Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Tôi thường tự thấy mình là một người đàn ông khá cân bằng và điềm tĩnh. Phải nói rằng vào buổi chiều ngày 9 tháng 4 năm 1968 đó, ẩn dưới lớp mặt nạ, tôi đã rất buồn chán và đầy bối rối. Mặc cho những phát hiện về quyển nhật ký và những bước tiến khác ngày hôm trước, tôi vẫn còn lâu mới bắt giữ được ai đó trong vụ án - điều mà theo phòng thư ký, ngày càng nhiều tờ báo đang đòi hỏi. Ba cuộc chạm trán trong ngày với George Adams, Jesper Christopher Haraldsen và Haavard Linde gần như không làm tăng cơ hội tìm được một lời giải cho vụ án mạng bí ẩn này. Ngược lại, chúng rõ ràng còn tăng thêm mối đe dọa mà người đứng đầu cuộc điều tra có thể gặp phải trong việc hoàn tất vụ án và giữ cái ghế của mình. Và tôi phải thành thật rằng, một tiếng sau giờ ăn trưa, tôi đã nghĩ nhiều hơn về mối đe dọa đến vị trí hiện tại của mình hơn là về những khả năng gắn với cuộc điều tra đang diễn ra. Thêm một tiếng nữa trôi qua trước khi tôi nhận thấy mình thực sự chưa dùng bữa trưa. Cùng lúc đó, tôi có những suy nghĩ hoang đường nhất về những ảnh hưởng mà Đại sứ quán Mỹ, Jesper Christopher Haraldsen và Haavard Linde có thể có và dùng để chống lại tôi. Lúc đó, tôi đã không nghĩ đến sự thật rằng đất nước Na Uy hiện có một chính phủ trung hữu không thể nhận chỉ thị từ ai đó trong Đảng Lao động, và càng không thể có mối liên hệ với một cuộc điều tra án mạng.

Có một lúc, tôi đã tự thuyết phục rằng mình sắp nhận một cuộc điện thoại từ chính phủ yêu cầu tôi lập tức từ nhiệm, và tôi tự hỏi liệu người gọi sẽ là bộ trưởng bộ tư pháp, bộ trưởng bộ ngoại giao hay đích thân ngài thủ tướng. Sự chống đỡ của tôi trước cuộc gọi đó không có gì ngoài vài ba câu nói đại để rằng tôi đang chịu trách nhiệm điều tra một vụ sát hại một cựu chính trị gia hàng đầu và do đó, buộc phải để ngỏ mọi khả năng, kể cả liên quan đến nước ngoài. Không nghi ngờ gì nữa, họ sẽ hỏi làm thế nào mà tôi có thể nghĩ đến việc kết tội một nhà ngoại giao Mỹ, và liệu việc này đã được thông qua Bộ Ngoại giao hoặc ít nhất là với ông cảnh sát trưởng ở Oslo hay chưa. Với câu hỏi này thì tôi không có câu trả lời thích đáng nào.

Nhịp tim của tôi đập chậm lại sau một giờ đằng đẵng đầu tiên, sau đó một giờ nữa cũng dài như thế trôi qua mà không có ai lao vào phòng cũng như không hề có tiếng chuông điện thoại nào. Tuy vậy, tưởng như có tiếng một quả bộc phá phát nổ khi điện thoại reo lên vào lúc 2 giờ 25 phút - mặc dù tôi đã lệnh với tổng đài rằng chỉ có những cuộc gọi quan trọng mới được phép nối máy. Tôi chửi thề thành tiếng hai lần trước khi nhấc ống nghe với bàn tay run rẩy.

“Thanh tra Cảnh sát Kristiansen,” tôi nói với giọng cứng rắn nhất có thể rồi co rúm chờ tràng rủa xả như dự kiến. Không có gì cả. Đầu tiên là một sự im lặng ở đầu dây bên kia. Sau đó vài tiếng thở nặng nhọc và một tiếng thở dài khẽ, được nối tiếp không phải bởi một giọng đàn ông giận dữ mà là một chất giọng mỏng đầy sợ hãi của một người phụ nữ.

“Tôi thật sự xin lỗi nếu đã gọi không phải lúc. Họ nói rằng phải rất quan trọng mới nối máy, nhưng tôi nói rằng chuyện này liên quan đến vụ án mạng, và tôi gọi để báo cáo về một tình huống kinh khủng ở hiện trường vụ án. Là tôi, Randi Hansen, vợ người gác dan ở số nhà 25 phố Krebs, nơi ông Harald Olesen bị giết, nếu anh còn nhớ.”

Tôi rùng mình, một sức nặng vô cùng vừa nhấc khỏi vai tôi. Tôi trả lời với giọng vui mừng thực sự rằng dĩ nhiên tôi nhớ bà và chắc chắn bà đã làm một việc đúng đắn khi gọi điện cho tôi.

“Tôi sẽ không nói lâu đâu. Cũng có thể chỉ là tôi quá sợ hãi và cẩn trọng quá mức sau vụ án mạng, nhưng tôi quyết định gọi điện. Vì hiện giờ tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng về một trong số những người sống tại đây.”

Tôi lập tức chú ý. Gương mặt của những người hàng xóm còn sống lướt qua tâm trí tôi, và phải nói rằng cái đọng lại sau cùng là khuôn mặt tươi cười của cô Sara Sundqvist. May mắn thay, bà vợ ông gác dan tiếp tục nói dù với giọng lắp bắp, và một gương mặt khác, ít nguy hiểm hơn đã thế vào chỗ đó.

“Đó là Konrad Jensen. Ông ấy đã quá sợ hãi vào ngày hôm qua, anh thấy đó. Ông Konrad tội nghiệp thậm chí không dám bước chân ra khỏi cửa nhà mình và sẽ không mở cửa cho đến khi kiểm tra ba lần để chắc ăn người gọi cửa là tôi. Tôi đã đi chợ cho ông ấy và gọi cửa để giao đồ vào buổi trưa hôm nay. Ông ấy đã nhất định phải là giữa trưa, để còn biết đó là tôi. Tôi lên đó đúng 12 giờ trưa. Tôi bấm chuông cửa vài lần nhưng ông ấy không mở cửa, thế nên tôi bắt đầu thấy lo lắng. Đầu tiên, tôi nghĩ rằng có thể ông ấy chỉ ngủ quên hoặc đã lẻn ra khỏi nhà trong khi tôi đi vắng. Nhưng bây giờ đã quá 2 giờ chiều mà ông ấy vẫn không trả lời điện thoại, không lên tiếng khi tôi bấm chuông hoặc gõ cửa, nên tôi thật sự lo sợ điều gì đó khủng khiếp đã xảy đến cho ông ấy. Tôi có chìa khóa nhưng không muốn vào nhà trước khi anh nói rằng tôi nên làm thế. Và chỉ có Chúa mới biết liệu tôi có dám đi vào đó một mình, ngay cả khi anh bảo thế, vì tôi không thích việc này chút nào hết!”

Giọng của bà tăng tới cao độ của giọng nữ cao, sau đó im lặng và tiếng thở nặng nhọc quay trở lại.

Tôi mất vài giây để tập hợp những suy nghĩ của mình và một lần nữa thấy lại gương mặt như bị tra tấn của ông Konrad Jensen vào đêm hôm trước. Tôi không thể tưởng tượng được sức mạnh quái quỷ nào có thể giúp ông ta rời khỏi căn hộ của mình trong vài tiếng hôm nay. Và tôi cũng đang rất muốn rời xa điện thoại và văn phòng của mình. Thế nên tôi bảo bà cầm chìa khóa ngồi chờ sẵn; tôi sẽ đích thân lái xe đến và chúng tôi sẽ vào trong căn hộ. Bà Randi cảm ơn tôi rối rít và một lần nữa nói rằng tôi thật là một người tốt, đồng thời cam đoan không rời vị trí một giây nào cho đến khi tôi đến. Ơn trời, chiếc điện thoại vẫn im lặng khi tôi lao ra khỏi văn phòng của mình.

Chỉ khi đến được xe tôi mới nhận ra mình đã quên không đem theo khẩu súng công vụ. Tôi do dự một lúc rồi quay lại để lấy nó. Tôi không mong chờ sẽ có một cuộc đọ súng trong căn hộ của ông Konrad Jensen, nhưng tự nhắc mình rằng nếu tôi được vũ trang, điều đó có thể trấn an bà Randi và những cư dân khác. Sự thật là bà vợ ông gác dan đã truyền một chút nỗi sợ của bà sang tôi. Nếu không có súng, tôi cũng không muốn liều lĩnh đi vào tòa nhà, càng không muốn vào trong căn hộ khóa trái của ông Konrad Jensen.

Bà Randi đang ngồi lo lắng ở bàn trực của mình khi tôi đến số 25 phố Krebs. Bà gật đầu chào tôi với vẻ mặt nhẹ nhõm và lí nhí cảm ơn. Tôi cố trấn an bà và đã thành công ở một mức độ nào đó. Tuy nhiên, đến lượt nhịp tim tôi bắt đầu tăng nhanh. Tôi yêu cầu bà gọi lại cho ông Konrad Jensen lần nữa. Bà làm ngay. Tôi cầm lấy ống nghe và đứng đó, lắng nghe tiếng chuông reng mãi mà không có ai trả lời. Sau mười hai hồi chuông tưởng như vô tận đó, tôi đặt điện thoại xuống và gật đầu ra hiệu cho bà theo tôi đi vài bước lên những căn hộ của tầng trệt.

Chúng tôi bấm chuông cửa ba lần nhưng không có ai trả lời. Tôi gõ cửa mạnh đến nỗi tưởng như cánh cửa có thể bị vỡ và cất tiếng gọi to nhất có thể. Việc đó chỉ báo động cho Andreas Gullestad, người đi xe lăn ra từ căn hộ kế bên và Karen Lund, chạy xuống từ tầng trên với cậu con trai trên tay. Vẫn không có dấu hiệu sự sống trong căn hộ của ông Konrad Jensen.

Tôi đã nói điều mà tất cả chúng tôi đều đang nghĩ: không có lựa chọn nào khác ngoài việc chúng tôi đi vào căn hộ. Tôi gọi cảnh sát viên Eriksen đang gác nơi góc đường bên ngoài và yêu cầu anh ta đứng gác trước cửa khi tôi vào nhà. Anh ta đứng đó, kế bên Andreas Gullestad và Karen Lund, người vẫn đang bế đứa trẻ trên tay. Tất cả chúng tôi đều căng thẳng, không ai trong số họ muốn quay về căn hộ của mình cho đến khi bi kịch kết thúc, bất chấp yêu cầu của tôi. Vợ của Kristian Lund đã quay về căn hộ của mình để đặt cậu con trai trở vào cũi nhưng lại chạy xuống ngay. Tôi yêu cầu bà Randi mở khóa căn hộ và chờ tôi vào. Bà gật đầu một cách sợ hãi và lóng ngóng với cái ổ khóa vài lần trước khi mở được nó.

Tôi tiến vào căn hộ của Konrad Jensen một mình, với khẩu súng công vụ trên tay, các giác quan căng ra. Tôi lập tức ghi nhận đèn trần đang bật sáng. Việc này thật lạ nếu ông ta đã đi ra ngoài. Nhưng ngoài ánh đèn ra, không có bằng chứng về bất cứ thứ gì khả nghi trong tiền sảnh nhà Konrad Jensen. Đôi giày của ông nằm cạnh cửa và cái áo choàng màu xám ông hay mặc được treo trên móc. Ngoài ra thì không có gì đáng chú ý, và chắc chắn không có ai xuất hiện.

Giọng tôi như một tiếng sấm xé toang im lặng khi tôi hỏi lớn: “Ông có đó không, KonradJensen?” Tôi gần như có thể nghe thấy viên cảnh sát và hai người hàng xóm nhảy dựng ở bên ngoài căn hộ, nhưng mọi thứ bên trong vẫn im lìm. Một sự im lặng chết chóc, tôi cảm thấy như thế.

Ngoài tôi ra thì không có bất kỳ linh hồn sống nào khác trong căn hộ. Nhưng hóa ra ông Konrad Jensen đang ở đây. Tôi thấy ông ta ngay khi tiến đến cửa phòng khách. Đèn ở đó cũng sáng.

Konrad Jensen đang ngồi gục trong cái ghế bành cũ kỹ bên cạnh bàn cà phê. Đôi mắt ông ta nhắm nghiền, nhưng vết thương do đạn bắn giữa hai mắt mở toang hoác. Nét mặt ông ta đã đông cứng thành một cái nhăn nhó khi viên đạn trúng đích. Ngay cả khi chết rồi, Konrad Jensen vẫn giữ một bộ mặt chua xót với đời.

Chỉ cần liếc nhìn qua là có thể khẳng định ông ta đã chết. Viên đạn đi xuyên qua đầu và găm vào lưng ghế phía sau ông. Và tôi có thể kết luận, ông ta đã chết khá lâu khi tôi cẩn thận chạm vào tay trái ông. Mọi hơi ấm đã rời khỏi ông ta. Tay ông ta buông thõng nặng nề và vô dụng xuống một bên ghế. Trên sàn nhà có một khẩu súng, và tôi nhanh chóng xác định đó là một khẩu Colt Kongsberg cỡ nòng 0,45. Mọi thứ trở nên rõ ràng ngay cả trước khi tôi để ý đến cây bút bi hiệu BIC và tờ giấy trắng trên bàn trước mặt ông ta. Tờ giấy rõ ràng đã được gấp lại ở vị trí 1/3 chiều dài từ trên xuống, nhưng giờ đây nó nằm mở rộng phía trước ông ta với mặt có chữ ở trên. Tôi vội đọc lá thư với cảm giác nhẹ nhõm tăng dần.

Tôi, Konrad Jensen, ký tên dưới đây và với lá thư này thú nhận rằng chính tôi đã bắn chết ông Harald Olesen vào thứ Năm tuần trước, để trả thù cho những dính líu của ông ấy trong cuộc chiến chống lại Phát xít trong chiến tranh. Giờ đây, tôi thấy hối hận về tội lỗi của mình và thà chấm dứt cuộc đời vô nghĩa của mình còn hơn là chịu hình phạt có thể xảy đến sau khi tôi bị bắt. Cầu xin Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi!

Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới.

Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư tuyệt mệnh. Đó là một cảm giác nhẹ nhõm lớn lao nhưng cũng thất vọng lạ lùng. Lời giải hiển nhiên nhất lại là sự thật ngay từ đầu: người anh hùng của thời Kháng chiến đã ngã xuống dưới bàn tay trả thù của một tên Phát xít tép riu. Mọi giả thiết sáng tạo và sâu sắc mà Patricia đã nêu ra và tôi đã cho phép mình tin vào, dù rất hay ho, hóa ra không hề đúng trong vụ này.

Hoàn cảnh cái chết của Konrad Jensen khiến tôi không cảm thấy chút thương cảm nào dành cho ông ta. Nếu có chăng cũng chỉ là sự bực bội vì tôi đã bị dắt mũi đủ lâu để ông ta có thể tự sát trước khi bị bắt giữ. Và phải thú nhận rằng tôi đã lập tức nghĩ ngay đến việc mình sẽ trình bày với báo chí và cấp trên của mình như thế nào. Về mặt tích cực, vụ án đã được phá và việc điều tra có thế khép lại. Vụ chệch hướng rồ dại liên quan đến Đại sứ quán Mỹ giờ đây sẽ được chôn vùi mà không cần nỗ lực nào.

Khi tôi còn đang đứng đó bần thần với những suy nghĩ của mình, đột nhiên tôi nhận ra mình không còn đơn độc trong phòng nữa. Viên cảnh sát Eriksen đã bước qua ngưỡng cửa phòng khách, theo sau là bà vợ ông gác dan và Karen Lund. Một khoảng cách ngắn phía sau, đến lượt Andreas Gullestad xuất hiện trên xe lăn. Tôi gật đầu cười thân thiện với họ và giơ cao lá thư cho họ thấy.

“Chính ông ta! Ông ta đã viết thư tự thú và sau đó tự sát!”

Im lặng kéo dài trong một thoáng, sau đó nó bị phá vỡ khi bà vợ ông gác dan thì thào: “Tạ ơn Chúa vì điều đó!”.

Cảnh sát viên Eriksen là người đầu tiên tiến đến bắt tay tôi, tiếp theo là những người khác. Tôi hơi ngạc nhiên trước phản ứng tích cực này, nhưng theo phép lịch sự, tôi cũng đáp lại. Dự định nói rằng đó không chỉ là chỉ nhờ tôi, nhẹ nhõm thay, đã lập tức bị gạt đi.

“Dĩ nhiên là nhờ công của anh rồi,” vợ của Kristian Lund sôi nổi thốt lên. “Vừa mới hôm qua, sau khi anh rời khỏi đây, tôi đã nói với Kristian là chúng tôi có thể hy vọng một cuộc bắt giữ sớm. Và Konrad Jensen chắc hẳn cũng phải nhận ra điều đó nên thà kết liễu cuộc đời hơn là để bị bắt giữ. Bởi vì anh đã luôn nghi ngờ ông ta từ đầu, phải không?”

Cố không tỏ ra lộ liễu, tôi vớ ngay lấy cái cọc đó và nói vài câu giả lả, rằng việc bắt giữ vội vàng là không tốt trong những vụ án như thế này, rằng chúng tôi đã có được những bước tiến quan trọng trong việc điều tra, và rằng Konrad Jensen đã luôn là đối tượng tình nghi hàng đầu. Bà vợ ông gác dan trào nước mắt nhẹ nhõm khi kẻ sát nhân đã bị phát hiện và mọi người lại được an toàn. Cả Andreas Gullestad lẫn Karen Lund đều gật đầu đồng tình, nói rằng không ai có thể xử lý vụ án này tốt hơn và chuyên nghiệp hơn tôi.

Tôi hơi căng thẳng một chút khi thấy Darrell Williams bước xuống cầu thang. Nếu anh ta đã nghe về cuộc đối thoại giữa tôi với ngài tham tán đại sứ trước đó, thì nó cũng không hề ảnh hưởng đến thái độ của anh ta lúc này. Anh ta cũng lập tức bắt tay và chân thành chúc mừng tôi về thành công của cuộc điều tra. Tuy nhiên, Sara Sundqvist còn tỏ ra nhẹ nhõm hơn nhiều. Đầu tiên, cô có vẻ bối rối, nhưng sau đó tươi cười với tôi khi tôi lặp lại những gì cô ấy vừa nghe, rằng ông KonradJensen đã chết và đã thú tội giết người trước khi tự sát. Trong niềm vui sướng, cô nồng nhiệt ôm tôi. Khi tôi cảm thấy cơ thể mềm mại của cô áp sát vào người mình, trong một thoáng tôi nghĩ có lẽ mình đã quá thân mật với những người sống tại đây. Nhưng lúc đó không có sự hiện diện của bất kỳ phóng viên hoặc thợ chụp ảnh nào, nên tôi cho phép mình được vui lây với cảm giác nhẹ nhõm của họ.

Đã gần 4 giờ chiều khi tôi trở lại đồn cảnh sát. Sếp đang chờ tôi với hoa tươi và các đồng nghiệp gần như xếp hàng để chúc mừng tôi. Rõ ràng rằng, mặc dù trước đây tôi không để ý, vụ án cũng đã là một vấn đề đau đầu ngày càng trầm trọng đối với những cảnh sát còn lại. Việc kẻ sát nhân tự thú bằng văn bản và sau đó tự kết liễu mình, nói theo ngôn ngữ của một cảnh sát quá tải vì công việc là ‘giải pháp hoàn hảo’. Và một số đồng nghiệp của tôi cũng bình luận rằng vụ án đã được phá tại thời điểm gần như hoàn hảo, với chỉ còn một kỳ báo nữa trước dịp lễ Phục sinh. Tôi bắt đầu cảm thấy mình may mắn như thế nào và với những phát biểu của các cư dân tại số 25 phố Krebs, tôi có thể hưởng lợi lớn từ vụ án này, trước cả báo chí lẫn thượng cấp của tôi.

Vướng mắc còn sót lại duy nhất là sự lo lắng thường trực của tôi về những rắc rối có thể có với Đại sứ quán Mỹ. Tôi nhận ra cơ hội để giữ thể diện khi được mời vào trong văn phòng của sếp. Tôi nhắc đến việc một trong số những người sống trong tòa nhà là một nhân viên của Đại sứ quán Mỹ và rằng tôi đã nói với họ anh ta không phải là đối tượng tình nghi; nhưng cho đến khi nào thủ phạm bị bắt giữ, tôi đã yêu cầu anh ta luôn sẵn sàng để được thẩm vấn như một nhân chứng. Ông sếp đang thoải mái của tôi lập tức tỏ ra ủng hộ, và nói thêm rằng người Mỹ chắc chắn phải hiểu trong những tình huống như vậy thì điều quan trọng là phải phối hợp với cảnh sát của các nước đồng minh. Sếp cảm ơn tôi đã bảo toàn tính chính trực của lực lượng cảnh sát và ngăn chặn những câu hỏi khó một cách không cần thiết của cánh báo chí. Nếu có điều gì cần nói thêm về vụ án, tôi chỉ việc chuyển lại cho sếp và yêu cầu người Mỹ ở Na Uy hợp tác trong cuộc điều tra. Ông sẽ không gặp vấn đề nào khi tuyên bố điều này trên những phương tiện truyền thông quốc gia, Bộ Ngoại giao và báo chí Na Uy, nếu cần.

Không gì có thể che giấu niềm vui sướng của tôi. Sếp và tôi chúc mừng lẫn nhau ba lần nữa cho thành công rực rỡ này, trước khi tôi lâng lâng quay về văn phòng của mình.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.