Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Cửa hàng thể thao nơi Kristian Lund làm quản lý khá thoáng đãng và hiện đại, với cửa đôi và một tủ kính trưng bày hàng lớn nhìn thẳng xuống con phố đông đúc. Một vị trí quản lý tại đây chắc chắn được trả lương hậu hĩnh và là một cái bệ phóng tốt cho sự nghiệp trong ngành kinh doanh, nhưng tôi không có thời gian suy nghĩ nhiều hơn. Cô thư ký của Kristian Lund hóa ra là một cô gái nhỏ nhắn tóc vàng khoảng hai mươi lăm tuổi và có mặt tại cửa chỉ sau vài giây. Vóc người cô thon thả và săn chắc, cũng giống như bàn tay mà cô đưa ra khi nói cho tôi biết tên mình là Elise Remmen, và ‘anh quản lý cửa hàng quý hóa của chúng tôi’ đang ngồi đợi trong văn phòng. Tôi theo sau tấm lưng ong đi xuyên qua cửa hàng và xuôi theo một hành lang dài với nhiều cửa phòng làm việc. Elise Remmen nhiệt tình giải thích rằng việc kinh doanh của cửa hàng đang rất cạnh tranh, hệ thống này đang vượt trên đối thủ, nên vừa rồi vài cửa hàng khác đã chuyển văn phòng về đây.

Vào Chủ nhật này, chỉ duy nhất văn phòng người quản lý cửa hàng sáng đèn và mở cửa. Kristian Lund đang đứng đợi, hai tay đặt trên bàn. Phải khó khăn lắm tôi mới nhận ra anh ta. An vị trong môi trường làm việc của mình, vài ngày sau vụ án mạng, đột nhiên anh ta cho tôi ấn tượng về một người đàn ông vạm vỡ, thư thái, vững chãi và đáng tin cậy. Giá như tôi chưa gặp anh ta trước đây và anh ta đừng bị phát hiện nói dối.

Kristian Lund giữ mặt nạ đó thật tốt trong khi cô thư ký tử tế nhưng phiền nhiễu còn ở trong phòng. Cô hỏi liệu tôi có muốn dùng trà hay cà phê với sự nhiệt tình đến độ tôi gần như không thể chối từ. Kristian Lund sau đó cho cô thư ký biết bằng một giọng to và rõ rằng đây chỉ đơn giản là các câu hỏi thường quy liên quan đến vụ sát hại ông hàng xóm của anh ta, yêu cầu cô đóng cửa và tiếp tục công việc kiểm kê. Cô nhỏ nhẹ đáp ‘vâng ạ’ và rút lui, dịu dàng khép cửa lại sau lưng.

Khi chỉ còn lại hai chúng tôi, Kristian Lund thay đổi ngay nét mặt. Đôi mắt anh ta sắc hơn và tỏ ra căng thẳng hơn. Điều này củng cố thêm nữa ấn tượng trong tôi rằng anh ta giống như ‘người tắc kè bông’, có tài thay đổi ngoại hình theo hoàn cảnh.

Không ai trong chúng tôi muốn mở lời trước, nên chúng tôi ngồi trầm ngâm nhìn nhau khoảng vài phút. Kristian Lund rút ra một điếu thuốc và châm lửa. Đây giống như một cuộc đấu kiếm mà không ai trong chúng tôi muốn ra đòn trước, mặc dù một người nhất định phải làm điều đó.

“Vậy, tôi có thể giúp gì cho anh hôm nay?” Cuối cùng anh ta hỏi tôi.

Tôi ngay lập tức chớp lấy cơ hội để mở một cuộc tấn công trực diện.

“Đầu tiên, tôi muốn biết tại sao anh nói dối về mẹ mình vào lần trước?”

Gương mặt anh ta thoáng co rúm lại. Sau đó anh ta lắc đầu vài lần.

“Ừm… nói dối á… Ồ, có lẽ là tôi đã không nói với anh tất cả. Lẽ ra tôi phải làm thế. Sau đó tôi nhận ra rằng mình nên nói ra việc bà từng là thành viên của NS và đã bị ngồi tù vì tội phản quốc sau chiến tranh. Một thám tử giỏi như anh tất nhiên sẽ sớm phát hiện ra chuyện đó. Nhưng tôi không nghĩ là quan điểm của mẹ tôi trong thời chiến tranh có liên quan gì đến vụ án mạng vốn đã đủ phức tạp. Hơn thế nữa, tôi chán ngấy phải trả lời về những việc mẹ mình đã làm hồi trẻ ngay cả khi bà đã qua đời. Tôi luôn cố để tách biệt cuộc đời tôi khỏi nó, và chuyện đó không phải lúc nào cũng dễ dàng!”

Đột nhiên, tôi nhận thấy vẻ chua chát trong giọng nói của Kristian Lund giống như tôi từng nghe ở ông Konrad Jensen.

“Tôi không chối việc mẹ tôi từng có thời là Phát xít, và việc bà ấy làm cho một chế độ vô nhân đạo có hệ tư tưởng mà tôi căm ghét. Nhưng với tôi, bà ấy chưa bao giờ là một Phát xít cả; bà ấy là mẹ tôi. Và không có nhiều người tôi biết có một người mẹ tốt hơn hoặc tử tế hơn, đặc biệt với tất cả vấn đề bà ấy gặp phải sau chiến tranh. Chúng tôi sống với ông bà ngoại trong ba năm cho đến khi mẹ tôi có được một công việc lau dọn - với đồng lương không tương xứng. Tôi không nhớ nổi đã bao nhiêu lần tôi nghe hoặc chứng kiến người ta la hét lăng mạ bà trên phố. Và tôi, dù vào năm 1940 còn chưa ra đời, hơn mười một tuổi đầu mới có một người bạn được phép rủ về nhà bạn chơi. Mọi việc sau đó có khá hơn. Hai người bạn đến dự sinh nhật năm tôi mười hai tuổi, năm người vào sinh nhật lần thứ mười ba và chín người trong lần thứ mười bốn, nhưng luôn luôn có một cái bóng mà Mẹ không thể rũ sạch. Khi tôi được làm lễ tuyên tín và mẹ tôi đứng một mình trong nhà thờ, vài cặp bố mẹ đã la ó chế giễu bà.”

Anh ta lắc đầu với vẻ phẫn nộ và tiếp tục để nỗi đau cũ tuôn trào.

“Tôi thề rằng mình không bao giờ được gục ngã và thay vào đó, sẽ cho mọi người thấy tôi trở thành người như thế nào. Và tôi đã thành công. Sau chiến tranh, thắng lợi duy nhất của mẹ là sự thành công của tôi. Bà đã bị ngược đãi và phải vật lộn với mặc cảm trong nhiều năm. Điều tệ hại nhất là khi mọi việc đã qua, bà lại mắc bệnh ung thư, hẳn là do thuốc lá: tôi vốn lớn lên trong một bầu khói thuốc.”

Anh ta đột ngột nhìn điếu thuốc trên tay một cách ghê tởm và dụi nó thô bạo xuống cái gạt tàn trên bàn.

“Tôi đã cố ngưng thuốc nhưng không dễ dàng gì… Anh hãy bỏ qua cho nếu tôi hơi kích động lúc này. Mùa đông này thật khó khăn. Khi mọi việc bắt đầu bình thường lại sau đám tang của bà và lễ rửa tội cho con trai chúng tôi, thì vụ án mạng này lại xảy ra. Mẹ tôi đã chiến đấu can trường đến phút cuối, nhưng thật không may. Mong muốn cuối cùng của bà là có thể sống đủ lâu để thấy và ôm đứa cháu nội đầu lòng. Bà ấy sống lâu hơn được bốn tuần so với bác sĩ dự đoán nhưng đứa trẻ được sinh ra quá trễ - trễ đúng ba ngày. Đó quả là khoảng thời gian cực kỳ khó khăn và đau lòng.”

Tôi nhận thấy tất cả chuyện này rất đáng quan tâm và muốn dấn sâu tìm hiểu thêm vài chi tiết nữa về hoàn cảnh rõ ràng là không dễ dàng gì của Kristian Lund.

“Cha mẹ vợ có biết về câu chuyện của mẹ anh không?”

Nụ cười của Kristian bất ngờ ở chỗ nó cụt ngủn và chua chát. “Đã có một thời gian dài tôi sợ phải kể với họ, nhưng đó không phải là vấn đề - và không có lí do gì phải như thế cả. Cha vợ tôi có tài sản hơn bốn triệu kron và đã kiếm ít nhất ba phần tư khoản tiền đó từ việc giao dịch với quân chiếm đóng trong chiến tranh. Công ty của ông ta phá vỡ mọi kỷ lục về doanh thu và lợi nhuận. Theo anh, ông ta có bị kết án hoặc lăng mạ bởi ai đó sau chiến tranh không? Ồ không, không ai dám trách mắng một ông chủ nhà máy ở Baerum. Ngược lại, một bà mẹ đơn thân ở Drammen là đối tượng bị xua đuổi của bất kỳ người nào. Đó là một câu chuyện đáng hổ thẹn. Nhưng tôi vẫn không thấy mối liên quan giữa quá khứ đau buồn của mẹ tôi với vụ sát hại ông hàng xóm.”

Tôi gật đầu, cố gắng tỏ vẻ cảm thông.

“Tôi cũng thế, thật sự như vậy. Nhưng tôi muốn biết thêm về cha anh, chỉ để chắc chắn rằng chuyện đó không liên quan gì đến vụ án mạng này.”

Anh ta lại bật cười và lắc đầu quầy quậy.

“Thật không dễ dàng. Hình như không ai ngoài mẹ tôi biết tên ông ấy, mà bà thì đã mất rồi. Đó là nguồn cơn mối bất hòa duy nhất giữa tôi và mẹ tôi. Chỉ một lần duy nhất bà nói rằng, đó là một người mà bà có quan hệ trong một thời gian, và chỉ có thể là người đó, nhưng mẹ không bao giờ cho tôi biết tên ông ta. Hồi còn là một thằng nhóc tôi cứ nài nỉ bà mãi. Khi mức độ tồi tệ của chuyện đó lên đến đỉnh điểm, tôi từ chối nói chuyện với mẹ trong một tháng vì bà nhất định không chịu tiết lộ. Nhưng mẹ rất bướng bỉnh. Câu trả lời duy nhất của mẹ là ông ta đã phản bội bà và chưa từng quan tâm đến tôi, nên mọi việc chỉ thêm tồi tệ nếu tôi biết ông là ai. Rồi khi tôi khoảng mười tám, mười chín tuổi, tôi bảo rằng tôi đồng ý với bà, và hiếm khi hỏi lại sau đó. Tôi cố thuyết phục bản thân rằng nếu quả thật ông ta đã cư xử như thế, thì dù sao đi nữa ông cũng không phải người cha mà tôi muốn có. Nhưng đó vẫn luôn là câu hỏi lớn trong đời, đặc biệt khi tôi vào trường kinh doanh và là đứa duy nhất trong lớp không thể hỏi xin tiền bố.”

Mọi việc càng trở nên hấp dẫn. Câu hỏi về người cha của Kristian Lund đúng là một bí ẩn nhỏ mà tôi muốn làm rõ.

“Vậy là anh cũng không có chút manh mối nào sao?”

Anh ta lắc đầu.

“Khi còn trẻ tôi đã dành nhiều thời gian suy nghĩ về điều đó. Về bề ngoài, tôi khá giống mẹ, nên không có gì nhiều để xem xét. Nhưng có lần thầy dạy khoa học của tôi đã nhận xét rằng với đầu óc lanh lợi như tôi, hẳn tôi phải có một người cha cực kỳ thông minh. Tôi sống với lời khen đó trong một thời gian dài, và đó là sự thật. Mẹ tôi khi còn trẻ là một người hấp dẫn và rất tử tế, nhưng bà ấy không đặc biệt thông minh. Bà giúp tôi làm bài tập về nhà khi tôi còn nhỏ, nhưng không còn giúp được gì nhiều khi tôi kết thúc bậc tiểu học. Trong khi đó, tôi đứng đầu lớp ở hầu hết các môn, đặc biệt ở trường cấp hai. Như vậy, khả năng lớn cha tôi là một người đàn ông thông minh. Nhưng ngoài ra thì tôi không biết gì hết. Mẹ mang thai tôi đâu đó khoảng tháng 5 hoặc tháng 6 năm 1940, như thế thì có một số khả năng. Đó có thể là một người lính Đức, một người Na Uy thân Phát xít hoặc một người Na Uy nào khác. Mẹ và ông bà ngoại rất ít khi nói về khoảng thời gian đó, nên tôi chẳng có nhiều manh mối để tìm hiểu. Hiện giờ tôi cố nghĩ về điều đó càng ít càng tốt. Và tôi hy vọng rằng nó không liên quan gì đến vụ án mạng.”

Tôi gật đầu.

“Chúng ta đều mong như thế. Nhưng chúng ta phải nói về một người phụ nữ trẻ sống trong tòa nhà - và có mặt ở nhà hôm xảy ra án mạng. Anh đã nói dối về người đó trong lần đầu chúng ta nói chuyện.”

Phản ứng xuất hiện tức thì. Có tia sáng lóe lên trong mắt của Kristian Lund. Bàn tay anh ta hơi run lúc châm một điếu thuốc mới và rít vài hơi trước khi trả lời.

“Tôi biết anh đang nói về ai. Là bà Randi hay chính Sara nói với anh?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải họ. Tôi tự rút ra kết luận dựa trên thông tin tôi có, và trên xác suất.”

Anh ta gật đầu tán thành.

“Thật ấn tượng; và cũng thật nhẹ nhõm cho tôi. Tôi bắt đầu tin rằng anh sẽ sớm tìm ra thủ phạm thôi. Nhưng việc này hoàn toàn không liên quan đến vụ án mạng. Dĩ nhiên; thông tin này có chút quan trọng đối với bằng chứng ngoại phạm hay tương tự; và tôi xin lỗi đã nói dối. Nhưng tôi đang rơi vào hoàn cảnh tương đối khó xử. Vợ tôi đâu cần phải biết gì về việc này đúng không?”

Tôi đồng ý; nhưng bổ sung ngay: “Với điều kiện là việc này không liên quan đến vụ án. Và với điều kiện anh cho tôi một lời giải thích; dĩ nhiên phải chân thật hơn lần trước!”

Anh ta gật đầu lia lịa. Dường như Kristian Lund không gặp vấn đề gì khi nói về những việc hết sức riêng tư. Tôi càng có ấn tượng rằng anh ta hơi ích kỷ; nhưng cũng là một người thông minh và có năng khiếu giao tiếp xã hội.

“Tôi hiểu rằng việc mình quan hệ ngoài luồng với một cô hàng xóm không gợi lên sự tin cậy. Đặc biệt khi tôi có một người vợ tốt và hấp dẫn cùng một đứa con trai dễ thương như vậy. Tôi e rằng mình cần chút thời gian để giải thích.”

Tôi ra hiệu mình sẵn sàng chờ. Cuộc đời của Kristian Lund càng lúc càng hấp dẫn tôi hơn. Anh ta gật đầu ra vẻ biết ơn, ngửa người ra sau trên ghế và suy nghĩ một lúc trước khi bắt đầu.

“Mọi việc bắt đầu năm ngoái với rất nhiều khao khát theo kiểu cổ điển.”

Kristian ngồi im lặng một lúc. Sau đó, gương mặt anh ta đanh lại trước khi nói tiếp trong tâm trạng tự xót thương một lần nữa.

“Thực ra thì mọi việc đều bắt nguồn từ mẹ tôi và tuổi thơ của tôi. Trong nhiều năm tôi là thằng nhóc mà không có cô gái nào muốn chạm vào hoặc thú nhận rằng họ thích tôi. Đến năm mười bảy tuổi, tôi vẫn chưa từng hôn cô gái nào. Một trải nghiệm đặc biệt để lại vết sẹo trong tôi, dù hoàn toàn mang tính chất ngây thơ con trẻ. Khi tôi mười bốn tuổi, trường chúng tôi tổ chức đi dã ngoại, và tất cả con trai trong lớp đều nhận được cái ôm chúc ngủ ngon của một bạn gái. Trừ tôi. Cô bạn ấy nói với giọng lạnh lùng và cười mỉa mai: ‘Chuyện gì cũng có giới hạn. Ngay cả với những cái ôm’. Tất cả mọi người đều cười. Tôi khóc suốt đêm và thề rằng một ngày nào đó tôi phải thành công. Khi tôi mười tám tuổi, mọi việc đột nhiên thay đổi. Tôi chơi trong một ban nhạc và là ngôi sao của đội bóng đá. Tôi đã tận dụng hết các lợi thế của mình để bù đắp sự thiếu thốn tình cảm dồn nén bao lâu nay. Cô gái từng từ chối ôm tôi khi chúng tôi mười bốn tuổi là một trong số những cô gái lên giường với tôi sau này khi cô ấy mười chín.”

Kristian bật cười. Rõ ràng đây là một trong số những hồi ức đẹp đẽ của anh ta về thời trai trẻ.

“Tôi chắc chắn có một nhu cầu chinh phục và trả thù, nhưng cũng có phần do sinh lý. Tôi là một người đàn ông trẻ trung với nhu cầu tình dục cao. Tôi có hứng thú với phụ nữ trẻ hơn cả những trận đá banh. Nhưng rồi tôi lớn lên, hiểu biết hơn và lượng hormon của tôi dần ổn định. Không khí tại trường kinh doanh cũng trưởng thành và nghiêm túc hơn, và sau khi gặp Karen, tôi không chạm vào bất kỳ ai khác. Cho đến khi…”

Mấy chữ đó lơ lửng giữa không trung một lúc trước khi Kristian nói nốt.

“Cho đến một ngày nọ Sara đứng đó, vô cùng rạng rỡ trên cầu thang, và nói rằng cô vừa chuyển đến. Trong tôi lại trỗi dậy sự kích thích và ham muốn mạnh mẽ chưa từng có.”

Anh ta chồm người qua bàn về phía tôi.

“Anh thuộc thế hệ trước tôi, nhưng anh phải ít nhất một lần đứng gần một cô em xinh đẹp nhức nhối tuổi từ mười bảy đến hai mươi ba, người vô tình thắt dây nịt quá chặt, mở ba cái cúc trên áo sơ mi và đứng hơi quá gần. Cùng một nụ cười khiêu khích như muốn nói rằng nếu anh thích thì có thể nhìn, nhưng không có gì hơn đâu.”

Tôi ra dấu cho Kristian tiếp tục mà không đáp. Tôi thực tình đã đứng quá gần với ít nhất một cô gái trẻ ăn khớp với mô tả đó. Và giờ tôi nhận thấy anh ta và tôi có chung ấn tượng.

“Không có cô gái nào từng kích thích và gợi hứng cho tôi hơn khi tôi còn là một thằng nhóc. Thỉnh thoảng tôi vẫn nói dối và hứa những lời mà tôi vốn không có ý định giữ, ngay cả khi tôi tỉnh táo. Tôi tin rằng nếu một cô gái gửi đi những thông điệp lẫn lộn, cô ấy phải chấp nhận rằng phía bên kia cũng có thể làm thế. Nên tôi nhập cuộc chơi, và phải nói rằng tôi thắng nhiều hơn thua. Dĩ nhiên cũng đã hơn một lần họ nếm mùi gậy ông đập lưng ông và bị bỏ lại, khóc lóc trong cái bẫy của chính họ. Sara cho tôi chính cái ấn tượng ấy khi cô đứng đó đối diện tôi. Cô ấy trưởng thành hơn, cao hơn và đàng hoàng hơn theo một cách nào đó, trong chiếc đầm dài màu đen chỉ mở hai cúc cổ. Nhưng nụ cười của cô ấy vẫn có cùng hiệu ứng trêu ngươi, mời gọi, và sự tác động còn lớn hơn vì mặt khác, cô tỏ ra rất đáng trân trọng và thông minh. Nụ cười của cô như nói rằng chưa từng có ai khác vào đấy và không dễ để là người đầu tiên. Nó giống như một thách thức mở ra khi Sara đứng đó, cách tôi không quá một tầm tay, với những đường cong hoàn hảo được che kín. Tôi luôn bị thu hút bởi những phụ nữ cao, tóc sẫm và thình lình tôi đối mặt với người phụ nữ trong mơ của mình, cao hơn và tóc sẫm màu hơn bất kỳ người nào tôi từng gặp trước đây. Tôi đã phải lòng cô ấy, ngay trên cầu thang đó, với bàn tay mềm mại của cô trong tay mình. Tôi nhận ra mình đang nghĩ, giống như hồi còn trẻ, rằng nụ cười đó sẽ thay đổi và rằng chiếc áo đầm đó sẽ được cởi bỏ!”

Rõ ràng Kristian Lund cảm thấy thoải mái hơn khi đề cập đến các cuộc chinh phục của mình và anh ta tiếp tục câu chuyện một cách mau lẹ. Tôi chưa thấy lý do gì để ngắt lời anh ta.

“Vài giờ sau lần gặp gỡ đầu tiên ấy, ảnh hưởng nặng nề nhất của cú sốc đã dần tan biến. Nhưng khi vợ tôi đã ngủ thiếp đi, tôi vẫn nằm thao thức hàng giờ nghĩ về nàng Sara xinh đẹp và trêu ngươi đó. Buổi sáng hôm sau, cô ấy tình cờ đi ra cùng lúc với tôi khi tôi sắp sửa lái xe đi làm. Thế là theo bản năng tôi nhập cuộc chơi, hỏi Sara định đi đâu và bảo rằng tôi cần ghé lại một nơi gần trường đại học, nên có thể cho cô ấy đi nhờ. Nụ cười của Sara càng khiêu khích hơn so với ngày hôm trước, và cô lập tức lên xe. Chúng tôi thật tâm đầu ý hợp và có nhiều điều để nói với nhau hơn mong đợi. Thậm chí tôi còn kéo dài đoạn đường đã lòng vòng sẵn bằng cách rẽ thêm vài lần nữa, nên tôi đi làm trễ gần nửa tiếng. Tôi đổ lỗi cho xe cộ đông đúc bất thường, một điều cũng khá gần với sự thật. Buổi sáng hôm sau, tôi rời nhà sớm hơn hai mươi phút với hy vọng cô ấy sẽ xuất hiện lần nữa. Một cô gái trẻ đẹp khác thường đang nóng lòng chờ tôi bên chiếc xe. Đôi chân dài miên man, thon thả đầy nữ tính trong chiếc quần jean bó sát làm tôn thêm dáng vẻ của cô, đang giậm giậm trên vỉa hè để giữ ấm. Khi tôi đến bên chiếc xe, cô gật đầu và ban cho tôi một nụ cười khó cưỡng. Tôi mỉm cười đáp lại, ngồi vào sau tay lái và ra dấu mời cô ấy lên ngồi cạnh tôi. Sau đó chúng tôi lái xe đi - như thể đó là việc tự nhiên nhất trên quả đất này. Khi nhìn thấy Sara đứng đó vào ngày thứ hai, tôi biết mình có thể thắng - nếu tôi muốn thắng và chơi đúng bài. Nên tôi tiếp tục trò chơi này, một cách hào hứng. Tôi đưa cô ấy đến trường đại học và nói cho cô biết thời điểm tôi sẽ rời nhà sáng hôm sau. Ngày thứ hai, tôi nhận được một cái ôm, và ngày thứ ba, một nụ hôn trên má.”

Anh ta bỗng rơi vào im lặng, nhưng vui vẻ tiếp tục khi tôi hỏi về chuyện xảy ra vào ngày thứ tư.

“Mọi việc bắt đầu như một niềm vui nho nhỏ và là một cách để giải khuây trong một khoảng thời gian rất khó khăn đối với tôi; khi có quá nhiều thứ phải suy nghĩ. Có lẽ tôi đã cảm thấy khó chịu với vợ, người chỉ quan tâm đến đứa con của chúng tôi mà không nghĩ cho tôi chút nào. Đó cũng là thời gian tôi bận rộn; suốt ngày mải miết với công việc. Ý nghĩ rằng một người phụ nữ tuyệt đẹp như Sara có hứng thú với mình đã thực sự tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Vài ngày sau, tôi tiết lộ vợ mình sẽ đem con đi thăm một người bạn ở Bygdoy buổi chiều hôm đó. Sara tặng tôi một nụ cười thấu hiểu và đề nghị tôi nên tận dụng cơ hội sang uống cà phê với cô. Tôi vẫn không chắc trong đầu chúng tôi nghĩ xa đến cỡ nào, nhưng lời mời dùng cà phê là cơ hội cuối cùng để quay đầu lại đúng lúc. Ngồi trong xe, tôi có thể từ chối. Hoặc tôi có thể chỉ đơn giản không gõ cửa căn hộ cô Sara sau khi chở vợ đi Bygdoy. Nhưng một khi tôi đã bước qua ngưỡng cửa, và cô ấy đứng đó với nụ cười quá hấp dẫn, mặc cùng cái đầm như ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu… thì không còn đường quay lại nữa. Chúng tôi dùng chút cà phê, sau đó là rượu vang, tại ghế sofa, nhưng chúng tôi nhanh chóng mụ mị vì nhau. Không hiểu bằng cách nào đó chúng tôi đã rũ bỏ tất cả kiềm chế chỉ sau hai ly rượu vang. Tôi nhớ cô ngồi trong lòng tôi và tôi cố thì thầm rằng chúng tôi nên dừng tại đây hoặc cái áo đầm của cô sẽ sớm rơi xuống đất và tôi sẽ nằm trên cô trước khi chúng tôi kịp nhận ra, nhưng ý định của tôi không cản nổi cô ấy. Điều tiếp theo mà tôi nhớ được là cả cái áo đầm và nụ cười của Sara đều biến mất và cô nằm đó gần như khỏa thân, rên rỉ trên giường. Tôi không còn quan tâm đến điều gì ngoài hai chúng tôi và tôi chỉ thèm muốn cởi phăng cái quần lót chẽn gối của cô. Và khi nó trượt xuống đến bắp đùi…”

Vẻ mơ màng xuất hiện trên gương mặt Kristian Lund. Anh ta ngồi sau bàn, đắm chìm một lúc trong suy nghĩ của mình, sau đó bật cười, với một chút tự trào.

“Ngay cả khi một trong hai chúng tôi có muốn đi nữa, đã quá trễ để có thể dừng lại, cả tâm hồn và thể xác. Chỉ có vũ lực mới có thể ngăn tôi lại và cần phải có còng tay cùng một tốp cảnh sát. Chuyện đó dĩ nhiên là sai trái, khi nghĩ đến người vợ và con trai bé bỏng của tôi. Nhưng lạ lùng thay, tôi chưa bao giờ hối hận về chuyện đó. Cô ấy mạnh mẽ hơn hẳn những gì thể hiện ra ngoài, cả về mặt thể chất lẫn tinh thần. Nó hoang dại hơn tất cả những kinh nghiệm giường chiếu tôi từng có. Việc cảm thấy người phụ nữ cao, tóc sẫm trong mơ nằm bên dưới cơ thể mình, từng phút từng phút, cho đến khi tôi mệt lử đổ xuống với một tiếng rên lớn, đó thật sự là tình yêu và thắng lợi lớn nhất tôi từng biết đến trong đời. Tôi cảm thấy như mình là người đầu tiên được làm điều đó với Sara, và được trèo lên đỉnh cao chóng mặt như thế. Đó là những gì nàng nói với tôi sau này, và tôi thật sự tin rằng đó là sự thật.”

Tôi chờ đợi phần tiếp theo không bao giờ đến. Kristian Lund chỉ chìm đắm trong thế giới mộng mơ của mình lâu hơn một chút.

“Và sau đó…”

Anh ta lơ đãng nhìn lên, vừa có vẻ bực bội lại vừa tỏ ra ăn năn.

“Rồi chúng tôi nằm đó không mảnh vải che thân trong vài tiếng nữa, không hề hổ thẹn, chúng tôi hút thuốc, trò chuyện về cuộc sống và tình yêu, cho đến khi tôi nhìn đồng hồ và phát hiện lẽ ra mình phải đón vợ ở Bygdoy năm phút trước đó. May mắn thay, Karen chấp nhận cái cớ mà tôi đưa ra, rằng tôi đã ngả lưng một chút và quên mất giờ giấc, mà không thắc mắc gì. Mặc dù xét trên nhiều phương diện, điều đó là sự thật… ”

Anh ta nở một nụ cười mà tôi cho là đấu dịu, nhưng tôi nhất định không bị xao nhãng.

“Nhưng việc này không phải xảy ra vào hôm có án mạng, đúng không?”

Anh ta hiểu ngay tôi muốn nói gì và lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. “Ồ, không, không hề. Đó là vào ngày 12 tháng 11 năm ngoái. Tôi lên giường với vợ tôi như thường lệ đêm hôm đó, nhưng ngủ rất ít. Tâm trí tôi còn ở nơi khác. Đầu tiên, tôi nghĩ mình có thể tránh mặt Sara trong vài ngày với hy vọng chuyện đó sẽ qua, không để lại gì ngoài một kỷ niệm ngọt ngào. Tôi cố gắng dậy sớm hơn nửa tiếng sáng hôm sau, nhưng cô ấy vẫn đứng đó đợi sẵn. Tôi nghĩ mình có thể giải thích với Sara rằng chúng tôi không thể tiếp tục hẹn hò, nhưng ngược lại chuyện đó vẫn diễn ra. Trong suốt hành trình đó, tôi nhận ra rằng nàng là tình yêu lớn của đời tôi, cả trong tâm hồn lẫn thể xác. Lần đầu tiên trong đời tôi không chỉ cảm thấy si mê và bị quyến rũ thể xác bởi một người đàn bà, mà còn cảm thấy chúng tôi có chung một định mệnh. Tình yêu của đời tôi ở ngay trước mặt tôi, sống trong cùng một tòa nhà. Hai ngày sau đó, tôi lại lên giường với Sara. Và từ đó tôi bắt đầu tiếc nuối trong cay đắng vì mình đã lập gia đình với người khác trước khi gặp nàng. Sara dĩ nhiên muốn tôi cưới cô ấy, nhưng cũng hiểu rằng tôi không dễ từ bỏ vợ con.”

“Và nếu làm thế, anh cũng sẽ mất một khoản tiền khá lớn, đúng không?”

Tôi đã chờ một cơn giận dữ bùng lên, nhưng thay vào đó anh ta chỉ cười nhếch mép và nhẹ nhàng lắc đầu.

“Nói chính xác là một khoản tiền rất lớn. Vợ tôi là con độc nhất và cha vợ tôi là một doanh nhân nhạy bén, đã tận dụng mọi cơ hội đến với mình trong và sau chiến tranh một cách hiệu quả. Nên tôi phải thừa nhận rằng suy nghĩ đó từng lướt qua trong đầu tôi. Những người nói rằng tiền không có ý nghĩa gì chẳng qua chưa từng lớn lên trong nghèo khó. Nhưng giờ tôi có một công việc được trả lương cao và viễn cảnh tài chính sáng sủa. Thế nên, thực ra tiền bạc không phải là một thứ quan trọng lắm trong trường hợp này. Theo cách nào đó, tài sản của cha Karen còn đơn giản hóa vấn đề. Cô ấy sẽ không bao giờ gặp khó khăn về tài chính, cho dù tôi làm gì đi nữa. Sara, mặt khác, sống dựa vào khoản vay dành cho sinh viên và nguồn tiền mà cha mẹ nuôi có thể chu cấp. Tôi đã nhận ra rằng nếu tôi bỏ Sara, ít nhất tôi phải cho cô ấy một khoản tiền coi được để giúp cô sống tiếp.”

Kristian Lund ngồi suy tư một lúc trước khi nói tiếp. Và tôi tự nhủ mình cũng chưa từng gặp một kẻ lãng mạn bất chấp đạo lý như thế này trước đây.

“Đó vừa là thiên đường vừa là địa ngục. Tôi có mọi thứ - tình yêu lớn của đời mình với Sara, và niềm hạnh phúc gia đình bên vợ con. Nhưng hàng ngày tôi bị giằng xé giữa họ và thường xuyên sống trong nỗi sợ bị phát hiện. Đó là một cuộc sống không thể chịu đựng nổi và không thể để như vậy được. Trong lúc này, tôi đơn giản chỉ gạt mọi vấn đề sang một bên. Nguy cơ lớn nhất là bị bà vợ ông gác dan phát giác. Bà ta luôn ở đó, cảnh giác và khôn ngoan. Nhưng chúng tôi hiểu rõ nhau; bà nhắc tôi nhớ đến người mẹ quá cố. Cuộc sống này thật khó khăn và bà ấy lúc nào cũng cần tiền, giống như mẹ tôi. Thế nên chúng tôi đạt được một thỏa thuận: bà sẽ cung cấp cho tôi một chứng cớ ngoại phạm, nếu vợ tôi hay ai khác có tò mò. Dĩ nhiên, tôi không hề biết rằng người đến và đặt câu hỏi sẽ là cảnh sát.”

Cho đến lúc này, mọi việc đều phù hợp một cách hoàn hảo với những gì bà Randi đã kể tôi nghe, nhưng Kristian Lund vẫn còn phải trả lời một câu hỏi.

“Khác với nhận định ban đầu, bây giờ chúng tôi đã khẳng định rằng ông Harald Olesen bị giết sớm hơn trong buổi tối hôm đó. Tiếng súng nổ phát ra từ một cuộn băng cassette và ông Olesen bị giết trong khoảng từ 8 đến 10 giờ tối. Điều này liệu có phù hợp với chứng cớ ngoại phạm của anh không?”

Kristian Lund đảo mắt và ngẫm nghĩ một lúc.

“Tôi thú nhận tội ngoại tình và nói dối, nhưng hoàn toàn vô tội trong vụ sát hại ông hàng xóm. Tôi đoán trong chừng mực nào đó tôi vẫn còn chứng cứ ngoại phạm. Không chỉ bà Randi, cả Darrell Williams và Konrad Jensen đã thấy tôi về lúc 8 giờ và Sara có thể xác nhận tôi ở với cô ấy từ lúc đó cho đến 9 giờ tối. Tôi dám nói rằng tôi chỉ rời Sara và về nhà với vợ trong một hoặc hai phút trong khoảng thời gian đó. Nhưng chắc chắn rằng không thể có chuyện tôi vào nhà ông Harald Olesen, sát hại ông ấy và rời đi trong vài phút đó?”

Tôi gật đầu một cách mông lung.

“Cũng khó thật. Nhưng tôi chắc anh cũng hiểu rõ rằng không có gì chắc chắn ở đây. Và chúng tôi không thể chỉ đơn giản dựa vào lời khai của hai người phụ nữ mà cả hai đều có động cơ trong việc giúp đỡ anh.”

Anh ta gật đầu công nhận.

“Tôi hiểu rõ điều đó và cũng biết rằng tôi tỏ ra không hoàn toàn đáng tin cậy. Lẽ ra tôi nên nói với anh về mẹ và Sara. Nhưng cho dù đã nói dối anh, cho dù tôi không tự hào về một vài việc mình đã làm trong đời, tôi cũng không bao giờ có thể giết một con người. Đối với vụ án mạng của ông Harald Olesen, lương tâm tôi trong sạch. Tôi cũng bị sốc và rối trí như những người khác khi nghe thấy tiếng súng. Thêm vào đó, chẳng phải tôi khó lòng có bất kỳ động cơ nào để giết hại ông ta hay sao?”

Tôi phải đồng ý với điều đó, nhưng câu hỏi của anh ta nhắc tôi nhớ một điều tôi gần như đã quên.

“Có vẻ là như vậy. Tuy nhiên, tôi phải yêu cầu anh và mọi người khác cho chúng tôi kiểm tra mọi tài khoản ngân hàng mà mình có.”

Kristian Lund nhảy dựng và lập tức tỏ ra cảnh giác hơn. Anh ta có vẻ giận dữ và khá hung hăng khi trả lời tôi.

“Tôi xin lỗi - tôi không hiểu tại sao việc này là cần thiết. Anh có thể tìm thấy điều gì trong tài khoản của tôi liên quan đến vụ án mạng này kia chứ?”

Tôi cảm thấy mình đang nóng dần lên. Tôi nhìn xoáy vào anh ta và xẵng giọng đáp: “Tôi e rằng chúng tôi không thể tiết lộ vì lí do kỹ thuật. Tôi chỉ có thể nói rằng chúng tôi đang kiểm tra theo quy trình các tài khoản của tất cả mọi cư dân trong tòa nhà.”

Trong vài giây Kristian Lund nhìn có vẻ rất bối rối. Sau đó anh ta lắc đầu khó chịu.

“Tôi phải nói rằng tôi cảm thấy việc này quá riêng tư. Và tôi còn có việc phải làm, nên tôi e rằng không thể trả lời thêm các câu hỏi của anh trong sáng nay. Tôi chỉ muốn nói rõ rằng tôi không biết gì về vụ án mạng của ông Harald Olesen. Và với vị trí dễ bị công kích như của tôi; đáng buồn thay anh không tin tôi. Tôi sẽ cân nhắc hoàn cảnh và thảo luận với vợ tôi; nhưng ngay lúc này tôi e rằng tôi không thể cho anh tiếp cận tài khoản ngân hàng của chúng tôi. Trong thời gian đó, anh có thể nghĩ ra bất kỳ điều gì anh thích để làm lí do cho chuyện này.”

Tôi thật sự không biết phải làm gì với cả Kristian Lund lẫn tài khoản của anh ta, nhưng tôi nhận ra mình không thể tiến xa hơn được, và hiện giờ tôi đã có quá đủ để tiếp tục điều tra. Thế nên tôi yêu cầu anh ta ở lại văn phòng trong vài tiếng đồng hồ tới, không gọi điện thoại cho bất kỳ ai ở số 25 phố Krebs trước khi đứng dậy đi về.

Cô gái trẻ Elise Remmen đang tươi cười đứng ngay ở ngoài cửa và tiễn tôi ra về một cách thành thục. Trong lúc theo cô đi xuyên qua cửa hàng, tôi tự hỏi liệu cô ấy biết rõ Kristian Lund đến mức nào. Anh ta dường như có một biệt tài rất được phát huy và đáng ghen tị trong việc giữ các cô gái quyến rũ quanh mình. Nhưng tôi quyết định chỉ trao đổi vài câu bông đùa về thể thao và trang phục thể thao với Elise Remmen, hơn là hỏi những câu phiền phức về ông chủ của cô. Điều đó hợp với cả hai chúng tôi lúc này. Cô nàng nói líu lo, vui vẻ như con chim chiền chiện và nói rằng tôi luôn được chào đón mỗi khi có cơ hội quay lại đây. Nếu không phải vì tôi đang chỉ nghĩ đến cuộc điều tra, có lẽ tôi đã chớp lấy cơ hội.

Ngoại trừ việc anh ta thoái thác cho xem tài khoản ngân hàng của mình, tôi thấy lời khai lại của Kristian Lund tương đối đáng tin. Mọi việc còn lại là xác minh xem những người hàng xóm khác ở số 25 phố Krebs, đặc biệt là cô Sara Sundqvist trẻ trung, có gì để bổ sung vào lời khai trước đây của họ.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.