Người Ruồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

“Đây là khẩu súng quân dụng cũ của cha tôi, và nó được giấu trong một cái túi bên trong đệm ngồi của chiếc xe lăn. Tôi đã ngồi trên vũ khí gây án suốt mười ngày qua, theo đúng nghĩa đen!” Anh ta cho biết điều này cùng nụ cười phảng phất trên môi, nhưng với một giọng nói rất khác và khó có thể nói là vui vẻ. Nó căng thẳng, nghiêm trọng và đe dọa nhiều hơn là thân thiện.

Andreas Gullestad đã trở thành một con người hoàn toàn khác khi anh ta vứt bỏ xe lăn và rút ra một khẩu súng. Tôi không còn nghi ngờ gì dù chỉ trong một khắc rằng đây chính là người đàn ông đã từng giết người - và sẵn sàng lặp lại việc đó một lần nữa. Ngón tay anh ta đã đặt sẵn trên cò súng. Điểm tích cực duy nhất là anh ta có vẻ như đã sẵn sàng để nói ra mọi chuyện. Và với một quả tim đang đập dồn, tôi lập tức chộp lấy thời cơ này.

“Tôi biết đây chính là khẩu súng đã giết ông Harald Olesen, nhưng nó đã giết bao nhiêu người trong chiến tranh rồi?”

Anh ta gật đầu với vẻ khâm phục.

“Bốn. Chính tôi đã bắn chết cả ba tên lính trong biến cố năm 1944. Tôi có thể sống với chuyện đó, mặc dù họ vẫn thường ám ảnh trong giấc mơ tôi mọi lúc. Chiến tranh là chiến tranh, và quân chiếm đóng là quân chiếm đóng. Điều tồi tệ hơn nhiều là tôi cũng đã bắn chết mẹ của cô bạn trẻ người Thụy Điển này.”

Một tiếng rên khác bật ra từ Sara. Gương mặt co rúm của Chân nai dường như cộng hưởng âm thanh đó. Rõ ràng anh ta đang sống lại những ký ức đau lòng. Tôi cố gắng một cách tuyệt vọng để thúc giục anh ta nói tiếp.

“Tôi đã có cảm giác rằng lời thuật lại của ông Harald Olesen ở Thụy Điển chỉ để đánh lạc hướng… thực sự chuyện gì đã xảy ra?”

Andreas Gullestad chậm rãi lắc đầu.

“Nó khác xa sự thật. Nếu nó là đúng thì mọi việc đã khác đi. Đúng là có một cuộc đọ súng xảy ra và ba tên lính Đức bị giết. Chi tiết không đúng là những người tị nạn đi với chúng tôi bị bắn chết trong cuộc đọ súng. Chính chúng tôi đã bắn họ vài phút trước đó.”

Tiếng rên rỉ của Sara mỗi lúc một lớn. Bàn tay của Chân nai run nhẹ trong khi anh ta tiếp tục với một giọng nói run rẩy.

“Nó đã ám ảnh tôi hàng ngày hàng giờ kể từ đó - và chuyện này hoàn toàn là do lỗi của Harald Olesen. Ông ta đã tước đi mạng sống của họ, đồng thời phá hoại cuộc đời tôi. Và ông ta phải chết vì những tội lỗi của mình.”

Tôi không nói gì thêm vì sợ sẽ kích động anh ta. May mắn là anh ta vẫn đang chìm đắm trong những ký ức của mình.

“Đúng là địa ngục trần gian, tôi đã phải sống lại ký ức đó mỗi ngày suốt từ lần ấy và hầu như mỗi đêm… Chuyến đi dài vô tận với những người tị nạn chậm chạp một cách tuyệt vọng vì họ chưa bao giờ sử dụng ván trượt trước đó. Tôi và ông Harald có thể dễ dàng cắt đuôi bọn Đức, nhưng chúng tôi không thể bỏ lại hai người tị nạn. Đến một lúc, ông ta nói với tôi là mọi hy vọng đã chết và tôi nên trốn đi khi còn có thể, nhưng tôi đã nói sẽ ở lại với ông ta và họ cho đến cuối cùng. Chúng tôi hy vọng sẽ giữ được mạng sống khi cơn bão bắt đầu quét tới và ba tên lính Đức quay về, nhưng ba tên còn lại vẫn tiếp tục và càng lúc càng tiến đến gần mình. Chúng tôi đã nghĩ đến việc ẩn náu ở đỉnh núi, nhưng bọn chúng đã thu hẹp khoảng cách trong khi chúng tôi kéo những người tị nạn lên theo mình. Chúng bắn vào chúng tôi từ phía dưới khi chúng tôi cuối cùng cũng lên đến đỉnh. Sau đó mọi thứ nhanh chóng không thể nhìn thấy được nữa, và gần như không thể tiếp tục di chuyển trong bão. Tôi biết đích xác chúng tôi đang ở đâu - chỉ vài dặm cách biên giới Thụy Điển - nhưng chúng tôi không thể nào đến được đó cùng những người tị nạn trong cơn bão tuyết dữ dội. Chúng tôi nấp suốt đêm sau một mỏm đá với hai người tị nạn càng lúc càng tuyệt vọng và một đứa trẻ đang khóc, thừa biết những kẻ săn đuổi có thể tìm thấy mình bất cứ lúc nào. Chúng tôi ngồi đó hàng giờ liền, mỗi người một khẩu súng trong tay, sẵn sàng nhả đạn nếu bị tấn công. Cuối cùng chúng tôi đánh liều đi tiếp vào buổi sáng, khi cơn bão đã yên. Ông Harald hy vọng rằng tốp lính Đức đã bỏ cuộc, nhưng tôi nghi ngờ điều đó. Thật khó để từ bỏ cuộc săn khi bạn đã đi quá xa và đến quá gần. Chúng tôi nép vào nhau, kiệt sức và căng thẳng, đúng lúc chuyện đó xảy ra.”

Chúng tôi nín thở lắng nghe. Anh ta nuốt nước bọt vài lần trước khi tiếp tục.

“Tôi vẫn không biết chính xác điều gì đã xảy ra nhưng đột nhiên Harald Olesen và người đàn ông đi cùng chúng tôi cãi nhau lớn tiếng. Một phát súng nổ vang. Ông Harald Olesen đứng đó, tê liệt với khẩu súng bốc khói trên tay, trố mắt nhìn vào người đàn ông đã chết nằm trên tuyết. Và rồi tôi thấy người vợ của người tị nạn vừa ngã xuống đó thét lên và vung nắm tay lao vào ông Harald. Không kịp suy nghĩ, tôi bắn vào đầu chị ta. Từ bấy đến nay tôi vẫn thường tự hỏi tại sao tôi bắn người phụ nữ đó. Tôi ngước nhìn ông Harald, không phải chỉ như một người lãnh đạo mà còn như một người cha vậy. Bản năng của tôi là bảo vệ ông ta trong mọi tình huống. Nhưng lúc đó, chị ta không có vũ khí, và tôi biết rõ như thế. Thế nên câu trả lời phải là tôi đã sợ rằng tiếng la hét của chị ta có thể khiến tốp lính Đức biết được chúng tôi đang ở đâu, tôi đã phát ốm và mệt mỏi với việc bị níu chân bởi chị ta và vì thế muốn chị ta chết.”

Chân nai lại nuốt nước bọt trước khi tiếp tục, nhưng bàn chân của anh ta vẫn đang nhịp, và ngón tay anh ta vẫn đặt trên cò súng.

“Tôi đứng như trời trồng. Cả hai người tị nạn đều nằm chết trên tuyết, và người mẹ vẫn còn địu đứa trẻ đang khóc trên vai. Ông Harald Olesen đứng như thể tê liệt vì sợ, mắt nhìn xuống họ. Rồi chúng tôi nghe thấy âm thanh của giọng nói và ván trượt ở bên kia mỏm đá. Trong một lúc tôi đã nghĩ đến việc tự sát, nhưng rồi quyết định liều mạng một phen. Tôi lao tới cái đụn tuyết gần nhất và nấp phía sau. Tôi nằm đó khi chúng xuất hiện. Harald Olesen vẫn còn chưa tỉnh ra. Tôi nhận ra hy vọng duy nhất là phải tự mình giết sạch ba tên lính - và tôi chỉ còn có sáu viên đạn trong khẩu súng.”

Câu chuyện của Chân nai cũng căng thẳng như tình huống của chúng tôi hiện giờ và thực sự rất đáng sợ. Anh ta chớp mắt vài lần, nhưng bàn tay bây giờ đã vững vàng và ngón tay vẫn còn đặt trên cò súng.

“Ba tên lính còn trẻ: hai tên khoảng hai mươi lăm tuổi và một tên chắc chỉ vừa qua tuổi hai mươi mốt. Một cảnh tượng không ngờ đến đang chờ đợi chúng: hai người tị nạn đã chết trên tuyết và ông Harald Olesen đang đứng kia, vô tri vô giác. Tôi không ở cách quá xa bọn chúng và cố ngắm bắn trúng mục tiêu nhất có thể. Nhưng một trong số bọn chúng đã chỉ vào những dấu vết của tôi trên mặt tuyết, không còn thời gian để đắn đo nữa. Thế nên tôi bắn vào tên gần nhất rồi vội vã ngắm bắn tên tiếp theo. Tên đầu tiên ngã xuống ngay, và tên thứ hai trúng đạn trước khi có thể rút súng ra, nhưng tên thứ ba đã kịp rút súng bắn trả tôi vài phát. Tôi kịp thời nghiêng người né đạn hai lần ở phía sau đụn tuyết. Cuối cùng thì tôi đứng lên và chĩa súng vào hắn. Phát súng đầu tiên của tôi trượt. Hắn xoay người và ngắm bắn tôi. Chúng tôi bắn vào nhau cùng một lúc. Tôi cảm thấy áp lực của viên đạn bay sượt qua tai mình, nhưng viên đạn của tôi đã trúng ngực hắn. Hắn đứng đó và lảo đảo một lúc với khẩu súng chĩa vào tôi, rồi khuỵu xuống, máu phọt ra. Khi tôi nổ súng lần nữa, viên đạn cắm vào ngay giữa trán hắn. Cảnh tượng đập vào mắt tôi khí tôi đi ra từ phía sau của đụn tuyết thật kinh khủng. Năm người chết nằm trên tuyết. Người đàn ông duy nhất đang đứng đó là ông Harald Olesen và có vẻ như ông ta vẫn còn bị tê liệt.”

Gương mặt Chân nai đanh lại. Câu chuyện của anh ta đầy kịch tính, và tôi chợt nghĩ rằng đây có thể là lần đầu tiên anh ta kể lại nó với ai đó. Đôi mắt anh ta nhìn tôi trừng trừng - còn khẩu súng thì vẫn chĩa vào tôi một cách đáng sợ.

“Anh có nhớ người lính Đức tôi đã nhắc tới với anh, người đã cố xoa dịu tôi khi họ đến bắt cha tôi? Đó là một trong số ba người đã đuổi theo chúng tôi - và là người thứ hai bị tôi bắn. Khi tôi đến bên cạnh, anh ta vẫn còn sống và cố nói điều gì đó với tôi. ‘Xi.” Anh ta mở miệng hai lần nhưng không thể nói hết từ. Sau này tôi nghĩ rằng có lẽ anh ta cố gắng để nói “Xin lỗi’ bằng tiếng Đức - anh ta đang cố xin lỗi tôi, người đã bắn anh ta. Đó là một tình huống kinh khủng; bản thân anh ta cũng chẳng lớn hơn một cậu bé là bao. Tôi gí khẩu súng vào đầu anh ta và quay mặt đi khi bóp cò. Anh ta vẫn còn quay lại để ám ảnh tôi - chỉ vừa tối qua tôi đã bị đánh thức bởi khuôn mặt của anh ta.”

Một lần nữa đôi mắt của Chân nai trở nên đờ đẫn, nhưng chúng vẫn nhìn thẳng vào tôi, và tôi chắc chắn anh ta sẽ nổ súng ngay lập tức nếu tôi tiến tới dù chỉ một bước về phía anh ta. Tôi gật đầu một cách bình tĩnh nhất có thể trong niềm hy vọng rằng anh ta sẽ tiếp tục câu chuyện.

“Thế nhưng cú sốc tồi tệ nhất lúc bấy giờ mới xuất hiện. Sau khi tôi bắn viên đạn cuối cùng, tôi ngước mắt và thấy Harald Olesen đã nâng khẩu súng của mình lên, chĩa vào tôi. Ông ta nói gì đó đại loại rằng tôi đã thấy ông ta giết một người tị nạn nên tôi phải chết. Tôi đã chờ đợi ông ta siết cò và bắn chết tôi bất cứ lúc nào. Chỉ có Chúa biết được tôi đã nói những gì. Hình như tôi đã nói rằng có lẽ ông ta đã thấy tôi giết người vợ và rằng chúng tôi có chung bí mật. Rằng không có tôi thì tự ông ta sẽ không bao giờ tìm được đường về Na Uy, và đứa bé sẽ bị chết cóng mất. Tôi nghĩ cái ý sau đã khiến rốt cuộc ông ta hạ súng xuống và đưa đứa trẻ cho tôi. Trong trường hợp này, chính cô bé đã giữ lại sinh mạng cho tôi, và đến lượt mình tôi đã cứu sống cô bé. Hẳn nhiên là anh đã biết phần sau của câu chuyện. Ông ta ở lại phía sau để chôn cất người chết trong một cái hang gần đó. Tôi đã trượt tuyết như ma đuổi suốt đoạn đường đến Salen, để ra khỏi tầm bắn của Harald Olesen, và cũng để bảo toàn mạng sống cho đứa trẻ. Nó đã trở thành một nỗi ám ảnh: giết người mẹ xong, ít nhất tôi phải làm điều gì đó để cứu mạng đứa con.”

Chân nai đã trở lại hiện tại và phản ứng tức thì khi tôi rón rén giơ hai tay lên.

“Ở yên đó! Cả tôi và khẩu súng này đều đã từng giết người!” Giọng nói của anh ta đanh thép, nhưng bên trong ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng. Tôi gật đầu đấu dịu. Khó mà nghĩ được bằng cách nào chúng tôi có thể toàn mạng rời khỏi đây. Hy vọng duy nhất là giữ cuộc đối thoại tiếp tục. Chính giọng nói dịu dàng của Sara đã giúp tôi.

“Cảm ơn anh đã cứu mạng tôi. Tôi tha thứ cho anh vì đã giết chết mẹ tôi - lúc đó anh còn trẻ và ở trong một tình cảnh mà anh đang rất lo sợ cho sinh mạng của mình. Cuối cùng thì việc biết được chuyện gì đã xảy ra sẽ giúp giảm nhẹ gánh nặng đau buồn. Anh có nhớ cái hang đó ở đâu không?”

Chân nai liếc nhìn về hướng Sara. Khi cô nói, một giọt nước mắt rưng rưng trong mắt cô. Nhưng anh ta vẫn tiếp tục chú ý đến tôi - và ngón tay anh ta đang ngọ nguậy trên cò súng.

“Tôi biết chính xác cái hang ở đâu. Nhưng cô sẽ chỉ tìm thấy phần sót lại của trang phục cùng với bộ xương của năm con người do số phận đã buộc phải chết cùng nhau vào một ngày mùa đông năm 1944. Tôi chưa bao giờ trở lại nơi đó, nhưng cũng chưa bao giờ tìm được cách để có thể sống tiếp. Tôi đã suy sụp trong những năm 1946 và 1947, khi báo chí viết về vụ hai người dẫn đường qua biên giới đã giết đôi vợ chồng Feldmann. Và trong những năm sau này, tôi đã sống với những ký ức đó hàng ngày hàng giờ - cùng với nỗi sợ một ngày nào đó bị phát hiện và trở thành ‘hung thủ giết vợ chồng Feldmann’ thứ hai trên trang nhất của mọi tờ báo.” Anh ta im lặng. Ngón tay anh ta bắt đầu run rẩy trên cò súng.

Tôi tiếp tục nói chuyện trong nỗi tuyệt vọng tuyệt đối.

“Tại sao anh không bỏ lại khẩu súng khi sát hại Harald Olesen?”

Nét đau đớn ngập tràn trên gương mặt chân nai.

“Đó là kế hoạch đầu tiên của tôi: một án mạng hoàn hảo được ngụy trang như vụ tự sát. Vấn đề là khi đó tôi bắt đầu lo lắng không biết liệu cảnh sát có dễ dàng truy theo khẩu súng quân dụng đó ngược về thời gian cha tôi phục vụ trong quân ngũ. Nếu có thể truy ngược đến ông, tôi sẽ đi đời. Tôi đã nghĩ đến việc đi tìm mua một món vũ khí không đăng ký nhưng Harald Olesen đã ngấp nghé ngưỡng cửa cái chết và đang chịu áp lực đáng kể từ quý cô Sara trẻ trung đây. Ông ta muốn lương tâm thanh thản và kể cho cô nghe sự thật trước khi chết. Thế nên rốt cuộc tôi không dám chờ lâu hơn nữa. Đó phải là một vụ án mạng hoàn hảo không có vũ khí tại hiện trường, thay vì một vụ án mạng hoàn hảo có vũ khí nằm ở hiện trường. Còn với Jensen, việc mua một khẩu súng không đăng ký sẽ không dễ dàng vì tôi không thể thoải mái đi ra ngoài. Giải pháp là mua một model mới hơn từ một người bạn thời thơ ấu ngờ nghệch, người mà cả trước và sau vụ án mạng vẫn chấp nhận lời giải thích của tôi rằng tôi cần khẩu súng để cảm thấy an toàn tại Oslo. Tôi phải đi đến Gjovik để thu xếp việc đó, do vậy mới có chuyến đi về nhà tôi cuối tuần trước.

“Khi anh đã giết một số người khi còn trẻ rồi dùng cả phần đời trưởng thành còn lại để sống với những ký ức và che giấu sự thật, anh trở nên giống như một con sói đơn độc. Tất cả đều xoay quanh việc sống sót và bảo vệ bản thân khỏi những mối nguy hiểm khả dĩ. Cái chết của ông Harald Olesen ở thời điểm này không làm tôi buồn mấy. Suy cho cùng, ông ta cũng không còn nhiều thời gian để sống. Và một phần lớn do sự phản bội của ông ta mà tôi trở thành con quái vật như hiện nay. Nhưng cuối cùng thì, chính nỗi sợ bị phát hiện đã khiến tôi siết cò súng; tôi bắn chết Harald Olesen khi ông ta nói với tôi rằng ông ta đã quyết định sẽ kể cho Sara nghe toàn bộ câu chuyện. Thế nên theo một cách nào đó, tôi bắn ông ta để tự vệ sau khi đã thử mọi cách khác. Nhưng tôi thừa nhận rằng trong đó cũng có một mong muốn trả thù muộn màng cho cuộc đời tan nát của tôi.”

Chân nai dừng nói và để ngón tay mình đùa nghịch với cái cò súng. Câu chuyện của anh ta đã kết thúc. Tôi lập tức cố gắng kéo dài nó.

“Rồi anh lại thực hiện một vụ án mạng nữa, để tránh nguy cơ bị bắt vì vụ đầu tiên?”

Anh ta gật đầu hai cái, rồi chớp mắt một cách giận dữ.

“Vụ đó ám ảnh tôi nhiều hơn hẳn so với vụ sát hại Harald Olesen. Cho dù ông Konrad Jensen đáng ghê tởm đến thế nào, cho dù viễn cảnh tương lai của ông ấy có ảm đạm như thế nào đi nữa, ông ấy lẽ ra có thể được sống những năm cuối đời của mình tại đây trong an bình, với tất cả nỗi chua chát và mặc cảm của mình. Nhưng cuộc điều tra của anh dường như đã có những bước tiến nguy hiểm. Cần phải có một cái bung xung, và do là một cựu Phát xít, ông ấy rõ ràng là ứng viên tốt nhất. Tôi đã có kế hoạch ngay cả trước khi tôi giết Harald Olesen, và lá thư tuyệt mệnh đó được tôi đánh máy ở Gjovik vào cuối tuần trước. Sau vụ án mạng, ông ấy sợ hãi tất cả mọi người và mọi việc, nhưng cũng cô đơn đến tuyệt vọng. Và ông ấy không thể hình dung được một thằng què thân thiện và tinh tế lại có thể là một gã sát nhân. Thế nên trong lúc bà vợ ông gác dan đang ra ngoài đi chợ, tôi gõ cửa nhà ông ấy. Đầu tiên ông ấy rất cảnh giác, nhưng rồi mở cửa khi thấy tôi và tất cả những gì tôi muốn chỉ là uống một cốc cà phê, ngồi tán gẫu trong quãng thời gian đầy hoài nghi này. Ông ấy ký lá thư tuyệt mệnh với khẩu súng gí vào trán mà không biết đang ký những gì, và chết không đau đớn chỉ sau đó vài giây, không kịp biết gì hết. Đó là một kết thúc buồn cho một cuộc đời bi thảm. Nhưng Konrad Jensen là sự hy sinh cần thiết cho một lí do lớn lao hơn và quan trọng hơn - đó là cuộc đời tôi; sự tự do của tôi và danh dự của tôi.”

Anh ta dừng nói; một sự im lặng chết chóc bao trùm trong căn hộ. Tôi nỗ lực lần cuối cùng để ngăn anh ta nổ súng.

“Tôi hiện có bốn cảnh sát được vũ trang đứng gác ngoài phố. Anh sẽ bị bắt không mấy khó khăn; và hình phạt của anh sẽ nặng hơn sau mỗi vụ án mạng anh gây ra.”

Anh ta gật đầu, nhưng không mỉm cười - cũng không cho thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự tuyệt vọng hay yếu đuối.

“Tôi đoán rằng trường hợp này cũng sẽ như thế. Thế nên giờ tôi thực sự trở lại với cái đụn tuyết năm 1944 mà trong giấc mơ tôi đã từng đi thăm lại quá nhiều lần. Tôi phải cố mà bắn để tìm đường thoát thân, bất chấp tất cả, và tôi không còn gì để mất khi cố làm điều đó. Đã có quá nhiều xác chết, nên bây giờ tôi không thể quay đầu được nữa. Bốn cảnh sát trong thành phố cũng không cho cảm giác tuyệt vọng giống như khi anh phải liều mạng với ba tên lính trên núi vào tuổi mười sáu.”

Câu trả lời của anh ta trở nên ngắn hơn, và giọng điệu cứng rắn hơn. Bộ não tôi điên cuồng tìm kiếm một câu hỏi mới để giữ cho cuộc đối thoại tiếp diễn - và cuối cùng nó cũng tìm được một câu.

“Nhưng làm thế quái nào anh có thể thuyết phục được cả thế giới rằng anh bị tàn tật?”

Chân nai thình lình mỉm cười, và một thoáng tự hào vụt sáng trên gương mặt anh ta.

“Tai nạn giao thông đó là thật và khá phiền phức. Tôi bị đâm xe vào một ngày nọ, khi đang ở giữa một giao lộ và đột nhiên bị những ký ức từ thời chiến tranh ùa về trong đầu. Trong một thời gian, các bác sĩ đã sợ rằng tôi sẽ phải ngồi xe lăn suốt đời. Bản thân tôi thì thấy mọi việc đang tiến triển và tôi sẽ hồi phục lại. Nhưng tôi chợt nghĩ việc giữ cái xe lăn có thể là một vỏ bọc hoàn hảo - chắc chắn là cho tới khi nợ nần của tôi với Harald Olesen được giải quyết xong. Điều đó không quá khó khăn. Ai lại đi nghi ngờ những tổn thương nơi một người đàn ông bị tai nạn, đã được điều trị, người vẫn tiếp tục ngồi xe lăn và không yêu cầu bất kỳ khoản tiền trợ cấp nào từ Chính phủ? Nhưng lẽ ra anh nên nghiên cứu kỹ hơn cái chữ ký, bởi vì đó là giả!”

Anh ta bật cười lần nữa - lần này là một nụ cười kinh khủng, méo mó nhưng đắc thắng, khiến tôi lạnh hết sống lưng.

“Đừng bao giờ đánh giá thấp một người đàn ông giả vờ tàn tật. Chính Harald Olesen từng một lần khuyên tôi như thế trong chiến tranh. Đó là sai lầm duy nhất của anh trong cuộc điều tra này, nhưng cũng là một sai lầm tai hại.”

Và rồi đột nhiên cuộc đối thoại chấm dứt. Trong vài giây khủng khiếp đó, Chân nai nâng súng ngắm vào ngực tôi. Thật kinh hãi khi nhìn ngón tay cong lại trên cò súng trước mặt mình. Tôi sẽ không mong điều đó thậm chí là cho kẻ thù xấu xa nhất của mình. Nỗi sợ khiến tôi tê liệt. Nhưng đột nhiên một âm thanh mới vang lên trong phòng. Đó chính là giọng nói mạnh mẽ và quyết đoán của cô Patricia thần thánh.

“Tôi đang ngắm vào đầu anh, Chân nai. Anh có thể bắn anh ấy, nhưng rồi tôi sẽ bắn anh. Chuyến bay của anh đã kết thúc rồi. Việc tốt nhất anh có thể làm, cho bản thân anh và cho cả những người khác, là giao nộp khẩu súng cho thanh tra.”

Trong một khoảnh khắc dài vô tận, Chân nai dường như cũng bị tê liệt. Anh ta liếc mắt sang bên, về phía cửa chính, để đảm bảo rằng ở đó thật sự có một khẩu súng đang chĩa vào mình. Sau đó anh ta tập trung sự chú ý vào tôi trở lại.

Chúng tôi có lẽ đã đứng yên như thế trong không quá mười giây, nhưng nó dài như thể một giờ. Tôi chỉ cách Chân nai vài bước chân và giờ đã sẵn sàng lao vào tấn công anh ta. Bản năng càng lúc càng thúc đẩy tôi cố tước khẩu súng khỏi tay anh ta nếu anh ta hạ vũ khí hoặc nhìn sang bên một lần nữa. Một lần nữa đôi mắt của Chân nai lại đờ đẫn. Dường như anh ta đang lạc lối trong chính thế giới của mình. Nhưng khẩu súng trên tay anh ta vẫn hướng vào ngực tôi, và ngón tay vẫn đặt trên cò súng. Tôi cảm thấy anh ta đã thực sự trở lại đằng sau cái đụn tuyết năm 1944 đó, phân vân giữa bỏ cuộc rồi tự sát và cố bắn để tìm đường thoát thân.

Rồi dường như anh ta đã quyết định. Rất chậm rãi, anh ta hạ nòng súng xuống sàn. Tôi bước tới trước một bước ngay khi khẩu súng không còn nhắm vào mình nữa. Tôi không có thời gian để suy nghĩ khi Chân nai bất ngờ nhảy hai bước sang bên cạnh, ngồi xổm xuống và trong chớp mắt chĩa súng về phía cửa. Chính bản năng thuần túy và nỗi sợ trông thấy Patricia bị bắn chết đã khiến tôi lao vào anh ta.

Tôi đụng anh ta rất mạnh lúc đúng lúc súng nổ. Viên đạn bay lên và trúng trần nhà phía trên Patricia. Một lần nữa, với bản năng thuần túy, tôi đánh vào tay cầm súng của Chân nai. Khẩu súng văng khỏi tay anh ta, rơi xuống sàn và may mắn trượt vào dưới ghế sofa.

Điều tiếp theo mà tôi nghe được là giọng nói cứng rắn và lạnh lùng nhất của Patricia: “Ở yên tại đó và cấm cử động, Chân nai. Giơ hai tay ra phía trước. Nếu không tôi sẽ bắn vào chân anh!”

Tôi tưởng sẽ có nhiều kịch tính hơn nữa trong vài giây tiếp theo, nhưng như thể có phép màu, Chân nai thay đổi lập tức. Anh ta trở lại là một Andreas Gullestad thư thái và thân thiện. Anh ta bình tĩnh đưa cả hai tay mình ra trước, tỏ ra gần như nhẹ nhõm khi cuối cùng tôi cũng rút bộ còng ra và còng tay anh ta lại. Đột nhiên anh ta có vẻ như đã chấp nhận số phận của mình.

“Cũng đừng đánh giá thấp một người phụ nữ thật sự tàn tật!” Patricia kêu lên khi chúng tôi đi ngang chiếc xe lăn của cô trên đường ra ngoài. Tôi ôm chầm lấy cô ngay sau khi tống kẻ bị bắt giữ ra hành lang. Và tôi đã cảm thấy cú sốc cuối cùng của tôi trong ngày. Trái ngược hoàn toàn với giọng nói bình thản và gương mặt điềm tĩnh của Patricia, tôi có thể nhận thấy cảm xúc trong con người cô. Tôi chưa bao giờ cảm thấy nhịp đập nhanh và mạnh như vậy ở bất kỳ ai. Nhịp tim của trong cơ thể mảnh khảnh nhỏ bé của cô như sấm động và đầy cuồng nộ.

Đấng quyển năng thương xót cho linh hồn tôi! Đoạn văn được đánh máy nhưng Konrad Jensen ký tên bằng bút bi ngay phía dưới. Tôi gật đầu với chính mình, do tôi đứng đó một mình trong căn hộ với một người đàn ông đã chết và đã ký một lá thư t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Hans Olav Lahlum

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.