Ngày hôm sau, Cornelia nhào vào phòng kêu ầm ĩ, theo sau là Marin. “Phu nhân ơi!” Cô ta có vẻ phấn khích. “Để tôi sửa soạn tóc cho phu nhân. Nhét những lọn tóc lòa xòa này xuống dưới, giấu chúng đi!”
“Chị nói linh tinh gì thế, Cornelia?”
“Tối nay, Johannes sẽ đưa chị đến dự tiệc của Hội thợ bạc.” Marin nói.
“Là ý của ông ấy à?”
Martin liếc nhìn chiếc tủ có ngăn kéo đã được kéo rèm lại để tránh những cặp mắt tò mò. “Anh ấy thích tiệc tùng.” Em chồng nàng đáp. “Anh ấy nghĩ chị nên tham gia.”
Giờ thì chuyến phiêu lưu thực sự bắt đầu rồi, Nella nghĩ. Chồng mình đang cho hạ thủy chiếc bè nhỏ của ông vào những vùng biển sóng to gió lớn của chốn phồn hoa Amsterdam. Và ông, thủy thủ dày dạn nhất, sẽ là người dẫn dắt nàng. Gạt đôi chó và chiếc nôi ra khỏi tâm trí, Nella cúi xuống dưới giường, chấm chút tinh dầu hoa huệ tây bị đổ ra sàn và xoa nó lên cổ trước cái nhìn chằm chập của Marin.
Sau khi cô em chồng ra khỏi phòng, Nella hỏi tình hình ở Kalverstraat thế nào. “Vẫn vậy, chẳng ai mở cửa cả.” Cô hầu gái nói. “Nên tôi cứ nhét dưới cửa thôi.”
“Chỗ biển hiệu Mặt trời chứ? Chị không thấy ai sao?”
“Chẳng có lấy một mống, thưa phu nhân. À, Hanna chuyển lời hỏi thăm đấy.”
“Marin, sao cô không đi?” Tối hôm đó Johannes hỏi trong khi đợi thuyền. Ông mặc bộ com-lê nhung màu đen cực đẹp, sơ mi trắng hồ cứng và bốt da bê được đánh bóng như gương bởi Otto lúc này tay vẫn còn cầm chiếc bàn chải quần áo.
“Suy đi tính lại, em nghĩ anh nên để người ta trông thấy anh đi cùng vợ.” Marin đáp, nhìn anh trai không chớp mắt.
“Ý cô là gì khi nói “suy đi tính lại?” Nella hỏi.”
“Hãy trò chuyện với mọi người, Johannes.” Marin nói. “Giới thiệu chị ấy...”
“Tôi sẽ giới thiệu em, Nella.” Johannes ngắt lời, cau mày nhìn em gái. “Tôi nghĩ ý của Marin là vậy.”
“Và hãy trò chuyện với Frans Meermans, anh ạ. Tối nay anh ta cũng sẽ có mặt ở đó.” Marin nói tiếp với nét mặt nghiêm nghị. “Mời hai vợ chồng họ đến dùng bữa tối nhé.”
Trước sự ngạc nhiên của Nella, Johannes gật đầu. Tại sao ông lại để em gái nói với mình bằng cái lối như thế?
“Johannes, anh đã hứa...”
“Marin!” Johannes rốt cuộc cũng phát bực với giọng điệu của em gái. “Có khi nào anh sai sót trong công việc chưa.”
“Chưa!” Cô ta thở dài. “Ít nhất là chưa.”
Nella thấy miệng khô khốc nhưng bụng thì hệt như một cái giỏ đựng cá[1]. Chuyến đi bằng thuyền đến Hội thợ bạc này là lần đầu tiên nàng ra ngoài cùng chồng. Nella nghĩ sự im lặng sẽ nhấn chìm nàng mất, nhưng giọng nói bên trong đầu to đến mức nàng tin rằng Johannes có thể nghe thấy. Nàng muốn hỏi ông về căn phòng đầy bản đồ của Marin, về Otto và chuyến tàu buôn nô lệ của anh ta, nàng muốn kể ông nghe về đôi chó, cái nôi và chiếc đàn luýt nhỏ bé tuyệt đẹp. Nhưng nàng không định kể về người phụ nữ trên đường Kalverstraat nhìn nàng chằm chằm như thế nào vì nàng có cảm giác muốn giữ điều đó chỉ riêng mình biết. Nhưng rốt cuộc miệng nàng vẫn cứ ngậm chặt.
Johannes bắt đầu lơ đãng cạy cạy móng tay. Những mẩu đất hình trăng lưỡi liềm rơi lả tả xuống boong, và ông bắt gặp ánh nhìn của vợ.
“Bột bạch đậu khấu đấy.” Ông nói. “Cứ mắc vào móng tay thôi. Muối cũng thế.”
“Em biết.”
Nella hít vào bầu không khí trên thuyền, mường tượng những nơi ông từng đến, mùi bột bạch đậu khấu vấn vít. Người Johannes phảng phất mùi quế thơm mà nàng đã ngửi thấy trong phòng làm việc vào đêm đầu tiên ông về nhà. Khuôn mặt rám nắng của chồng nàng cùng mái tóc quá dài bạc đi và xơ cứng vì nắng gió gợi nên một niềm khao khát mãnh liệt - không phải là khao khát Johannes mà chỉ là muốn biết cảm giác sẽ thế nào khi rốt cuộc họ nằm bên nhau. Món quà ngôi nhà búp bê, và giờ là chuyến đi cùng nhau đến Hội thợ bạc, có lẽ chuyện đó sẽ đến sau buổi tiệc tối nay chăng? Hai người sẽ làm chuyện đó khi có chút rượu vào người.
Mặt nước êm ru và người lái thuyền quá lão luyện khiến nàng có cảm giác như thể các căn nhà đang chuyển động chứ không phải chính con thuyền. Nella, vốn quen với việc đi xe ngựa hơn, cảm thấy không thoải mái với tốc độ êm ả và bình lặng trong khi tâm trí nàng thì diễn biến theo chiều ngược lại. Nàng cố dẹp yên sự bồn chồn giữa hai lòng bàn tay. “Em bắt đầu yêu mình như thế nào đây?” Câu hỏi lớn lao và không thể lờ đi được cứ quanh quẩn trong đầu Nella khi nàng đăm đăm nhìn chồng.
Nàng cố hình dung phòng ăn lớn của Hội thợ bạc trông như thế nào. Một căn phòng đầy ánh sáng rực rỡ, những cái đĩa như những đồng xu khổng lồ, hình ảnh những thực khách được phản chiếu trên bề mặt mọi đồ vật xung quanh.
“Em có biết gì về các phường hội không?” Johannes hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
“Không ạ.” Nàng đáp.
Johannes chấp nhận sự thiếu hiểu biết của nàng bằng một cái gật đầu, và Nella nhìn ông tiếp nhận thực tế đó, ước gì nàng có thể nói gì đó nghe có vẻ thông minh hơn.
“Hội thợ bạc có nhiều tiền.” Ông nói. “Là một trong những hội giàu có nhất. Tham gia phường hội người ta sẽ được cưu mang lúc khó khăn, được học nghề và một sinh kế, nhưng phường hội cũng quyết định khối lượng công việc và kiểm soát thị trường. Đó là lý do Marin sốt sắn trong việc bán đường đến như vậy.”
“Ý mình là gì?”
“À, như sô cô la và thuốc lá sợi, và kim cương, lụa và sách, thị trường mở. Không có phường hội cho những mặt hàng đó thì tôi có thể muốn ra giá sao cũng được Frans và Agnes Meermans cũng vậy.”
“Vậy tại sao ta đến Hội thợ bạc?”
Ông cười toét miệng. “Ăn miễn phí mà. Không, tôi đùa đấy. Họ muốn tôi tăng bảo trợ, và sẽ có lợi nếu ai cũng nhìn thấy tôi làm điều đó. Tôi là kẻ nứt trên bức tường dẫn đến khu vườn kỳ diệu.”
Nella tự hỏi khu vườn của ông kỳ diệu như thế nào, ông thực sự có thể kéo dây rút mở ví tiền của mình ra đến mức độ nào. Marin có vẻ như rất bực bội về việc ông chi tiền mua cái tủ có ngăn kéo, và Otto đã nói gì nhỉ? “Mọi thứ sẽ đầy tràn.” Đừng có ngốc nghếch, nàng nghĩ. Giờ mi đang sống ở Herengracht mà.
“Marin có vẻ như rất muốn mình bán đường của Frans Meermans.” Nàng đánh bạo cất tiếng, ngay lập tức hối hận về quyết định của mình. Sự im lặng kéo dài một hồi lâu, lâu đến mức Nella tin rằng nàng thà chết còn hơn chịu đựng nó thêm nữa.
“Đồn điền đó là của Agnes Meermans.” Rốt cuộc Johannes cũng lên tiếng. “Nhưng Frans tiếp quản. Cha của Agnes mất năm ngoái mà không có con trai, dù ông đã cố đến hơi thở cuối cùng để có được một mụn con trai nối dõi.” Ông ngừng lại khi thấy Nella đỏ mặt. “Tôi xin lỗi. Tôi không có ý lỗ mãng. Cha cô ta là một người xấu xa thậm tệ. Nhưng rồi Agnes vẫn là người thừa kế hàng mẫu mía của cha mình và được đứng tên mọi giấy tờ, dù cha cô ta đã cố gắng hết sức để ngăn chuyện này xảy ra. Và giờ cô ta trao nó cho Frans. Những cối đường đã biến cả hai thành người vụ lợi chỉ qua một đêm. Đó là điều họ đợi chờ lâu nay.”
“Họ chờ đợi điều gì?”
Ông nhăn mặt. “Một cơ may. Tôi trữ chỗ đường đó trong kho hàng, và đồng ý bán. Marin thì không tin tôi sẽ làm vậy.”
“Vì sao?”
“Vì Marin cứ ngồi ở nhà mà “phán”, trong khi chẳng hiểu gì về những sắc thái của thương trường ngoài kia. Tôi đã làm chuyện này ngót nghét hai chục năm nay rồi, một thời gian quá dài đúng không?” Ông thở dài. “Người ta phải bước đi thận trọng, còn Marin thì cứ phang bừa như voi ấy.”
“Em hiểu.” Nella nói, dù nàng chẳng hiểu voi là thế nào. Nghe như một loài hoa tao nhã, nhưng Johannes không có vẻ gì là khen em gái mình cả. “Johannes, có phải Marin... Là bạn của Agnes Meermans không?”
Johannes phì cười. “Hai người biết nhau cũng khá lâu rồi, và đôi khi thật khó mà yêu quý một người mình biết quá rõ. Đúng thế đấy. Đừng tỏ vẻ choáng thế chứ.”
Lời nhận xét đó hệt một tảng băng ném vào Nella. “Mình nghĩ thế thật ư, Johannes?”
“Nella à, khi em thực sự biết một người, khi em nhìn thấu được những gì đằng sau cử chỉ tử tế và nụ cười ngọt ngào, khi em nhìn thấy sự tức giận và nỗi sợ hãi đáng thương mà mỗi người chúng ta luôn giấu kín, thì sự khoan dung và tha thứ là điều quan trọng nhất vào lúc ấy. Tất cả chúng ta đều rất cần điều đó. Nhưng Marin thì... không khoan dung được như vậy.” Ông ngừng lời. “Trong xã hội này có những nấc thang... và Agnes muốn leo lên chúng. Vấn đề là, cô ta không bao giờ thích nhìn quang cảnh xung quanh.” Mắt ông sáng lên vẻ giễu cợt thâm thúy. “Mà thôi. Tôi cược với em một đồng gun-đơn là Frans sẽ đội chiếc mũ to nhất phòng, và chắc chắn là Agnes ép anh ta đội nó.”
“Những người vợ có thường dự những buổi tiệc thế này không?”
Ông mỉm cười. “Phụ nữ thường proibidas[2], ngoại trừ những dịp đặc biệt. Dù phụ nữ Amsterdam có được sự tự do mà phụ nữ Pháp và Anh không có.”
“Tự do ư?”
“Phụ nữ có thể đi bộ một mình trên phố. Thậm chí những đôi vợ chồng có thể nắm tay nhau.” Ông lại ngừng lời, nhìn qua cửa sổ. “Thành phố này không phải là nhà tù nếu em đi đúng đường. Người nước ngoài có thể tặc lưỡi và nói: “Ồ, tôi thì không đời nào!” và “Ồ, thế thì sao chứ?”[3], nhưng tôi dám chắc là họ ghen tị.”
“Đương nhiên rồi ạ.” Nella đáp, lại một lần nữa không hiểu những từ lạ lẫm của ông, không hiểu chút gì. Proibzdas. Trong thời gian ngắn về làm vợ ông, nàng nhận thấy Johannes thường xen những từ nước ngoài vào trong câu nói của mình và điều đó mê hoặc nàng. Không có vẻ gì là ông muốn khoe mẽ, mà giống như kiểu cố vươn tới một thứ gì đó mà lưỡi ông không bao giờ có thể đạt được. Nella thấy chưa từng có một người đàn ông nào, đúng là chưa từng có, nói với nàng theo cách giống như ông tối nay. Dù những lời nói của ông khó hiểu thật, nhưng Johannes đối xử với nàng hệt như một người ngang hàng. Ông nghĩ nàng hiểu.
“Lại đây nào, Nella!” Ông bảo.
Ngoan ngoãn và có chút sợ sệt, nàng đi về phía Johannes và ông khẽ nâng cằm nàng lên. Nàng nhìn ông chằm chằm, họ quan sát và ước lượng nhau như nô lệ và chủ nô ngoài chợ. Ông đưa hai tay ôm lấy mặt Nella và mâm mê đôi má tươi trẻ của nàng. Nàng ngả người về phía trước. Những đầu ngón tay của ông xù xì, nhưng đó là thứ Nella mong đợi. Đầu óc nàng mụ đi dưới cái đụng chạm của ông. Nàng khép hai mắt, nhớ lại những lời của mẹ: “Người con gái muốn tình yêu. Cô ấy muốn những quả đào và kem kìa.”
“Em thích bạc không?” Johannes hỏi.
“Có ạ.” Nella đáp khẽ, chỉ muốn im lặng tận hưởng khoảnh khắc này.
“Trên thế gian này không có gì đẹp hơn bạc.” Johannes nói. Ông buông tay khỏi mặt nàng. Nella mở bừng mắt, cảm thấy chưng hửng và ngượng ngùng với tư thế nghểnh cổ lên của mình. “Tôi sẽ đặt làm cho mình một chiếc vòng để đeo vào chiếc cổ đó.”
Giọng ông nghe văng vẳng xa xôi khi trong đầu nàng bao nhiều ý nghĩ ồ ạt dồn ứ. Nella lùi lại, xoa cổ họng như muốn mang nó về thực tại. “Cảm ơn mình!” Nàng nghe mình đáp vậy.
“Giờ em là một người vợ rồi. Tôi phải cho em ăn mặc tươm tất.”
Johannes mỉm cười, nhưng câu nói đó đối với Nella thật tàn nhẫn, và một tảng đá sợ hãi đè nặng tâm can nàng. Nàng thấy mình chẳng có gì để nói.
“Tôi sẽ không làm đau em đâu, Petronella.”
Nella nhìn ra cửa sổ, về phía dãy nhà nối đuôi nhau không có điểm dừng đang lướt qua. Nàng hình dung giây phút nằm bên cạnh Johannes, có phải thứ gì đó trong nàng sẽ bị nứt ra không? Liệu có đau đớn như nàng hằng sợ không? Bất kể là cảm giác gì, nàng biết mình không thể tránh được mà phải vượt qua.
“Tôi hoàn toàn nghiêm túc.” Johannes nói. “Hoàn toàn nghiêm túc.” Giờ thì đến lượt ông ngả về phía nàng. Mùi muối và mùi bạch đậu khấu cùng mùi đàn ông lạ lẫm trùm lên nàng.
“Nella, Nella... em nghe đấy chứ?”
“Vâng, Johannes. Em...mình sẽ không làm đau em.”
“Tốt. Mình chẳng việc gì phải sợ tôi cả.”
Vừa nói Johannes vừa lùi lại, nhìn chằm chằm những ngôi nhà dọc bên bờ kênh. Nella nghĩ về bức vẽ trong cuốn sách du hành của Marin, người bản xứ và kẻ chinh phục, mối bất hòa giữa họ. Trời đã tối hẳn. Nàng nhìn những ánh đèn hắt ra từ những con thuyền nhỏ hơn, và cảm thấy vô cùng đơn độc.
❀ ❀ ❀
[1] Ý nói Nella đang cảm thấy lo lắng không yên.
[2] Tiếng Bồ Đào Nha có nghĩa là nữ tính, thuộc phái yếu.
[3] Nguyên văn alors, tiếng Pháp.