Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Tôi đến cuộc hẹn ăn tối sớm 10 phút với một tâm trạng lạc quan. Ngược lại, Patricia trông có vẻ bi quan hơn. Cô nghịch món súp măng tây một chút, và trong lúc ăn những miếng đầu tiên, cô quan sát tấm hình của Chân nai năm 1942 với ánh mắt hoài nghi. Cô cũng không thể thu được thêm gì nhiều từ đó. Cậu bé trong tấm hình còn trẻ và hình ảnh cũng đã ố vàng. Tóc cậu ấy rõ ràng có màu đen, nhưng màu mắt và màu da thì không rõ. Rồi cô yêu cầu tôi kể lại câu chuyện ở Thụy Điển một lần nữa, chậm rãi và chi tiết hơn. Câu chuyện cuốn chúng tôi qua hết món súp và phân nửa món thịt heo rô ti.

Tôi nhận ra có những lúc dường như Patricia uống rất nhiều nước lạnh. Ấn tượng này càng được củng cố hơn nữa qua việc cô uống sáu ly nước trong bữa ăn. Đến một lúc, tôi hài hước kể rằng Chân nai, với đôi ván trượt băng đồng, ở một địa điểm không thích hợp, đã trượt tuyết đổ dốc kết hợp vượt chướng ngại vật và trượt tuyết nhảy đồi, tức là phân nửa nội dung thi đấu của Thế vận hội mùa đông. Nhưng điều đó chỉ khiến Patricia nhếch mép cười, cô nói rằng câu hỏi lớn lúc này là liệu anh ta có phải cũng giỏi môn trượt tuyết bắn súng hay không - và nếu thế thì, anh ta đã bắn bằng gì?

Giữa lúc dùng món ăn chính, cô hỏi một câu hỏi đơn giản rằng có lúc nào trong quá trình điều tra tôi đã thấy một mặt dây chuyền bạc tương tự như cái mà Chân nai đeo quanh cổ trong tấm hình. Do cho đến nay tôi không có lý do gì để tìm kiếm một mặt dây chuyền như thế, tôi nói với cô rằng tôi không thể nhớ được. Sau đó tôi nhanh chóng nói thêm rằng việc tìm kiếm một cái mặt dây chuyền như thế sau nhiều năm có thể cũng là một phương tiện nhận dạng không chắc chắn. Cô đồng ý với tôi nhưng nói thêm một cách ngắn gọn và bí hiểm rằng cái mặt dây chuyền đó có thể vẫn cực kỳ quan trọng.

Tôi hỏi Patricia nghĩ gì về chuyện có thể xảy ra trong chuyến đi định mệnh năm 1944. Cô trả lời khó mà biết được chi tiết vào lúc này, nhưng bức tranh tổng thể đã tương đối rõ ràng. Theo những gì được kể, ba binh sĩ Đức và cha mẹ của Sara đã bị giết trong một cuộc đấu súng. Như đã cho thấy trong di chúc, ông Harald Olesen đã luôn có cảm giác tội lỗi về việc đó, cả trong và sau chiến tranh. Sau cái chết của ông, Chân nai coi như là người duy nhất trên thế giới này biết rõ chuyện gì đã xảy ra. Những chi tiết chính xác không quá quan trọng vào lúc này.

‘Nhưng tôi có thể gần như chắc chắn rằng Chân nai sẽ nói cho anh biết mọi chi tiết khi chúng ta tìm được người đó’, Patricia nói thêm với một nét mặt cau có và rất nghiêm trọng.

Nhận thấy cô dùng chữ ‘khi’, tôi hỏi liệu điều đó có đồng nghĩa với việc cô tin chắc Chân nai đã sống sót qua cuộc chiến tranh và vẫn còn sống. Cô gật đầu một cách dứt khoát.

“Mặc dù tuổi còn nhỏ, Chân nai đã tỏ ra là một thanh niên mạnh mẽ khác thường. Theo hiểu biết của tôi, chỉ có một lí do tại sao một người dẫn đường lại chọn đi phía sau, đó là do anh ta lo sợ bị bắn vào lưng. Khi Chân nai đồng ý quay về cùng với ông Harald Olesen, cậu ta đã rất thận trọng. Dường như mọi sự tin tưởng giữa họ đã bị phá bỏ. Giờ đây tôi tin tưởng rằng, trước hết, chữ ‘C’ trong quyển nhật ký của ông Harald Olesen thật sự là để chỉ ‘Chân nai’ và thứ hai, anh ta chính là người đã chạy quanh với cái áo khoác đi mưa màu xanh dương nổi tiếng trong vài năm gần đây. Tôi cũng không mấy ngờ vực về danh tính và địa chỉ của anh ta.”

Tôi gật đầu đồng ý. Quả đúng như vậy - điều này phù hợp với giả thiết của tôi về Joachim Olesen.

Tiếp theo là gần mười phút miệng nhai tai chờ trong một sự im lặng nặng nề. Trớ trêu thay, chỉ khi món kem tráng miệng được đem lên thì Patricia mới hết dè dặt.

“Anh vui lòng bỏ qua nếu tôi tỏ ra suy tư quá. Anh đã đạt được nhiều tiến bộ trong hôm nay. Hung thủ giờ đang ở ngay phía trước chúng ta và chúng ta đang bắt kịp hắn. Vào giờ này ngày mai, tôi hy vọng rằng mọi thứ sẽ kết thúc và tôi sẽ có một ý niệm rõ ràng về đối tượng bị bắt giữ. Nhưng chúng ta vẫn còn thiếu lời giải cho vài câu hỏi rất quan trọng. Thật là một tình huống gây bực dọc khi chúng ta đã đến rất gần rồi nhưng chưa chạm tới được. Chắc anh đã biết, tôi ghét rút ra những kết luận có thể sai lầm. Thế nên tôi sẽ tiếp tục nghiền ngẫm giả thiết này để dự trù cho những câu trả lời mà chúng ta sẽ có được trong ngày mai.”

Patricia ngừng nói để suy nghĩ một lần nữa, và nét mặt cô khá rầu rĩ khi cô tiếp tục.

“Tình cảnh này thật là buồn. Ông Harald Olesen đã làm quá nhiều cho đất nước này và đồng bào của ông, với tư cách là một người anh hùng thời Kháng chiến lẫn một thành viên nội các. Thế mà trong năm cuối cuộc đời mình, sau cái chết của vợ và sự rút lui khỏi chính trường, những bóng ma của quá khứ lại chế ngự ông. Và trong những tháng cuối đời đó, chính ông gần như đã trở thành một ‘người ruồi’. Một nhóm người ruồi bâu quanh ông ta, có những cảm xúc dữ dội đối với ông do các việc xảy ra trong quá khứ. Tất cả đều có động cơ và cơ hội để sát hại ông. Thực tế là, vào thời điểm mà ông Harald Olesen chết, mọi cư dân của tòa nhà 25 phố Krebs đều có thể được xem là người ruồi vì nhiều lý do khác nhau. Điều đó thật sự rất buồn.”

Tôi ngắt ngang dòng suy tưởng không vui này để hỏi liệu cô có bất kỳ đề xuất nào cho cách phá vụ án mạng này. Trước sự nhẹ nhõm của tôi, Patricia nói tiếp với một giọng lạc quan hơn nhiều.

“Vấn đề là vài người hàng xóm ở số 25 phố Krebs đã thấy điều gì đó hoặc người nào đó vào đêm xảy ra vụ án mạng, và vì một số lý do vẫn chưa muốn nói cho chúng ta biết về chuyện này. Chúng ta cần ép họ cung cấp câu trả lời để loại dần những hung thủ tiềm năng cho đến khi chỉ còn lại một khả năng duy nhất. Và đây là cách mà chúng ta sẽ làm: anh sẽ đến đó vào ngày mai, mang theo khẩu súng công vụ và hai bộ còng tay. Anh sẽ gọi tôi khi đến đó và tôi sẽ nói cho anh biết anh cần gặp ai đầu tiên, cũng như những câu cần hỏi. Hoặc những câu trả lời sẽ giúp anh làm sáng tỏ hoàn toàn người nào là hung thủ để anh có thể bắt ngay, hoặc chúng ta cần phải di chuyển sang căn hộ tiếp theo với nhiều câu hỏi hơn. Trong trường hợp đó, gọi cho tôi nếu anh có bất kỳ nghi ngại gì về việc anh nên làm hoặc điều nên hỏi.”

Tôi nhìn cô đầy hoài nghi.

“Tôi sẽ phải vào bao nhiêu căn hộ trước khi tìm được hung thủ?”

Patricia nhún vai tiếc nuối.

“Trong trường hợp xấu nhất là năm. Tất cả đều có thể chứa chấp một hung thủ hoặc ít nhất là một người đang che giấu những thông tin sống còn.”

Tôi rất mừng là chúng tôi đã đến rất gần việc bắt hung thủ ở số 25 phố Krebs, nhưng kế hoạch mà Patricia đề nghị tỏ ra không mấy hấp dẫn. Đột nhiên tôi nghĩ đến một điều sẽ có thể là bước cải cách to lớn, và cười vui vẻ trước khi nói ra.

“Chuyện đó nghe chừng rất phức tạp. Sẽ thật đáng thất vọng khi người đứng đầu cuộc điều tra cứ phải mượn một cái điện thoại để gọi cho một người bạn bí ẩn trước khi tiến hành bước tiếp theo. Tôi nhất trí là cần thiết phải đối đầu với nhiều đối tượng khác nhau tại hiện trường án mạng vào ngày mai, nhưng chúng ta cần phải có một sự điều chỉnh mang tính thực tiễn…”

Patricia nhìn tôi đề phòng. Đây là lần đầu tiên tôi đi trước cô trong ván cờ này, và dường như cô không thoải mái với điều đó.

“Cô phải đi với tôi!”

Lúc tôi nói ra câu này, một cơn run rẩy dữ dội lan ra khắp cơ thể mảnh khảnh của Patricia. Cô vẫn ngồi trên chiếc xe lăn và nhìn tôi chằm chằm, không nói tiếng nào. Tôi nhanh chóng bồi tiếp.

“Đó không chỉ là giải pháp tốt nhất, mà còn tuyệt đối cần thiết. Nhiều tình huống có thể xảy ra khi chỉ đơn giản là tôi không thể liên lạc với cô đúng lúc qua điện thoại. Hơn nữa, việc này hoàn toàn có thể thực hiện được. Andreas Gullestad có thể xoay xở để đi khắp tòa nhà trong chiếc xe lăn của anh ta, vậy tại sao cô không thể làm thế? Chúng ta có thể đưa cô giấy bút và nói rằng cô là thư ký của tôi, rằng cô đang bị chấn thương. Và hãy nghĩ mà xem, cô sẽ thích thú như thế nào nếu được chứng kiến tận mắt khi vụ án được khép lại và gặp tất cả những con người mà cô đã tốn quá nhiều thời gian để phân tích trong suốt tuần qua…”

Patricia vẫn im lặng khó hiểu trên chiếc xe lăn của mình.

“Sự thật là, rất khó mà tìm được một lý lẽ chống đối hợp lý’, cuối cùng cô nói với gương mặt nghiêm nghị. Rồi sự hài hước châm biếm của cô ập đến và Patricia cười. ‘Và nói một cách chính xác thì tôi cũng không còn phải lựa chọn giữa vô số lời mời tham gia các sự kiện sôi động vào dịp cuối tuần nữa… Được rồi, tôi sẽ đi với anh.”

Tôi lập tức chìa tay mình ra trước khi cô có thời gian để thay đổi ý định. Bàn tay Patricia đang run, nhưng ấm và đầy nhiệt huyết. Khi tôi nói thêm rằng có lẽ cô nên xin phép cha mình trước, cô cau có nhìn tôi và bảo là ‘hóa thạch’ đó thường khuyến khích cô ra ngoài nhiều hơn. Và trong bất cứ trường hợp nào, ông ấy cũng không còn quyền quyết định cô nên đi đến đâu và đi với ai. Tuy nhiên, cô cũng hứa sẽ ‘cho ông biết những gì ông cần phải biết’.

Patricia nhất định muốn tôi đón cô trên một chiếc xe không có dấu hiệu của cảnh sát. Để trả lời cho thắc mắc của tôi về tầm quan trọng của yêu cầu này, cô cười khúc khích đáp rằng những người giúp việc và láng giềng có thể sẽ mừng rỡ và hài lòng đến mức chụp ngay những tấm hình cô bị đưa đi trên xe cảnh sát. Nhưng rồi cô thay đổi tức thì và lại trở nên vô cùng căng thẳng.

“Và anh phải có hai nhân viên cảnh sát đáng tin cẩn, có vũ khí đứng gác trước cửa chính của tòa nhà tối nay. Tôi vẫn còn chưa chắc chắn ai là hung thủ, nhưng tôi không nghi ngờ gì về việc ả hay gã là một người đặc biệt máu lạnh và có khả năng làm mọi thứ. Chúng ta không chỉ chưa có kẻ sát nhân, mà còn chưa có vũ khí gây án…”

Tôi gật đầu đồng thuận.

Khả năng Joachim Olesen là hung thủ dường như vẫn là giải pháp hợp lý nhất với tôi - ngoại trừ có thể là Sara Sundqvist, nhưng tôi không muốn đó chính là cô ấy. Tôi rất lo âu vì sự chú ý của Patricia rõ ràng chỉ chăm chăm vào tòa nhà, cho dù điều đó không nhất thiết có nghĩa rằng hung thủ đang hiện diện ở đó.

“Liệu cơ hội cho một kết thúc có hậu có tăng lên nếu tôi yêu cầu hai người cháu của ông Harald Olesen đến số nhà 25 phố Krebs? Tôi tin chắc họ có thể chờ ở lối vào hoặc cùng với người vợ ông gác dan trong căn hộ của bà ấy trong trường hợp chúng ta cần nói chuyện với họ.”

Trong một lúc Patricia có vẻ bối rối. Rồi cô lại bật cười.

“Giờ thì tôi đã hiểu ý anh muốn nói. Một kết thúc có hậu, thật là một cách diễn đạt xuất sắc. Anh cứ yêu cầu họ đi. Biết đâu đấy, vài câu hỏi có thể nảy sinh và họ biết câu trả lời. Về mặt hình thức mà nói, nó cho cảm giác chúng ta đang làm theo cách của ‘Poitrot’ và tập hợp tất cả các bên liên quan còn sống trước khi tiến hành bắt giữ.”

Tôi có cảm giác rằng thành công nhỏ nhoi này có thể cho thấy Patricia luôn-giữ-bí-mật này cũng suy nghĩ theo cùng hướng như tôi và đặt nghi vấn vào người cháu trai của ông Olesen. Trong sự phấn chấn, chúng tôi nhất trí rằng tôi nên đón cô ấy vào lúc 11 giờ rưỡi để có thể sẵn sàng bắt tay vào việc phá án ở phố Krebs trễ nhất là 12 giờ trưa.

Trên đường ra về, tôi không thể kìm nén được và hỏi một câu cuối cùng.

“Cô có quyết định được chúng ta sẽ bắt đầu với căn hộ nào ngày mai hay chưa?”

Câu trả lời đúng như tôi đã lường trước, nhưng không phải điều tôi hy vọng.

“Tôi nghĩ chúng ta sẽ bắt đầu với việc xem cô Sara Sundqvist sẽ nói gì để tự vệ lần này.”

Patricia ắt phải thấy sự thất vọng trên gương mặt tôi, vì cô nhanh chóng tiếp lời.

“Nhiều thứ phụ thuộc vào những gì cô ta có thể nói, và những gì cô ta muốn, nhưng không có gì chắc chắn là chúng ta sẽ kết thúc tại đó.”

Tôi mang theo niềm hy vọng đó đi vào đêm tối. Tôi dừng nhanh ở đồn cảnh sát giờ đã im ắng để gọi ba cuộc điện thoại ngắn gọn. Đầu tiên là cho Cecilia Olesen, lần này chị ta tỏ ra vui vẻ hơn nhiều khi nghe thấy giọng tôi. Chị còn vui hơn khi tôi thông báo là Darrell Williams đã trở về, và chúng tôi mong sẽ khép lại vụ án mạng trong cuối tuần này. Thế nên chị lập tức đồng ý và khá phấn chấn khi tôi yêu cầu chị đến hiện trường vụ án vào lúc 12 giờ 15 phút trưa mai.

Dĩ nhiên tôi tò mò nhiều hơn về người em trai của chị ta, Joachim Olesen. Giọng của anh ta khá chừng mực, nhưng không có chút gì hào hứng. Tôi có một cảm giác mạnh mẽ rằng giờ đây tôi đã có thể thấy rõ gương mặt hung thủ lần đầu tiên khi anh ta khựng lại và nói là mình đã hứa chuẩn bị một bản cân đối cho Bộ vào thứ Bảy. Anh ta im lặng một lúc khi tôi nhấn mạnh rằng sẽ có lợi cho tất cả mọi người nếu anh ta sẵn sàng để được thẩm vấn vào giai đoạn cuối cùng của cuộc điều tra. Joachim nhượng bộ với một tiếng thở dài khe khẽ và nói rằng trong trường hợp đó dĩ nhiên anh ta phải hoàn toàn hợp tác với cảnh sát.

Cuộc điện thoại cuối cùng là cho bà vợ ông gác dan. Bà nói với tôi rằng mọi thứ đều yên bình trong tòa nhà. Bà hứa sẽ chờ sẵn với chìa khóa từng căn hộ lúc 11 giờ 45 phút, và sẽ ngồi trực từ sớm để đảm bảo mọi cư dân đều ở nhà.

Cuối cùng, tôi gọi cuộc điện thoại thứ tư và yêu cầu một cảnh sát gác căn hộ của Joachim Olesen và bám theo nếu anh ta có đi ra ngoài trước giờ hẹn với chúng tôi. Tôi không muốn để vuột mất một nhân vật chủ chốt trong giai đoạn về đích của cuộc điều tra trọng án đầu tiên của mình - đối tượng tình nghi hàng đầu thì lại càng không.

Khi tôi bắt đầu buồn ngủ vào lúc 2 giờ sáng, tôi vẫn có thể thấy gương mặt bí hiểm của người cháu trai. Ngoài ra, tôi suy nghĩ cẩn thận về từng người trong số những cư dân sống tại đó. Gương mặt lảng tránh của Sara Sundqvist là hình ảnh cuối cùng lướt qua tôi khi tôi ngủ thiếp đi. Nếu mọi việc suôn sẻ, tôi có thể xác minh được vào ngày thứ mười của cuộc điều tra việc cô ta dính líu đến các vụ án mạng là hoàn toàn do xui xẻo, hay bởi vì cô ta là một kẻ sát nhân đặc biệt tinh ranh.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.