó có thể đơn giản chỉ là một người của tòa nhà kế bên đang tình cờ đứng chờ ở đó, một ký giả hoặc một độc giả quá khích. Nhưng đúng là lạ lùng khi nhân vật kia đã đứng đó trong vài tiếng - và hơn hết, lại mặc một cái áo khoác đi mưa màu xanh.

Người lạ đang đứng yên khi tôi nhìn lần cuối qua cửa sổ cùng với Sara. Nhưng lúc tôi lao ra đường sau lời chào từ biệt vội vã, lối vào của tòa nhà kế bên đột nhiên trống không. Tôi liếc nhanh theo cả hai hướng và thấy một bóng người mặc áo che mưa có mũ trùm đang nhanh chóng đi tới trạm xe buýt gần nhất. Tôi đoán đó là một phụ nữ hoặc một người đàn ông dẻo chân. Thúc giục bởi suy nghĩ rằng có thể tôi vừa bắt gặp Chân nai, tôi vội đuổi theo. Người trước mặt tôi đã nhận ra điều đó và co chân chạy hết tốc lực. Vừa lúc đó, chiếc xe buýt ghé trạm. Người mặc áo che mưa đuổi theo chiếc xe buýt, còn tôi đuổi theo người đó. Khi rút ngắn khoảng cách, tôi chắc chắn người chạy trước tôi là một phụ nữ. Giây lát sau, cuộc truy đuổi kết thúc trong hỗn loạn khi cô ta bắt kịp chiếc xe và tôi bắt kịp cô ta.

Chiếc xe buýt tiếp tục chạy mà không có người phụ nữ mặc chiếc áo che mưa màu xanh dương. Một giây trước khi cô ta hất cái mũ trùm xuống và xin lỗi rối rít, tôi nhận ra cô ta là ai. Mái tóc dài sáng màu của Cecilia Olesen xổ ra.

Chị ta xin lỗi vì đã bỏ chạy, và vì đã đứng bên ngoài tòa nhà 25 phố Krebs, nhưng chuyện đó hoàn toàn không có gì sai trái, chị ta cam đoan với tôi. Buổi đọc di chúc và cuộc đối thoại giữa chúng tôi ngày hôm qua đã nhen nhóm lại những cảm xúc và kỷ niệm xưa. Cecilia không cảm thấy bình yên ở nhà nữa, nên đã nhờ một người bạn đến trông cô con gái trong buổi tối. Và chị đứng đó một mình bên vệ đường, mặc kệ cơn mưa, mắt chăm chú nhìn vào tòa nhà với hy vọng sẽ thấy được bóng dáng của Darrell Williams. Chị càng lúc càng lo âu hơn khi mấy tiếng đã trôi qua mà căn hộ vẫn chìm trong bóng tối. Rồi chị bắt đầu hoảng sợ khi tôi bước ra và bắt đầu đuổi theo. Do trời tối nên chị chỉ nhận ra tôi khi chúng tôi va vào nhau cạnh xe buýt. Cecilia cam đoan mình chưa từng vào bên trong tòa nhà, dù là hôm nay hay đâu đó trong năm nay, dù có hay không mặc áo khoác đi mưa, chiếc áo mà chị khẳng định đã có từ nhiều năm.

Tôi bảo chị đừng quay lại vào ngày mai và hứa sẽ nói Darrell Williams liên lạc với chị sau này nếu anh ta vô tội. Cecilia bất ngờ ôm tôi và vẫy tay đầy biết ơn trước khi bước lên chuyến xe buýt tiếp theo. Nước mưa nhỏ giọt trên tóc tôi khi tôi đi bộ trở lại xe để lái về nhà. Tôi có cả một chặng đường dài và một cuộc đối thoại rất hấp dẫn đang chờ ở ngày điều tra thứ chín. Trước chuyến đi của tôi đến Thụy Điển, hình ảnh của tất cả những người hàng xóm còn sống vẫn đang nằm trên mọi lá bài, cùng với một lá Joker của nhân vật Chân nai bí ẩn.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.