Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhân Chứng

❊ ❊ ❊

Trong hai ngày kể tiếp, ngôi nhà dường như bị bỏ quên trong sự tĩnh lặng đến ngạt thở. Marin ở rịt trong phòng mình, còn Cornelia lo chuẩn bị mấy thùng đồ từ thiện để gửi đến các trại trẻ mồ côi nhân dịp Giáng sinh, năm nay những chiếc bánh ngọt nhỏ hơn, bánh nhân thịt ít hơn. Otto tránh không gặp ai, ở lì trong vườn cuốc lớp đất đóng băng cứng ngắc một cách không cần thiết.

“Anh sẽ làm hỏng đám củ đấy, Toot.” Cornelia nói, nhưng anh ta vờ như không nghe thấy.

Nella ngửi thấy mùi thịt chân giò lợn hầm, nghe chén bát va vào nhau và tiếng hớt bọt vang lên cùng với nỗi đau đớn trong lòng Cornelia.

Cả hai buổi tối đó Johannes đều ra ngoài. Không ai hỏi ông đi đâu vì họ sợ câu trả lời. Vào tối thứ hai sau cuộc cãi vã, một mình trong phòng, Nella đứng trước cái tủ có ngăn kéo và giơ con búp bê của Agnes ra ánh sáng đang nhạt dần. Đâu đó trong nhà, nàng có thể nghe thấy một người nôn vào một cái bô nhỏ, những tiếng rì rầm, mùi phảng phát của loại trà bạc hà giúp làm dịu dạ dày. Nàng muốn xua tan nỗi lo lắng đang chực chờ bên trong vô cùng. Nàng hy vọng Johannes đang ở nhà kho ở Eastern Islands lo vụ bán đường, dù cách xử sự của Agnes tại Nhà thờ cổ có gì đó khiến nàng rất khó chịu. Nella gần như không thể tin được nguyên nhân duy nhất khiến cô ta giận dữ là viễn cảnh về việc làm ăn của cô ta.

Khi nàng săm soi con búp bê của Agnes, Nella cảm thấy một cơn rùng mình chạy ngược lên sống lưng, da nổi hết gai ốc. Cái chóp của cối đường trong tay Agnes đã biến thành một màu đen kịt. Nàng hét lên, cố chùi sạch chỗ nấm mốc đó nhưng nó đã bám chặt vào hệt như bồ hóng. Nàng cố làm vỡ cái cối đường ra, tính sẽ chôn nó trong vườn, để ngăn chặn sức mạnh của nó và nó đứt lìa ra kéo theo cả bàn tay nhỏ xíu của Agnes.

Nella ném con búp bê tàn tật xuống sàn, giữ bàn tay cùng với cối đường hỏng lại. “Tôi xin lỗi!” Nàng lẩm bẩm. Không biết chính xác mình xin lỗi ai - con búp bê, Agnes, hay nhà tiểu họa. Bàn tay nhỏ xíu của Agnes không thể nào nối lại được, và bằng cách nào đó tất cả là lỗi ở nàng.

Thời tiết xấu có thể đã gây ra nấm mốc. Nhưng chiếc tủ có ngăn kéo ở tầng trên, nơi độ ẩm không cao đến mức như vậy. Có thể là bụi bặm từ ống khói, nhưng những món đồ trong tủ đâu có ở gần ống khói. Tất cả những khả năng này xem ra không hợp lý chút nào. Giống như cái vết chữ thập trên đầu con Rezeki, có phải vết máu đỏ vốn đã có ở đó sẵn rồi nhưng vì quá nhỏ nên nàng không để ý? Hoặc nó lan rộng là để phản hồi nỗi sợ không thể cắt nghĩa của nàng đối với Agnes? Không, Nella nghĩ đừng có ngớ ngẩn như vậy. Đấy chỉ đơn giản là một lời cảnh báo khác mà mi đã bỏ lỡ. Nàng nhìn cái tủ, vào dãy bánh nướng, cái nôi, những bức họa, bộ đồ ăn và những cuốn sách, ước gì nàng đã chú ý nhiều hơn khi đám búp bê và chó vừa được gửi đến. Liệu có những quả bom nhỏ xíu mà nàng không thể nhìn thấy sắp sửa phát nổ không? Marin ghét những con búp bê này vì chúng mang đầy tính hình tượng. Nhưng cái chóp bị mốc này, cái vệt đỏ trên đầu con Rezeki, những món đồ thủ công lạ thường này, còn hơn cả tính hình tượng ấy chứ. Chúng là những kẻ xâm nhập mà Nella không thể xác định được. Ở đây có cả một câu chuyện và dường như đó là câu chuyện của Nella, nhưng lại không phải do chính nàng kể. Chị ta xoay mình như chong chóng, nàng nghĩ. Và mình thì không nhìn thấy được kết quả. Nella mở cuốn “Danh bạ của Smit” một lần nữa. Những thông điệp của nhà tiểu họa ép giữa những trang sách, rơi ra khỏi cuốn sách bị mở như những bông hoa giấy vung vãi. Nàng tìm thấy mẩu quảng cáo của nhà tiểu họa: “Được học nghề với nghệ nhân đồng hồ Bruges vĩ đại, Lucas Windelbreke.” Chỉ có vậy thôi. Mỗi lần mình đến nhà chị ta, Nella nghĩ, mỗi lần gõ mạnh một cách ngớ ngẩn lên cánh cửa đóng im ỉm ấy, mình muốn biết tất cả nhưng rồi lại chẳng biết được gì. Cần phải có cách khác, và khi nhìn chằm chằm vào mẩu quảng cáo, Nella tự hỏi tại sao trước đây mình lại không nghĩ về nó. Sẽ không có lá thư dài nào nữa, không những câu triết lý nửa mùa hồi đáp, không uất kim hương và củ cải hoặc chạy trong tiết trời giá lạnh để rồi cảm thấy tẻn tò trên con phô Kalverstraat đông đúc.

Nàng vội chạy đến cái bàn viết bằng gỗ dái ngựa, nhớ lại mình đã đợi ngoài cửa nhà Johannes thế nào vào ngày đầu tiên đến đây, những người đi qua, kẻ đi lại trên đường Herengracht, cậu bé mù với con cá trích, những phụ nữ cười đùa khanh khách. Nhà tiểu họa lúc đó đã biết mình rồi chăng? Chị ta đã biết là mình muốn một căn phòng, một cái bàn, một mảnh giấy để bù lại cho việc không được chào đón nồng hậu chăng? Rút ra một tờ giấy, nàng nhúng đầu bút vào mực và bắt đầu viết:

“Chào ông Windelbreke,

Tôi viết thư này để hỏi về một thợ học việc của ông. Người thợ đó là một phụ nữ, cao, tóc vàng, và cứ nhìn chòng chọc như thấu suốt tâm trí tôi vậy. Chị ta đã tự tiện bước vào cuộc sống của tôi, thưa ông, và những món đồ chị ta gửi đến ngày càng trở nên khiến tôi hoang mang. Tại sao chị ta không chịu trả lời trực tiếp cho tôi mà chọn cách buộc tôi phải tập trung vào những tác phẩm của chị ta?

Hãy nói cho tôi biết chị ta đến chỗ ông như thế nào và tại sao chị ta bỏ đi. Điều gì thúc đẩy khiến chị ta làm ra rồi gửi đến tôi những món đồ tinh xảo liên quan đến cuộc sống của tôi dù không được yêu cầu, và cả những thông điệp đầy bí ẩn nữa? Tôi vẫn gọi chị ta là người thầy của tôi nhưng giờ đây, cầu Chúa cứu giúp, tôi gọi chị ta là nhà tiên tri. Nhưng nếu trước đây chị ta là một kẻ xấu chuyên rình mò cuộc sống người khác khiến ông phải tống cổ đuổi đi thì ông viết thư ngay cho tôi nhé.

Tha thiết mong tin!

Petronella.”

Có tiếng gõ cửa. Nella vội nhét lá thư vào dưới một cuốn sách, kéo rèm tủ lại và thu dọn những thông điệp của nhà tiểu họa.

“Vào đi!” Nàng nói.

Trước sự ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của nàng, Johannes thất thểu bước vào.

“Mình có tìm ra anh ta không?” Nàng hỏi, kéo áo choàng quanh người và cho những lá thư vào túi.

Nàng nhận thấy mình khó thốt thành lời cái tên Jack, nhưng chắc chắn đó là người hai đêm nay Johannes đã ở cùng, dù không ai dám nói ra.

“Chúa ơi, không!” Ông đáp, chìa hai tay ra như một tên trộm vụng về, như thể Jack đã lọt qua kẽ tay ông trôi tuột đi mất rồi.

“Mình hệt như trẻ con ấy, Johannes, ăn vụng một chiếc bánh kếp mà lại bảo là bị ai đó đánh cắp mất.” Ông nhướng mày, và dù Nella bất ngờ trước sự thẳng thắn của mình, nàng nhận thấy bản thân ngày càng khó che giấu cảm xúc với Johannes. Ông không phủ nhận lời cáo buộc này, nhưng cố xoa dịu nàng. “Petronella à...” Ông nói. “Tôi biết em không phải là một đứa trẻ mà.”

Chẳng thà ông nói năng cộc cằn còn khiến nàng đỡ đau lòng hơn khi nghe câu nói tử tế đến nhường ấy. “Có nhiều điều em không thể hiểu...” Nàng nói, ngồi dậy trên giường, liếc nhìn chiếc tủ có ngăn kéo đã đóng kín. “Thỉnh thoảng trong ngôi nhà này, em thấy những tia sáng, như thể em được ban cho điều gì đó, và những ngày khác, em cảm thấy mình như sống trong một đám mây mù.”

“Trong chừng mực nào đó, quả thực chúng ta đều là những đứa trẻ.” Johannes nói. “Những gì tôi nói trong phòng khách không cố ý đâu. Vì Marin... nó khiến tôi...”

“Marin chỉ muốn mình được an toàn thôi, Johannes. Em cũng vậy.”

“Tôi an toàn.” Ông đáp.

Nella nhắm mắt khi nghe điều đó, cảm thấy bất an ghê gớm. Chắc hẳn là suốt bao nhiêu năm qua Marin đã thấy khó khăn đến thế nào khi phải chăm lo cho một người luôn nghĩ chỉ cần sức mạnh ý chí là đủ để địch lại những trở ngại trong cuộc sống! Ông là một công dân của Amsterdam, chắc chắn ông biết mình không thể đơn thương độc mã mà sống được ở đây chứ?

“Đây không phải là cuộc hôn nhân như em đã hình dung.” Ông nói.

Nàng nhìn ông chằm chằm. Ý niệm lờ mờ về những buổi tiệc, một cảm giác an toàn, tiếng cười đuối dần của những đứa bé bụ bẫm rơi xuống họ và tan biến. Tất cả những thứ đó thuộc về một Nella khác, một người sẽ không bao giờ tồn tại.

“Có lẽ em thật ngốc khi tưởng tượng ra nhiều điều.”

“Không!” Ông nói. “Chúng ta sinh ra là để tưởng tượng.”

Ông vẫn còn chần chừ, không muốn rời. Nella lại nghĩ về những món đồ nhận được gần đây nhất từ nhà tiểu họa, những chiếc bánh sữa và bánh ngọt được xếp trong một cái giỏ nhỏ xíu, giấu đằng sau những bức rèm màu vàng nhạt.

“Johannes, ở Venice mình có bán được chút đường nào của Agnes không?”

Ông ngồi thụp xuống chân giường. “Đó là một ngọn núi, Nella.” Ông thở dài nói. “Nghĩa đen. Nghĩa bóng. Thời gian này trong năm mà tìm được người mua thì phải mất khá lâu.”

“Nhưng mình đã tìm được ai chưa?”

“Có, hai người: một giáo chủ hồng y và một trong những gái điếm hạng sang của giáo hoàng. Ngày nay hình như người ta có ít tiền hơn thì phải.” Ông mỉm cười buồn bã.

“Mình sẽ phải tìm thêm khách hàng cho số đường còn lại. Marin sẽ làm phiền mình, thậm chí còn hơn nữa nếu cô ta biết mình chỉ mới tìm được có hai người mua. May phước cho mình là chỉ có em biết thôi đấy.”

Johannes mỉm cười. “Tôi không ngờ em lại trở nên chín chắn đến như vậy.”

Nỗi ám ảnh thứ nhất của Nella là một người phụ nữ Na Uy sống ẩn dật nặn cuộc đời nàng thông qua những món đồ bé tí, và nỗi ám ảnh thứ hai là giữ cho của cải của Johannes không bị hao hụt. Đó không phải là bức tranh mẹ nàng đã vẽ ra ở Assendelft.

“Mình biết rất ít về em mà.”

“Tôi có lời khen em đấy!” Johannes nói. “Em rất phi thường.” Ông ngừng lời, trông ngượng nghịu.

“Tháng Giêng tôi lại đi nữa, và tôi sẽ mang lợi nhuận về cho họ. Tôi chưa từng thất bại.” Ông dang rộng hai cánh tay, như thể kiến trúc và đồ trang trí của ngôi nhà Herengracht là đủ chứng minh điều đó rồi.

“Nhưng mình hứa chứ, Johannes?”

“Tôi hứa.”

“Trước đây em đã tin lời mình hứa.” Nella nói. “Em cầu cho lần này mình giữ lời.” Ở phía sau, quả lắc đồng hồ ngân từng tiếng thong thả. “Đây này...” Nàng nói, ra khỏi giường và nhẹ nhàng kéo rèm tủ. “Em tặng mình cái này.”

Nàng đặt con búp bê Rezeki vào tay ông và Johannes nhìn xuống, chớp đôi mắt mệt mỏi, thoạt tiên không chắc thứ ông đang nhìn thấy là gì.

“Rezeki?” Ông thốt lên.

“Cất kỹ nó nhé!”

Trong một lúc, Johannes không nói gì, mắt chăm chú vào con vật nhỏ xíu trong lòng bàn tay. Rồi ông đưa nó lên, chạm vào lớp lông xám mượt, đôi mắt nhỏ thông minh, những cái chân thon mảnh.

“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một vật như thế này... trong suốt những chuyến đi của mình.”

Nella thấy ông không nói gì về vệt đỏ trên đầu con vật.

Nếu Johannes không để ý thì càng tốt, nàng nghĩ. “Món quà cưới của mình...” Nàng thì thầm. “Em biết là con Rezeki không mang hình dáng của con người, nhưng... đừng có nói cho các thị trưởng biết nhé!”

Johannes nhìn nàng, xúc động đến mức không nói nên lời, cầm món quà như một niềm an ủi thần kỳ. Nella đóng cửa lại sau lưng ông, nghe tiếng bước chân lặng lẽ của ông khi trở về phòng mình, cảm giác bình yên lạ lùng.

Nhưng hôm sau mới tờ mờ sáng nàng đã bị Cornelia lay dậy. Bầu trời bị chia tách thành những dải cam và xanh đen. Chắc chắn là chưa quá năm giờ. Nella run rẩy thoát ra khỏi những giấc mơ về những tấm khăn xô ướt sũng máu và những căn phòng co rút lại, nhanh chóng tiếp nhận không khí lạnh lẽo sớm mai.

“Chuyện gì thế?”

“Dậy đi, phu nhân! Dậy đi.”

“Tôi tỉnh dậy rồi đây. Chuyện gì thế?” Nàng hỏi. Khi nàng tập trung vào khuôn mặt u sầu hiện ra lờ mờ của Cornelia, nỗi sợ xộc đến.

“Chuyện gì đã xảy ra với Johannes sao?”

Hai tay Comelia buông khỏi người Nella, thõng xuống như một cặp lá úa.

“Không phải ông chủ. Là Otto...” Cô ta thì thầm, giọng vỡ vụn. “Otto bỏ đi rồi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.