Cơn giận của tôi đối với hành động biến mất của Darrell Williams duy trì suốt hành trình, cho đến lúc tôi đứng trước mặt tiền Đại sứ quán Mỹ và giáp mặt các nhân viên ở đây. Tôi giới thiệu ngắn gọn với tiếp tân, có thể hơi quá cộc lốc, rằng tôi là Thanh tra cảnh sát Kristiansen, người đang điều tra vụ án mạng của ông Harald Olesen, và tôi sẽ chờ ở đây đến khi ngài Tham tán Đại sứ George Adams có thời gian tiếp tôi. Đó là một chiến thuật táo bạo. Đằng sau vẻ ngoài can đảm, tim tôi đập thình thịch trong những phút kéo dài vô tận sau đó cho đến khi có người đến thông báo với tôi là ‘ngài Adams’ đang ở trong văn phòng và rất sẵn lòng gặp tôi ngay lập tức.
Bàn làm việc vẫn to như thế, cái bắt tay vẫn chặt, gương mặt vẫn vô cảm và giọng nói vẫn kéo dài như lần trước tôi gặp ông.
“Rất hân hạnh được gặp anh lần nữa, Thanh tra. Chúc mừng anh với những đột phá trong điều tra, điều đã được công bố trên báo chí ngày hôm qua. Vậy, tôi có thể giúp gì cho anh hôm nay?”
Tôi quan sát kỹ ông ta, nhưng không thấy bất kỳ khe hở nào trên lớp áo giáp ngoại giao đó.
“Vâng, đầu tiên, ông có thể giải thích cho tôi tại sao Darrell Willliams biến mất, và sau đó xin ông cho tôi biết địa điểm cũng như lí do khiến anh ta ra đi?”
George Adams xoa hai tay vào nhau.
“Biến mất có lẽ là một từ không thích hợp. Tôi có thể xác nhận rằng Darrell Williams đã rời Na Uy, và chúng tôi dĩ nhiên biết rõ anh đang ở đâu. Không có khúc mắc gì trong tình huống này cả. Do Mauritius đã trở thành một quốc gia độc lập, Mỹ đã thiết lập một Đại sứ quán ở đó và ông Williams đã được yêu cầu đảm nhiệm vị trí Đại sứ.”
Tôi gật đầu một cách dứt khoát; chuyện này đúng là càn rỡ như tôi đã hình dung từ trước.
“Trong trường hợp đó, tại sao đại sứ quán không thấy cần thiết phải thông tin với tôi hoặc với cảnh sát về chuyện này?”
George Adams xoa tay thậm chí còn mạnh hơn nữa và càng tỏ ra tự mãn hơn nữa.
“Dĩ nhiên chúng tôi xin lỗi vì một thông báo như thế đáng lẽ phải được đưa ra. Nhưng chúng tôi thấy không cần phải làm phiền một người quan trọng như anh trong một tình huống mà chúng tôi có đầy đủ lí do để tin rằng vụ án mạng đã được phá theo cách tốt nhất có thể, và không liên can gì đến ông Williams. Ngoài ra, chúng tôi không có lí do gì để tin rằng anh sẽ tán thành việc nhận được thông báo vào nửa đêm ngày thứ Năm Tuần thánh.”
Tôi nhanh chóng nhận ra bất kỳ biểu hiện nào của sự giận dữ hoặc bực dọc đều vô ích và quyết định sẽ cư xử một cách ngoại giao. Lần này, tôi may mắn nắm trong tay một lá bài tốt hơn trước nhiều.
“Tôi e rằng dường như đã có một thiếu sót đáng tiếc trong việc cung cấp thông tin. Tối muộn hôm qua, tôi đã thông báo với Darrell Williams về một diễn biến quan trọng trong cuộc điều tra và vì thế mọi người dân ở số nhà 25 phố Krebs, những người đã có mặt ở đó vào đêm xảy ra án mạng, cần phải lưu lại trong thành phố cho đến sau lễ Phục sinh.”
George Adams nhún vai xin lỗi và cười nhạt.
“Tôi rất tiếc khi nghe điều này. Như anh đã nói, hình như có sự thiếu sót đáng tiếc trong việc cung cấp thông tin. Tôi xin mạn phép bổ sung là có một lời giải thích đơn giản cho lí do tại sao lúc đó ông Williams đã không đề cập đến việc này. Ông ấy được gọi đến Mauritius qua điện thoại lúc 2 giờ sáng nay và rời Na Uy trên chuyến bay lúc 6 giờ. Hiển nhiên là cơ hội để trở thành Đại sứ thật bất ngờ và hấp dẫn đến nỗi ông ấy lập tức quên hết mọi chuyện khác.”
Tôi nhún vai một cách cường điệu và cười nhạt không kém. “Những việc này đã xảy ra, và rõ ràng không thể trách cứ ai cả. Nhưng sự hiểu lầm sẽ rất đáng tiếc khi nó có thể khơi mào những phản ứng chống lại nước Mỹ từ các chính trị gia và báo chí ở Na Uy. Đó là điều mà tôi đã hy vọng có thể tránh được khi trao đổi với ông Williams ngày hôm qua.”
Có cảm giác đây là lần đầu tiên tôi đánh trúng được một điểm yếu trên lớp áo giáp của George Adams. Ông ta vẫn giữ nụ cười thân thiện, nhưng điệu bộ bắt đầu căng thẳng hơn.
“Đại sứ quán đương nhiên sẽ làm mọi việc cần thiết để tránh một diễn biến như vậy. Liệu anh có thể giải thích vấn đề là gì không?”
“Xin sẵn lòng. Tôi không có lí do gì để tin là Darrell Williams có liên quan đến vụ án mạng, nhưng tình huống sẽ nảy sinh sau đợt nghỉ lễ khi báo chí lại một lần nữa hướng sự chú ý vào cuộc điều tra và tôi có thể buộc phải đặt vài câu hỏi quan trọng cho các nhân chứng. Nếu ông Williams không còn ở đây nữa, điều đó dĩ nhiên sẽ gây ra những nghi vấn và suy đoán này nọ. Báo chí rồi sẽ hỏi liệu tôi có thông báo với Williams rằng anh ta không được phép rời đất nước này, và với tư cách là một người bảo vệ luật pháp, tôi bắt buộc phải nói sự thật. Việc đó sẽ dễ dàng dẫn đến những tin đồn không may và nhiều suy đoán hơn nữa.”
George Adams vội gật đầu để cho thấy mình đã hiểu vấn đề, sau đó chồm người tới trước. Rõ ràng ông ta đang cố nặn óc tìm một giải pháp. Tôi vẫn còn một con át chủ bài trong tay và thấy không có lí do gì phải để dành nó căn cứ theo cách mà mọi việc diễn ra.
“Tuy nhiên, sự hiểu lầm càng đáng tiếc hơn khi trong quá trình điều tra, tôi đã phát hiện một số thông tin cho thấy một mức độ hợp tác nhất định giữa ông Harald Olesen và cơ quan tình báo Mỹ trong quá khứ, một việc có thể liên quan đến một số chính trị gia hàng đầu ở cả hai nước Na Uy và Mỹ Chi tiết các hoạt động ở Na Uy và danh sách những người dính líu có thể đang nắm ở đâu đó. Theo những gì tôi có thể nói, việc này ít quan trọng với cuộc điều tra án mạng, và tôi đã hỵ vọng có thể bỏ qua nó trong báo cáo của mình. Nhưng nếu báo chí quyết định nhúng mũi vào vụ án này, thì mọi thứ có thể trở nên khó khăn. Và sẽ cực kỳ không may, căn cứ trên cuộc bầu cử sắp diễn ra ở Mỹ và tư tưởng quá khích chống Mỹ đang ngày càng lan rộng tại Na Uy…”
Rõ ràng tôi đã thành công. Đầu của George Adams lập tức hạ xuống thấy rõ và ánh mắt của ông ta có vẻ hoảng sợ. Không thể không ấn tượng với cách trình bày tài tình của ông ta, mặc dù sự căng thẳng trong giọng nói của ông ta giờ đã rõ ràng.
“Đại sứ quán muốn cảm ơn anh đã thông tin cho chúng tôi ngay lập tức, và tất nhiên chúng tôi sẽ làm hết sức để tránh tình huống các thông tin cá nhân nhạy cảm bị rơi vào tay kẻ xấu và tạo ra bất kỳ phản ứng cực đoan nào. Anh có thể vui lòng cho chúng tôi một lời khuyên ngõ hầu tránh được một tình huống như vậy được không?”
Tôi gật đầu với sự sốt sắng cường điệu.
“Vâng, trước hết hãy hy vọng rằng ông Williams chưa lên chuyến bay đến đảo Mauritius và có thể cho anh ta một vé về lại Oslo sớm nhất có thể. Nếu anh ta có thể quay lại căn hộ của mình ở Oslo trước 4 giờ chiều ngày mai chẳng hạn, chúng tôi sẽ có thể kiểm soát được tình hình. Ngược lại, tình hình sẽ trở nên rất nghiêm trọng và không mấy dễ chịu nếu cần phải ban hành một lệnh bắt qua Interpol. Hoàn toàn có thể tin rằng những kẻ thù của nước Mỹ tại Na Uy và những nơi khác sẽ sớm đánh hơi được một lệnh bắt như thế đối với một nhà ngoại giao Mỹ. Trong trường hợp đó, tình huống có thể nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát ở cả mức độ chính trị lẫn báo chí. Kịch bản xấu nhất là một danh sách các liên lạc của ông Harald Olesen ở Na Uy và Mỹ cùng thông tin về những gì họ đã làm có thể sẽ bị tiết lộ.”
George Adams lập tức gật đầu ba cái, đầu hạ thấp dần. Đến lần thứ ba, cằm của ông ta gần như chạm bàn.
“Vậy thì tôi sẽ không làm mất thời gian của anh thêm nữa, đích thân tôi sẽ lập tức xem xét tình huống này và nghiên cứu cách thức nhằm đưa Darrell Williams trở lại Oslo càng sớm càng tốt, ngõ hầu tránh gây thêm mọi rắc rối bất kỳ. Nhân danh Đại sứ quán Mỹ, tôi muốn một lần nữa cảm ơn thiện chí của anh, và tôi sẽ thông báo ngay cho anh khi chúng tôi xem xét toàn diện tình huống.”
Lần này thì bàn tay của ngài tham tán thật sự đẫm mồ hôi. Tôi cố để giữ một gương mặt nghiêm trang cho đến khi rời khỏi tòa nhà và lái xe đi - nhưng không thể lâu hơn thế.
Một tràng cười mới lại nổ ra buổi chiều đó khi một người thư ký đến vào lúc 2 giờ 30 phút với một bức điện tín khẩn từ Đại sứ quán Mỹ. Nội dung thật là ngắn gọn:
DARRELL WILLIAMS SẼ HẠ CÁNH Ở FORNEBU NGÀY MAI LÚC 2H30 CHIỀU VÀ SẼ NGAY LẬP TỨC ĐƯỢC ĐƯA VỀ CĂN HỘ CỦA ANH TA STOP CẢM ƠN VÌ SỰ HỢP TÁC NÀY VÀ MỘT LẦN NỮA XIN TẠ LỖI VỀ SỰ HIỂU LẦM STOP GEORGE ADAMS
Theo cách mà mọi việc đang diễn tiến, cơn bực bội của tôi trước việc Williams biến mất giờ đã thực sự chuyển thành niềm vui. Trong tôi lòng tôi vui sướng như con trẻ và hết sức tự hào vì tôi đã bắt Đại sứ quán Mỹ hùng mạnh phải nhượng bộ. Ngay lúc đó, cô thư ký của tôi bước vào với một điện tín khẩn khác. Không chút bối rối, tôi hỏi luôn liệu có phải nó cũng đến từ đại sứ quán không, nhưng cô trả lời là nó đến từ cảnh sát Thụy Điển. Tôi hối hả mở ngay bức điện tín. Nội dung của nó dài hơn cái của Đại sứ quán Mỹ, và kịch tính hơn rất nhiều:
SARA SUNDQVIST ĐƯỢC ĐƯA ĐẾN MỘT ĐỒN CẢNH SÁT NHỎ Ở SALEN THÁNG HAI 1944 STOP ĐỒN TRƯỞNG HANS ANDERSSON VẪN CÒN LÀM VIỆC VÀ NHỚ NHIỀU CHI TIẾT STOP ĐÃ GẶP HARALD OLESEN VÀ CHÂN NAI NHƯNG KHÔNG BIẾT TÊN NGƯỜI NÀY STOP ANDERSSON YÊU CẦU ANH ĐẾN SALEN SỚM NHẤT CÓ THỂ STOP SỞ CẢNH SÁT STOCKHOLM THỤY ĐIỂN.
Tôi nhìn đồng hồ và nhận thấy mình cần bốn đến năm tiếng để đến được Salen, đã quá trễ để lái xe đến đó rồi quay lại trong ngày hôm nay. Thế nên tôi vội vã soạn một điện tín hồi đáp xác nhận tôi sẽ đến Salen khoảng trưa mai. Sau đó tôi gọi cho Patricia để xem liệu cô có lời khuyên nào dành cho tôi hay không.