NGÀY THỨ SÁU
6
Cái chết bí ẩnVào thứ Ba, 9 tháng 4, ngày làm việc của tôi bắt đầu ở đồn cảnh sát lúc 8 giờ 30 phút. Tôi đã xếp Kristian Lund ở đầu danh sách cần gặp, nhưng tôi cố suy nghĩ cho hợp lý và yêu cầu thư ký của mình thu xếp ba cuộc họp quan trọng mà tôi đã trì hoãn quá lâu: với ngài Đại sứ Mỹ, Thẩm phán Tòa án Tối cao Jesper Christopher Haraldsen và Thư ký Đảng Haavard Linde. Cô thư ký mỉm cười và nói rằng ít nhất cũng có thể thu xếp cuộc họp đầu tiên nội trong hôm nay. Tôi nhìn cô đầy ngạc nhiên. Cô rút ra một tờ điện tín vừa đến vào sáng sớm hôm nay, và ngay lập tức một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
NGÀI ĐẠI SỨ MỸ YÊU CẦU MỘT CUỘC HỌP CÀNG SỚM CÀNG TỐT VỚI THANH TRA CẢNH SÁT KRISTIANSEN STOP LIÊN QUAN ĐẾN VIỆC ĐIỀU TRA VỤ SÁT HẠI ÔNG HARALD OLESEN STOP ĐỀ NGHỊ GẶP GỠ TẠI ĐẠI SỨ QUÁN HÔM NAY LÚC 1PM NẾU CÓ THỂ STOP YÊU CẦU PHÚC ĐÁP NGAY STOP THAM TÁN ĐẠI SỨ QUÁN GEORGE ADAMS
Với giọng điềm đạm, tôi chấp nhận lời đề nghị và yêu cầu cô thư ký phúc đáp ngay rằng tôi sẽ gặp George Adams lúc 1 giờ chiều. Sau đó tôi nhờ cô thu xếp những cuộc họp khác trong ngày, bất kể thứ tự với Jesper christopher Haraldsen và Haavard Linde, liên quan đến cuộc điều tra đang tiến hành về vụ sát hại một cựu thành viên nội các và cựu lãnh đạo Kháng chiến. Tôi ngồi đó một lúc và tự hỏi tại sao Đại sứ quán Mỹ lại tự động liên lạc với mình để yêu cầu một cuộc gặp khẩn cấp. Tôi không rút ra được kết luận nào ngoài việc có thể nó liên quan gì đó với Darrell Williams, và theo quan điểm của tôi đây khó lòng là một tin tức tốt lành.
Lúc 9 giờ, tôi gọi điện thoại đến cửa hàng thể thao để biết Kristian Lund đã đi làm hay chưa. Khi chất giọng hoạt bát ở đầu dây bên kia cho biết anh ta vừa đến, tôi lịch sự thông báo rằng mình sẽ có mặt sau vài phút nữa và lập tức ra xe. Tôi cần phải suy nghĩ về điều gì đó khác trước cuộc họp tại sứ quán, và phải thừa nhận rằng việc đạt được bất kỳ bước tiến nào trong cuộc điều tra trước thời điểm đó sẽ là một sự khuây khỏa lớn.
Kristian Lund hiển nhiên đã được báo trước và đã ngồi sẵn sàng trong văn phòng với nụ cười tươi trên môi khi cô thư ký đưa tôi vào. Tôi nhanh chóng cảm ơn cô gái và đóng cửa cẩn thận khi cô rời khỏi phòng. Lúc tôi ngồi xuống, nụ cười trên gương mặt tay quản lý cửa hàng đã nhanh chóng chuyển thành nỗi băn khoăn thấy rõ.
“Tin tức tốt lành là chúng tôi không cần chi tiết nào về tài khoản ngân hàng của anh nữa.”
Anh ta gật đầu cảm ơn. Việc này thúc đẩy tôi tấn công anh ta. “Tin xấu là chúng tôi đã biết anh tống tiền ông Harald Olesen.”
Kristian Lund vẫn giữ một sự điềm tĩnh ấn tượng, nên trong một lúc tôi đã tự hỏi liệu chúng tôi có mắc sai lầm hay không. Thế rồi anh ta gật đầu một cách nặng nề.
“Tôi đã nghĩ đến việc kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện trong ngày hôm nay… Việc từ chối cho anh xem tài khoản của tôi là một phản ứng trong lúc hoảng sợ và chỉ càng làm tăng thêm nghi vấn về những việc nghiêm trọng. Phải, sự thật là tôi có nhận một số tiền đáng kể từ ông Harald Olesen vài lần trong năm rồi, nhưng tôi sẽ không gọi đó là tống tiền. Sẽ công bằng hơn nếu nói là tôi đã hỏi xin và nhận được những gì ông ta lẽ ra phải cho tôi từ lâu.”
Tôi thầm cảm ơn Patricia vì ‘một phát trúng hồng tâm’ nữa và nhanh chóng tiếp nối thành công này.
“Bởi vì ông ấy là cha anh. Có lẽ đó là lí do vì sao anh chuyển đến số 25 phố Krebs?”
Thật bất ngờ, anh ta lắc đầu trước câu hỏi thực ra là ứng biến từ phía tôi.
“Tin hay không thì tùy anh, nhưng việc chuyển đến cùng một tòa nhà thuần túy là ngẫu nhiên. Hình như tôi đã nghĩ có thể cũng thú vị nếu được sống trong cùng một tòa nhà với một nhà cựu lãnh đạo phong trào Kháng chiến và là một cựu thành viên nội các. Điều này có thể ảnh hưởng đến sự lựa chọn của chúng tôi, nhưng vào lúc đó, tôi không hề biết ông ta là cha mình. Thật ra thì phải nói ngược lại mới đúng: tôi phát hiện ra ông ta là cha mình vì chúng tôi đã chuyển đến đây. Anh đã đúng - ông ta chính là cha tôi. Và tôi hy vọng anh sẽ sớm có thể rút ra kết luận rằng xung đột về tài chính giữa tôi và cha tôi không liên quan gì đến cái chết của ông.”
Tôi không muốn rút ra bất kỳ kết luận nào ngay mà yêu cầu Kristian Lund trả lời tức thì và thành thật về việc bằng cách nào và khi nào anh ta phát hiện ra mối quan hệ đó. Đầu tiên anh ta im lặng, nhưng rồi anh ta cũng bắt đầu kể, sau một tiếng cười ngắn và chua chát.
“Tôi rất sẵn lòng nói cho anh biết; đó là một sự trùng hợp kỳ lạ. Chắc hẳn anh vẫn còn nhớ tôi đã nói với anh, tôi đã truy vấn mẹ tôi hàng năm trời để buộc bà nói cho tôi biết ai là cha tôi. Thế rồi, tôi đã ít nhiều chấp nhận thực tế rằng đó sẽ vĩnh viễn là một bí mật. Nó càng ít quan trọng hơn nữa khi giờ đây tôi đã có một công việc tốt và gia đình riêng của mình. Ngoài ra, mẹ bị bệnh rất nặng, nên thật không phải nếu dằn vặt bà thêm nữa. Nhưng rồi đến một ngày định mệnh vào cuối thu, cách nay khoảng một năm rưỡi. Đó là lần cuối cùng mẹ tôi còn có thể đến thăm chúng tôi và tôi đã gần như phải bế bà ra khỏi căn hộ ở Drammen. Sau này tôi thường tự hỏi mọi việc sẽ khác đi như thế nào nếu bà không thể đến ngày hôm đó. Nhưng tôi vẫn chưa hình dung được việc này có liên quan gì với vụ án mạng…”
Anh ta gật đầu suy tư, châm một điếu thuốc và nói tiếp.
“Tôi đã đậu xe và đang giúp mẹ vào nhà. Bà cứ ho mãi và ôm chặt cổ tôi như một đứa trẻ bị bệnh. Chúng tôi đang bước lên cầu thang thì tôi nhận thấy gương mặt bà đông cứng lại vì kinh ngạc và sùng kính mà tôi chưa từng thấy ở bà trước đây. Tôi nhìn lên và phát hiện ra chúng tôi đã chạm trán ông Harald Olesen, nhưng tôi gần như không có thời gian để nhận ra ông ta, vì ông ta đã nhanh chóng leo ngược lên cầu thang và quay trở vào căn hộ của mình. Tôi lập tức cảm thấy chuyện này thật lạ lùng, vì ông ta đang trên đường đi ra khi chúng tôi gặp nhau ở cầu thang. Tôi không kịp thấy được nét mặt của ông ta. Mẹ tôi không nói gì hết và tôi cũng không muốn hỏi. Nhưng bà ấy có vẻ xa vắng và lạ lùng suốt ngày hôm đó, khiến mối nghi ngờ của tôi về việc có một mối liên hệ nào đó giữa mẹ và ông Harald Olesen chỉ ngày càng mạnh mẽ hơn.”
Kristian Lund trầm ngâm nhả vài vòng khói trong phòng, nhưng rồi nhanh chóng tiếp tục câu chuyện.
“Và thế là một lần nữa tôi lại dành nhiều thời gian suy ngẫm về bí mật lớn lao thời niên thiếu. Một ngày tôi tìm đến thư viện và tìm thấy vài quyển sách với hình ảnh của ông ta thời chiến tranh. Tôi giống mẹ tôi nhiều hơn, nên gương mặt của chúng tôi không giống nhau, nhưng đôi mắt và cái tai quá tương đồng dường như đã xác nhận những gì tôi nghĩ. Đó là một tình huống tiến thoái lưỡng nan đầy khó khăn. Mẹ tôi đang ở giữa sự sống và cái chết, tôi không muốn làm bất kỳ điều gì có thể gây thêm gánh nặng cho bà. Nhưng cùng lúc đó, danh tính mơ hồ của cha tôi cứ như ngọn lửa thiêu đốt tôi từ bên trong, nó càng lúc càng nặng nề khi mẹ tiến gần đến cái chết. Rồi một buổi tối, bệnh viện từ Drammen gọi cho tôi để nói rằng có lẽ bà sẽ không sống nổi qua đêm, và tôi đã quyết định. Tôi lái xe thẳng đến đó, túc trực bên mẹ từ 8 giờ tối đêm đó cho đến khi bà trút bỏ được nỗi đau vào khoảng 6 giờ sáng. Đêm hôm đó, bà đã gật đầu thừa nhận khi tôi hỏi liệu ông Harald Olesen có phải là cha tôi. Bà nói với tôi rằng bà nghĩ sẽ không ai tin chúng tôi, và mọi việc sẽ trở nên tồi tệ hơn nếu bà nói ra bất cứ điều gì. Đó là những lời cuối của bà. Tôi đã nói với mẹ là tôi tha thứ cho bà, và giữ tay bà suốt cho đến khi mọi hơi ấm rời khỏi nó. Rồi tôi một mình bước ra hành lang trống vắng của bệnh viện, cảm thấy một mối thương cảm sâu sắc dành cho mẹ và một mối căm thù sôi sục với người cha đã bỏ rơi mẹ con tôi trong chừng ấy năm.”
Tôi cảm thấy tình thương của Kristian Lund dành cho mẹ quả là sâu sắc và chân thành, trong một xã hội vốn được dẫn dắt bởi những giá trị khác và bởi thái độ coi thường giới nữ. Ấn tượng này của tôi càng tăng thêm khi anh ta nói tiếp.
“Đó là một khoảng thời gian chộn rộn và khó khăn. Tôi trở thành cha ba ngày sau khi mất mẹ và chôn cất bà bốn ngày sau đó. Tôi những tưởng ông Harald Olesen sẽ ít nhất vì lòng kính trọng bà mà đến dự lễ tang, nhưng ông ta không hề xuất hiện. Thế nên tôi leo lên tầng hai và gõ cửa nhà ông ta. Ông ta tái nhợt đi khi đối chất với tôi và cho tôi sự xác nhận mà tôi đang cần. Nhưng cuộc gặp gỡ lần đầu với cha tôi không như những gì tôi hy vọng. Ông ta vẫn cố nói vài điều tốt đẹp về mẹ tôi - chẳng hạn như bà đã chấp nhận hậu quả của những sai lầm của mình trong chiến tranh và sau này đã thôi không nói về việc đó nữa. Nhưng tôi, đứa con trai duy nhất của ông, lại bị ông gọi đơn giản một cách khinh miệt là ‘Phát xít con’. Tôi chỉ ra rằng tôi không liên quan gì đến đảng NS và hỏi ông ta rằng, nếu bản thân ông ta trong sạch như thế, thì làm thế nào ông ta có thể lên giường với một người đàn bà của đảng NS sau khi chiến tranh nổ ra. Đến đó, ông ta yêu cầu tôi đừng bao giờ nói chuyện với ông ta nữa và đóng sầm cánh cửa trước mặt tôi.”
Kristian Lund lắc đầu tức giận, và công bằng mà nói, cũng dễ hiểu tại sao.
“Sự xúc phạm này càng làm tôi thêm quyết tâm. Tôi gửi cho ông ta một lá thư viết rằng tôi không thể ép ông ta gặp tôi, nhưng do là đứa con duy nhất của ông, tôi có quyền được nhận thừa kế - và tôi muốn lấy những gì thuộc về tôi, ngay cả nếu điều đó nghĩa là tôi phải xuất hiện trước báo chí quốc gia hoặc tòa án tối cao. Tôi đã lớn lên trong nghèo khó vì ông ta chưa từng quan tâm đến tôi, đứa con trai duy nhất của mình, và không muốn để tôi hoặc con trai tôi có nguy cơ rơi vào hoàn cảnh đó trở lại. Khi tôi lại lên gõ cửa sau đó, ông ta nói đã đốt lá thư. Nhưng lần này ông ta đã điềm tĩnh hơn, chắc hẳn là do lúc đó ông ta bị bệnh. Ông ta sẵn sàng cho tôi một số tiền để giữ im lặng nếu tôi chấp nhận và không đòi hỏi thêm nữa. Rốt cuộc ông ta cho tiền tôi hai lần, mỗi lần 100.000 kron, một lần vào cuối thu năm ngoái và một vào tháng 2 vừa qua. Nhưng ông ta không hứa với tôi bất kỳ điều gì trong bản di chúc. Và anh đã biết rồi đó: tôi đã gây áp lực để ông ta cho tôi một khoản thừa kế xứng đáng, nhưng vẫn chưa biết liệu tôi có thành công hay không. Nếu anh hỏi liệu tôi có cảm thấy mình là một đứa con hiếu thảo hay không, câu trả lời sẽ là không, nhưng cha tôi cũng chẳng xứng đáng có một đứa con ngoan đâu.”
Câu chuyện mà Kristian Lund vừa kể cũng sát với sự thật nên thật khó mà phản bác kết luận của anh ta. Tôi nhanh chóng ghi nhận rằng ‘P’ trong quyển nhật ký nhiều khả năng là ‘Phát xít con’, và sự giải thích của Kristian Lund phù hợp với những gì ông Harald Olesen đã ghi trong nhật ký. Rồi tôi hỏi xem anh ta có bổ sung thêm bất kỳ điều gì khác liên quan đến vụ án mạng. Anh ta lặp lại rằng mình hoàn toàn không hổ thẹn với lương tâm. Giọng điệu của anh ta nghe chừng cũng khá thuyết phục, nhưng lòng tin của tôi đối với Kristian Lund đã bị xói mòn. Tôi nói rằng sẽ đáng tin hơn nếu anh ta nói thẳng với tôi ngay từ đầu, nhưng dĩ nhiên chúng tôi sẽ nghiêm túc cân nhắc câu chuyện của anh ta và để ngỏ mọi khả năng. Đáp lại câu hỏi cuối cùng của tôi rằng liệu anh có còn quan hệ với cô Sara Sundqvist hay không, Kristian Lund tuyên bố đã cắt đứt mọi liên lạc và không có ý định bắt đầu lại. Giờ đây vụ án mạng đã như một bức tường chắn giữa họ.
Tôi rời cửa hàng dụng cụ thể thao lúc 10 giờ rưỡi ngày thứ Ba, 9 tháng 4, với cảm giác lúc này mình có quá nhiều thứ cần phải xử lý. Gánh nặng của sự trông đợi càng tăng hơn nữa khi cô thư ký ở đồn cảnh sát tươi cười nói với tôi rằng cô đã thu xếp xong hai cuộc hẹn, một với ông Jesper Christopher Haraldsen lúc 11 giờ và với ông Haavard Linde lúc 12 giờ. Tôi phải đi ngay để không trễ hẹn với một trong những thần tượng thời thơ ấu của mình.