Darrell Williams thật sự là một nhà ngoại giao lão luyện. Anh ta cười ngay khi thấy tôi, bắt tay và xin lỗi rằng công việc đã buộc anh ta phải tạm thời rời Na Uy. Anh ta nhìn người bạn đồng hành của tôi với ánh mắt hoài nghi, nhưng miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của tôi về một nữ thư ký đang bị thương. Vướng mắc được giải quyết khi tôi cam đoan với anh ta rằng sẽ không có điều gì từ cuộc đối thoại này được lưu trong các báo cáo chính thức và rằng mọi ghi chép chỉ được sử dụng trong nội bộ mà thôi.
Tôi bố trí Patricia ở giữa phòng, trong khi tôi và Darrell Williams cùng ngồi xuống những chiếc ghế bành mà chúng tôi đã ngồi vài ngày trước đây. Lần này, mức độ nghiêm trọng của tình huống rất rõ ràng. Người chủ nhà rất tỉnh táo và có một bình nước lớn trên bàn giữa chúng tôi. Tôi ghi nhận một sự căng thẳng nặng nề ẩn sau nụ cười của anh ta mà tôi chưa từng thấy trước đây.
“Chào mừng anh quay lại. Anh hẳn đã hiểu rằng việc anh biến mất bất chấp những mệnh lệnh của tôi, suýt nữa đã gây nên một tình huống rất không may.”
Anh ta nhìn tôi không trả lời và chờ đợi tôi tiếp tục. Đó chính là điều tôi làm.
“Như tôi đã nói, thật hân hạnh được gặp lại anh và chúng tôi đều hy vọng giờ đây có thể kết thúc được vụ án mạng này mà không có thêm sự việc phức tạp nào. Nhưng điều đó phụ thuộc khá nhiều vào việc giờ đây anh có cung cấp cho chúng tôi, dù muộn còn hơn không, những câu trả lời đầy đủ và chân thật cho các câu hỏi cuối cùng của chúng tôi.”
Darrell Williams gật đầu và nghiêng người tới trước, vẻ tập trung thấy rõ. Tôi không có cảm giác đang ngồi trước một người ruồi, mà đúng hơn là một con sư tử, con gấu hoặc một loài thú dữ nào khác.
“Câu hỏi đầu tiên: anh có cảm thấy đau buồn chút nào không khi nghe tin ông Harald Olesen bị sát hại?”
Darrell Williams bật cười nhanh, rồi lắc đầu.
“Hoàn toàn không. Ông ta là một người đàn ông tầm cỡ, nhưng không phải là một người tử tế. Câu chuyện xoay quanh bản di chúc, người con trai và những người bà con của ông ta đã cho thấy điều đó. Nhưng tôi đã ngạc nhiên vì ông ta bị sát hại. Tôi không biết ai đã bắn ông ta và chắc chắn không có mặt tại đó khi vụ việc xảy ra.” Anh ta ngập ngừng trong một thoáng nhưng không nói gì thêm. Tôi không còn lựa chọn nào hơn là ép anh ta thêm một chút.
“Nhưng anh được bố trí ở tại đây, trong căn hộ kế bên ông Harald Olesen để đảm bảo rằng một vài cái tên và thông tin không bị tiết lộ ra ngoài. Trong những tháng đầu khi anh sống ở đây anh đã giữ hai khẩu súng trong căn hộ. Có lúc nào anh hoặc sếp anh đã cân nhắc đến khả năng sát hại ông ấy không?”
Darrell Williams cười cay đắng và tôi có cảm giác anh ta suýt gật đầu trước khi trả lời.
“Tôi e rằng tôi không thể xác nhận hay phủ nhận loại câu hỏi này. Tôi muốn lặp lại rằng những nợ nần của tôi với ông Harald Olesen, cả với tư cách cá nhân lẫn công việc, đã được hòa giải trước khi ông ta qua đời. Như chính anh cũng thấy khi lục soát căn hộ của tôi, các khẩu súng đã không còn ở đây vào thời điểm đó. Và theo những gì tôi được hiểu thì dù sao đi nữa cả hai khẩu súng đó cũng sẽ không tương thích với viên đạn đã bắn chết ông Harald Olesen.”
Tôi nhanh chóng gật đầu.
“Nhưng nếu bây giờ tôi tin rằng anh vô tội, rằng anh và đại sứ quán không liên quan gì đến vụ án mạng… anh vui lòng nhớ kỹ lại đêm xảy ra án mạng một lần nữa và nói cho chúng tôi biết liệu có điều gì anh quên chưa kể cho chúng tôi nghe mà có thể giúp vạch mặt kẻ sát nhân thực sự.”
Anh ta nhún vai tiếc nuối.
“Đúng, có một chi tiết, và lẽ ra tôi phải nghĩ đến nó sớm hơn. Tôi thấy một trong số những người hàng xóm của mình đi về phía căn hộ của ông Harald Olesen không lâu trước khi vụ án mạng xảy ra. Có một số lí do tại sao tôi không đề cập đến việc này trước đây. Đầu tiên là tôi không muốn bản thân mình hoặc đại sứ quán dính líu vào vụ này nhiều hơn cần thiết; và dĩ nhiên tôi cũng không thể chắc chắn rằng nhân vật mà tôi thấy lướt qua thật sự là hung thủ. Thứ đến; mối ác cảm với ông Harald Olesen dạo sau này càng nặng nề hơn. Những lời ba hoa trong di chúc ắt hẳn phải làm cho người con trai cảm thấy rất thất vọng.”
Sự kiên nhẫn của tôi đã đi tới giới hạn nguy hiểm.
“Chúng tôi muốn biết sự thật ngay bây giờ. Vậy ra người mà anh thấy đi về phía căn hộ của ông Harald Olesen không lâu trước khi ông ta bị sát hại là…”
Anh ta gật đầu và nói tiếp.
“Con trai ông ta; Kristian Lund. Rất khác thường khi thấy anh ta lên trên này nên tôi nhớ rất rõ. Đó là thời điểm không lâu trước khi tôi đi dạo buổi tối. Tôi không thể khẳng định chính xác thời điểm và dĩ nhiên không biết liệu anh ta có phải là người bắn phát súng đó hay không. Tôi chỉ có thể nói rằng anh ta không mang theo vũ khí; nhưng anh ta mặc một chiếc áo khoác mùa đông cho phép giấu được kha khá thứ.”
Tôi nhanh chóng liếc về phía Patricia. Đôi lông mày cau lại chứng tỏ cô đang suy nghĩ rất dữ dội. Sau đó cô gõ nhẹ cây viết của mình lên xấp giấy hai lần.
Trên đường đi ra; tôi nói rằng có một người bạn cũ của Williams đang ở dưới tầng trệt và chị ấy hẳn sẽ rất vui nếu được anh xuống gặp. Câu nói này khơi lên một nụ cười và tiếp đó là một lời biện hộ cuối cùng - được nói với những ngôn từ cảm động thuần Mỹ.
“Mặc dầu có những tình huống không may xung quanh lần gặp gỡ đầu tiên của chúng ta, nhưng xin đừng phán xét tôi quá cay nghiệt. Tôi đã sống cả đời để chiến đấu chống sự độc tài - đầu tiên là quân Phát xít trong chiến tranh, sau đó là chủ nghĩa cộng sản sau chiến tranh. Và trong từng ấy năm, tôi đã mang theo mình một nỗi cô đơn tột cùng sau khi đánh mất mối tình đầu. Điều đó có thể khiến anh phần nào trở thành một kẻ cô độc, mặc dù có thể sâu thẳm trong tim anh là một người tốt.”
Darrell Williams ngần ngừ một lúc rồi rút cái bóp ra và lấy từ một cái túi nhỏ ở mặt trước ra một tờ giấy trắng gấp nhỏ. Anh ta đưa nó cho tôi.
“Đây là lá thư mà anh đã hỏi đến. Anh có thể đọc nó nếu muốn,” anh ta nói ngắn gọn.
Tôi nhìn qua Patricia, đang lắc đầu thật nhanh và gõ cây viết của cô xuống xấp giấy. Tôi có một cảm giác mạnh mẽ rằng cho dù đi đâu, Darrell Williams cũng mang theo lá thư này trong hai chục năm, kể từ ngày nhận nó - và có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta cho người khác đọc nó. Nhưng tôi không còn bất kỳ lí do nào để nghi ngờ những lời anh ta nói, rằng không còn gì khác hơn trong quá khứ của anh ta có thể có ý nghĩa sau vụ án mạng của ông Harald Olesen. Dường như anh ta hiểu và lấy làm cảm kích vì điều này. Chúng tôi bắt tay nhau trước khi cánh cửa khép lại sau lưng tôi và Patricia.