Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bàn Cờ Thỏ Cáo

❊ ❊ ❊

Khi nàng mở cửa trước, ước muốn được kể ngay với Marin về thực tế của kho đường và tình trạng của Johannes chết lịm đi trong cổ họng nàng.

Ở chính giữa sảnh, đu đưa trên vòng trượt bằng thiếc, là một chiếc nôi kích thước bình thường, được làm từ gỗ sồi, có khảm hoa văn hoa hồng và hoa cúc, cây kim ngân và thanh cúc. Bên trên là cái mui được viền nhung và đính tua ren. Đẹp và gây choáng, là bản sao chính xác của cái nôi trong chiếc tủ có ngăn kéo.

Vẫn chưa hết run rẩy từ chuyến đi thăm Johannes, Nella đóng cửa lại. Ban đầu nàng tin đây chỉ là một trò đùa ác ý: gửi nôi cho một phụ nữ mà cuộc hôn nhân của cô ta không hơn một trò hề giờ đã trở thành hiện thực. Cornelia tất tưởi chạy lên từ nhà bếp.

“Cái gì đây?” Nella nói. “Chị có nghĩ nó đến từ...”

“Không!” Cornelia nói dứt khoát. “Phu nhân Marin đặt nó. Nó được gửi đến từ Leiden.”

Nella sờ vào phần chính của gỗ; hoa văn được khảm rất tinh xảo. Hình như chiếc nôi hát lên bên dưới những ngón tay nàng. “Giống y hệt cái chị ta gửi cho tôi.”

“Tôi biết.” Cornelia đáp. “Người nào đó của phu nhân.”

Marin từ phòng khách bước ra. Đứng ở khoảng cách gần nhìn vòng bụng cô như bằng chu vi một cây sồi. “Tay nghề không chê vào đâu được nhỉ.” Cô ta nhận xét. “Giống y như những gì tôi hình dung.”

“Cái này giá bao nhiêu, còn chi phí chuyên chở nữa?” Nella hình dung đám mây tiền đang co lại của Johannes rốt cuộc bay hơi vào không khí. “Marin, nếu hàng xóm thấy, họ sẽ nghĩ gì đây?”

“Nghĩ giống như chị thôi.”

“Sao?”

“Đừng có tưởng tôi không biết chị đang tính toán điều gì.” Marin nặng nề bước về phía nàng. “Chị muốn lấy đứa bé của tôi cho chị.”

Làm sao Marin hiểu được ý nghĩ người khác nhanh đến như vậy? Mình có thể vờ vịt khỏa lấp đi, Nella nghĩ, nhưng có ý nghĩa gì chứ? Mình chính là người bảo không được có bí mật nào nữa giữa mình và cô ấy cơ mà.

“Marin, tôi không muốn lấy đứa con của cô...”

“Nhưng chị nghĩ việc đó sẽ giúp được Johannes.” Marin khăng khăng, hai tay đỡ bụng như thể Nella sẽ giật nó ra. “Sự hy sinh cuối cùng? Trao đứa con cho anh trai và cho chị.”

“Johannes hiện đang ở trong nhà tù Stadhuis, Marin. Và nếu chúng ta giả vờ một thời gian rằng đứa bé là con của tôi, thì liệu có quá kinh khủng không? Chúng ta có thể chứng minh Johannes cũng có những ham muốn như mọi đàn ông khác. Cô có muốn anh ấy sống không?”

“Chị thực sự không thể hiểu được đâu.”

“Hiểu gì? Tôi hiểu nhiều hơn cô đấy.”

“Petronella, đứa bé này sinh ra sẽ phiền toái đấy. Chị có thể tin điều đó.”

“Tôi biết, Marin. Tôi biết. Và trong khi tôi đang cố cứu chúng ta, cô lại dùng tiền mà chúng ta không hề có.”

Không biết từ đâu một cái tát giáng xuống mặt Nella khiến nàng đau điếng.

“Tôi thật không hiểu nổi tại sao ông ấy lại thương yêu cô đến thế!” Nella nói. Nóng nảy và thô lỗ, những lời nói tuôn ra trước khi nàng kịp ngăn chúng lại.

“Đã như thế...” Marin nói. “Vẫn sẽ như thế.”

“Chúng ta sẽ phải thuê một bà mụ.” Nella nói nhỏ. “Tôi không chịu được ý nghĩ phải một mình lo liệu chuyện này.”

Marin khịt mũi. “Chị sẽ không phải lo liệu thứ gì cả.”

“Thôi, thôi...” Cornelia van.

“Marin, theo luật...”

“Không. Tuyệt đối không!” Marin đẩy mạnh cái nôi, nó đu đưa qua lại, sự trống trơn của nó khiêu khích một cách lạ lùng. “Chị có biết luật là gì khác nữa không, Petronella?” Hai má cô ta đỏ bừng, tóc xổ ra khỏi cái mũ.

“Bà mụ phải viết ra danh tính của người cha. Và nếu ta không nói cho bà ta biết, bà ta cũng sẽ đi trình báo sự im lặng đó.” Cô ta cho cái nôi dừng lại, thở nặng nhọc. “Vậy nên giống như mọi việc khác từ trước đến giờ, tôi sẽ xử lý việc này một mình.”

Marin đưa tay lên bụng, nhưng lần này cô ta có vẻ ngập ngừng, như thể chạm vào một hòn than.

Buổi chiều, Nella đi thơ thẩn dọc theo những hành lang. Những căn phòng trống khiến nàng có cảm giác như thể không có ai trong ngôi nhà này ngoài nàng. Chiếc chìa khóa kho hàng nàng vẫn còn đeo trên cổ, giờ ấm sực lên, có giá trị đối với nàng hơn bất kỳ chiếc vòng bạc nào Johannes có thể đã đặt làm.

Cornelia treo cái nôi lên trong căn phòng bé như lỗ mũi của Marin bằng một sợi dây thừng. Nó chiếm gần hết không gian còn trống giữa những đám sọ, bản đồ và lông vũ, đợi chờ trong hy vọng. Thái độ của cô hầu gái đối với bí mật của Marin thay đổi chóng vánh; giờ đây đứa bé là điều kỳ diệu, một cái lò luyện mà trong đó tất cả những vấn đề của họ sẽ bị nấu chảy. Cornelia nói về sự tồn tại vô hình của đứa bé, ngụp lặn trong chủ đề mới mẻ đó bất cứ khi nào có thể như thể đó là một thứ không khí trong lành. Cô ta đã bắt đầu lau chùi trở lại, mở các cửa sổ dù ghét cái lạnh; thắp nến sáp trên các cột giường, sàn, tủ chén và bậu cửa sổ, những chiếc đèn tinh dầu hoa oải hương, giấm trên kính, nước cốt chanh rải lên những tấm trải giường mới. Nella nghĩ thà như vậy còn tốt hơn là chìm trong sầu não.

Trong căn phòng phía sau trên tầng trệt, cách xa khỏi những cặp mắt rình mò soi mói của kẻ qua người lại, Nella có thể nghe Marin và Cornelia chơi cờ thỏ cáo. Nàng nghĩ về những quân cờ làm từ hạt ngò rí nhỏ xíu trên lầu, cái hộp bằng gỗ tinh xảo của nhà tiểu họa, xuất hiện bất thình lình như một phép màu. Nàng gần như từ bỏ hy vọng sẽ nhận được hồi âm từ Lucas Windelbreke ở Bruges, cách đây một trăm năm mươi dặm, trên những con đường đóng băng. Lá thư của mình có thể đã lạc mất rồi, nàng nghĩ, rón rén đến bên cửa nhìn trộm Marin và Cornelia.

“Ôi, cái cơ thể cá voi của ta...” Marin thở dài.

“Jonah bé nhỏ của phu nhân!” Cô hầu gái mỉm cười. Nella vẫn còn đau do cái tát lúc sáng. Marin đâu có xử lý mọi việc một mình, nàng nghĩ. Ai tới kho hàng, ai tới nhà tù Stadhuis? Nhưng họ không có thời gian để đôi co. Thời gian là thứ xa xỉ sẽ mau chóng cạn kiệt.

Agnes sẽ nói gì nếu trông thấy Marin bây giờ? Chắc chắn Meermans đã nghĩ về kết cục có thể xảy ra. Tất cả những lần gần gũi với Marin, trốn tránh cặp mắt sắc như dao của vợ... chẳng lẽ hai người họ không lo đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma hay sao?

“Thằng bé đá ta này!” Marin nói với Cornelia, nhìn xuống bụng. “Khi đứng trước gương thỉnh thoảng ta nhìn thấy bên trong hiện lên hình một bàn chân nhỏ xíu. Trước giờ ta chưa từng thấy điều gì tương tự.”

Nella từng thấy rồi khi những đứa em chưa ra đời đạp lên thành bụng của mẹ nàng. Nhưng nàng sẽ không nói ra điều đó, cứ để Marin tiếp tục ngạc nhiên thích thú trước những thay đổi diệu kỳ nơi cơ thể mình.

“Cho tôi xem với!” Thay vì thế nàng chỉ nói vậy khi đi vào phòng.

“Nếu thằng bé đạp nữa, tôi sẽ cho chị xem.” Marin nói. “Có lúc thì tay. Trông cứ như chân mèo con ấy.”

“Cô nghĩ nó là bé trai à?” Nella hỏi.

“Tôi tin vậy.” Marin đáp, vỗ vào bụng dứt khoát. Những ngón tay chờn vờn, như thể muốn vuốt ve nó. “Tôi đang đọc cái này...” Cô ta nói, chỉ vào cuốn sách Các bệnh ở trẻ em của Blankaart nằm trên bàn.

Cornelia nhún gối và đi ra.

“Chắc sắp đến ngày rồi.” Nella nói.

“Ta cần nước nóng, khăn, và một cái que để cắn.” Marin đáp.

Nella thấy thương Marin. Nàng nhớ lại chuyện mẹ của Marin mà Cornelia đã kể cho nàng nghe. “Bà mất ngay sau khi sinh Marin.” Marin có biết gì về việc máu sẽ ồ ạt chảy, cơ thể quằn quại đau, tiếng kêu khóc và nỗi sợ kinh hoàng? Có vẻ như Marin nhất định truyền ý chí ghê gớm của mình lên đứa bé này, như thể cô ta không bị tác động bởi những trò gian trá bịp bợm của thế giới bên ngoài, như thể cô ta miễn nhiễm với sự đau đớn, giống như sinh vật nhỏ bé đang ẩn náu trong bụng cô ta. “Tôi đã nghĩ ta có thể chơi một ván.” Marin nói, xếp những quân cờ như những đồng xu. “Chị đi trước đi.”

Nella xem đây như một lời giảng hòa, và chơi quân đầu tiên trên bàn cờ thỏ cáo. Marin đánh giá nước đi của nàng, đăm chiêu nhìn quân cờ đơn độc, lắc con súc sắc nhỏ như hai chiếc răng trong nắm tay. Cô ta băn khoăn với quân cờ đen của mình, không biết nên đặt nó chỗ nào.

“Marin...” Nella nói. “Không thấy cô hỏi gì về kho hàng cả.”

Marin tiếp tục nhìn chằm chằm vào bàn cờ. Trái với ý muốn của mình, Nella cảm thấy sự kiên nhẫn trong nàng bắt đầu vơi đi. “Và cô cũng không hỏi gì về Johannes.”

Marin nhìn lên. “Sao?”

“Họ sẽ... tra tấn ông ấy.”

“Im đi!” Marin thốt lên.

“Nếu chúng ta không...”

“Tại sao chị cứ dằn vặt tôi mới được thế? Chị biết tôi không thể đi thăm anh ấy mà!”

“Nhưng tôi cần cô giúp. Hai nhân chứng rất đáng gờm, Marin. Frans và Agnes. Hãy nghĩ điều đó có nghĩa là gì đi.”

Marin trở nên trầm tư. “Tôi đã biết điều đó có nghĩa là gì ngay giây phút Frans đến cửa nhà chúng ta kìa.”

“Vậy thì hãy nói với Frans đi, Marin. Hãy cho anh ta biết về đứa bé.”

Marin cẩn trọng đặt con súc sắc xuống bàn cờ. Trông cô ta như hụt hơi, mày chau lại, môi mím chặt. “Chị nói nghe dễ dàng quá nhỉ?” Cô ta nói. “Chị thì biết gì!”

“Tôi biết nhiều hơn cô nghĩ đấy!” Nella kiềm chế, cố đẩy cơn giận lặn vào trong. “Meermans là đàn ông.” Nàng nói thêm, giọng dịu hơn. “Anh ta có thể làm gì đó.”

“Tin tôi đi, anh ta chẳng thể làm được gì cả.”

“Anh ta không có người thừa tự, Marin...”

“Sao? Chị đang gợi ý tôi lấy con mình ra làm vật đối chác đấy ư? Chị nghĩ Agnes sẽ chào đón tin này như thế nào?” Marin đứng phắt dậy và bắt đầu đi tới đi lui trong căn phòng nhỏ. “Nó thậm chí sẽ cho cô ta nhiều lý do hơn để chôn sống chúng ta. Chị lúc nào cũng hồ đồ...”

“Đó không phải là hồ đồ. Đó là chuyện sống còn.”

“Chị thì biết gì về chuyện sống còn...”

“Tôi biết chuyện gì đã xảy ra, Marin!” Nella thốt ra. “Cornelia đã kể hết rồi.”

“Đã xảy ra?”

“Tôi biết cô và Frans yêu nhau, và Johannes ngăn cản.”

Marin chống một tay vào tường để đứng vững và vòng tay kia bên dưới bụng. “Sao?” Giọng cô ta nghe lạ lùng, hệt một tiếng rít dữ tợn.

“Tôi biết Frans cưới Agnes là để trả thù cô. Agnes thừa biết sự thật đó. Tôi có để ý cách Frans nhìn cô, tôi biết về con lợn muối, lá thư tình trong cuốn sách của cô. Cô cứ bảo là tôi không được xem, nhưng tôi vẫn.”

“Con lợn muối?” Marin lặp lại. Cô ta ngừng lời, như thể đang nhìn thấy mảng ký ức bị lãng quên từ lâu giờ bỗng nhiên trở về trong tâm trí.

“Và Cornelia dám kể với chị như thế?”

Nella nhìn ra cửa. “Đừng có giận chị ấy. Tôi ép chị ấy kể, tôi cần phải biết. Điều đó quan trọng.”

Marin không nói gì trong một lúc. Cô ta thở ra nặng nhọc, và từ từ đặt người xuống ghế. “Frans yêu vợ anh ta.” Cô ta nói. Khi Nella toan. phản đối, cô ta giơ một bàn tay ngăn lại. “Chị không biết tình yêu hình thù ra sao đâu, Petronella. Mười hai năm sống cùng không phải là quá ít để có thể xem nhẹ nghĩa vợ tình chồng.”

“Nhưng...”

“Và Phần còn lại của nó là một câu chuyện hay, được chắp vá từ những lần nghe lởm. Nếu tôi mà có thêm mắm thêm muối vào câu chuyện thì nó cũng chưa chắc phức tạp bằng. Lẽ ra tôi nên bắt Cornelia làm nhiều việc nhà hơn.”

“Đó không phải là một câu chuyện.”

“Tôi không còn bận tâm đến nó nữa, có phải không? Anh trai tôi thì không được như vậy. Tuy nhiên, sự thật có hơi khác.” Nella để ý thấy hai tay của Marin run run. “Johannes khước từ lời cầu hôn của Meermans...” Marin nói, giọng cô ta giờ trở nên nặng nề.

“Tôi biết điều đó...”

“Bởi vì đó là điều tôi muốn.”

Nella nhìn chằm chằm vào những quân cờ trên bàn cờ thỏ cáo. Chúng trượt đi trước mặt nàng. Điều nàng vừa nghe không mang một ý nghĩa gì cả. Sự tiết lộ của Marin hệt như một vật nhọn đâm thẳng vào nàng, sự chắc chắc của nàng đã bị đặt sai chỗ.

“Tôi yêu Frans.” Marin nói, giọng thiếu tự nhiên. “Khi tôi mười ba tuổi. Nhưng tôi không bao giờ muốn cưới anh ta.” Dù trông cô ta có vẻ buồn khôn xiết, nhưng một xúc cảm khác dậy lên hệt như ánh mặt trời vàng vọt đi qua khuôn mặt của Marin. Đó là cảm giác nhẹ nhõm sau khi thú nhận một sự thật vẫn chôn giấu lâu nay.

Tuy thế, Nella vẫn không hiểu tại sao. Khung cảnh và diễn viên quen thuộc, nhưng lại vào những vai không ai nghĩ họ sẽ diễn. “Tôi đã làm một điều khiến Frans rất buồn.” Johannes đã nói thế trong xà lim ở Stadhuis. Tại sao lúc đó ông không nói gì với Nella? Tại sao ông không bao giờ chuộc lỗi? Sợi dây trung thành trói buộc Marin và ông lại với nhau là gì? Một sợi dây thừng quá trơn đến nỗi Nella không mong gì nắm lấy được?

“Năm mười sáu tuổi, tôi không muốn từ bỏ con người mình và những gì mình có.” Marin nói khẽ. “Tôi đã có một gia đình rồi. Khi Johannes đi xa, tôi làm chủ.” Giờ nước mắt cô ta bắt đầu ứa ra, ậng lên đôi mắt xám. Cô ta dang hai cánh tay ra như đôi cánh, một cử chỉ quen thuộc, chỉ vào căn phòng họ ngồi. “Không phụ nữ nào có điều đó, trừ phi cô ta góa bụa. Rồi Cornelia và Otto xuất hiện. “Những chấn song quanh cái lồng của ta là do chính ta làm nên.” Johannes đã nói vậy. Anh ấy hứa tôi có thể tự do. Trong suốt một thời gian dài, tôi tin anh ấy. Tôi đã thực sự nghĩ mình tự do.” Nàng đưa hai tay về phía bụng cô ta.

“Marin, cô đang mang đứa con của Meermans...”

“Cho dù anh ấy có những thiếu sót, nhưng anh trai tôi không bao giờ cấm cản hay can thiệp vào những việc tôi làm. Trời ơi, còn tôi thì lúc nào cũng xen vào cuộc sống riêng tư của anh ấy.”

Marin ấn những ngón tay bên dưới mắt như thể làm thế thì sẽ ngăn được nước mắt vậy. Đó là một cử chỉ vô ích, vì nước mắt vẫn tuôn ra, thậm chí cô ta bắt đầu nức nở. “Tôi đã tự tiện chiếm đoạt những thứ của Johannes những thứ không thuộc về mình.” Cô ta nói.

“Marin, ý cô là gì?”

Nhưng Marin đang chật vật cố tìm lời để nói. Cô ta vuốt mặt, hít một hơi dài. “Khi Frans cầu hôn, tôi không biết làm thế nào để từ chối. Đó không phải là một tình huống tôi chuẩn bị tinh thần trước. Tôi nghĩ tốt hơn hết là để anh ta nghe tôi bị cấm đoán hơn là phát hiện sự... miễn cưỡng nơi tôi. Nên tôi nhờ Johannes nhận hết lỗi về mình.” Mắt cô ta dại đi vì đau đớn. “Và anh ấy đã làm thế. Johannes đã nói dối, vì tôi. Lúc đó tôi còn rất trẻ; tất cả chúng tôi vẫn còn trẻ! Tôi không bao giờ nghĩ chuyện đó gây nên hậu quả gì nghiêm trọng...” Marin đưa tay lên miệng, không thể ngăn được tiếng khóc. “Tình bạn tiêu tan...” Cô ta nói. “Cả sự cảm thông và thấu hiểu. Bởi vì tôi không thể chịu đựng việc mình sẽ làm vợ của một ai đó.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.