Tôi rời căn hộ của Cecilia Olesen ngay khi có thể mà không xin phép sử dụng điện thoại của chị. Thế nên tôi dừng lại ở đồn cảnh sát và gọi điện thoại từ đó. Patricia trả lời ngay và tỏ ra nhẹ nhõm vì tôi đã gọi. Cô huýt sáo tán thưởng khi tôi kể cho cô nghe chuyện của Cecilia Olesen.
“Tôi thực sự đã lường trước khả năng có một vụ phá thai, nhưng tôi nghĩ có lẽ đề cập đến việc đó nữa thì quá chi tiết. Tuy nhiên, manh mối này càng lúc càng thú vị. Anh nên đối chất với Darrell Williams không chỉ về việc này, mà cả về những giấy tờ mà anh ta và ông Harald Olesen đã đốt. Bởi vì tôi khá chắc chắn rằng Darrell Williams chính là nhân vật O mà ông Harald Olesen đã viết trong quyển nhật ký. Giả thiết này khá phù hợp với khoảng thời gian anh ta dọn đến, những vấn đề cá nhân mơ hồ mà ông Olesen đã đề cập, và cũng phù hợp một cách đáng ngờ với lá thư này nữa.”
Tôi đã không nghĩ đến khả năng này, nhưng phải thừa nhận rằng mọi việc khá ăn khớp. Tuy vậy tôi vẫn phải hỏi ý nghĩa của chữ O là gì. Câu trả lời của Patricia rất trực diện.
‘O’ nghĩa là ‘đặc vụ OSS’.
Tôi gật đầu - và huýt sáo. OSS là tổ chức tiền thân của CIA và đã hoạt động ở Na Uy cả trong lẫn sau chiến tranh. Bản thân tôi cũng từng đề cập việc này với Darrell Williams, nhưng không nghĩ ra một mối liên kết khả dĩ với chữ O trong quyển nhật ký của ông Harald Olesen.
“Anh nên thẩm vấn Darrell Williams một lần nữa, sớm nhất có thể. Hãy gọi Bjorn Erik Svendsen để tìm hiểu về tổ chức OSS. Nhưng trước tiên hãy đánh điện cho cảnh sát Thụy Điển. Ngay cả khi manh mối phía Mỹ càng lúc càng thú vị, thực tế có thể cho thấy hướng Thụy Điển mới là đúng đắn.”
Patricia ngập ngừng một lúc, nhưng rồi tiếp tục với giọng hơi run rẩy.
“Vậy là bây giờ chúng ta đã biết được P trong quyển nhật ký là Kristian Lund, J là Sara Sundqvist và O là Darrell Williams, nhưng chúng ta vẫn chưa tiến gần hơn đến việc xác định được C, kẻ đáng quan tâm nhất và cũng đáng sợ nhất, nếu chúng ta tin vào những điều được ông Harald Olesen viết trong quyển nhật ký của mình. Trừ phi ông ta dùng hai chữ cái khác nhau để chỉ cùng một người, một khả năng rất thấp, thì kẻ mà ông ta sợ hãi nhất không phải là một trong số ba đối tượng tình nghi chính của chúng ta. Thế nên hãy chuẩn bị cho khả năng có một nhân vật thứ tư đáng sợ có thể là C - cả trong lẫn ngoài tòa nhà 25 phố Krebs.”
Tôi hứa sẽ làm thế, nhưng phải xin lỗi khi Patricia hỏi và thừa nhận rằng tôi đã quên hỏi Cecilia về việc ông Harald Olesen có bất kỳ mối liên hệ nào ở vùng Gjovik hay không. Sau đó chúng tôi kết thúc cuộc điện thoại và tôi soạn một điện tín gửi cho cảnh sát Thụy Điển.
VỤ VIỆC KHẨN CẤP STOP LIÊN QUAN ĐẾN CUỘC ĐIỀU TRA VỤ ÁN MẠNG CỦA ÔNG HARALD OLESEN STOP YÊU CẦU THÔNG TIN LIÊN QUAN ĐẾN CÔ SARA SUNDQVIST SINH NĂM 1943 VÀ ĐƯỢC NHẬN NUÔI Ở GOTHENBURG MÙA HÈ NĂM 1944 STOP CÓ THỂ ĐẾN THỤY ĐIỂN VỚI ÔNG HARALD OLESEN HOẶC AI ĐÓ ĐƯỢC GỌI LÀ ‘CHÂN NAI’ STOP VUI LÒNG GỬI ĐIỆN TÍN NGAY LẬP TỨC VỀ BẤT KỲ THÔNG TIN NÀO LIÊN QUAN ĐẾN CÁI TÊN CHÂN NAI STOP KOLBJORN KRISTIANSEN ĐỒN CẢNH SÁT OSLO
Cuộc điều tra đã trở thành một nỗi ám ảnh thực sự. Tôi cực kỳ muốn biết liệu Darrell Williams sẽ nói gì trước những thông tin thu được từ Cecilia Olesen.
Nhưng trước tiên tôi nghe theo lời khuyên của Patricia và gọi điện cho Bjorn Erik Svendsen để tìm hiểu xem cậu ta biết những gì về mối liên hệ giữa ông Harald Olesen với tổ chức OSS. Và việc này chắc chắn không phải là không đáng kể. Ông Harald Olesen hình như từng là đầu mối liên lạc của vài đặc vụ OSS ở Na Uy trong chiến tranh. Có lẽ thông qua những kênh này ông ta đã cung cấp thông tin về những người cộng sản Na Uy sau chiến tranh, những thông tin này sau đó được lưu trữ trong hồ sơ của CIA. Từ những tài liệu trên, có thể biết được những người cộng sản này là ai. Tuy nhiên, danh tính của những đặc vụ Mỹ không được nêu ra, cũng như vậy, không rõ có người Na Uy nào khác từng tham gia trong việc thu thập thông tin này hay đã biết về chúng và cũng không rõ họ còn làm chuyện gì khác nữa. Cho đến giờ, ông Harald Olesen là người duy nhất được biết đến, nhưng có lí do để tin rằng nhiều người khác cũng có liên quan. Có thể vài người trong số họ hiện đang giữ những vị trí quan trọng trong chính phủ Na Uy hoặc Mỹ. Svendsen nói với tôi đây là một trong những điểm mà ông Harald Olesen không muốn thảo luận với người viết tiểu sử của mình, thế nên cậu ta sẽ vô cùng biết ơn nếu tôi có thể cung cấp cho cậu ta bất kỳ thông tin bổ sung nào.
Tôi đâm ngại không muốn hỏi chuyện Cecilia Olesen một lần nữa sau sự thổ lộ đầy nước mắt của chị vài giờ trước, nên thay vào đó, tôi gọi cho người em trai để hỏi liệu anh ta có biết ông Harald Olesen từng có bạn bè nào thân thiết trong khu vực xung quanh Gjovik hay không. Và thật bất ngờ, tôi đã hỏi đúng chỗ. Anh ta đáp ngay rằng chú mình có nhiều mối liên hệ trong khu vực, nhưng người đầu tiên mà anh ta nhớ đến là một chủ nông trại giàu có mà ông từng đến chơi vài lần trong những năm trước chiến tranh. Người cháu trai cũng từng đến đó với chú một lần. Anh ta không thể nhớ ra tên thánh của người này, nhưng cái họ ông ta thật dễ nhớ, vì ông sở hữu một lượng lớn đất lâm nghiệp: Storskog. Anh trả lời ngay lập tức: “Ồ, đúng rồi!” khi tôi hỏi có phải người bạn này của ông Harald Olesen tên là Hans. Tôi nhanh chóng cảm ơn anh ta về thông tin đó, rồi cúp máy và chạy ào ra xe.