Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Rõ ràng cái chết của Konrad Jensen đã làm Patricia chạm tự ái và có động lực hơn. Cô ngồi chồm người tới trước ở bên kia bàn, nôn nóng ra mặt trong khi tôi kể về các cuộc gặp gỡ trong ngày và những sự kiện dẫn đến việc phát hiện thi thể ông Konrad Jensen. Thật nhẹ nhõm khi cô chỉ lắc đầu và phẩy tay ra hiệu tiếp tục khi tôi ngập ngừng nói rằng có lẽ tôi đã quá thô lỗ với ông tham tán đại sứ về Darrell Williams. Câu chuyện tôi kể đã chiếm hết tâm trí của chúng tôi. Những tách cà phê mà Beate dọn lên vẫn chưa được đụng đến khi tôi nói xong và ngả người ra sau trên ghế.

“Tôi đồng ý rằng nghi vấn về cái máy đánh chữ là một lý lẽ quan trọng và có khả năng ông ta không tự sát, nhưng rõ ràng việc đó không phải là không thể?” Tôi đánh bạo hỏi Patricia.

Cô lắc đầu tuy có cố gắng làm tôi vui lên.

“Tôi không tin chuyện đó, nhưng đồng ý rằng trên lý thuyết, chúng ta vẫn phải tính đến khả năng này. Konrad Jensen có thể đã đánh máy lá thư tuyệt mệnh trước khi sát hại ông Harald Olesen hoặc có thể bằng cách nào đấy đã xoay xở để có nó sau đó. Nhưng việc đó cũng phi lý tựa như việc tôi được chọn vào một đội bóng vậy. Tuy nhiên, không thể bỏ qua sự kết hợp của khẩu súng và một lá thư tuyệt mệnh có ký tên. Konrad Jensen phải cực kỳ hợp tác mới chịu ký một lá thư tuyệt mệnh trước khi bị bắn chết. Những lá thư tuyệt mệnh được đánh máy là một chuyện không thường gặp, đúng thế. Tôi có thể xem tài liệu đáng giá này không?”

Tôi gật đầu và đặt lá thư lên bàn.

“Chữ kỷ chính xác là của ông ta. Bà vợ ông quản gia nhận ra nó ngay, và nó giống hệt chữ ký trên hợp đồng thuê nhà được ông ta lưu giữ trong căn hộ.”

Patricia gật đầu, tuy không có vẻ gì là đang nghe tôi nói. Cô nhìn chằm chằm vào lá thư như bị thôi miên. Khi cô nói tiếp, giọng cô thật căng thẳng.

“Giờ anh hãy suy nghĩ cẩn thận vì việc này thật sự quan trọng. Nếp gấp này có sẵn khi anh tìm thấy lá thư hay do anh hoặc ai đó gấp lại sau đó?”

Patricia nôn nóng chỉ vào vết gấp ở vị trí 1/3 tờ giấy từ trên xuống.

“Chúng tôi luôn tuân thủ quy trình bảo vệ chứng cứ. Nếp gấp đã có sẵn khi tôi tìm thấy lá thư nằm trên bàn trong căn hộ của Konrad Jensen, và tôi là người đầu tiên đến hiện trường.”

Đột nhiên Patricia cười tươi và trả lá thư lại. Giọng cô dịu xuống.

“Tuyệt vời. Này nhé, như vậy nó giải thích được lý do bí ẩn khiến ông Konrad Jensen ký lá thư tuyệt mệnh này. Anh hãy gấp nó lại cẩn thận theo nếp gấp và sẽ hiểu việc gì đã xảy ra.”

Tôi làm như hướng dẫn và đột nhiên hiểu ra điều cô ấy muốn nói. Một khi gấp lá thư theo cách đó, những hàng chữ đánh máy biến mất nhưng chữ ký của Konrad Jensen thì không.

“Nói cách khác, Konrad Jensen đã ký bản án tử cho ông ta, có lẽ với một khẩu súng dí vào đầu và không biết mình đang ký gì. Thắc mắc ở đây là kẻ sát nhân có cho ông ta thấy nội dung sau đó, hay chỉ đơn giản là bắn ngay sau khi ông ta vừa ký tên. Giả thiết sau có vẻ đúng hơn vì có nguy cơ Konrad Jensen sẽ làm loạn lên nếu thấy được nội dung.”

Đột nhiên tôi hình dung ra được bức tranh toàn cảnh. Đó là một cảnh hãi hùng. Konrad Jensen đang ngồi trong cái ghế bành cũ kỹ kế bên bàn cà phê, sợ hãi và run rẩy ký lá thư với một khẩu súng gí vào đầu - nó chỉ khai hỏa sau khi ông ta đã đặt bút xuống. Bực mình thay; điều duy nhất tôi không thể hình dung được là gương mặt của kẻ cầm súng. Những gương mặt của Sara Sundqvist, bà vợ ông gác dan, Andreas Gullestad, Darrell Williams và vợ chồng nhà Lund từng lượt lướt qua, nhưng tôi không thể biết người nào phù hợp. Giọng nói của Patricia có chút lạc quan hơn khi cô tiếp tục.

“Nhưng hành động này thực sự khá là cẩu thả. Một nếp gấp ở giữa tờ giấy sẽ khó lòng gây sự chú ý nhưng một nếp gấp 2/3 rõ ràng như thế sẽ gây ngờ vực cho bất cứ người nhạy bén nào. Hãy hy vọng rằng điều này có nghĩa là kẻ sát nhân cực kỳ mưu mô của chúng ta bắt đầu cảm thấy chúng ta đang phả hơi nóng vào gáy gã hoặc ả rồi. Một khả năng khác, gã hoặc ả tiếp tục đánh giá thấp chúng ta. Dù gì đi nữa, đó cũng là một tin tốt cho cuộc điều tra.”

Tôi cho qua lời nhận xét về ‘người nhạy bén’ của Patricia mà không bình luận gì. Thay vào đó, tôi hỏi cô liệu có suy đoán được gì thêm từ nội dung lá thư. Cô lắc đầu.

“Nội dung lá thư không nói lên điều gì với tôi cả, ngoài việc nếu đúng Konrad Jensen đã viết nó thì ông ta giỏi văn phạm Na Uy hơn tôi tưởng. Dĩ nhiên anh nên kiểm tra nét chữ với mọi cái máy đánh chữ của những người hàng xóm khác, dù rằng tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu chuyện đó có thể dẫn đến bất cứ điều gì. Và cũng đừng nghĩ, dù chỉ trong một giây, rằng tên sát nhân của chúng ta là loại người để lại dấu vân tay trong căn hộ, mặc dù dĩ nhiên anh cũng nên kiểm tra.”

Tôi gật đầu. Sẽ không khó để giải trình vì cả hai việc đó chỉ là thủ tục thông thường sau một vụ án mạng và một vụ tự sát trong cùng một tòa nhà.

“Tôi e rằng chúng ta sẽ không khai thác được thêm điều gì từ lá thư này. Tuy nhiên, khẩu súng rõ ràng rất đáng quan tâm. Đó là loại súng gì vậy?”

Tôi đặt nó lên bàn.

“Một model thường gặp nhất của khẩu Colt Kongsberg tiêu chuẩn cỡ nòng 0,45 inch, có lẽ được sản xuất ngay sau chiến tranh và được lắp bộ phận giảm thanh. Số hiệu trên khẩu súng đã bị xóa mất. Đây là một khẩu súng lục tương đối uy lực và hiệu quả. Cú bắn vào giữa trán Jensen đã giết ông ta ngay tức khắc. Một khẩu Colt Kongsberg chứa bảy viên đạn, trong ổ còn lại năm viên. Điều này phù hợp với một viên đạn dành cho Harald Olesen và một viên cho Konrad Jensen.”

Patricia trầm ngâm nghiên cứu món vũ khí.

“Số viên đạn hẳn nhiên phải phù hợp với điều mà kẻ sát nhân muốn chúng ta tin vào. Chỉ có một người hàng xóm rất chu đáo mới sử dụng một khẩu súng được gắn giảm thanh để tự sát. Tất nhiên cũng có thể là bộ phận giảm thanh này chưa được tháo ra sau vụ sát hại ông Harald Olesen. Ngoài ra, chúng ta vẫn chưa giải thích được Konrad Jensen đã giấu khẩu súng ở đâu trong thời gian đó.”

Patricia ngồi nhìn chằm chằm khẩu súng lục với đôi mắt càng đe dọa hơn, nhưng nó vẫn im lặng và kiên quyết từ chối hé lộ bí mật về chủ nhân của bàn tay đã cầm nó khi phát đạn kết liễu được bắn ra.

“Nói cách khác, nếu - ý tôi là khi Konrad Jensen bị sát hại, câu hỏi còn lại là tại sao lần này khẩu súng được bỏ lại hiện trường, chứ không phải sau khi giết hại ông Harald Olesen. Bởi vì trong vụ đó, ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng chấp nhận nó là một vụ tự sát.”

Cuối cùng thì Patricia cũng từ bỏ việc cố gắng bắt khẩu súng phải nói ra, thay vào đó cô ngước lên nhìn tôi.

“Anh có thế nhờ một trong những kỹ thuật viên đạn đạo kiểm tra xem liệu viên đạn đã giết Konrad Jensen hôm nay và viên đạn giết ông Harald Olesen có phải đều được bắn ra từ khẩu súng này được không? Tôi có một giả thiết về lý do tại sao khẩu súng không bị bỏ lại sau vụ sát hại ông Harald Olesen và tôi sẽ không yên tâm trước khi có xác nhận về việc này.”

Tôi gật đầu. Một lần nữa, tôi hoàn toàn không hiểu cô ấy đang nghĩ gì. Nhưng việc đó là một quy trình thường quy nên sẽ khó có thể bị từ chối.

“Mặt khác, tôi đã nhờ pháp y giám định thi thể Konrad Jensen nhưng chưa nhận được xác nhận về thời gian tử vong. Có thể đoán ông ta chết đâu đó trong buổi sáng.”

Patricia gật đầu.

“Điều đó nghe có vẻ hợp lý, nhưng không giúp được chúng ta nhiều lắm. Nếu ông ta chết trước khi Kristian Lund đi làm và trước khi bà vợ ông gác dan ngồi vào vị trí gác, thì bất kỳ ai trong số những cư dân ở đó cũng có thể đã bắn ông ta. Và việc kẻ sát nhân xoay xở để thoát ra cũng không bí hiểm, vì cửa được lắp khóa bấm và không có ai bên ngoài. Tuy nhiên, cách thức kẻ sát nhân vào nhà được lại là một câu đố. Tôi đoán anh đã tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu thấy được nào của một cuộc đột nhập qua cửa sổ, hoặc dấu vết trên cửa ra vào của căn hộ?”

Tôi gật đầu - và tự hứa lần tới khi đến đó, tôi sẽ kiểm tra lại cả hai khả năng một cách cẩn thận. Nhưng do đã không thấy dấu hiệu gì của một vụ đột nhập, nên tôi hỏi Patricia việc này nói lên điều gì.

“Ồ, có ba khả năng: kẻ sát nhân là bà Randi, kẻ sát nhân là người có được cái chìa khóa của bà Randi, hoặc kẻ sát nhân là người đã được ông Konrad Jensen cho vào nhà.”

“Không có khả năng nào nghe hợp lý cả,” tôi đáp.

Patricia gật đầu đồng tình và mỉm cười héo hắt.

“Nhưng dù sao một trong số đó phải đúng. Hãy kiểm tra chìa khóa của bà Randi, trong khi đó tôi sẽ suy nghĩ về vụ án. Khả năng rõ ràng nhất là Konrad Jensen đã cho kẻ sát nhân vào nhà. Căn cứ trên những gì anh đã kể cho tôi nghe, ông ta hẳn đã tự nhốt mình với hai lần khóa và dây xích an toàn, nghĩa là không dễ để ai đó đột nhập vào trái với mong muốn của ông ta.”

Tôi gật đầu, dù cố phản đối một cách yếu ớt.

“Nhưng điều đó có nghĩa là cô đang giả dụ ông Konrad Jensen đã bị sát hại, và tôi chưa hoàn toàn bị thuyết phục. Cô có những lập luận hay, nhưng vẫn còn vướng khẩu súng lục và lá thư tuyệt mệnh. Ngoài ra, chúng ta vẫn còn thiếu động cơ và một lời giải thích cho cách thức kẻ sát nhân vào trong căn hộ. Tất cả mọi người đều hài lòng với việc kết thúc vụ án. Không dễ để giải trình về việc kéo dài cuộc điều tra.”

Patricia thở dài. Cô ngồi đó im lặng, đập bàn tay nhỏ nhắn của mình xuống bàn một cách bực dọc. Chỗ cà phê nguội lạnh sóng sánh một cách nguy hiểm trong cái tách của cô.

“Và kẻ sát nhân đang rất hài lòng với tình cảnh hiện tại như vậy, tôi có thể đảm bảo với anh như thế. Trong khi tôi hoàn toàn bị thuyết phục rằng chúng ta đang nói đến không chỉ một mà hai vụ án mạng thì kẻ chịu trách nhiệm vẫn còn nhởn nhơ. Có lẽ gã hay ả đang ngồi xoa tay một cách thoải mái ở số 25 phố Krebs. Nhưng tôi cũng hiểu rõ rắc rối của anh: đây không phải là một tình huống dễ dàng.”

Patricia lại thở dài hai lần nữa và tiếp tục nói với giọng cam chịu.

“Tôi không nghĩ tối nay chúng ta có thể tiến triển được gì thêm nữa. Xin anh cân nhắc và làm những gì anh tin là tốt nhất. Nhưng ít nhất hãy kiểm tra những việc chúng ta vừa đề cập và cho tôi hai mươi bốn giờ nữa trước khi đóng vụ án này lại. Anh không cần làm gì hơn nữa vào lúc này. Không cần đội gác tăng cường nữa. Kẻ sát nhân đã cảm thấy an toàn và sẽ không làm bất cứ điều gì khiến mình có nguy cơ bị lộ.”

Tôi gật đầu. Tôi thông cảm sâu sắc với Patricia, người mà, mặc cho những suy luận xuất sắc, vẫn có thể phải chấp nhận đóng vụ án này dù không bắt được kẻ sát nhân. Tuy nhiên, cô thuyết phục được tôi rằng mọi việc không đơn giản như những gì tôi và những người hàng xóm khác đã tin khi phát hiện thi thể Konrad Jensen. Vẫn còn vài câu hỏi chưa có câu trả lời, và tôi không biết sẽ nói gì nếu một số phóng viên cắc cớ hỏi chúng.

Khi tôi nói rằng chúng tôi ít nhất cũng giải được bí ẩn về số tiền mất đi từ tài khoản của ông Harald Olesen, Patricia lưu ý rằng vẫn còn một bí ẩn chưa giải đáp nữa. Rõ ràng rằng phần lớn số tiền được trả cho Kristian Lund, nhưng nếu anh ta chỉ nhận hai lần chi trả với tổng số 100.000 kron, thì vẫn còn thiếu 50.000 kron.

Chúng tôi kết thúc ngày làm việc lúc 7 giờ tối trong một tâm trạng căng thẳng và buồn rầu. Tôi hứa với cô rằng tôi sẽ kéo dài vụ án cho đến ngày mai và sẽ cố gắng kiểm tra những gì cô đã đề cập. Tôi cũng hứa sẽ đến dự buổi đọc di chúc của ông Harald Olesen. Lẽ đương nhiên, sau khi đọc quyển nhật ký của ông, tôi rất tò mò muốn biết những gì sẽ được đề cập trong di chúc. Patricia chào tạm biệt tôi với gương mặt gần như không mỉm cười. Rõ ràng những sự kiện trong ngày đã ảnh hưởng đến cô. Sự cắn rứt trong lòng bắt đầu quấy rầy tôi. Nếu Konrad Jensen thật sự đã bị sát hại sáng nay thì rõ ràng ông ta đã được cứu mạng nếu tôi ra lệnh tăng cường an ninh vào tối hôm qua.

Khi tôi đứng ở ngay ngưỡng cửa, chuẩn bị ra về, đột nhiên Patricia bật cười trở lại, một cách cay độc. Tôi nhìn cô đầy ngạc nhiên.

“Tôi xin lỗi - một vụ sát nhân nữa thì không có gì đáng cười cả, nhưng nó vẫn là một vụ án mạng, khi mà chúng ta vẫn cho rằng Konrad Jensen là đối tượng tình nghi chủ chốt và chính ông ta bị bắn chết.”

Tôi cười ngượng ngùng và chào cô. Chúng tôi chia tay tương đối vui vẻ, mặc dù là một sự vui vẻ cay độc. Trên đường ra, tôi nhận ra bốn quyển sách của Ellis mà tôi thấy trên kệ sách của Patricia đêm hôm trước đã được kín đáo thay thế bằng một bộ sách ba tập về chính trị nước Anh trong thế kỷ hai mươi.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.