Patricia không giữ ý tứ nữa. Ngay khi chúng tôi ở trong thang máy, cô phá lên cười.
“Cho đến giờ anh đã cung cấp cho tôi một màn giải trí hay và hấp dẫn. Vậy là chị vợ có thể tha thứ cho chồng các tội nói dối, tống tiền, thiếu chung thủy và có thể cả sát nhân nữa, nhưng không tha thứ cho việc yêu thương và bảo vệ cho một người phụ nữ khác. Tôi rất muốn ở lại và xem xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng chúng ta vẫn còn phải đi bắt một kẻ sát nhân tàn nhẫn.”
Tôi gật đầu, hơi hoang mang và vươn tay ra để bấm nút thang máy.
“Lần này chúng ta sẽ đến tầng nào đây?”
Patricia cười.
“Sao cơ? Tầng này, tất nhiên rồi. Nhưng cũng hữu ích nếu chúng ta có thể nói chuyện trong vài phút mà không bị quấy rầy. Chúng ta sẽ đi gặp cô Sara Sundqvist một lần nữa, và lần này tốt hơn cô ta nên có một lời giải thích hay ho, nếu không thì phòng tạm giam tại số 19 phố Moller sẽ là nơi dừng chân tiếp theo của cô ta. Chỉ cần đối chất cô ta với phiên bản lời khai cuối cùng của Kristian Lund, để mắt quan sát và nghe những gì cô ta nói. Tôi sẽ can thiệp nếu cần thiết.”
Tôi gật đầu nhưng giọng tôi khàn đi khi hỏi cô một câu ngắn gọn.
“Tình cảnh của cô ta thật sự đang rất mong manh, phải không ?”
Patricia ngẫm nghĩ một lúc trước khi trả lời.
“Hôm nay, tình cảnh của cô ta chuyển từ xấu sang rất tệ. Nhưng ngày hôm nay chưa kết thúc và tôi không thích từ bỏ giả thiết chính của mình. Thế nên tôi rất muốn nghe những gì cô ta nói để tự vệ, khi giờ đây người tình cũ đã đẩy cô ta đến bờ vực. Thực sự lúc này chỉ có một điều cô ta có thể nói ra để ngăn mình rơi xuống vực - và đó phải là sự thật.”
Tôi đáp rằng tôi đã hiểu ý cô muốn nói gì. Đó thuần túy là một lời nói dối, sau này tôi chỉ có thể biện bạch với bản thân rằng toàn bộ tình huống này đã trở nên rất khó hiểu.